41
Chỉ còn hơn một tiếng nữa sẽ đến giao thừa, thời khắc chuyển giao năm mới. Ngoài phố xá bây giờ đã tấp nập người đi.
Dì và Hoseok từ chối đi cùng em và Jeon Jungkook, vì hôm nay cũng là ngày đặc biệt, cả hai người cũng không muốn làm phiền đến đôi tình nhân nhỏ này.
Em và hắn bị kẹt xe ở giao lộ, dòng xe chật cứng, hơn hai phút cũng chỉ nhích lên được một chút. Bình thường thì vào giờ này em đã say giấc ở trên giường, nhưng vì hôm nay là giao thừa nên trong lòng không khỏi háo hức.
Đôi mắt lấp lánh hết nhìn phải rồi lại nhìn trái, Park Ami háo hức như một đứa trẻ vậy. Jeon Jungkook mỗi khi xe dừng lại quay sang quan sát em, khóe môi bất giác cong lên.
Jeon Jungkook lần đầu tiên cảm giác được rằng hắn đang yêu, cảm giác được sự hạnh phúc đang bao trùm lấy hắn, tất cả mọi thứ cứ như hắn đang tưởng tượng ra vậy.
Mãi đến lúc dòng xe ngoài kia bắt đầu thưa thớt, thoát ra được sự giam cầm của những chiếc xe lớn nhỏ, Jeon Jungkook lúc này mới tăng tốc. Park Ami ở ghế phụ cũng đã ngáp ngắn ngáp dài mấy cái, đã thực sự quá trễ, đôi mắt em cũng sắp không chống trả nổi nữa rồi.
Jeon Jungkook cảm nhận được một luồng gió lạnh lẽo lùa vào xe, lạnh đến mức khiến tay hắn vô thức run lên, nhìn sang Park Ami bên cạnh. Em hạ cửa xe xuống để gió lạnh lùa vào mong nó sẽ giúp mình tỉnh táo lên đôi chút, nhưng thực sự nó quá lạnh, em rùng mình rụt cổ vào chiếc khăn choàng mà lúc nãy Jeon Jungkook đã đeo cho mình.
" Em không lạnh à? "
" Có chứ "
" Thế tại sao còn mở cửa sổ? "
" Để gió lùa vào em sẽ đỡ buồn ngủ hơn. "
Chiếc mũi của Park Ami đã sớm đỏ hồng, giọng nói lí nhí phát ra từ cổ họng đủ để hắn nghe thấy.
Jeon Jungkook bật cười, nói: " Ngốc. "
Hắn nhân lúc ở phía trước và sau có ít xe chồm người sang phía em để nâng cửa kính xe lên.
" Em ngủ một chút đi, lát nữa đến giờ bắn pháo hoa anh sẽ gọi em dậy. "
Jeon Jungkook vừa nói vừa nhìn đồng hồ trên tay, còn một tiếng nữa, thời gian này đủ để Park Ami ngủ một giấc.
" Em không ngủ đâu, một năm chỉ có một ngày duy nhất như thế này, ngủ thì tiếc lắm. "
Em muốn xem pháo hoa, nó rất đẹp, em không muốn bõ lỡ bất kỳ một giây phút nào của thời khắc giao thừa.
" Em nôn nóng đến thế à? "
" Tất nhiên rồi, anh không cảm thấy như thế hả? "
" Không "
Park Ami bĩu môi một cái. Phải rồi, người như hắn đã xem được biết bao nhiêu thứ còn đẹp hơn cả pháo hoa nữa cơ mà.
" Mau ngủ đi, hôm nay không xem cũng được. Anh có thể cho em xem bất cứ lúc nào em muốn. "
" Làm sao được? "
" Nếu bây giờ em muốn xem, chỉ cần anh nói một tiếng, bọn họ sẽ bắn pháo hoa cho em xem ngay bây giờ luôn. "
" Sao có thể như thế, pháo hoa phải bắn ngay thời khắc chuyển giao năm mới mới có ý nghĩa chứ. Đó là nguyên tắc cơ mà. "
" Cái đó là nguyên tắc của người khác, còn nguyên tắc của anh thì xem lúc nào mà chẳng được. "
" Sao anh vô lý quá vậy? "
" Anh chả thấy vô lý chỗ nào cả. "
Cả hai tranh nhau nói một lúc, Park Ami không thể nào cãi lại được định luật của một mình Jeon Jungkook, đành bất lực quay sang nhìn ở bên ngoài.
" Em lại dỗi anh đấy à? "
" Không có, chỉ là em cảm thấy cách chúng ta ăn nói thật sự không hợp nhau. "
" Anh thì thấy rất hợp, từ tính cách, dáng vẻ, đến tên tuổi, tóm lại tất cả đều hợp. "
" Anh còn cảm thấy gia đình chúng ta rất hợp làm thông gia nữa. "
" A! Jeon Jungkook anh đừng đùa nữa. "
Park Ami hoàn toàn e thẹn khi nghe hắn nói về những chuyện kia, cho dù không ghét bỏ nhưng cứ nghe hắn nói mấy lời như thế lại ngại ngùng đến mức không muốn nghe nữa.
Jeon Jungkook đánh lái rẽ vào bên đường, đã đến Gangnam rồi.
Hắn xuống xe nhanh chóng vòng qua mở cửa cho em.
Jeon Jungkook đưa tay chỉnh lại khăn choàng cổ cho em rồi nắm lấy tay em dắt đi.
Em và hắn đi dạo một vòng ở Gangnam, Jeon Jungkook mua cho em một cây kẹo bông gòn hình trái tim, em nhìn hắn một cái rồi bĩu môi.
" Em đâu phải con nít nữa đâu mà ăn kẹo. "
" Dù gì em cũng vẫn còn là học sinh, mà đối với anh học sinh cũng vẫn là con nít. "
" Anh thì người lớn quá nhỉ? "
Dù sao thì Jeon Jungkook cũng chỉ hơn em một tuổi.
Jeon Jungkook đưa tay áp vào hai má của em.
" Anh đã đủ lớn để suy nghĩ đến tương lai sau này của chúng ta rồi đấy. "
Chỉ như thế thôi, ngay phút chốc em đã nghe được trong câu nói của Jeon Jungkook có bao nhiêu sự trưởng thành, có bao nhiêu sự nghiêm túc. Ngay lúc này đây em thật sự cảm nhận được tình yêu mà Jeon Jungkook dành cho mình, chỉ dành riêng cho em mà thôi.
Jeon Jungkook không còn bồng bột nữa, ở độ tuổi của thiếu niên mới lớn, hắn đã suy nghĩ rất nhiều thứ, hắn biết cách khiến cho mọi thứ nằm trong tầm ngắm của mình, hắn biết lúc nào nên tiến lúc nào nên lùi lại, lúc nào nên nói lúc nào nên hành động.
Khoảng thời gian hắn ở bên em, dành hết cho em những sự nuông chiều yêu thương, dần dần hắn không còn hiểu rõ bản thân mình muốn như thế nào nữa, hắn chỉ luôn luôn muốn biết rằng Park Ami em đang nghĩ gì, em đang muốn gì, và rốt cuộc em yêu hắn nhiều như thế nào.
" Anh biết tại sao khi đó nhìn thấy anh em lại sợ hãi như thế không? "
Jeon Jungkook và em cùng ngồi ở chiếc ghế ghỗ ở trung tâm công viên, nơi có rất nhiều cặp tình đang ở đây, có cả các gia đình già trẻ đều đến để xem pháo hoa. Từ chỗ này nhìn lên sẽ thấy được toàn cảnh khi pháo hoa được bắn lên bầu trời.
Jeon Jungkook không trả lời, hắn lặng lẽ nhìn em, có lẽ chính hắn cũng không biết được tại sao lúc ấy em lại phản ứng như thế.
" Lúc gọi điện cho anh xong, em đã nhìn thấy Jung Hae In, lúc ấy anh ta cũng đang nhìn em. "
" Điều đó làm em nhớ lại khuôn mặt đáng sợ của anh ta, cũng là vào buổi tối, cái hôm mà anh xuất hiện một cách đầy bất ngờ. "
" Lúc ấy trong lòng em lại cảm thấy lo lắng, ngay khi bước vào con hẻm tim em tức khắc đập rất nhanh. "
" Rồi đến khi em nghe được tiếng bước chân rất rõ, lúc đó em đã vô cùng sợ hãi. "
" Ngay khi bị anh kéo vào ngã rẽ trong lòng em hoàn toàn hốt hoảng, run sợ đến mức không thể làm được gì. "
" Nhưng rồi em lại nghĩ đến anh, trong đầu em chỉ xuất hiện tên của anh. "
Park Ami đang rất chuyên tâm nói chuyện, đột nhiên lại quay sang hỏi Jeon Jungkook.
" Anh đã hút thuốc đúng chứ? "
Lúc ấy em chỉ ngửi thấy được mùi thuốc lá xộc vào mũi đến mức khó thở.
Hắn thoáng ngạc nhiên, giả vờ ho khan vài cái.
" Đợi em lâu quá nên cảm thấy chán, anh chỉ hút một điếu thôi. "
" Chán đến mức phải hút thuốc, lại còn chạy đi hù dọa em à? "
Jeon Jungkook cảm nhận cơ thịnh nộ của ai đó sắp giáng xuống, hắn đưa tay lên sờ cái tai nhỏ của em, nhẹ giọng:
" Anh thật sự, thật sự thật sự không cố ý. "
Jeon Jungkook nói xong liền hướng đến đặt lên trán em một nụ hôn.
" Park Ami, có anh ở đây. Sẽ không một bàn tay dơ bẩn nào có thể chạm vào em, sẽ không có thứ gì làm em đau cả. Jeon Jungkook này sẽ không để điều đó xảy ra với em. "
Park Ami dũng cảm đối diện với ánh nhìn của Jeon Jungkook, trong lòng em bây giờ chỉ có thể nghĩ được một câu.
Thật tốt khi có Jeon Jungkook ở bên cạnh.
Nơi mũi giày của em xuất hiện một bông tuyết, rồi lại hai bông tuyết và sau đó là rất nhiều.
Em lay khẽ tay của hắn.
" Jeon Jungkook, tuyết rơi rồi. "
Jeon Jungkook ngẩng đầu nhìn lên, thở ra một hơi lạnh.
" Ừm. Tuyết rơi rồi. "
Hắn còn nói thêm một câu ở phía sau.
" Tuyệt thật! "
Có lẽ Park Ami đã không nghe thấy, em đưa tay hứng những bông tuyết đang nhè nhẹ rơi xuống, những bông tuyết mát lạnh.
Thời khắc pháo hoa được bắn lên bầu trời đen nhánh kia, bên tai đã nghe được những lời chúc của những gia đình xung quanh, những câu bày tỏ của các cặp đôi đang tay trong tay hạnh phúc đến nhường nào.
Park Ami nhón chân hôn lên môi hắn một cái, khẽ giọng nói:
" Chúc mừng năm mới. "
Jeon Jungkook cũng thế, đôi mắt hắn xoáy sâu vào em.
-" Chúc mừng năm mới. "
Jeon Jungkook cầm tay em vòng qua cổ hắn, cúi người hôn em.
Bây giờ là khoảnh khắc mà tất cả mọi người đều đang hướng về phía bầu trời kia, nơi tiếng pháo hoa vang khắp trời.
Chỉ duy nhất Jeon Jungkook và Park Ami vẫn luôn hướng lòng về nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com