Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

48


" Chỉ mới hai mươi tuổi mà anh đã nghĩ đến việc đó rồi sao? "

" Sao lại không được, nhỡ đâu sau này có thằng ất ơ nào đấy bê em đi mất thì sao."

Jeon Jungkook không kiên nể nói.

" Dù sao năm nay em cũng đủ tuổi kết hôn rồi. "

Em nâng giọng trả treo, vừa cười vừa nói.

" Nhưng mà em đâu có muốn kết hôn với anh. "

Jeon Jungkook nghĩ đến việc này có quá sớm không đấy.

Hắn có chút đanh đá nhăn mặt gọi thẳng tên em.

" Này Park Ami, em định để anh phải sống một mình đến chết đấy à? "

" Xung quanh anh có thiếu gì người, xinh đẹp có, dịu dàng có, ngoan ngoãn có, lại còn...đầy đủ tiện...nghi. "

Park Ami vừa lắp bắp nói giọng có chút chua chát.

Quả thật nhìn những cô gái từng thích Jeon Jungkook ai nấy đều rất nóng bỏng, so với em thì chẳng khác gì một bầy thiên nga với một con vịt trời xấu xí như thế này, nghĩ kĩ lại thì Park Ami cũng cảm thấy ghen tị.

Jeon Jungkook thấy được vẻ mặt của em, khoé môi cong lên trong lòng vui vẻ.

" Nhưng bọn họ đâu phải là em. "

Hắn nhìn em, dịu dàng nói.

" Người anh muốn kết hôn là em, sao phải để ý đến người khác làm gì? "

Park Ami ngại ngùng nắm chặt vạt váy quay đầu ra cửa sổ. Nếu cứ nhìn hắn như thế có lẽ em sẽ lạc lối mất.

Jeon Jungkook cười, ngón tay gõ trên vô lăng nói: " Nếu em không nhanh tay bắt anh về thì người khác sẽ cướp mất đấy. "

Em vẫn nhìn ra cửa sổ, giống như những cánh hoa đang bị gió thổi tung ở dưới đất vậy, cảm xúc trong lòng rối mù cả lên.

Jeon Jungkook đứng trước cổng trường ngang nhiên hôn vào trán em một cái.

" Chúc may mắn. "

Cũng giống như lúc sáng, tâm trạng Park Ami nhẹ tênh bước vào phòng thi, làm bài thật tốt.

Buổi chiều ấy Park Ami thi xong, Jeon Jungkook cũng đã đợi từ trước, hắn đưa em về nhà. Xe đưng trước cổng chung cư, Park Ami xuống xe đi đến cạnh hắn.

" Anh lên ăn tối luôn nhé, lúc nãy dì có bảo em nói với anh. "

Jeon Jungkook nhìn đồng hồ trên tay rồi thở ra một hơi dài.

" Có lẽ hôm nay anh thất lễ với dì rồi, ba anh cũng mới gọi lúc chiều, công ty có việc quan trọng. "

" Ừm, vậy anh mau về đi. "

" Ngày mai có lẽ anh cũng bận..."

" Không sao, ngày mai em tự đến trường được. "

Hắn đùa giỡn hỏi.

" Không ngủ quên chứ? "

" Tất nhiên là không rồi. " .Em liếc xéo hắn một cái.

Jeon Jungkook bật cười ôm em vào lòng. Ở bên tai em thủ thỉ:

" Anh xin lỗi. "

" Anh làm gì có lỗi với em hả? "

" Làm gì có. "

" Sao lại xin lỗi? "

" Chỉ là anh cảm thấy có lỗi với em thôi. "

" Anh sao thế? "

Hắn than thở, siết chặt em vào lòng.

" Anh không muốn rời xa em một phút giây nào cả. "

Park Ami bật cười, sao hôm nay hắn lại nhõng nhẽo đến thế, nói chuyện thì đôi lúc ra vẻ người trưởng thành, đôi lúc lại như trẻ con vậy.

Đèn đường lúc này đã được bật lên, cái đèn chớp tắt ở dưới cổng chung cư đã được thay mới.

Jeon Jungkook hỏi: " Hôn một cái nhé? "

Park Ami hơi bất ngờ một chút, khẽ ừm một tiếng đồng ý với hắn.

Hắn nhắm chặt mắt, đôi môi ấm nóng lướt qua gò má trượt đến bắt lấy môi em.

Jeon Jungkook vẫn luôn mãnh liệt trong tình yêu với Park Ami như thế.

Hắn cứ hôn cho đến khi cảm nhận được Park Ami cần phải hít thở hắn sẽ dừng lại, ngay khi Park Ami vừa tham lam thở được vài giây hắn sẽ lại tiếp tục hôn.

Cứ điên cuồng như thế, Jeon Jungkook thật sự chỉ muốn như lúc này mãi mãi.

Park Ami dần dần cảm thấy trong người nóng lên, khoang miệng khô khốc vì cái lưỡi tội lỗi của hắn đang mặc sức càn quấy. Xung quanh chỉ toàn tiếng kêu của những con dế đang lẫn trốn ở bụi cỏ gần đấy, dường như bọn nó cũng đang lén lút quan sát một cảnh tượng đầy tình tứ của hai con người dưới màu vàng nhạt của bóng đèn đường.

Thêm vài giây sau nữa em mới đẩy hắn ra, mặt nhăn nhó vừa hít thở vừa càu nhàu với hắn.

" Anh định giết người sao? "

Jeon Jungkook với vẻ mặt thỏa mãn đầy gian tình, chun mũi một cái.

" Là do kĩ thuật của em kém. "

Park Ami xấu hổ muốn chết mất, dẫm vào chân hắn một cái thật mạnh rồi xoay người đi vào.

" Không tạm biệt. "

Jeon Jungkook vừa đau vừa buồn cười, cố trêu chọc em.

" Dù gì chúng ta cũng mới hôn xong, em có cần cự tuyệt vậy không? "

Park Ami không trả lời chỉ dùng hết sức chạy thật nhanh vào trong, miệng không ngừng mắng thầm Jeon Jungkook là đồ lưu manh.

Ngày mai là cuối năm, Jeon Jungkook phải về công ty để tham dự cuộc họp cổ đông mỗi năm một lần, sau đó lại tiếp tục bận rộn cho năm mới. Quan trọng hơn là việc thực hiện cho Park Ami một điều ước.

Buổi tối của những ngày cuối năm vốn lạnh lẽo gấp ngàn lần, không mấy ai ngán ngẩm thời tiết như vậy cả vì tất cả đều đã bận rộn về chuyện năm mới. Mùi hoa anh đào thoang thoảng chạy khắp Seoul.

Park Ami vừa tắm xong, mặc cái áo len cổ lọ với quần dài bằng lông, chân đi tất cao cổ. Nhanh nhẹn chạy vào bàn ăn ngồi xuống, tay đã hao hức cầm đũa gắp một miếng củ cải ngâm cho vào miệng.

" Năm nay anh Hoseok không về được ạ? "

" Thằng bé bảo một tuần nữa nó mới về được, vào các dịp lễ cuối năm vé máy bay rất khó để tranh giành mà. "

Park Ami thoáng tiếc nuối, mấy ngày trước em bận rộn về kỳ thi mà cũng quên bén đi lễ giáng sinh đã trôi qua một cách vô nghĩa.

" Cũng đúng, lễ giáng sinh cũng qua mất rồi. "

Em thở dài, đặt chén cơm xuống bàn ngẩng đầu nhìn dì.

" Ngày mai là con thi xong, có tận năm ngày nghỉ cộng với sang năm mới, chúng ta đi du lịch được không ạ? "

Dì ấy cũng gật đầu chấp thuận.

" Dì cũng tính đến chuyện này trước đó rồi, vậy Ami con muốn đi đâu? "

Park Ami cười cười: " Đi đâu cũng được ạ, miễn là không phải ở nhà. "

" Mà nếu là một tuần nữa anh Hoseok về thì lúc đó chúng ta đi cùng nhau cũng được. "

" Ừ, bao giờ thì con bắt đầu năm học mới? "

" Con vẫn chưa biết ạ, kết thúc kỳ thi phải đợi hai tuần mới có kết quả, sau đó là thời gian tuyển sinh của các trường đại học, còn rất nhiều việc phải làm trước khi nhập học. "

" Ừm, có thiếu thứ gì thì cứ nói với dì, lên đại học phải chuẩn bị cho thật kỹ lưỡng. "

" Vâng. "

Ngày thi cuối cùng cũng đã đến, tối hôm qua Park Ami để tránh việc dậy trễ đã đặt báo thức từ rất sớm.

Đang ngồi ăn sáng ở phòng bếp thì Jeon Jungkook gọi đến.

" Con mèo con này, đã dậy hay chưa? "

Em ' xùy ' một tiếng rõ to.

" Em dậy còn sớm hơn anh nhé "

" Chà, vậy xem ra anh lo lắng thái quá rồi. "

Park Ami khẽ cười, nghiêng đầu áp vào điện thoại ở vai, hai tay cuộn miếng bánh mì thành hình tròn rồi cho vào miệng.

" Em đã đến trường chưa? "

" Vẫn còn sớm, ăn xong em sẽ đi. "

" Ừm. "

Hắn sau đó cũng chẳng biết nói gì thêm, cả hai im lặng một lúc.

Park Ami đưa tay lên giữ điện thoại, hỏi hắn.

" Jeongyeon nói chiều nay sẽ mở tiệc, cậu ấy đã thông báo cho anh biết chưa? "

Jeon Jungkook ngáp một cái.

" Anh vẫn chưa nghe thấy gì. "

" Cậu ấy cũng chỉ vừa hỏi em tối hôm qua, anh sẽ đến chứ? "

Hắn dụi dụi mắt, cười nói.

" of course, anh còn phải đưa em đến một nơi nữa mà. "

" Đến đâu? "

" Không cho em biết. "

" Ồ, vậy sao "

" Đến rồi em sẽ biết thôi. "

" Được rồi, mau ăn nhanh rồi đến trường đi. "

" Em ăn xong rồi. "

Giọng hắn ngái ngủ.

" Ừm, còn anh thì cần ngủ thêm một chút. "

" Vậy em tắt máy đây. "

" Khoan đã "

" Sao đấy? "

Jeon Jungkook mỉm cười thì thầm thật khẽ.

" Anh yêu em "

Park Ami híp mắt, giở giọng trêu hắn.

" Em cũng yêu em nữa "

Hắn ngay lập tức gằn giọng.

" Này, sự nghiêm túc của em lại vứt nó đi đâu rồi hả? "

" Được rồi em biết rồi. "

" Em cũng yêu anh. "

Bên kia đầu dây hắn bật cười giọng thoả mãn.

" Đúng thế, không yêu anh thì yêu ai chứ. "

Park Ami đứng dậy, cầm balo ở ghế bên cạnh đeo lên vai. Ra đến cửa xỏ giày vào chân.

" Em tắt máy nhé? "

" Được, tối gặp. "

" Tối gặp. "

Điện thoại vang lên tiếng tít, em xỏ xong giày rồi rảo từng bước thật chậm đến trường.

Xe bus vẫn đông người như lúc trước, vẫn là ô cửa sổ em hay ngồi, vẫn tiếng cười nói quen thuộc của những người mặc đồ công nhân, vẫn là tiếng còi xe, vẫn là mùi sữa nóng, mùi bánh mật của những quán ăn ven đường. Mọi thứ vẫn hoạt động như quỹ đạo của nó, con đường này vẫn vậy và cả Seoul này cũng luôn nhẹ nhàng như thế.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com