Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần Không Tên 10


Mê man ko biết là bao lâu , nghe 1 tiếng rầm tôi chới với trong cơn ngủ vùi mệt mỏi , tôi uể oải kéo mền hé mắt thì thấy đèn sáng trưng , cái giơ tay lên coi đồng hồ thì đã gần 1h khuya . Chồng tôi về , tiếng rầm vừa rồi là do anh ấy đóng cửa .

- Em ngồi dậy nói chuyện chút đi .

- Em mệt lắm ( giọng tôi uể oải , mồ hôi đầm đìa )

- Đừng lảng tránh ( Vinh ngồi trên ghế bàn trang điểm ) .

Tôi vuốt mái tóc đang rối bù cố gắng ngồi dậy , vẫn chưa kịp hoàn hồn .

- Sao em dám đi về trước ?

- Hồi tối anh kêu em về trước mà .

- Anh nói thách em mà em về thiệt , em ko còn tôn trọng anh nữa rồi .

- Giờ anh muốn sao đây ? Em chết thì anh mới vừa hả ? Em đau bụng , em sốt em tới tháng , vậy anh có còn quan tâm đến em ko ?

- Bạn anh nó cần có 1 buổi họp mặt này , ko biết mấy năm nữa mới về , em xa lánh cô lập ko giao lưu với đám con gái , em ủ rũ rồi đó nhìn như đưa đám . Phải làm anh mất mặt thì em mới thích . Có Diễm vô thì em bỏ đi về , em ghét người ta cũng ghét vừa vừa thôi , em xấu tính quá !

- Anh nói cái gì ?

Miệng tôi khô ran , đắng nghét , chắc là đang sốt hay gì đó , giọng tôi bắt đầu cao lên , máu dồn lên não khi nghe đến chữ " Diễm" .

- Anh biết là em ko thích bạn anh ...

- Ai là bạn anh ?

- Em cắt ngang lời anh nói vậy đó hả ?

- Thôi đủ rồi , bạn anh bạn anh .... Còn em chỉ là người dưng thôi . Cái gì cũng bạn bạn , đi với bạn về bị tan nạn bạn anh có nuôi anh ko , hay là em , rồi em còn bị chửi ? Bây giờ em đau ốm , em bệnh hoạn cũng phải chiều theo bạn anh , anh ko thấy quá đáng với em hả ?

- Vậy thì sao ? Em theo chồng , em phải nghe theo chồng , phải tôn trọng nhà chồng , bạn của chồng !

- Tôn trọng cả người tình của chồng , bồ cũ của chồng nữa phải ko anh ? Giờ anh là như vậy nè , sao anh ko nói sớm là anh gia trưởng , chồng chúa vợ tôi như vậy cho em biết sớm đi , để giờ em hụt hẫng quá .

- Em thất vọng hả ? Anh còn thất vọng hơn nè , anh tưởng em ngoan hiền , thì ra em cũng lăng nhăng , núi này trông núi nọ , xấu tính như ai .

Giọng tôi lạc hẳn , bị đứng hình , tim tôi đau , trong cơn say hay cơn nóng giận , chẳng biết lý do là gì mà chồng tôi lại buông ra những lời như vậy , tôi làm gì mà anh nói tôi xấu tính , nói tôi lăng nhăng ? Tôi nuốt nước bọt , cố gằng giọng , nước mắt thì đã chảy từ khi nào , tôi ko biết chính xác do tôi đang bị nóng trong người hay là tôi đau lòng mà khóc , giờ mọi cảm giác đều ko chính xác .

- Anh xĩn rồi , anh nói chuyện như ko phải là anh , thôi thì nghỉ ngơi đi , mai mình nói chuyện . Giờ em ko muốn đôi co , chuyện ko có gì , vợ chồng cãi nhau giữa khuya ba má nghe thì sao ?

Phản ứng bất ngờ , Vinh tốc mền gối quăng xuống đất , lần đầu tiên tôi cảm thấy hốt hoảng , hắn trừng mắt nhìn tôi ....

- Đi , đừng trốn tránh ! Chuyện ko có gì hả , anh phải giải quyết ngay bây giờ .

- Đi đâu ?

- Đi xin lỗi bạn anh , xin lỗi Diễm .

Anh ta chồm qua , nắm lấy cổ tay tôi , tôi thấy rõ nghe rõ tiếng thở hồng hộc của anh , dây thần kinh trên thái dương anh căng hết cỡ . Tôi vung tay ra , chạy nép vô góc tường

- Em ko đi !

- Em dám ko đi ?

- Ừ , em ko đi , em ko đi thì anh giết em hả ? Anh hứa gì với mẹ em trước mặt 2 họ , mới có 8 9 tháng thôi Vinh à ...

Tôi bắt đầu khóc , giọng tôi run run vì sợ , vì tức , vì đau ... tôi đứng sát góc tường nước mắt đầm đìa . Cửa mở , má chồng đứng đó , chấp 2 tay sau lưng .

- Hai đứa bây làm gì vậy hả ? Biết mấy giờ rồi ko ? Con Dung ra đây má biểu !

Tôi bước ra , nặng nề đi ngang Vinh – chồng tôi , anh ấy lườn tôi lom lom . Trái tim tôi căng cứng , tưởng chừng bể ra vì tức !

- Má nói cho con biết , nhà này ko có chuyện đàn bà cãi tay đôi với chồng . Má ko biết chuyện 2 đứa là gì , nó là đàn ông là chồng con là trụ cột gia đình thì con phải nhịn . Nhịn đi rồi nói chuyện sau , con phải năn nỉ nó cho nó bớt nóng chứ , sao con lại tiếng 1 tiếng 2 với nó ? Bên phòng ba má toàn nghe tiếng con ...

- (Vinh) Má về phòng đi má , ko có gì đâu .

- Nhà này ko phải nhà hoang chết chủ , vô pháp vô thiên đâu nghe chưa . Con Dung , má nói ko biết nghe , người thì nhỏ xíu mà cái đầu cứng quá !

Nói xong bà phắt quay đi , đóng cửa cái rầm thêm lần nữa , tôi đứng đó như á khẩu , toàn thân run lên cầm cập , 2 lỗ tai tôi lùng bùng . Đây là hoàn cảnh gì đây ? Tôi đã sai ở chỗ nào để phải chịu đựng điều này , sao đột ngột chồng tôi thay đổi rồi , hay anh ta có ai đó bên ngoài rồi về muốn gây với tôi ... Hoang mang , đau đớn , bụng trên bụng dưới đau dữ dội , tôi phải vịn 1 tay chống vô tường 1 tay kia ôm bụng dưới . Nhìn tôi chắc đáng thương lắm mà chồng tôi nào có quan tâm đến vợ nữa đâu , người chồng kia anh ta nhìn như thể sắp ăn tươi nuốt sống tôi vậy , anh ta chắc sắp đánh tôi rồi . Tôi sợ quá , cuộc cãi vã chưa dừng lại , tôi đứng xa ra , nghĩ tới cảnh anh ta lao vô mà đấm đá tôi túi bụi . Tôi sợ , tôi nhìn mặt Vinh tôi nghĩ tới cảnh thằng Khang ngày xưa đè tôi trong khách sạn , ám ảnh quá , tôi nhắm mắt lại lắc đầu liên tục , sợ hãi tột cùng , tôi tự huyễn hoặc là anh ta say nên mới như vậy , Vinh cùa tôi ko phải như vậy đâu . Vẫn cố gắng bình tĩnh hết sức thêm 1 lần nữa

- Bây giờ em phải làm sao đây hả anh ?

- Đi xin lỗi bạn anh , anh sẽ bỏ qua cho em

- Anh có tỉnh táo ko ?

- Anh vẫn tỉnh , chồng em tỉnh táo hay ko em cũng ko biết à ?

- Em ko đi thì sao ? Em làm gì bạn anh mà phải xin lỗi ?

- Em nói 1 tiếng nữa đi !

- Em ko đi ! Em ko sai , em ko xin lỗi ai hết , anh muốn làm gì em thì làm đi , em mệt lắm rồi .

Tôi thấy chồng mình nghiến răng , anh ta đi từ từ lại gần tôi , tôi cắn răng chịu đựng , chuẩn bị tâm lý bị chồng đánh , tôi ko biết vì sao nữa , giờ tôi cũng ko có sức đâu mà phản kháng .

- Anh ko thương em nữa , anh thay đổi rồi , hay mình thôi đi anh , em sợ anh rồi , mà em ko có làm lại anh !

- Em vẫn ko thôi nói móc anh à ?

- Em ko nói móc anh , em nói thiệt , anh nói anh tỉnh ... em tin anh tỉnh .

Ko khí trầm xuống , chồng tôi có vẻ bớt nóng anh ta tiến lại gần hơn , đứng trước mặt tôi

- Mệt thì đi ngủ đi , mai anh đi Cần Thơ lên sẽ chở em đi xin lỗi bạn anh !

- Anh quên đi , ko lỗi phải gì hết !

Ánh mắt dễ sợ đó lại dữ lên với tôi , anh ta vụt tay lên định bạt tai tôi . Mắt tôi nhìn trân trối , ko chớp mắt , thậm chí tôi còn hơi vênh mặt lên để anh đánh tôi mà . Tay tôi lại nhanh hơn não , khi chồng tôi vẫn án binh bất động thì tôi đã nhanh tay , dồn nén hết bao nhiêu oan ức và đau đớn lên bàn tay trái nhỏ xíu của mình ,nhanh như chớp tôi đã làm cái chát vô má phải của anh ta .

- Anh muốn em xin lỗi bạn anh hả ? Giết em đi !

Vinh nóng máu sau cái bạt tai của vợ , anh ta trân mắt lên rồi quay sang đập phá , anh ta đập tv , xô ngã tủ trang điểm , cầm gạt tàn đập luôn cửa kiếng của tủ áo quần , tiếng xoảng xoảng vang lên trong căn phòng hạnh phúc của tôi , kiếng vỡ văng tung tóe , tôi hoảng hốt bỏ chạy ra khỏi phòng , vừa chạy vừa khóc , vừa sợ , cố chạy ra khỏi ko gian chết chóc đó , chạy lên lầu đập cửa phòng bé Vy .

Tôi sắp ngã quỵ mất rồi , bụng tôi đau quá , người tôi lạnh mà mồ hôi thì ướt hết cả . Bé Vy mở cửa tôi chạy thọt vô , bấm khóa cửa , vẫn kịp nghe tiếng má chồng chửi lên vang vang nhà

- Tụi bây coi ông bà già này ra cái thá gì ko ? Giữa đêm giữa hôm đập nhà đập cửa , đồ nhu nhược , con vợ nó hỗn ko dám đánh mà đi đập đồ !

Tôi lấy 2 bàn tay bưng mặt mà khóc , bé Vy đang mớ ngủ tỉnh giấc , đỡ tôi dậy

- Sao vậy chị 3 , tay chị sao đỏ vậy , anh ba đánh chị hả ?

- Chắc anh Vinh bị ma nhập rồi Vy ơi , chị sợ lắm .

Tôi run rẫy , gần như hoảng loạn . Bé Vy tung cửa chạy xuống lầu 1 , rồi tôi nghe tiếng má , tiếng ba và tiếng bé Vy ỏm tỏi . Cả nhà náo động , tôi bịt tai ngồi sát vô tường phòng bé Vy . Chưa bao giờ trong đời tôi cảm thấy sợ như vậy , tôi sợ đủ thứ , rồi tôi sẽ sống làm sao đây , làm sao như vậy mà sống được nữa . Chuyện chưa hề nghĩ sẽ ra như vậy , có lẽ Vinh đã đánh tôi nếu tôi vẫn đứng đó , má ảnh vừa kêu ảnh đánh tôi còn gì ... đây là mê sảng là ác mộng thì hay biết mấy , đây là thật mà . Tôi rã rời trong suy nghĩ đau đớn về cả thân xác lẫn tinh thần .

Ở đâu bé Vy đùng đùng đi vô , em nó xách tôi đứng dậy ra cửa

- Má nhìn đi , chỉ bị bệnh , mình mẫy chỉ nóng hồi run cập cập vậy nè , sao má còn xúi anh ba đánh vợ , ba có đối với má như vậy ko ? Nhà nội có đối với má như vậy ko mà bây giờ má đối với chỉ như vậy ? Sao má ác quá vậy ? Vợ chồng người ta gây nhau ko can thì thôi còn đi thêm dầu vô lửa .

- ( ba Vinh ) Bà cũng vừa phải thôi , lỡ bé Dung nó có làm sao thì bà qua mà xin lỗi chị xui ko kịp ! Bà thôi đi .

- Cái nhà này chia ra 2 phe , chỉ có tôi là chung phe với con trai tôi còn ông với con Vy lại đi bênh người dưng !

- ( Vinh) Má ! Má nói cái gì vậy .

Tôi nghe những âm thanh đau lòng đó vọng lên lầu 2 , đứng ko nổi . Bé Vy bực mình quá dẫn tôi vô phòng .

- Chị ngồi yên đó , để em xuống nhà lấy thuốc hạ sốt cho chị .

- Chị đau bụng quá Vy .

- Chị bị hả ?

- Uhm .

- Để em lấy thuốc giảm đau cho chị uống .

Giọng tôi yếu ớt , bé Vy đóng cửa đi xuống nhà . Tôi ngồi đó như chết rồi , tôi rối và sợ lắm , ko biết phải nương vào ai chỉ biết tìm bé Vy , tiếng má chồng vẫn lanh lảnh ..... Tôi chỉ là người dưng , tôi ko phải là cái gì trong nhà này hết , chồng thì bạo hành ko quan tâm , má chồng thì ... Sao tôi khổ quá vậy , giờ ko lẻ tôi trèo lan can tự sát cho rồi .

Em chồng lên , đem theo mấy viên thuốc trong đó có thuốc sủi để hạ sốt , rồi em lấy thuốc đau bụng kinh cho tôi uống , lần đầu tiên tôi uống thuốc này ( vì lúc trước tôi ko đau bụng nhiều , thời gian gần đây mới đau ) . Em còn lấy băng cho tôi thay và làm vệ sinh nữa .

- Hôm nay chị ngủ với em đi , tội nghiệp chị , ngày mai em phải đi tour sớm rồi , 3 ngày em mới về . Sáng mai ko đỡ thì chị kêu anh ba chở chị đi bệnh viện khám đi . Còn má nói gì kệ má , má kỳ cục quá .

- Giờ chị ko dám gặp anh em nữa đâu , sáng chị phải đi làm , chị lấy xe , xe chị bị hư chiều chị có để xửa ở ngoài tiệm rồi .

- Thôi vậy mai chị lấy đồ em mặc đỡ đi , phòng chị tùm lum lắm , mấy cô đang dọn dẹp . Tạm thời chị ở phòng em luôn đi . Em nghĩ chị phải đi khám , chậc chậc , phải chi ngày mai em ko đi thì em chở chị đi khám .

- Uhm , chắc ko sao đâu .

- À , em có nhờ cô Muỗi dọn dẹp xong nấu cho chị tô cháo , giờ này nấu ko kịp chắc có gì chị ăn đỡ chào gói nha . Mà chị ơi có chuyện gì vậy?

Bé Vy hỏi tôi òa lên khóc như con nít , tôi ko quen kể lễ chuyện vợ chồng tôi cho ai biết , tôi sợ bị đánh giá , tôi cũng sợ người ta chửi tôi ngu , rồi nói chồng tôi này nọ . Nên chỉ biết lắc đầu thôi .

- Ko có gì đâu , chắc anh Vinh say quá mà chị ko biết nói chuyện làm ảnh nóng .

- Ko phải đâu , chưa bao giờ anh ba xử xự như vậy đâu nha chị . Em thấy kỳ lắm .

- Chắc tại chị ngu , ko biết lựa lời .

Tôi vừa nói vừa run , vừa thút thít . Má chồng tôi bước lên tới

- Má nói con sao Dung ? Sao con leo lẻo cãi lại nó làm cái gì , má lớn má biết cái nào đúng , từ đó giờ chưa bao giờ thằng Vinh nó dám đập cái gì trong nhà này , con coi lại con đi nha . Khôn thì lo mà đi năn nỉ dỗ ngọt nó , ko thì thôi đi , ở với nhau mà như vậy má ko chấp nhận được đâu nghe ! Làm vợ làm dâu nhà này con cực chỗ nào con nói má nghe , con có làm động móng tay ko ? Như vậy con cũng ko biết làm sao nữa hả ? Hôm nay nó đâp đồ , mai mốt nó đánh con má cũng ko có can đâu , vì má nói trước rồi mà con đâu có nghe !

- Má , má quá đáng quá ..... con nói chỉ đang bệnh mà , má vô rờ coi coi , sao má cứ nói hoài vậy , chuyện vợ chồng sao ko thấy má la anh ba mà má la chỉ ko vậy ?

- Má ko nói tới mày !

Tôi ngồi đó oan ức , mới uống thuốc xong

- Dạ , con biết rồi má , nhưng ....

- Nhưng cái gì , má thấy con bệnh đau má cũng xót nhưng mà chuyện đối với chồng con thì con chịu , chứ muốn bà già này phải bệnh dùm con hay sao ?

Vừa lúc đó , ba chồng cũng lên , ông quát lớn , lần đầu tiên tôi nghe thấy ba chồng lớn tiếng

- Bà bớt nói được ko ? Chuyện con nhỏ thì để nó giải quyết , nó có nhờ tới bà chưa ? Mà bà chỉ biết la mắng con người ta , con bà thì bà ko dám la 1 tiếng , ai dạy nó cái thói vũ phu trong nhà này ? Tôi có bao giờ vũ phu với bà chưa mà bây giờ bà đi dạy nó đánh vợ ? Con người ta ko phải con bà bà ko xót phải ko ?

Khi ba lớn tiếng thì má im , tôi nghe ba nói còn đau lòng , tủi thân thêm , tôi nhớ mẹ quá .

- ( Vy) Ba dắt má xuống dùm con , để con với chị 2 còn ngủ mai tụi con đi làm nữa. Nhức óc , nhà có chuyện gì ko bao giờ thấy má can , lúc nào má cũng làm cho căng thẳng thêm . Hình như má thích vậy hay sao đó ?

Trong khi má đã im ỉm bỏ đi xuống , ba vô vỗ vỗ vai tôi

- Thôi để đó , thằng Vinh giờ nó đang mất bình tĩnh con kệ nó đi , mai bá nói chuyện với nó . Con lo giữ gìn sức khỏe còn đi làm , thiệt ba là chủ cái nhà này mà má mày lúc nào cũng ỏm tỏi như vậy từ đó giờ , bả đang nóng nói bậy bạ , con đừng quan tâm nha . Thôi 2 đứa ngủ đi con .

Tôi gật đầu mấy cái , rồi ba cũng đi xuống . Cô Muỗi bưng cháo lên , cháo gói và trứng gà ta . Hơn 2h khuya mà vợ chồng tôi làm loạn cả nhà như cái chợ , xấu hỗ quá .

- ( Vy)Ủa cô Muỗi cô thấy anh ba đâu ko ?

- Hình như Vinh nó kêu xe đi về Cần thơ luôn rồi .

- (Vy) Thôi ảnh đi đi cho yên nhà yên cửa.

- Con có sao ko Dung ?

- Dạ , con mệt quá nhưng mà con mới uống thuốc rồi .

- Uhm , nãy nghe tiếng kiếng bể nhà ai cũng giật mình . Dọn dẹp xong hết rồi , con xanh quá, thôi ăn nhanh rồi nghỉ đi , đừng khóc nữa .

- Dạ .

Nhà lại im lặng như lúc đầu ai về phòng nấy , ăn xong tôi cũng thay bộ đồ ngủ của Vy vì lúc tối đi về mệt quá tôi chưa kịp thay đồ là ngủ rồi . Tôi ko dám nghĩ lại chuyện vừa xảy ra , kiểu như bị sốc vậy . Bé Vy cũng ko hỏi nhiều , em chỉ kêu tôi cố gắng nằm 1 chút mai đi khám , sáng em còn đi sớm , bé đang thực tập du lịch mà . Tự nhiên tôi như nằm đó , ko dám suy nghĩ gì , lòng trơ như đá , cũng ko khóc , ko thấy đau , ko cảm nhận được gì ngoài việc thấy hơi nhức đầu . Mấy loại thuốc thấm vô , tôi cũng ngủ luôn , lần cuối nhìn đồng hồ là 3h40p .

Sáng bé Vy đi sớm , tôi cũng lồm cồm ngồi dậy , đầu óc quay cuồng . Bé ko quên dặn dò tôi hôm nay phải đi khám . Tôi lê những bước chân nặng nhọc xuống phòng mình thay đồ , phòng ốc tang hoang , tv bể , cửa bể , tủ bể ... tôi rùng mình nghĩ về tối qua , may mà Vinh đi rồi nếu ko thì tôi cũng ko dám xuống phòng quá . Tôi cứ mãi nghĩ hoài mà ko ra tại sao Vinh lại khủng khiếp như vậy , ko lẽ tôi ko có là gì so với bạn ảnh như vậy sao chứ ? Rồi tôi nghĩ ko biết tức giận như vậy đi về quê có giải quyết được việc ko ? Haiz , nói thì nói chứ cũng thấy lo . Cái thân xác của tôi bây giờ rã rời hết rồi vẫn thấy sốt trong người , tôi vô làm vệ sinh thay đồ chuẩn bị đi làm , tôi nhìn thấy cổ tay mình vẫn còn vết hằn , dằn lòng ko được khóc , tôi nuốt nghẹn , chọn 1 cái áo dài tay mặc để ko ai thấy .

Thở dài ngao ngán , sao mọi chuyện lại quá như vậy . Cố gắng gượng được tới đâu hay tới đó , giờ đầu óc mụ mị lắm sợ suy nghĩ ko thông lại sai lầm nối tiếp sai lầm , mặc dù vẫn chưa rõ mình sai ở chỗ nào . May mà cái kiếng trong toilet ông Vinh chưa đập , vẫn còn cái để soi , nhìn cái mặt thê thảm , 2 con mắt sâu hút và quầng thâm , mặt thì trắng bệt ra nhìn như con ma ......

Mới 6h mà xuống nhà đã thấy ba má chồng ngồi uống trà , chẳng biết phải đối mặt với ông bà sao nữa .

- Dung con ngồi đi , lát ăn sáng với ba má luôn , còn sớm mà .

- Dạ

Ba chồng lên tiếng , mới 6h sáng cũng chưa có chỗ nào để đi , tôi ngồi xuống , lòng nặng trĩu ko dám nhìn thẳng vào ba hay má .

- Tối qua má nói lỡ lời , con đừng suy nghĩ nhiều . Má ko có ý như vậy đâu . Chuyện 2 đứa từ từ giải quyết êm thấm đi , chứ thân con gái mà để nó động tay động chân vậy thiệt thòi lắm .

Chắc là bị ba thủ thỉ cả đêm rồi nên má mới nói những lời đàng hoàng như vậy , như Vinh có nhậu nhẹt và bị bạn bè khích tướng rồi nổi điên lên tôi ko nói , còn má má chưa hiểu ất giáp gì đã bay ra xuồng xã với con dâu như vậy . Tôi nhớ hết những gì má nói hôm qua , giờ cũng ko biết những gì má vừa nói là thật lòng hay chỉ nói cho êm chuyện đây . Nhưng dù sao má cũng đã nói ra , tôi thấy được an ủi phần nào .

- Dạ , con biết rồi má , con cảm ơn má .

- ( Ba) Đồ đạc hư cái gì thì để bữa nay ba má kêu người ta vô sửa cho , con khỏi lo , chuyện làm ăn ở Cần Thơ đang gặp chút trục trặc , Vinh nó về giải quyết , sớm thì mai , còn ko thì mốt nó mới về . Có gì 2 đứa ko gần nhau cũng tranh thủ suy nghĩ đi .

- Dạ , con cảm ơn và xin lỗi ba má . Chuyện vợ chồng con mà làm cả nhà phải bận tâm .

Phù , vậy là 2 ngày khỏi gặp khỏi phải lo đối phó , giờ tôi ám ảnh và sợ Vinh lắm , ko dám nghĩ tới chuyện nằm ngủ chung nữa rồi . Thôi vậy cũng được , mà ko biết việc làm ăn bị trục trặc , có khi nào như vậy mà Vinh dễ nóng hay ko nữa . Mà thôi tỉnh lại đi Dung , mày lúc nào cũng nghĩ cho hắn , mày bệnh gần chết ra đó hắn có thương xót gì mày ko ? Nghĩ tới đó tôi lại rùng mình thêm cái nữa .

Hôm nay cô Muỗi nấu phở và sữa đậu nành cho nhà ăn sáng , tôi cũng ăn 1 miếng chứ ko thì bao tử lại hành thì mệt lắm . 2 ngày này chắc cũng nên suy nghĩ về chuyện của mình , mệt mỏi thiệt rồi .

Tôi định đi xe ôm đi làm mà trời lại mưa lắc rắc , tôi lại đi taxi , định bụng lát khoảng 8-9 giờ mới đi lấy xe , chứ sớm quá sợ người ta chưa sửa xong .

Lên tới cơ quan , người như bay trên mây , bên trong thì nóng mà bên ngoài thì lạnh . Tôi định nhắn tin xin lỗi Vinh , nhiều lần lấy điện thoại ra rồi lại thôi , tôi muốn xuống nước cho êm chuyện như má chồng dạy , tồi lại nghĩ tới hành động của ảnh . Rồi nghĩ rộng ra , có thể nào Vinh có ai ở ngoài người ta xui anh về dằn vặt tôi hay ko ? Có thể vẫn thương vợ nhưng lại ngầm thể hiện địa vị của mình trong gia đình , hay là bà Diễm kia , hay là bà Chi kia ... Ui , nhức đầu ko tả . Tự dưng tôi mắc ói , chạy vô toilet tôi ói ra hết những thứ vừa mới ăn ... ói tới đắng miệng , người đã mệt lại còn thêm vụ này , cảm giác như chỉ có mỗi khối óc đang sống còn lại đang chết từ từ .

Tôi đứ đừ gục đầu trên bàn làm việc , sáng đi làm sớm nhất cơ quan mà .

- Em có sao ko Dung ?

- Em mệt quá chị .

- Trời ơi , sao em nóng quá , chắc sốt rồi hay đi bệnh viện đi .

- Chị chở em đi dùm đi chị , xe em chưa lấy .

- Ừ , thôi để chị gọi nói sếp rồi chở đi .

Sếp đây chính là chồng của chị Vân , cho nên khi vô viện thì 1 lát là chị Vân vô rồi . Sáng chỉ cho đứa lớn đi học , đứa nhỏ gởi cho bà nội rồi đi vô bệnh viện thăm tôi .

Tôi nhập viện , chờ thử máu vì nghi ngờ sốt xuất huyết .

- Chị nghe má nói chuyện tối qua , qua lời má thì hình như má bênh thằng Vinh , chị ko có ở đó cũng ko biết sao nữa .

- Là tại em ngu quá em cãi ảnh ảnh mới điên lên .

- Giờ chị gọi cho má nha ?

- Thôi để lát em gọi cho mẹ em , chứ cả đêm qua ba má ko ngủ được rồi chị , mắc công má .

- Con Vy thì đi tour , thằng Vinh thì về quê , nhà chồng ko có ai lo cho em được hết . Lát 10 chị phải đi rồi .

- Dạ , chị có công chuyện thì cứ đi đi chị , em gọi cho mẹ em . Chị cũng đừng gọi cho anh Vinh nha .

- Uhm , nhưng Dung , em có thể đừng nói những chuyện cho mẹ em biết được ko ? Đừng làm phiền lòng mẹ , như chị , chị ko nói gì hết kể cả khi chị buồn nhất , khi đó mình sẽ từ từ mạnh mẽ .

- Em biết rồi , em ko nói đâu chị .

- Cảm ơn em , chị sẽ giúp em nói để má hết giận , má gọi cho chị coi bộ giận lắm .

Tôi rã rời nằm trên giường trong phòng cấp cứu , lúc sốt rồi hết , hết rồi sốt . Khoảng 10h30 mẹ chạy qua , đem theo bánh trái sữa sùng ... Cũng phải hơn tuần rồi chưa về nhà chơi với mẹ .

- Trời , xanh lè vậy con ? Sốt mấy ngày rồi ?

- Con sốt chắc hôm qua tới nay

- Chồng con đâu ?

- Dạ, ảnh đi về Cần Thơ có chông chuyện rồi mẹ .

- Chừng nào nó về ?

- Dạ hình như ngày mốt .

- Rồi con bị sốt sao ?

- Chờ đầu giờ chiều có kết quả mẹ .

- Sao nhìn con thấy ghê quá vậy ?

- Thì bệnh mà sao mà đẹp nổi . Chiều mẹ bận thì cứ đi , con nằm đây được , lớn rồi ko phải con nít đâu .

- Để mẹ gọi kêu chị Hà vô với con , sẵn đem theo khăn khíu với gối mền cho mày .

- Có ở lại ko chưa biết mà mẹ ?

- Thì đem vô cho có xài , ko ở lại thì đem về .

- Dạ .

- Mệt ko ?

- Mệt lắm mẹ , nhớ mẹ nữa .

- Xạo quá đi . Thôi mẹ ở đây tới chiều có kết qua rồi mẹ đi , tối mẹ vô .

- Dạ .

Rồi 2 mẹ con tôi nói chuyện với nhau được 1 chút , tôi lại sốt , bác sĩ cho uống thuốc và truyền nước , tôi mê man .

Tôi uể oải mở mắt ra , đã hơn 2h chiều , miệng khô như tỷ năm chưa được uống nước . Căng mắt lớn ra mới thấy má chồng ngồi trên ghế kế bên giường , ko biết bà tới từ lúc nào .

- Ủa má , má tới hồi nào ?

- Ừ mới tới thôi , con ăn gì ko má gọi kêu Muỗi nấu chiều đem qua .

- Họng con như có gai vậy , con ko muốn ăn gì hết .

- Má đi chùa , sáng nghe chị hai mày nói má ghé qua chút , có cô giúp việc nhà con mà cổ đi mua đồ gì rồi .

- Dạ .

- Mệt ko ?

- Dạ cũng mệt má .

- Ba con mấy nay phải ra cửa hàng , 1 đại diện chi nhánh dưới Cần Thơ bị công an bắt , rồi cửa hàng tạm thời bị niêm phong .

- Ủa , sao vậy má ?

- Ừ , ông đó nợ nần sao đó rồi lừa đảo nghe đâu 3 , 4 tỷ bạc , nhà mình ko có liên quan gì nhưng mà hàng của mình hiện trong cửa hàng đó nhiều lắm , giấy tờ pháp lý lại dính tới thằng Vinh , nên nó về kỳ này tới 2 , 3 ngày chứ bình thường nó đi lấy tiền , kiểm hàng là về trong ngày ko à .

- Dạ , tức là nhà mình ko sao hả má ?

- Ừ , ko sao nhưng hơi rắc rối với công an chút .

- Tối nay ai ngủ với con ?

- BẠn con má .

- Ừ , thôi ba kêu má đưa tiền cho con nằm viện , nghe nói con bị sốt xuất huyết siêu vi gì đó . Nằm đi , khoẻ rồi về , ko lại về lây tùm lum trong nhà . Mà má ko có gọi cho thằng Vinh , để nó giải quyết cho xong rồi về . Mắc công nó lo nó chạy về lại hư công chuyện .

- Dạ thôi má , con nằm viện ko có bao nhiêu đâu , con có tiền mà má .

- Ko , ba kêu má đưa ổng mà biết má ko đưa là ổng la . Có gì mai má với ba vô thăm con .

- Dạ .

Má chồng đưa tôi 5 triệu , rồi bà cũng đi về . Bà bịt khẩu trang , ko dám động tới cái giường tôi nằm kiểu như tôi bị truyền nhiễm vậy . Nghe má nói có chuyện tôi cũng thấy lo , 2 vợ chồng tôi đang hục hặc , thôi thì tạm thời như má nói đi , để ảnh yên mà lo công việc . Nhớ lại thấy cũng buồn , ngày nhắn tin gọi điện bao nhiêu lần , giờ bệnh nhập viện ko thấy 1 cuộc gọi 1 tin nhắn , má chồng còn dặn ko cho chồng hay nữa ... Có phải là hơi vô tâm ko ? Nhưng mà thôi , giờ lo dưỡng bệnh , lo cho cái thân mình mau hết bệnh , chán ko thèm nghĩ .

Tôi ráng chồm lên đầu giường rót nước uống , nhìn 2 bàn chân tôi sưng phù , chắc lại do truyền nước nên bị , tôi mở điện thoại thì hết pin rồi , hôm qua giờ quên sạc , ko biết chừng nào cô Hà mới vô nữa . Toàn thân ê ẩm quá .

Cô Hà vô , cô vừa đi lấy thuốc và đóng tiền chuyển viện , tôi phải nằm đây ít nhất 3 ngày , mẹ có gửi bác sĩ chọn phòng dịch vụ tốt , phòng 2 người . Cô nằm giường bên cạnh cũng chuyển lên cùng phòng . Trước mắt cô Hà lấy cháo cho tôi ăn , may mà mẹ lo xa kêu cô Hà đem theo sạc điện thoại cho tôi , đem cả bvs nữa , tôi bắt đầu thay bộ đồ của bệnh viện . Mở điện thoại thấy bé Vy gọi nhỡ mấy cuộc , gọi lại để cho em hay tình hình , còn Vinh thì tuyệt nhiên ko thấy gọi hay nhắn , chắc là tối qua anh xĩn quá nên ko thấy tôi sắp bệnh .

Chiều gần 6h thì đồng nghiệp tôi và anh hai ghé thăm , hoa quả bánh trái um sùm . Ai cũng nói yên tâm dưỡng bệnh , công việc của tôi có em Khoa lo dùm . Nếu xuất viện về mà còn mệt thì cứ nghỉ thêm .

- Cũng mới giữa tháng , chắc chứng từ ko nhiều , Khoa ko rành chỗ nào gọi chị nha .

- Dạ .

- Cảm ơn em .

Trước khi về mọi người cũng quên hỏi chồng tôi đâu , chồng tôi đâu , trả lời mà mắc mệt . Vậy mà nhờ có đồng nghiệp vô mới thấy có ko khí 1 chút .

Tới 7h thì mẹ cùng với mấy cậu dì , con Tiên tới nữa , cô Hà về , dạo này con Tiên đang chuẩn bị mở tiệm thuốc tây và phòng khám nữa nên nó cũng bận , vậy mà tối còn vô ngủ với tôi . Bác sĩ dặn ko có cử ăn , thèm thì cứ ăn nên mẹ và mấy dì mua mấy món tôi thích ăn . Món nào tôi cũng thèm vậy mà đưa vô miệng là rát là sót ko nuốt được , cuối cùng cũng chỉ ăn cháo . Con Tiên chạy đi mua cháo trắng hột vịt muối cho tôi , vừa đổ ra tô tôi rớt nước mắt , tôi nghĩ tới Thái với một phần hốc mắt rất nóng dễ chảy nước mắt sống lắm , tôi nhớ tới lúc Thái và tôi còn là 2 kẻ xa lạ , anh tử tế và tốt bụng dường nào . Muốn chặt cái đầu này đi vì cứ hở ra là nghĩ tới Thái . Lúc này lại bắt đầu sốt nữa , cơ thể bắt đầu thấy lạnh .

- Sao vậy ? Sao khóc ?

- Tao đau bụng .....

- Cái con , làm hết hồn , tự nhiên lấy đồ ăn cho mà khóc !

- Mẹ , chiều má chồng con có thăm con , má có đưa tiền cho con , con ko lấy mà má nói ba kêu , ko lấy ba la . Nên con có cầm đây nè , mẹ khỏi phải lo tiền cho con .

- Cái đó tính sau đi , con nhập viện mà thằng Vinh ko về được à ?

- Công chuyện gấp mà mẹ .

Ngồi hỏi thăm 1 lát thì mấy cậu dì về trước , mẹ ở lại thêm rồi về sau , ai cũng cho tiền mà mẹ ko có lấy.

Con Tiên cột tóc cho tôi , tôi vén tóc lên cho nó cột , mẹ ngồi đầu giường xếp đồ để bỏ vô tủ , mẹ đem nào là khăn , mền , rồi có dầu thơm nữa , mẹ có đem nguyên cái ghế bố cho con Tiên nằm , mẹ sợ tôi mệt nằm chung 2 đứa ko thoải mái ... Rồi mẹ có mua bánh ngọt cho cô nằm chung phòng , mẹ gọt trái cây cho cô ăn .

- Đưa tay mẹ coi !

- Dạ ?

- Đưa cái tay mẹ coi !

Tôi giật thót mình , mới vừa vén tóc chắc là mẹ thấy , chết rồi ! phải nói làm sao đây , da tôi trắng và mỏng lắm , làm cái gì mạnh là vết hằn tới mấy ngày . Tôi rụt rè đưa tay cho mẹ .

- Tay bị sao đây ?

- Anh Vinh giỡn , nắm hơi mạnh nên ...

- Giỡn mà nắm kiểu này hả ?

- Thiệt mà mẹ , ảnh xĩn nên giỡn hơi nhây .

- Thiệt ko ?

- Thiệt mà

- Nhìn mẹ , thiệt ko ?

- Thiệt mà mẹ !

- Ừ , nói nó biết da con dễ để bị vậy lắm , nói nó mai mốt giỡn nhẹ tay thôi , mẹ tưởng nó đánh mày chứ !

- Hết chỗ đánh hay sao ai lại đánh ngay tay .

- Ừ , thì mẹ nghĩ vậy thôi .

Tôi nhẹ nhõm khi câu nói dối thành công , sợ phát chết , mẹ tôi mà biết chuyện tối qua chắc bà dở luôn cái nhà chồng . Khổ thân tôi , mà tôi nói cho mẹ nghe lại khổ nhiều người , thôi thì ém luôn , mà làm sao cho bà ko chú ý nữa , chứ mẹ tôi để ý lắm , 1 mình tôi khổ được rồi .

Tôi lại lên cơn sốt cao và thấy mệt , mẹ đi kêu bác sĩ , người ta cho uống thuốc , sốt thì cũng chỉ như vậy thôi . Tôi lại nằm ra , toàn thân nhức y như có kim chích vậy , sáng nay vẫn mặc đồ đi làm , trưa nhập viện có mua đôi dép kẹp vậy mà giờ cái chân sưng phù , mẹ đi mua cho đôi dép lông , mang cho thoải mái êm chân .

- Từ nhỏ tới giờ , bệnh hoài , nuôi hoài ko hết bệnh . Má chồng có phàn nàn gì ko ?

- Má chồng con thương con thấy mồ .

- Ừ , vậy thì tốt ! 9h rồi , chắc mẹ về , bữa nay Tiên ngủ với Dung đi , mai má ngủ cho .

- ( Tiên) Dạ , má khỏi lo , má về nghỉ đi con thấy má cũng mệt rồi đó .

- Ừ , thôi mẹ về , 2 đứa để ý tối ngủ khoá cửa phòng đàng hoàng nghe . Con Tiên coi nó có sao kêu bác sĩ liền nghe con .

- Dạ .

Rồi mẹ tôi chào cô cùng phòng về . Thương mẹ quá , nói xạo mẹ cũng bất đắc dĩ thôi , trong bụng cũng cảm thấy hơi day dứt nhưng biết sao giờ .

Tôi nằm , con Tiên cũng trải ghế bố ra nằm bấm điện thoại , cô giường bên cạnh cũng kéo màn ngủ rồi thì phải .

- Đang cãi lộn với ông Vinh hả ?

- Gì ?

- Mày nằm bệnh viện mà cả buổi ko thấy nhắn tin ko gọi , thấy hơi kỳ .

- Mệt quá , bớt nhãm đi con .

- Có gì nói tao nghe .

Con bạn nó đoán trúng tim đen , làm tim đau nhói . Mũi tôi bắt đầu nghẹt , mắt bắt đầu cay , nhưng nếu tôi nói ra thì con Tiên có khi sẽ ghét anh Vinh thì sao ? Chưa kể chuyện đêm qua có bà Diễm , con Tiên nó mà nghe tới bà Diễm nó chỉ muốn lột da bả .

- Có gì đâu , chuyện ông Vinh ko tới là do đi công chuyện ở dưới quê .

- Công chuyện tới nổi ko nhắn hay gọi được hả ? Mày làm gì mà ổng chán mày rồi hay sao mà ko quan tâm vậy ?

- Ko có , thôi tao nhức đầu lắm , ng ủ đi !

- Đừng có giấu tao , có gì nặng nề nói tao nghe , cho đỡ ko thì bể bụng chết ráng chịu !

- Nhà thuốc tới đâu rồi ?

- Đừng có giả điên . Mà thôi , ko nói thì thôi , giữ khư khư đi , khóc 1 mình đi , ko coi tao là bạn để chia sẻ thì thôi .

Mặc cho con bạn tôi nó dụ tôi nói cho tới sắp giận , tôi vẫn nằm yên , nước mắt thì chảy , nóng quá mà . Tự nhiên tôi thấy khó thở , tôi nghĩ do nằm ngửa nên tôi lật đật cố gắng ngồi dậy , nhưng vẫn thấy khó thở , tay chân bắt đầu thấy như bị ai bóp vậy đau lắm , giống vọp bẻ ... Tôi cảm thấy run và sợ quá , tự dưng lại như vậy , tôi bắt đầu thấy miệng mình cũng tê cứng , ráng la lên

- Tiên , Tiên !

- Gì ?

- Tiên kêu bác sĩ , tao khó thở , tao mệt quá .

Con bạn hoảng hốt ngồi dậy thấy tôi thở dốc , tay bắt đầu quíu lại , nước mắt chảy ko ngừng , có cảm giác như sắp chết tới nơi . Con Tiên hoảng hồn chạy ra kêu bác sĩ , 1 chút xíu 2 3 người ko rõ bác sĩ hay y tá nữa vì mắt tôi nhoè đi rồi , toàn thân tê cứng , đau nhức . Tôi thấy họ soi đèn vô mắt , thấy họ đo huyết áp rồi cảm thấy bị chích cho 1 mũi , và rồi tôi lại ngủ đi, ngủ sâu lắm thì phải . Ko rõ trong cơm mơ hay cơn mê , tôi thấy ngoại – tôi nằm trên đùi ngoại , ngoại quạt quạt cho tôi và vuốt tóc tôi .

- Nếu mệt mỏi , đau đớn thì cứ về với ngoại , ngoại thương .

- Giờ con sẽ về với ngoại , giờ con đang mệt mỏi , đau đớn lắm .

- Con thương mẹ con , chồng con hay thương ngoại nhất ?

- Con thương hết !

- Vậy con thích ở với ai nhất ?

- Ở với 3 người luôn , nhưng ngoại chết rồi mà ?

Tự dưng ngoại mất tiêu , tôi bắt đầu cảm thấy các cơn co giật mạnh , mạnh đến mức ko thể nhìn thấy gì ko thấy ngoại đâu . Rồi tôi lấy sức trút 1 hơi mạnh tôi ói hết ra ngoài , tay chân tôi hết sức lực , tôi thấy đèn soi vô mắt mình , chói hết mắt .

- Ko sao rồi , ko sao rồi .

- Bây giờ có kêu nó dậy được chưa bác sĩ ?

- Để 1 lát sẽ thức thôi , lấy khăn lau nước nôn ra đi chị !

- Cảm ơn bác sĩ nhiều .

Tôi nghe loáng thoáng vài câu nói , đầu nặng quá mắt cũng nặng muốn mở ra nhìn coi cái gì mà ko mở nổi .... Cố gắng hết sức , tôi hé mở mắt ra .

Tự nhiên thấy mẹ với con Tiên ôm tôi khư khư

- Mẹ buông ra , con mệt !

Mẹ buông tôi ra , ngồi khóc huhu

- Thôi ko sao rồi , người nhà làm vệ sinh cho bệnh nhân đi .

Ông bác sĩ già nhìn tôi cười

- Sao nửa đêm còn làm cả nhà giật mình vậy con , lớn rồi mà hư quá ?

Tôi chưa biết ất giáp gì , ông bác sĩ và 2 y tá đi ra , mẹ thì ngồi khóc , con Tiên đi nhún khăn ấm chuẩn bị thay áo cho tôi , nhìn qua giường bên cạnh thấy cô bệnh nhân nửa nằm nửa ngồi mặt có vẻ hoảng .

- Tiên , mày dắt tao vô đi toilet cái ! Mắc tè quá ! Sẵn thay đồ luôn , áo hôi quá , súc miệng nữa . Trời ơi , sao mà mệt dữ vậy ko biết nữa !

Con Tiên bước ra dẫn tôi vô toilet .

- Sao vậy , sao mẹ tao khóc ?

- Trời ơi , mày bị sốc phản vệ , rồi bị sốt nóng quá co giựt xíu nữa bị nhũn não rồi con ! Má , làm tao sợ quá .

- Ủa bộ lâu rồi hả ?

- Nãy giờ cả tiếng rồi đó , bớt mệt chưa ?

- Chưa , nhưng bớt hơn hồi nãy .

- Đói ko ? Tao đi mua cháo cho ăn .

- Mấy giờ rồi ?

- 11h mấy

- Giờ này trễ rồi .

- Mày nhắm mày ko ăn được ko ?

- Ở đâu bán ?

- Thì tao chạy đi kiếm cho .

- Mày đi 1 mình à ?

- Ko , đi xe ôm

- Ừ , mua miếng cháo hay gì nước nước cũng được , tao đói quá .

Tôi với con bạn xù xì trong toilet , tôi nói chuyện ko nổi chỉ thì thào thôi . Con Tiên thay đồ cho tôi , lau mình bằng nước ấm , rồi dẫn tôi ra ngoài . Nó đi mua cháo , còn tôi với mẹ . Nhìn mẹ mà đau lòng ko chịu nỗi , vui vẻ thì đâu đâu mà bệnh hoạn thì lại chỉ có mẹ , ko biết chừng nào mới hết làm khổ mẹ . Tôi giả bộ khoẻ mạnh

- Mẹ ! Mẹ !

- Chồng con đâu ? Sao nó ko gọi cho con hỏi thăm ? Nó chờ con chết rồi về chôn luôn phải ko ?

- Mẹ , nói gì dạ ?

- Cái thứ chồng gì mà vợ bệnh sống dở chết dở mà ko 1 tiếng hỏi thăm ?

- Sao mẹ biết ảnh ko hỏi thăm con ?

- Con Tiên nói hết rồi ? Nhà chồng mày đang có chuyện gì ?

Tôi thấy mẹ tức run lên , tôi sợ quá ...

- Con mệt lắm , mẹ đừng la nữa , mẹ ko thương con sao ?

- Ừ , mẹ ko thương mày . Đáng lẻ nếu thương mày mẹ phải giữ mày lại , mẹ gã mày đi làm gì , hả con ?

- Mẹ !

- Con nằm xuống nghỉ đi , để mẹ ra ngoài gọi cho chồng con .

Mẹ vừa nói hết câu bỏ đi ra ngoài , tôi nhanh tay bấm số gọi cho Vinh ... "ò ì é , thuê bao quý khách ...." . Lần này thì ông Vinh chết với mẹ tôi rồi . Trời cũng ko cứu được .

Mẹ bước vô , mặt hầm hầm . Tôi mệt lắm , nhưng phải tìm cách làm mẹ bớt giận , cái con Tiên này , tự nhiên nói cho mẹ nghe làm gì ko biết , haiz .

- Mẹ !

- Nếu con chết , nhà chồng ko ai hay , mang tiếng ở nhà chồng .

- Con có chết đâu ?

- Ừ , mạng mày lớn !

- Nãy con mơ thấy ngoại .

Tôi nói mà sởn hết gai ốc (Đoạn này thật 100% , còn nhiều hơn nhưng mình chỉ kể 1 chút thôi , đây là vấn đề tâm linh ) . Thấy sắc mặt mẹ có vẻ khác , tôi nói tiếp

- Ngoại vuốt tóc con , ngoại nói nếu khi nào đau đớn mệt mỏi thì về với ngoại .

Mẹ khóc nức nở , lại ôm tôi như kiểu tôi vừa chết đi sống lại ( mà sau này tôi biết thì đúng là chết đi sống lại thật ) .

Đêm đó mẹ ngủ lại luôn . Cứ tôi mớ ú ớ là mẹ với Tiên lại bật đèn lau mồ hôi , sốt thêm 1 2 cơn tới gần 4h sáng mới êm .

Sáng 5h mẹ thức dậy , soạn đồ dơ về nhà giặt . Tôi cũng thức mà mệt quá với nhức mỏi nên cứ nằm trở mình qua lại thôi . Trong lúc đó Tiên nó vẫn còn ngủ , tội nghiệp con bạn mình quá .

- Mẹ với Tiên về đi , sáng rồi , con thấy khỏe hơn hôm qua .

- Lát cô Hà vô rồi mẹ về .

- Nay mẹ mệt thì nghĩ ra cửa hàng 1 ngày đi .

- Uhm .

Rồi mẹ dắt tôi đi vệ sinh , lau mình lau mặt . Toàn thân lúc nào cũng nóng nóng chỗ nào cũng thấy có kim chích vô vậy .

- Ăn gì mẹ mua cho

- Giờ con chỉ thấy ê ẫm , bụng mất cảm giác đói rồi mẹ ơi .

- Ko ăn lại bao tử , phải ăn , ăn ít cũng được . Mẹ mua thêm ensure cho uống .

- Giờ con chỉ muốn hết bịnh rồi về , con mệt và sợ cái mùi trong bệnh viện quá rồi .

6h , bác sĩ vô khám và đo huyết áp , dặn khoan hãy ăn uống đợi lát thử máu đã rồi ăn . Cô Hà vô , thay ca cho mẹ và Tiên đi về . Hơn 6h cô Hà dẫn tôi đi xét nghiệm máu xong xuôi thì tôi ăn 1 miếng cháo . Ba má chồng vô thăm . Má đem theo yến và súp , để trong bình giữ nóng .

Ba chồng nhìn tôi thấy ba thở dài , ba có vẻ tâm tư lắm . Cô Hà thấy có người xin phép đi ra ngoài ăn sáng 1 chút , nhờ ba má chồng ngồi với tôi .

- (Ba)Ở trong phòng hoài ngộp ko con ?

- Dạ , con ko còn cảm giác gì nhiều đâu ba .

- Thôi , ba dắt đi ra ngoài 1 chút , phơi nắng sớm cũng tốt . Má nó ngồi đó nghe .

Chắc ba chồng muốn nói chuyện riêng gì đây . Ba chồng và tôi đi ra phía khuôn viên bệnh viện , thấy tôi mệt ba kêu ngồi ở 1 băng ghế đá .

- Nhìn con xơ xác , chắc mệt lắm hả con ?

- Dạ .

- Con có gọi nói chuyện với thằng Vinh chưa ?

- Dạ chưa .

- 2 đứa chưa nói chuyện hả ?

- Dạ ...( Tôi thở dài )

- Gọi cho nó đi , ba nghĩ con tự gọi sẽ tốt hơn ai hết , con đang bệnh vậy mà ko có chồng bên cạnh , con bỏ qua cho nó đi , gọi nó về lo cho con . Ko lẻ có chồng cứ làm phiền nhà con hoài ?

- Tối qua con có gọi , nhưng mà ảnh khóa máy ba .

- Hay để ba gọi cho nó , đàn ông nhiều khi cụng tự ái cao lắm .

- Thôi , để con gọi , con hiểu ý ba rồi , để con gọi .

- Ừ , vợ chồng son chưa con cái , đáng lẻ phải yêu thương và tận hưởng đi con , gây gỗ hoài cũng đâu có được gì .

- Dạ . Con cám ơn ba .

- Với cái tính của má con , kệ bả đi , cái miệng nói chuyện mà ko suy nghĩ , xong lại thôi . Con mà để bụng thì mắc công mệt thân con thôi . Ba xin lỗi nếu con cảm thấy buồn trong nhà mình .

- Dạ , con cảm ơn ba , ba đừng nói vậy.

Rồi ba chồng và tôi đi về phòng , lúc đó cô Hà với má cũng đang nói chuyện . Rôi ba má về , sau cuộc nói chuyện với ba , thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều , người lớn nói cũng đúng . Có thể ba cũng bênh con của ba nhưng cách ba nói chuyện thiệt dễ tiếp nhận hơn má , thôi tôi quyết định gọi cho chồng mình , cũng phải hàn gắn , nếu ko thì mẹ lại nổi cơn tam bành , một khi mẹ mà hung dữ lên thì ko biết chuyện gì sẽ xảy ra .

Tôi vô lấy điện thoại gọi , vẫn chưa liên lạc được , kiểu này giống như say xĩn quên sạc pin , nhủ lòng lát gọi cũng được . Nhưng điện thoại lại có vài cuộc gọi nhỡ , số ko biết là ai nhưng lại thấy quen quen , thôi thì cứ gọi lại cái

- Alo

- Alo , Dung hả em ?

- Dạ ai vậy ?

- Tưởng là em giận chị ko thèm nghe điện thoại của chị , em khỏe ko ?

- Chị Chi à ?

- Ừ , chị đây .

- Chị gọi em có gì ko ?

- Ủa sao nghe tên chị giọng em yếu xìu vậy , chị gọi để nói em khỏi lo đi , anh Vinh tối qua nhậu với chị , giờ vẫn còn đang ngủ , máy hết pin mà ko chung cục sạc nên chị ko sạc dùm được , chị nói vậy thôi . Vậy nha em , bye em .

Ko chờ tôi nói thêm tiếng nào , con đàn bà lẳng lơ tắt máy . Hai tai tôi nóng bừng lên , tôi thấy đau ở lồng ngực , nếu tôi khỏe cam đoan sẽ xách dao xuống tới Cần Thơ tìm mà chém chết nó rồi , tới đâu thì tới . Tôi thở dốc , ho – uống nước rồi sặc sụa ướt hết áo , bực mình muốn phát điên lên , nhưng tôi mệt lắm . Trong 1 khắc tức tối tối ko suy nghĩ tôi giật dây nước biển đang truyền , máu ở tay chảy , vì tôi đang bị kẹt nên máu chảy nhiều lắm , cô Hà đang loay hoay gọt trái cây hết hồn bỏ dao

- Sao vậy con ?

Tôi ko trả lời , thở mạnh thở gấp. Cô Hà chạy đi kêu bác sĩ . Tôi vẫn ngồi đó mà thở , giờ mới hiểu được khi ghen người ta điên đến mức nào , tôi kêu trời ko thấu mà . Anh đã dập tắt ý định của tôi , tôi ko phải người sai nhưng vẫn dằn lòng sẽ xuống nước hàn gắn , anh bỏ bê vô tâm mặc tôi sống chết , vậy mà tôi vẫn hết sức bảo vệ hình ảnh của anh ko phải vì vinh dự , ko phải vì định kiến mà vì tỉnh cảm của tôi , tôi thương anh . Để rồi tôi được gì , những con đàn bà của anh , nó thay phiên nhau dày vò tôi , nó hành hạ tâm trí của tôi , nó giết lần giết mòn tôi . Trên cái cuộc đời này có ai còn đau hơn tôi lúc này ko ? Có phải là chết sướng hơn ko ? Nhưng tôi ko thể gào thét , ko thể cấu xé ai , tôi ko thể khóc than vì bây giờ đến khóc tôi cũng ko có sức , tôi cảm nhận thấy mạch đập của mình , mới tối qua thôi , tôi thập tử nhất sinh , anh ở đâu ? Anh đã ngủ với người khác ? Tôi chỉ muốn chết quách cho xong ...

Bác sĩ lại chạy vô , họ lấy bông cầm máu , họ lại tìm 1 ven khác để vô nước biển .

Trong khi tôi ngồi đó , gầm gừ như 1 mụ điên , thở dốc như thể đó là những hơi thở cuối cùng . Mọi cái vật vã xảy ra trong tâm can , tôi muốn bùng nổ , tôi muốn vỡ tung , muốn tan tành hết ..... Nhưng tôi ko làm được , tôi sợ chết , tôi ko còn sức lực , tôi đau lắm .

Bác sị họ cho tôi ngậm 1 viên thuốc , sau đó đỡ tôi nằm xuống , cô Hà bóp tay bóp chân cho tôi . Cô ko rõ tôi bị gì , nên phản ứng chỉ hơi bối rối . Sau khoảng 5p định thần , tôi dịu xuống , dịu là dịu trong suy nghĩ thôi chứ toàn thân tôi cứ sắp nổ tới nơi , tôi đang bệnh mà .

- Cô Hà , con hơi mệt chút thôi , cô đừng gọi mẹ , để mẹ con lo . Cả đêm mẹ con thức với con rồi .

- Uhm , cô biết rồi , con uống nước ko , cô rót nước ?

- Dạ được rồi cô .

- Thôi thay áo nổi ko ? kéo màn qua thay cái áo đi , áo con ướt đừng có để nước ngấm vô người nữa .

- Dạ .

Xong tôi nằm quay mặt vô tường , nước mắt cứ chảy cứ chảy mặc dù tôi chẳng muốn khóc , làm gì tôi phải khóc , tôi gây nên tội gì , cái tội của tôi là vô lễ với bạn của chồng à ? Họ là ba má tôi hay là ông bà tôi mà chồng tôi xử xự với tôi như vậy ? Thôi đúng rồi , anh hết tình cảm với tôi , anh hết thương tôi rồi cho nên mới đối với tôi như vậy . Thôi thì buông bỏ hết , trái tim nhỏ bé của tôi ko còn chịu được 1 áp lực , 1 sự tổn thương nào nữa , tôi thua tôi buông . Tôi buồn quá , tưởng như đây là ngày buồn nhất trong cuộc đời mình từ đó tới giờ , nghĩ tới mà thấy thương cái thân này . Cầm điện thoại lên , tôi nhắn tin vô thức

- Vậy tối hôm qua anh Vinh đi với chị hả ?

- Uhm , đi từ chiều tới khuya đó em .

Tôi cầm cái điện thoại mà như muốn đập nát tức thì . Chưa hết cơn điên thì ả nhắn tiếp

- Nếu em muốn nói chuyện liền với ảnh cứ gọi chị , chị chuyển máy dùm cho .

Phản ứng vô điều kiện , tôi tắt nguồn máy , tay chân run rẫy vì tức , tôi gỡ sim ra muốn nhai nuốt luôn cái sim , quẳng máy qua 1 bên .

--------------

Tôi mệt mỏi , thất thần nằm thừ ra , ko có phản ứng gì . Cô Hà lo sợ lắm , cô cứ lay lay người tôi hỏi chuyện gì , tôi ko trả lời , nằm quay mặt vô tường . Lại sốt ....... Cái thân này , chết đi cho rồi có phải sướng hơn ko . Nước mắt cứ chảy kiểu như van xả nước bị hư ko hể dừng được , tôi khóc 1 hồi lại thấy tức ngực , khó thở , nhưng ko phải như đêm hôm qua , tôi biết mình thấy đau vì bị phản bội và ruồng rẫy bởi chính người mình yêu nhất mà tôi ko thể ngờ được . Nếu đó là 1 con đĩ có lẻ tôi đã đỡ đau hơn rồi .

Chị chồng lại vô thăm , thấy tôi khóc mặt mày sưng húp , chị sốt ruột hỏi chuyện . Tôi giả bộ nhờ cô Hà đi ra ngoài mua café dùm chị chồng , còn cô giường bên thì đi đâu ko rõ .

- Nó chưa về sao em ? Em với nó nói chuyện chưa ?

Tôi lắc đầu bất lực , lắp sim điện thoại vô đưa cho chị Vân coi tin nhắn .

- Trời ơi ? Đây là ai vậy em ?

- Con Chi !

- Trời đất ....

- Giờ chị muốn em phải làm sao ? Em ko thể cứ ôm mọi chuyện 1 mình , nếu tự nhiên em chết thì chị biết lý do rồi đó , em chết vì tức vì đau ( Giọng nói cua tôi cứ đứt ngang đứt ngang vì những tiếng nấc thoi thóp )

- Em ơi , chị năn nỉ em , để chị gọi nó , em đừng nói ai biết !

- Gia đình của chị ai cũng ích kỷ như vậy , má thì bênh anh Vinh chửi em coi em như người dưng , ba thì kêu em gọi trước cho anh Vinh để hàn gắn còn chị chị kêu em yên lặng . Vì cái gì vậy chị , vinh dự nhà chị lớn lắm hay là cả nhà chị quen kiểu bảo vệ người nhà chị mà chà đạp bất cứ ai ? Nhà chị coi em là cái gì vậy chị ?

- Trời ơi , chị năn nỉ em , em đừng nghĩ vậy Dung ơi , em đừng có như vậy được ko ? Ba má chị cũng thương em mà ...

- Má chị thương em à ? Có hả ? Chị hỏi coi tối trước má chị nói em là gì ? Má chị xúi anh Vinh đánh em chứ đừng đập đồ nhà , chị hỏi ba chị với bé Vy coi ? Em làm gì mà phải chịu đựng hả chị ?

- Chị cũng có những lúc buồn , chị cũng bị nhà chồng ăn hiếp nhưng có bao giờ chị dám nói đâu em , mình chịu đựng thôi .

- Chị điên hả ? Tại sao vậy hả ? Em chị đang giết tôi , cả nhà chị đang giết tôi mà chị kêu tôi chịu đựng 1 mình , sao mấy người ác với tôi như vậy ?

Tôi bắt đầu mất tự chủ và la hét , những tiếng hét yếu ớt và khàn đặc vì khóc vì mệt . Tôi phát điên lên , đừng ai nói với tôi 1 lý do gì , đừng ai nói gì nữa ........ Thấy tôi hoảng loạn chị Vân lao vô ôm tôi , chị ôm đầu tôi , vuốt tóc tôi , chị năn nỉ tôi đừng la lên có gì hết bịnh rồi giải quyết , đừng la nữa sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ .

- Chị xin lỗi em , thay mặt cả nhà chị , cả dòng họ nhàc hị xin lỗi em , em đừng có la lên , em ơi em đang yếu quá , em làm chị sợ lắm , đừng như vậy Dung ơi !

- Chị đi về đi ! Nói cả nhà chị đừng có ai vô đây nữa , nhất là em trai của chị , chị nói nếu tôi thấy ảnh tôi sẽ tự tử , tôi chết thì em chị sẽ phải trả giá .

- Chị về , chị về em đừng như vậy Dung ơi , chị về liền nè .

Chị chồng cũng nước mắt ngắn dài , hoảng sợ cầm giỏ xách đi nhanh ra khỏi phòng , tôi ôm đầu , nhức đầu quá ....

- Bác sĩ bác sĩ đâu ? Cứu tôi với , tôi nhức đầu quá , sắp chết rồi .

Tôi tự la lên kêu bác sĩ , rồi đập đầu vô tường nhiều cái lại quay ra nhào xuống đất , tất cả đã vượt khỏi tầm kiểm soát rồi . Tôi nhìn quanh ko có ai , tôi la hét , cô Hà và bác sĩ chạy vô ôm tôi lên giường , họ lại nhét vô miệng tôi 1 viên thuốc giống hôm qua , họ lại chích tôi . Tôi vẫn cảm thấy điên lắm , tôi năn nỉ bác sĩ hãy cứu tôi

- Cứu em , em ko muốn chết ,em chưa muốn chết , em chỉ có mẹ em mẹ em chỉ có em , bác sĩ cứu em đi , em đau quá , em nhức đầu quá !

- Rồi rồi , bác sĩ cứu em , bác sĩ đang cứu em , em ko sao cả , em ko sao đâu !

Tôi túm tay bác sĩ nài nỉ , tôi ko hiểu hành động của mình , cô Hà thì khóc và năn nỉ tôi bình tĩnh . Tôi nhìn ra cửa và cửa sổ thấy rất đông bệnh nhân và nhiều người lạ đứng xôn ao bàn tán , họ nhìn tôi với đôi mắt tò mò . Bác sĩ giữ đầu tôi còn y tá thì nắm 2 tay của tôi , tôi cảm thấy dịu đi , dễ chịu , nhẹ nhõm và ........ ngủ !

Lúc mở mắt ra , 2 tay đau hơn nhìn xuống thì thấy hình như người ta có truyền thêm gì đó ngoài nước biển , đầu cũng nặng nhưng tôi kịp nhớ lại những hành động lúc nãy , hình như đã lâu rồi thì phải , cảm thấy đói và muốn đi vệ sinh . Ngay lúc thấy mẹ hầm hầm đi vô , nhưng vừa thấy tôi mẹ đã thay đổi sắc mặt , mẹ dịu dàng

- Mới dậy hả con ? Đỡ chưa con ?

- Mấy giờ rồi mẹ ?

- 4h chiều .

- Ủa , con ngủ lâu vậy hả ?

- Uhm . Đói ko mẹ lấy cháo cho ăn .

- Cho con đi toilet đi ! Cô Hà đâu rồi mẹ ?

- Cô Hà về rồi con .

Mẹ dẫn tôi đi vệ sinh , xong ra đút cháo cho tôi ăn mẹ ko nói , ko hỏi hay nghi ngờ gì cả. Tôi cũng sợ mẹ lo nên ko nói gì , cố gắng giả bộ mình khoẻ hơn , suy nghĩ lại rồi , giận thì giận nhà chồng chứ đúng là ko nên kể cho mẹ biết mọi chuyện , mẹ lo thương mẹ . Mẹ lấy cháo đút cho tôi ăn , rất trìu mến và thoải mái .

- Có gì hết bịnh về nhà muốn làm gì làm . Con đừng có quậy quá trong nhà thương .

- Dạ , tại con nhức đầu quá , con sợ chết nên con ..... ( lại nói xạo nữa rồi )

- Uhm , con phải khoẻ mới mau về nhà được .

- Dạ .

Ăn xong mẹ dắt đi lau mình thay đồ , ai đời như tôi ở trong bệnh viện mà 1 ngày thay 2 3 bộ đồ .

Nhưng sao nhìn trên bàn ko thấy đồ ba má chồng đem vô lúc sáng

- Ủa mẹ , đồ ăn ba má chồng con đem vô đâu hết rồi ?

- Mẹ cho chó ăn hết rồi .

- Dạ ?

- Ừ , cho chó ăn . Giờ con thèm gì ko ? Bác sĩ nói nếu mai thử máu mà con ko sao thì về nhà được rồi , về nhà dưỡng tiếp , người ta nói con nằm trong này tù túng quá nên khó chịu căng thẳng .

- Ủa , người ta nói vậy hả mẹ ?

- Uhm , bác sĩ nói vậy , người ta nói là giờ con chủ yếu về tinh thần , còn sốt của con thì bớt rồi , vì mấy hột máu đỏ đỏ đã xuống tới chân con rồi , nhiều lắm là 2 ngày nữa hết à . Con muốn về ko ?

- Muốn chứ !

- Về nhà mình nha ?

- Dạ ?

- Muốn về nhà mình hay về nhà chồng ?

- .... Nhà mình có được ko mẹ ?

- Ừ , để chừng nào con xuất viện mẹ chở con qua nhà chồng con xin ba má Vinh cho về nhà mình dưỡng bệnh 1 thời gian cho khoẻ .

Tự nhên sao mẹ nói như vậy ? Tôi thấy lo lo nhưng mà ko dám hỏi , sợ nói tùm lum lại giấu đầu lòi đuôi .

- Dạ

Tôi ngập ngừng , miệng dạ dạ mà lòng hoang mang quá .

- Cô nằm bên giường kia sao con ko thấy cổ mẹ ?

- Ừ , cố khoẻ con cổ xin xuất viện hồi đầu giời chiều rồi .

- À , hèn gì con ko thấy !

- Uhm , con ráng nằm đây tới mai đi , khoẻ thì về .

- Dạ

- Mà muốn khoẻ phải ăn , phải ngủ đàng hoàng . Mẹ có xin bác sĩ thêm thuốc cho con dễ ngủ đó .

- Dạ .

- Tối nay mẹ ngủ đây với con nha

- Dạ

- Chồng con chừng nào về ?

- Dạ chắc mai , công việc lu bu quá mẹ , ảnh có gọi cho con rồi .

- Ừ , nó có gọi nói nó lu bu thì khỏi vô , có mẹ ở đây rồi .

- Dạ , cảm ơn mẹ .

Càng nói càng thấy lạ , thấy nghi nghi nhưng ko dám hỏi , mà cũng ko biết nghi điều gì . Ko lẻ mẹ biết chuyện chị Vân vô thăm nên tôi phát điên ? Sao mẹ lại đem đồ ba má cho chó ăn ? Nhưng chắc ko đâu , mẹ mà biết thì mẹ ko có để yên và bình tĩnh như vậy đâu ! Thôi , suy nghĩ 1 chút mà nhức đầu rồi , bây giờ nghe lời mẹ để mau được về nhà , còn chuyện chồng con đĩ điếm dẹp qua 1 bên .

Chiều đó tới tối tôi ko bị sốt nữa , mệt thì vẫn hơi mệt . Mấy cái hột đỏ đỏ nổi càng ngày càng nhiều và ngứa nữa , bác sĩ chuyền 2 chai tới lúc hết thì người ta rút ra luôn , ko chuyền nữa , dặn mẹ là chừng nào sốt hãy kêu chuyền nước còn ko thì thôi . Mới có 2 ngày mà nhìn 2 bàn tay tôi chi chích dấu kim tiêm , nhìn thấy mà thương luôn .

Tối con Tiên vô chơi chút rồi về , nó mua đồ ăn và truyện vô cho tôi đọc nữa . Bé Vy gọi điện

- Chị nghe Vy

- Chị khoẻ chưa chị ? Em nghe chị hai kể .....

- Ừ , ko sao chị khoẻ rồi .

- Em lo quá , mai em mới về , em về em sẽ qua thăm chị liền .

- Ừ , em đi 1 mình thôi nha .

- Dạ . Chị giữ gìn sức khoẻ nha .

- Uhm , cảm ơn em , bye em .

------------------

Tối đó trước khi ngủ , bác sĩ có chích tôi thêm 2 mũi và tôi ngủ ngon tới sáng ko sốt thêm cơn nào . Sáng dậy thấy khoẻ lắm , cảm giác mệt mỏi uể oải chỉ còn tầm 30 % , như là bị cảm thông thường ở nhà . Chỉ riêng đầu hơi nhức , sáng mẹ đỡ dậy vệ sinh , hôm nay cũng sạch kinh cũng thấy người thoải mái hơn . Rồi mẹ dắt đi thử máu , tay ko còn chỗ để tiêm nên phải chích máu ở đầu ngón tay , xong mẹ mới về , hôm nay cô Hà ko có vô mà là dì 2 vô chơi buổi sáng .

Nằm mới có 2 ngày ở bệnh viện mà tưởng như 2 tháng , bao nhiêu chuyện xảy ra , nội tâm phải mạnh mẽ lắm mới trụ được . Hôm nay ko vướng víu mấy chai nước biển tôi đã tự bưng đồ ăn , tự đi toilet được rồi .

Nghĩ lại hôm qua cũng phản ửng hơi quá với chị Vân thiệt , chị có làm gì mình đâu . Chậc , có khi chị về nói lại thiệt thì kiểu gì mà sống được nhà chồng , hèn gì mà sáng giờ ko thấy ai vô thăm nom gì hết . Kiểu này thì mệt rồi , đáng lẻ chỉ có ông Vinh sai mà giờ mình đã chửi cả nhà chồng rồi . Nhưng tôi cũng ko thể tha thứ cho ông Vinh , thôi thì tới đâu thì tới đi , mệt mỏi khi phải sống nội tâm , phải sống trong mọi sự khó chịu bức bối , ghét cảm giác ko nói chuyện với nhau , ko gặp nhau , chưa kể tôi dường như bị ám ảnh lúc Vinh nổi điên lên nữa , vợ chồng mà , nghĩ tới lại rùn mình . Rồi mọi việc cứ tới đâu hay tới đó đi , mệt mỏi quá , ước gì được nói ra 1 lần cho nhẹ lòng chắc sẽ hết bịnh liền .

- Bé Dung con nghĩ gì mà ngồi đực mặt ra đó ? Mẹ con nói con ko được suy nghĩ nhiều đó nha . Bác sĩ chích thuốc cho con ngủ ngon và khoẻ nhưng thuốc đó ko có tốt , con ko được suy nghĩ hoài nha .

- Ủa , thuốc gì dì 2 ?

- Thuốc dành cho mấy người bị tâm thần đó , đừng có suy nghĩ nữa .

- Sao dì 2 biết ?

- Mẹ con nói , dặn dì 2 đừng có nói cho con nghe mà tao thấy mày cứ ko nói chuyện mà ngồi thẩn thơ hoài . Bộ con muốn bị thần kinh hay sao ?

- Con ko biết , dì 2 nhìn con giống thần kinh ko ?

- Thôi đi bà , ăn uống ngủ nghỉ đàng hoài rồi về nhà , ở đó mà nói nhãm .

Thì ra là chích mấy thuốc đó , hèn gì tự nhiên tối hôm qua ngủ ngon , hôm nay dậy thấy tỉnh táo quá . Tôi thiệt biết cách làm khổ mẹ mình , vì ai mà phải đày đoạ bản thân như vậy . Tôi cầm điện thoại lên , vẫn ko 1 cuộc gọi hay tin nhắn từ Vinh , chắc kiểu này tôi với Vinh hết duyên rồi . Tôi nằm xuống , 1 ý nghĩ bắt đầu le lói , khi tâm trí tôi đã cố gắng hầu như trong mọi hoàn cảnh , tôi nghĩ có thể mình đã hạ mình quá thấp để tiếp tục chấp nhận , chịu đựng nhưng mọi thứ rồi sẽ ra sao khi trong 1 cuộc hôn nhân mà chỉ có 1 bên cố gắng , có phải nên ly hôn ko ? Tôi lắc đầu ngao ngán .

Lại nhức đầu rồi , chắc dì 2 nói thiệt , đúng là cứ nghĩ là cái đầu căng đét . Lại cầm điện thoại lên , tin nhắn hôm qua vẫn còn , khi đọc lại thì giống như tự cầm dao nhọn đâm vào tim mình vậy , tôi vò đầu xoa thái dương , nằm xuống , bất lực đến nhu nhược , nước mắt lại chảy ra .... những lúc thế này chồng tôi anh ấy đang làm gì ? Có nghĩ tới tôi ko ? Ôi , xót xa cho cái phận đàn bà .

- 2 vợ chồng con đang gây lộn hay sao mà ko thấy nó ?

- Ảnh đi công chuyện ở miền Tây rồi dì .

- Đi công chuyện , có nghe nói nhưng mà ko thấy gọi điện gì , kỳ quá ?

- Thôi dì 2 đừng hỏi nữa , dì 2 đi ra gặp bác sĩ nói là con nhức đầu , xin thuốc dùm con đi .

- Rồi , bà ngồi yên đó , đừng có nổi điên lên nha bà hai ! Chờ chút dì 2 vô liền .

1 lát bác sĩ đi vô luôn chứ ko có đưa thuốc cho dì 2 . Bác sĩ này lạ , ko phải bác sĩ 2 ngày nay . Bác sĩ tới , kéo ghế ngồi đối diện giường tôi , bác sĩ nữ tầm ngoài 40 , bà ta lật lật cái hồ sơ bệnh móc ở đầu giường ra đọc .

- Em hay nhức đầu hả ?

- Dạ

- Lâu chưa ?

- Dạ ko , mới mấy nay thôi .

- Nhức đầu dẫn tới bấn loạn như em là ko phải triệu chứng của sốt xuất huyết nha .

- Dạ ?

- Em đang bị 1 cú sốc , nếu cần chia sẻ cứ nói với tôi . Tôi là bác sĩ tâm lý .

- Ý bác sĩ nói là em ..... bị thần kinh hả ?

Bà bác sĩ quay ra nhìn dì 2

- Làm phiền người nhà bệnh nhân ra ngoài , để cho tôi nói chuyện riêng với bệnh nhân 1 chút .

- Dạ .

Dì 2 đi ra , đóng cửa lại . Bà bác sĩ nhìn ko hối hả , bà bắt đầu nắm bàn tay của tôi lên , rồi bàn tay bên kia – bàn tay vẫn còn mấy vết hằn mờ mờ . Tôi cảm thấy hồi hộp lắm , tim đập nhanh , bà bác sĩ đó ánh mắt bà như là nhìn thấu , mỗi khi bà nhìn vào mắt tôi tôi lại thấy tim đập mạnh , nhưng ánh mắt đó rất hiền , như an ủi tôi vậy .

- Tôi là bác sĩ , chuyện em và tôi nói hôm nay ko ai biết . Em bị chồng em bạo hành phải ko ?

- Dạ ko ?

- Vết hằn trên tay em là gì ?

- Chồng em chỉ mới nắm tay lôi em thôi , chưa đánh em .

- Chồng em lôi em đi đâu ?

- Lôi em ra ngoài

- Ra ngoài đâu , lúc đó hoàn cảnh như thế nào ?

- Em ở trong phòng đang ngủ , chồng em về ......

Tôi bắt đầu nghẹn , bác bác sĩ nắm tay tôi trấn an , em cứ nói nhưng thả lỏng sẽ ko thấy nhức đầu , đừng suy nghĩ 1 mình rồi dấu diếm rồi tím cách nói dối , ko sao đâu .

- Chồng em lôi em bắt em đi xin lỗi bạn ảnh .

- Em làm gì bạn chồng em ?

- Em ko làm gì hết

- Vậy tại sao mà chồng em lại bắt em đi xin lỗi ?

- Là em đi chơi với chồng và bạn chồng , em đau bụng kinh xin về trước , chồng em kêu em thích thì về , rồi em đi về . Rồi tối chồng em về gây với em .

- Bạn chồng em là con trai hay con gái ?

- Dạ có trai có gái .

- Em uống miếng nước đi , nhớ là thả lỏng , kể bình tĩnh và chậm thôi , ko có sao hết nha .

Đúng như bà bác sĩ nói, bà ko cho tôi hấp tấp , kể từ từ , thì tôi ko cảm thấy nhức đầu nhiều nữa . nhưng lúc đó tôi đã khóc lúc nào rồi ko hay

- Em ko chịu đi , má chồng qua la em .

- Em ở chung với nhà chồng hả ?

- Dạ

- Thôi bỏ chuyện đó , vậy sáng hôm qua sao em lại bị bức xúc ?

- Chồng em với em giận nhau mấy ngày rồi , ảnh ko liên lạc từ khi em vô bệnh viện ....

- Tôi chỉ hỏi lý do em bức xúc sáng qua thôi ?

- Vì có 1 con nhỏ nhắn tin đang ở với chồng em .

- À , thì ra là vậy . Em ghen

Ko hiểu như thế nào mà trước mặt 1 người lạ tôi lại cảm thấy an tâm như vậy , bà ta ko hỏi tất cả , hỏi từ chuyện này chưa hết lại qua chuyện khác . Kiểu như bà ta đang coi 1 cuốn phim , khi nào ko thích thì bà ta bấm qua , còn quên thì bà ta tua lại . Còn tôi thì cứ trút ra

- Em nghĩ những hành động của em có ích gì ko ?

- Em ko biết .

- Em đau ko ? Hay ai đau ?

- Em đau , mẹ em đau .

- Ko , mẹ em ko đau, đó chỉ là cảm giác còn thân xác thì chỉ có em đau . Em từng nghĩ tới chuyện chết chưa ?

- Em có nghĩ , nhưng bác ơi em sợ chết lắm .

Rồi tôi bắt đầu khóc nhiều hơn , bắt đầu khóc lớn hơn . Nhưng sao vẫn ko thấy nhức đầu như 2 ngày nay .

- Em có thương chồng em ko ?

- Sao bác hỏi vậy , ko thì sao em phải ghen phải đau lòng .

- Ừ , bây giờ thì sao ?

- Bây giờ em muốn ly dị .

- Vì sao ?

- Vì em sợ , em sợ lại ko vượt qua được , em sợ lại bị chồng em vô tâm với em . Em sợ ảnh đánh em .

- Thật sự chồng em chưa đánh em hả ?

- Chưa .

- vậy sao em lại sợ ?

- Vì lúc ảnh đanh giơ tay lên thì em bỏ chạy rồi .

- Vậy là có hành động rồi mà tại em bỏ chạy chứ gì ?

- Dạ .

- Vậy em nghĩ coi , nếu em đứng lại chồng em có đánh em ko ?

Tôi bắt đầu khóc nhiều hơn , giọng tôi lạc đi , nước mắt giàn giụa nhớ lại đêm đó , nhưng tôi vẫn ko kể lễ , chỉ có bác sĩ hỏi tới đâu thì tôi trả lời tới đó .

- Nếu em đứng lại , chắc chồng em sẽ đánh em , vì ảnh đập hết đồ trong phòng rồi .

- À , đập đồ . Vậy có ai can ko ?

- Vì em bỏ chạy rồi nên ko ai kịp can .

- À . (Bà bác sĩ gật gù)

- Bác sĩ , bộ em bị tâm thần rồi hả bác sĩ , sao mà em nhức đầu hoài , em nhức lắm em ko chịu nỗi .

- Ko , em chỉ bị căng thẳng , nếu ko can thiệp kịp thì có thể bị trầm uất , trầm cảm . Cộng thêm em đang bị bệnh , cơ thể yếu đuối , đề kháng kém . Em ko bị tâm thần .

- Dạ , vậy bác sĩ chữa cho em làm sao cho hết đi bác sĩ , hôm qua em đập đầu ngủ dậy em đau đầu lắm .

- À , cái này em tự chữa cho mình . Trường hợp của em chưa đến mức phaỉ trị liệu gì hết , chỉ do em yếu đuối , bản thân thích hay có thói quen tự hành xác . Giờ em muốn gì ?

- Em muốn về nhà .

- Nhà em hay nhà chồng em ?

- Nhà em

- Rồi sau đó ?

- Em ko biết ...

Tôi lấy tay xoa xoa 2 bên thái dương , bà bác sĩ nhẹ nhàng .

- Khi em gặp chồng em , em hãy nói hết những gì em cảm thấy , những nỗi đau tinh thần , những cơn đau thể xác em đã trải qua , còn nhà chồng em ko quan trọng lắm đâu .

- Rồi sau nữa bác ?

- Em nói hết với chồng em rồi em sẽ biết làm gì tiếp theo , còn em ko biết cứ tới đay tìm tôi . Tôi là bác sĩ Tuyết , sẵn sàng chia sẻ với em khi em cần . Tôi sẽ lưu hồ sơ bệnh của em .

- Vậy thôi hả bác sĩ ?

- Em thấy đỡ hơn chưa ?

Bà bác sĩ nói tôi mới nhớ , đúng là tôi thấy đỡ hơn , lòng tôi nhẹ hơn , đầu tôi cũng nhẹ hơn . Mặc dù vẫn khóc nhưng tôi ko thấy vật vã hay thê thảm nữa , đúng là kỳ diệu .

- Nhưng em chưa kể hết mà bác ?

- Tôi chỉ cần nghe bao nhiêu đó thôi . Giờ em có muốn ngủ ko ?

- Dạ ko .

- Có muốn uống thuốc hay chích thuốc nữa ko ?

- Dạ ko .

- Uhm , vậy được rồi , cảm ơn em , chào em .

- Dạ xong rồi hả bác sĩ ?

- Uhm , xong rồi , chúc em mau khoẻ , khi cần nhớ tìm tôi , mà tôi thì ko mong gặp lại em .

Bà bác sĩ cười hiền , nói chuyện từ tốn và thấu hiểu .

- Em muốn kể chuyện cho mẹ em nghe , để em nhẹ lòng , nhưng em sợ mẹ em lo .

- Nãy giờ em chưa thấy nhẹ lòng sao ?

- Dạ , có ....

Thấy tôi ấp úng , bà bác sĩ đứng dậy , vuốt vuốt tóc tôi như mẹ vuốt tóc con . Bà rút miếng khăn giấy trên tủ để tôi lau nước mắt .

- Giờ tôi đi ra , em cứ thả lỏng trong suy nghĩ là được , kể cả khi em khóc , em giận hay em ghen , thay vì kìm nén thì em cứ thả lỏng ... đừng quan tâm xung quanh , em cứ nhẹ nhàng thì mọi chuyện sẽ kết thúc nhẹ nhàng . Em hãy cố gắng tập thành thói quen đi .

- Thôi bác sĩ cho em số điện thoại đi , khi nào em ko gặp được thì em sẽ gọi cho bác .

Bà bác sĩ lấy giấy ăn , ghi số điện thoại cho tôi , xong bà còn vỗ vỗ vai tôi . Nhẹ nhàng , rồi bà đút 2 tay bà cho vô 2 túi áo blouse và từ tốn đi ra cũng giống như lúc bà mới bước vô vậy .

- Cảm ơn bác .

Bác sĩ vừa đi vừa gật đầu .

Dì 2 thấy bác sĩ ra liền chạy vô , thấy tôi nước mắt đầm đìa

- Bộ bác sĩ mới chích hả con ?

- Dạ , bác sĩ mới chích .

- Đau lắm hả ?

- Đau lắm .

- Mà ko biết mấy giờ mẹ mày vô , hồi nãy dì 2 với con nói tới đâu rồi ?

- Con quên rồi . Giờ con nằm chút .

- Uhm , ngủ đi cho mau hết bịnh .

Tôi nằm xuống , quay mặt vô tường , suy nghĩ lại từng lời bác sĩ Tuyết nói , tự nhiên lòng tôi thấy nhẹ tênh , tôi rõ ràng đã trút được 1 cục nợ mà ko hay biết . Giờ tôi mong mình sẽ đủ bình tĩnh , vượt qua mọi khó khăn , giận Vinh tôi vẫn giận mà tôi hứa sẽ đối mặt mọi chuyện 1 cách nhẹ nhàng và thả lỏng .

Vậy mà , mọi việc lại 1 lần nữa lại vượt xa tầm tay của tôi .

--------------------------------

Tôi nằm rồi đó , bác sĩ lại vô khám khám , đo huyết áp này nọ rồi dặn ráng ở hết đêm nay , mai sẽ cho về sớm .

Tôi tỉnh hẳn , lòng còn buồn lắm nhưng thôi cũng ráng tỉnh táo để mà chuẩn bị đối mặt với mọi chuyện , còn phải vượt qua nữa . Bây giờ tôi ko trông mong nhìn thấy ai hay nghe ai giải thích , tôi muốn được yên 1 mình và suy nghĩ về tất cả .

Trưa mẹ vô , đem đồ ăn và đem theo đồ để sáng mai còn xuất viện . Tôi cũng còn hơi nhức đầu 1 chút , nhưng đã ăn được đồ ăn khác ngoài cháo rồi .

- Mẹ gặp bác sĩ rồi , ráng khoẻ vậy luôn đi thì mai về sớm . Mẹ sẽ đưa con về nhà chồng con xin phép về nhà mình .

- Có cần ko mẹ ? Mình cứ về nhà mình , gọi điện xin 1 tiếng chắc là được mà .

- Ko , phải qua cho đàng hoàng con ơi .

- Dạ .

Tôi ko biết sao lại thấy ngại về nhà chồng , ngại gặp nhà chồng , ko muốn gặp Vinh nhưng mà đã nói thì phải nghe theo mẹ , chắc mẹ lễ nghĩa muốn qua tận nhà chồng . Tôi thở dài , ko biết phải đối mặt thế nào nữa đây , phải chi rũ bỏ tất cả rồi quay đi như chưa từng quen biết được thì hay biết mấy . Lòng thì dặn dò mình ko được nghĩ tới nhưng mà lâu lâu cứ cầm điện thoại lên hy vọng . Chưa chuẩn bị tâm lý để tha thứ nhưng cứ chờ , nghĩ tới lại giận run người nhưng cứ mong ......

Chiều đó con Tiên lại vô chơi , đem theo truyện và báo cho tôi đọc , nó ngồi 1 lát rồi về vì nó đang lu bu công chuyện . Hôm nay tôi có thể tự làm được nhiều việc , tôi tự đi lang thang ngoài khuôn viên cho đỡ tù túng . Đang đi bộ thì bé thấy Vy chạy tới , hôm nay con bé mới đi tour về

- Chị 3 , chị khoẻ chưa ?

- Hôm nay thì chị đỡ rồi em , đi tour vui ko ?

- Công việc của em mà chị , nhưng em đi mà lo cho chị lắm , em có mua dâu và bông cho chị nè . Nhưng mà chị kể em nghe được ko ?

- Chuyện gì ?

- Chuyện mấy ngày qua nè .

- Thôi , chị ko có tâm trạng kể lể gì đâu .

- Chị ốm và xanh quá , tội nghiệp chị quá !

- Uhm , nhưng hôm nay chị vầy là đỡ lắm rồi đó .

- Chị , em nghe chị 2 nói ....

- Thôi bỏ đi em , có gì đâu mà . Chuyện đó nói sau , giờ nói cũng ko giải quyết được gì đâu em .

- Ko nói em nghe được thiệt sao ? Lỡ em giúp được gì cho chị thì sao ?

- Ko đâu em

- Ko thì em san sẻ với chị cũng được mà chị .

- Cảm ơn em , nhưng chuyện này thì thôi để chị tự giải quyết .

- Ngoài này gió quá , sắp mưa rồi , thôi để em dẫn chị vô phòng , hôm nay ai ở nuôi chị ?

- Mẹ chị

- À , thần tượng của em .

Nói rồi con bé cười vô tư , nắm tay tôi đi vô phòng , còn tay kia cầm cái bịch có hộp dâu tây và bó hoa hồng . Trong nhà chồng mà ko có bé Vy chắc tôi chết sớm vì u uất mà ko có ai chia sẻ , cái đêm đó , nếu ko có em ở nhà thì ko biết sẽ ra sao nữa . Nghĩ tới thôi mà vẫn thấy sợ lắm .

Vô phòng gặp mẹ , con nhỏ thưa , mẹ tôi cũng ừ nhưng ko biết sao mặt lạnh quá tỏ vẻ ko quan tâm , tôi có kể chuyện Vy cho mẹ nghe mẹ cũng có cảm tình với em lắm mà , ko biết sao bữa nay mẹ lại như vậy . Bé Vy thì thích mẹ cho nên bị mất hứng . Em lấy dâu mời mẹ , ăn chung với tôi , ngồi 1 chút rồi cũng lủi thủi về về , vì nó mới về là chạy qua đây luôn .

- Chị chừng nào chị xuất viện .

- Nếu chị khoẻ chắc sáng mai về sớm đó , 3 ngày rồi còn gì nữa .

- Dạ , vậy sáng mai em ở nhà chờ để em nói cô Muỗi nấu gì ngon ngon cho chị tẩm bổ , chị ốm quá . Hay là em lên đón chị về nha ?

- Uhm , chị cảm ơn em , nhưng mai mẹ chị đưa chị về dùm rồi .

Nói rồi em thưa mẹ tôi về , nhìn người nó cũng thấy nó mệt mỏi vì đi xa về nên thấy thương .

- Sao bữa nay con thấy mẹ ko tự nhiên với Vy vậy ?

- Đâu có , chắc mẹ hơi mệt thôi .

- À ...

Tối đó tôi cũng khoẻ , nằm đọc truyện rồi ngủ sớm , nay phòng ko có ai lên nằm chung nên mẹ tôi nằm luôn lên cái giường kế bên . Hai mẹ con ngủ ngon tới sáng luôn .

Sáng ra bác sĩ vô khám sớm , rờ trán và coi mấy cái hột đỏ dưới chân , khám phổi , khám họng , nói chung khám hết . Đưa toa thuốc , sau đó 2 mẹ con thu xếp đồ đạc , rồi mẹ ra thanh toán tiền rồi về . Mẹ kêu taxi lúc đó cũng gần 8h rồi

- Ủa con tưởng mẹ đi xe máy ?

- Ko , đi taxi , con mới hết bệnh ko đi ngoài gió nhiều , với lại phải chở mấy cái bình thuỷ , rồi ghế bố về sao mẹ chở được .

- Dạ , giờ về nhà chồng con hả mẹ ?

- Uhm .

- Con đó , mẹ dặn nè , dù sao cũng phải cứng rắn mạnh mẽ như mẹ , ko được khóc nha .

- Là sao mẹ ?

- Thì mẹ dặn vậy mày cứ nghe đi .

- Nhưng tự nhiên sao mẹ lại dặn con như vậy dạ ?

- Lát mẹ qua nói chuyện với ba má chồng con .

- Nói gì mẹ ?

Tôi giật mình , sao mẹ lại nói chuyện với ba má chồng tôi ?

- Thì nói chuyện con về nhà mình ở đó .

- Vậy thì sao mẹ lại dặn con ko khóc ?

- Lỡ ba má chồng con ko cho thì sao ?

- Trời , cho mà , mẹ làm con hết hồn .

- Con hết hồn cái gì ?

- Thì con tưởng là mẹ nói gì .

- Vậy con tưởng mẹ nói gì ?

- Thì ai biết mẹ à , đánh đố con hoài . Con bị nhức đầu mà .

- Ừ , mày có bị gì thì mẹ vẫn bên cạnh , bao bọc và che chở cho mày vậy nè .

- Con biết mà , cái gì chứ cái này con biết .

Nói rồi mẹ vuốt tóc tôi , cái đầu tóc rối mù cứng đơ vì mấy ngày rồi chưa gội , chắc cũng lên men rồi .Tôi ngã lưng vô ghế xe , như mọi khi vẫn mở cửa kiếng hé hé , lòng lại nặng trĩu , chỉ hy vọng là được về nhà mình ở càng nhanh càng tốt . Sao bây giờ nghĩ mình giống như đang trốn chạy vậy , may mà có mẹ , ko thì ko biết sao nữa ? Cái cuộc đời này , sao lúc nào tôi cũng phải dựa dẫm , nếu bỏ 1 mình giữa đời chắc tôi ko thể nào sống được , ước gì mình bớt nhu nhược , bớt yếu đuối - yếu đuối cả nghĩa đen và nghĩa bóng . Nhiều khi lại tự trách bản thân mình khi gặp khó khăn chẳng đủ bản lĩnh làm được tích sự gì , nhưng rồi lại cứ cho qua chuyện lúc gặp được sự giúp đỡ , phải chi 1 mình tự đứng dậy sau những khó khăn thì chắc bây giờ cũng ko phải vật vã và sợ sệt đủ thứ . Nhưng cái số , khi gặp khó thì ko bao giờ bị bỏ rơi ... Nếu chỉ có 1 mình đối mặt thì chỉ có khóc , khóc và khóc . Chán quá trời luôn , nhưng thôi bỏ đi , hiện tại thì tới đâu thì tới , chuyện cũng đã rồi , điên thì cũng điên lên rồi .

Xe dừng lại ở quán 1 quán phở . Mẹ muốn 2 mẹ con ăn sáng trước khi tới nhà .

- Ăn miếng đi rồi con còn uống thuốc , mẹ cũng phải ăn để có sức nói chuyện với ba má chồng mày cho tự tin .

- Mẹ làm con sợ quá mẹ , nhìn mẹ ko có bình thường .

- Uh , mẹ ko có bình thường .

- Thôi mình về nhà mình đi mẹ , chuyện nhà chồng con để con xin .

- Ko sao , để mẹ . Mình qua sắp tới nhà chồng con rồi mà .

Tôi càng gần tới nhà càng cảm thấy bất an , có gì đó ở mẹ mà tôi ko biết , tôi cũng ko thể nghĩ ra được . Nhưng trong bụng thấy lo lắm , mẹ tôi thì cứ tỏ ra bình thường , mẹ là trùm về kiểm soát cảm xúc nhưng tôi biết là có gì đó ko bình thường rồi ... Nên tôi mới thấy , thật sự là thấy phập phồng .

Taxi dừng lại ngay nhà chồng .

- Chờ chị khoảng nửa tiếng , lát chở về Gò Vấp rồi trả tiền luôn nha , chị vô đây 1 lát rồi ra .

Mẹ còn dặn taxi nửa tiếng nửa ra , ông taxi thấy vậy cũng chờ luôn , coi như được 2 cuốc .

Tôi bấm chuông , bé Vy nhanh chân ra mở cửa , ông Vinh lửng thửng đi theo sau , tôi ko biết ổng về từ lúc nào , vẻ mặt cũng ít có bất cần lắm , sao bữa nay nhìn chồng mình tôi lại thấy ghét vậy ko biết nữa . Hai anh em thưa mẹ tôi , định ra lấy đồ vô phụ . Ông Vinh cũng ko thèm đi gần tôi , ha - nghĩ cũng mắc cười , đúng là cái loại đàn ông ... Chắc ổng chán tôi thiệt rồi , tự nhiên 2 vợ chồng mới có mấy ngày ko gặp nhau mà như người xa lạ , chua xót quá . Chỉ có Vy nó nắm tay tôi dắt tôi .

- 2 đứa con vô nhà đi , khỏi lấy đồ gì hết , để đó lát tính .

Tôi vô nhà , hôm nay còn có bà nội chồng qua , ko biết nội qua chơi hay là có chuyện gì . Mẹ tôi vô nhà , thấy có nội mẹ cũng chào nội và ba má chồng , nay cũng có chị Vân nữa , nói chung là có đủ mặt . Tôi cũng thưa bà nội , ba má và chị Vân , rồi cả nhà ngồi xuống bàn trong phòng khách , chắc mẹ cũng uống trà rồi xin cho tôi về , ko khí bình thường riêng chỉ có tôi là cảm thấy có phần ngột ngạt

- (Mẹ) Dạ con thưa bác , chào anh chị .

Chị Vân cũng thưa mẹ tôi . Ba má Vinh và bà nội cũng chào mẹ .

- ( Mẹ) Dạ , hôm nay tôi đưa bé Dung về nhà cũng có chuyện muốn thưa . Sẵn có bác (ý nói bà nội ) ở đây luôn cũng tiện .

- ( Ba Vinh ) Dạ , làm phiền chị rồi , Dung nó bệnh , nhà tôi có chút việc , thằng Vinh thì đi về Cần Thơ mấy ngày , khuya nay mới lên tới đó , còn bé Vy thì đi tour xa , ko có người qua ở với cháu nhiều , tôi biết là chị ở với Dung , làm phiền chị , cảm ơn chị .

- ( M) Đâu có anh , con tôi thì tôi phải nuôi , phải dưỡng nó chứ anh . Đâu có gọi là làm phiền , nếu là anh chị nuôi bệnh nó mới là làm phiền . Chuyện anh chị hay Vân , Vy ko có vô bệnh viện nuôi thì ko phải vấn đề , tôi chỉ thấy thắc mắc sao thằng con rễ nó cũng ko nhính nổi 1 chút thời gian ở với vợ nó ?

- ( Vinh ) Dạ , con về Cần Thơ lần này kẹt quá nên con ko có sắp xếp lên được mẹ .

- ( Mẹ ) À , con cũng còn lưu loát , tự tin như lần đầu tiên con tới nhà ra mắt mẹ . Con biết vợ con bị bịnh chứ ?

- ( V) Dạ , con ko biết .

- (Mẹ ) Nhà con ko báo cho con là vợ con bị bịnh hả ?

Hỏi câu này , mẹ xoay nhìn nhà chồng tôi 1 vòng , vẻ mặt như có chút thắc mắc .

- (Vinh) Dạ , chắc ở dưới ko có sóng nhiều , nên con ko thấy .

- ( Má Vinh ) Chị xuôi ơi , nó đi lo công chuyện chứ ko phải đi chơi , ở trên này cũng có người lo nên tôi cũng ko có gọi .

- (M) À , tại chị ko gọi . Con nghe ko Vinh , tại nhà con ko có gọi .

- (V cuối đầu ) Dạ .

Cả nhà bắt đầu thấy gượng gạo rồi , ko khí hình như cũng nóng lên . Lúc này bà nội mới định phá vỡ bầu ko khí

- Dung nay nó khoẻ mừng rồi , giờ ở nhà có chồng , bây giờ tẩm bổ lại , nay ốm quá con . Xin lỗi mẹ Dung , nhà này cũng bậy quá .

- ( Mẹ ) Dạ , bậy hay ko bậy con còn chưa nói xong đó , con ko biết bà nội có biết chuyện gì trước ngày Dung nó nhập viện ko ?

Trời ơi , tim tôi như nhảy ra ngoài , mẹ đang nói cái gì vậy trời , mặt mày tôi tối xầm lại , Vinh , chị Vân và má chồng đồng loạt nhìn tôi lom lom , như thể họ nghĩ tôi kể cho mẹ mình nghe vậy .

- Mẹ , có gì đâu , tự nhiên mẹ nói gì vậy ? Con về nhà rồi , mẹ có xin cho con về nhà mình mấy ngày thì mẹ xin đi , mẹ nói gì tùm lum vậy ?

- (Mẹ ) Con ngồi im đó cho mẹ !

Mẹ nạt 1 cái làm tôi hoảng hồn , ngồi im , run run , sắp khóc vì biết có chuyện gì rồi đây nè , mẹ biết cái gì rồi .....

- Thôi , tôi cũng ko nói dài dòng , cũng ko đủ kiên nhẫn , tôi sợ tôi lại ko đủ bình tĩnh nữa .

- ( Má Vinh ) Chị làm gì mà ko đủ bình tĩnh chị xuôi , chị nói sao chuyện thấy kỳ quá !

- (Mẹ) Dạ , nói về cái chuyện kỳ , tôi mãi mãi ko bằng chị . Nhưng cũng nhờ chị mà tôi mới biết được con tôi phải chịu đựng điều gì trong nhà này .

- (Má Vinh ) Nó làm dâu nhà này , ko làm động 1 móng tay , đi làm về , ko cần phải lo về tài chánh , ăn xong rồi đi chơi rồi ngủ , nhà này làm gì con chị mà chịu đựng ? Tôi làm gì mà chị nói nhờ tôi chị biết con chị chịu đựng , chắc mẹ con chị ở gần nhau rồi nó méc chị là bà má chồng này hành hạ nó chứ gì ?

Má Vinh nói chuyện với mẹ nhưng cứ nhìn tôi . Bà nội chồng lại lên tiếng .

- Mẹ cháu Dung có hiểu lầm gì ko ?

- (Ba) Chị xuôi , có gì hiểu lầm thì cứ bình tĩnh từ từ nhà mình nói , ko có gì gấp gáp đâu chị , mình là gia đình mà .

- (Mẹ ) Trước tiên tôi cũng cảm ơn anh chị và các cháu đã quan tâm vô thâm con gái tôi . Còn chuyện má Vinh để tôi nói cho mà nghe , chị là người lớn là má chồng của con tôi mà chị đi kể với người dưng , đúng cái kiểu như chị nói hồi nãy .

- ( Má Vinh như muốn nhảy xổm lên ) Tôi làm gì , tôi nói gì mà chị cứ móc méo tôi ?

- ( Mẹ ) Chị ngồi yên đi chị , để tôi nói cho chị nghe , ko cần phải ngắt lời tôi .

- (Bà nội ) Con ngồi im cho má Dung nói hết coi , làm gì vậy hả ?

- (Mẹ ) Chị vô kể với người nằm chung phòng con Dung " dâu gì mà sướng , ở nhà chồng ko làm động 1 móng tay , ăn uống thì sung sướng ko phải lo về tiền bạc , sướng như tiên , vậy mà ko biết bổn phận , ko biết đẻ đái gì hết . Chồng nói động tới 1 tiếng thì cãi tay đôi lại 10 tiếng , chồng chưa đánh cái nào thì lăn đùng ra ốm đau . Cái thân nhìn như que củi , mắc chán " . Có phải chị nói ko chị xuôi ?

Má chồng tôi tối tâm mặt mũi , bà gầm mặt có vẻ xấu hổ , đúng là cái miệng hại cái thân . Bà nội chồng , ba chồng , chị em chồng và chồng ai nấy đều xanh mặt sau khi mẹ tôi phanh phui sự thật đó . Ngay cả tôi , tôi cũng chết đứng , tôi biết tánh má , tôi biết ngữ điệu đó đúng là cách bà hay nói chuyện , vậy mà chỉ ko ngờ bà lại đi biêu riếu tôi với người dưng . Nhìn mặt ba chồng tôi đỏ lên , tôi biết ông đang nóng , tôi cũng ngơ mắt nhìn hết cảm xúc lúc đó của người này tới người kia , đây là chuyện ko ai biết , ko ai nghĩ tới .

- Sao chị xuôi , chị có nói ko chị xuôi , hay là người ta ăn ở ko dựng chuyện nói xấu chị ? Chị biết sao ko ? Con Dung tiếng 1 tiếng 2 là " ba má chồng con thương con thấy mồ , ba má chồng con lo cho con lắm " . Con tôi nó chưa bao giờ nói 1 tiếng xấu cho nhà chị với tôi , kể cả chuyện nó gây nhau với thằng Vinh tôi cũng chỉ biết qua người ngoài , 1 mực nó viện đủ cớ để nói đỡ cho con chị . Chị biết sao ko ? Thằng con chị nó y chang như chị , thậm chí nó còn nhẫn tâm hơn cả chị , vợ nó nằm viện 3 ngày nó ko có nỗi 1 cuộc gọi , có thể chị ko nói ko báo cho nó biết nhưng vợ chồng xa nhau mấy ngày mà nó ko gọi 1 cuộc , thì coi ra nó đúng thứ đàn ông vô trách nhiệm ! Mà tôi chưa nói xong nữa , anh chị ở đây chỉ biết con tôi ốm yếu đau bệnh , chứ cũng ko có ai thức đêm thức hôm với nó , nhìn nó đi , tôi tưởng đã mất nó tối hôm kia rồi . Đừng hỏi tại sao tự nhiên mà tôi mất tình tĩnh với gia đình chị , gia đình chị mở miệng ra nói con tôi sướng , con tôi sắp chết trong nhà thương ko có 1 ai bên nhà chồng biết ko ?

- ( Ba Vinh ) Chị xuôi ...

- ( Mẹ ) Anh để tôi nói hết , con tôi nó hiền quá , nó ko giống như tôi được , tôi thương nó bao nhiêu , ngày tôi gã nó cho con anh chị tôi chỉ đề nghị nhà anh chị yêu thương nó , thằng Vinh đừng bạo lực với nó . Mà anh chị nhìn coi , tay của nó tới bữa nay vẫn còn vết hằn , thằng con khốn nạn của anh chị làm gì con gái tôi , hả ?

Mẹ tôi cầm tay tôi lên , vén tay áo khoác tôi lên trưng ra cho mọi người nhìn thấy , 4 5 ngày mà vết đó vẫn còn mờ mờ . Màn độc thoại của mẹ vẫn chưa hết , giọng mẹ từ nhỏ đến lớn , bây giờ chuyển qua run run , ai nấy trong nhà chồng đều im lặng , chắc vì họ xấu hổ còn tôi thì sợ . Tôi bắt đầu thấy đau nhói , mẹ tôi nói tới đâu như từng vết thương của tôi bị vạch ra mà sát muối lên tới đó , đứa con gái nhu nhược lại chỉ biết giật giật tay mẹ mình như can ngăn mà mặt thì cứ cuối xuống , nước mắt thì như mưa .

- ( Bà nội , mặt cũng biến sắc rồi ) Thôi , mẹ Dung bớt giận , có gì từ từ nói , chuyện đâu còn có đó mà .

- ( Mẹ ) Dạ , con xin lỗi bác , bác cũng có con , nhưng bác may mắn có được nhiều con , còn con , con chỉ có 1 đứa , mà nó là con gái , nó ko may mắn có được tình thương đầy đủ , con có bao nhiêu thì con cho nó hết . Đâu phải con cháu của nhà bác thì là vàng còn con của con là rác ? Tại sao lại đối xử với nó như vậy ? Chị xuôi , tôi nói cho chị biết , nhà tôi ko có giàu như nhà chị , nhưng nếu lỡ con tôi nó thương 1 thằng khố rách áo ôm tôi cũng gã , nếu nhà ba má chồng nó nghèo rồi con tôi phải hầu hạ , thì tôi sẽ bỏ tiền ra mướn người ở để phục vụ cho nhà chồng , chứ chị đừng có tưởng như nhà chị là sướng , nhà chị sướng thì con tôi nó đâu có phát điên lên quằn quại . Ai là mẹ rồi cũng biết cảm giác thương con mình , nhìn con mình tôi đau lòng , nhưng bác sĩ nói con tôi đang bị sốc nên tôi ko dám làm nó buồn . Tôi còn chưa biết chuyện nó gây với thằng Vinh là chuyện gì , nó cứ chối bây bẩy , nhưng sau khi con tôi đập đầu đập cổ rút ống nước biển phải chích thuốc an thần thì tôi mới biết , tôi lượm cái điện thoại của nó mà mở lên , chồng nó ngủ với đứa khác khi nó đang ko biết sống chết . Nhìn mặt thằng con anh chị , tôi chỉ muốn đập nát mặt nó , ngày nó qua nhà tôi nó hứa gì với con tôi , nhà tôi ko có ép nó phải cưới con tôi mà . Giờ tôi nói thẳng , ở đây anh chị ko quan tâm con tôi đủ , ko yêu thương đủ nên tôi xin đem con tôi về , vì anh chị trầu cau qua hỏi con tôi đàng hoàng nên hôm nay tôi mới phải qua tận đây để xin con mình về .

- ( Vinh ) Mẹ , con xin lỗi .

- (Mẹ ) Mày đừng có xin lỗi tao , mà mày cũng đừng xin lỗi con tao , nay tao đem con tao về . Tao ko thể để con tao ở đây được nữa , vì có ngày tao sợ tao phải qua đây hốt xác nó về .

Mẹ tôi quẹt nước mắt , quay qua xin lỗi bà nội chồng vì đã làm phiền bà .

- Tôi ko cần anh chị cho phép hay ko , giờ tôi sẽ dẫn con tôi về . Đây là chuyện của nó với nhà chồng , còn chuyện nó với chồng nó tính sau , giờ con tôi cần nghĩ dưỡng , cho dù có ly dị thì tôi cũng ko phản đối .

- ( Ba Vinh ) Chị xuôi , giờ tôi biết chị tức giận , nhà tôi rất xin lỗi . Nhưng thiệt tình là nhà ko biết Dung nó bị nặng , hết sức xin lỗi chị và Dung . Bây giờ tôi cũng ko phản đối chuyện Dung về nhà mẹ đẻ nhưng chuyện vợ chồng nó , mong chị tôn trọng ý kiến 2 đứa , nếu 2 đứa nó còn yêu thương nhau mong chị đừng phản đối .

Tôi chỉ nghe nãy giờ , nước mắt cứ tuông chảy vô thức , tôi tưởng tượng mọi người đang nói về chuyện của ai chứ ko phải chuyện của tôi . Mọi chuyện đã đi xa quá rồi . Vinh thì đứng chết trân , cả nhà ai cũng bàng hoàng trước sự nóng giận của mẹ , còn má chồng thì gần như tàng hình , bà chắc cảm thấy nhục nhã lắm .

- Dung , con lên lầu lấy đồ đi con . Rồi về , taxi đang đợi .

- Dạ .

Tôi nặng nề vác cái xác nhu nhược đứng dậy , bước những bước chân lầm lũi ra khỏi cuộc cãi vã mà mình là nhân vật chính ,từ nãy giờ tôi ko nói tiếng nào . Bước lên lầu để lấy đồ về nhà với mẹ . Điều tôi mong muốn là về nhà với mẹ vậy mà bây giờ sao lại đau lòng quá , tôi cảm thấy có lỗi với mẹ , chỉ như vậy thôi . Còn với Vinh và nơi này , tôi cũng ko muốn quay trở lại nữa . Bé Vy chạy theo dẫn tôi lên , con bé dọn đồ phụ tôi , mắt cũng đỏ hoe .

- Chị đi chừng nào về ?

- Chị ko biết nữa .

Nó lấy tay chùi nước mắt cho tôi , ánh mắt đầy đồng cảm . Tôi vừa mở tủ lấy đồ , ba má chồng cũng đã làm kiếng mới , mua tv mới ... tôi vừa xếp đồ vừa ngoái nhìn căn phòng này . Có khi đây là lần cuối cùng tôi nở đây .

Vinh bước lên , đứng ngay cửa phòng , bé Vy thấy anh lên thì bước ra để anh và tôi nói chuyện . Tôi biết thôi chứ cũng ko buồn hỏi gì , người cần được hỏi han là tôi chứ ko phải tôi là người phải hỏi . Vinh ngượng ngùng đến ngập ngừng , anh ta đứng đó , đi vô ghế ngồi .

- Em

- Anh đừng nói gì hết . Em ko tin đâu

- Anh xin lỗi

- Ừ

Tôi móc điện thoại ra , có 1 điều tôi cần xác nhận , tôi mở tin nhắn của bà Chi và đưa cho Vinh ...

- Thiệt ko anh Vinh ?

Tôi nhìn vào mắt anh ta , anh ta gật đầu . Tim tôi tan nát , cười chua chát , nước mắt nước mũi mặn hết cả mặt

- Nếu đó là 1 con đĩ thì em thấy dễ chịu hơn .

Nói xong tôi đứng dậy , bước ra ngoài . Vinh đứng dậy nhanh , định chụp tay tôi .

- Lần trước vẫn chưa lành , anh đừng làm em đau nữa .

Rồi tôi cầm giỏ đồ xuống nhà , thưa bà nội , thưa ba má chồng , thưa chị Vân , chào bé Vy , tôi đi .

Vinh ở trên lầu luôn ko thấy xuống , ba má chồng thì ngồi đó như tượng . Chỉ có bà nội là lên tiếng

- Xin lỗi mẹ Dung với Dung , để bác sẽ nói chuyện lại với nhà nó , bây giờ mong 2 mẹ con bớt giận .

- (Mẹ) Dạ , con chào bác .

Tôi cuối mặt chào rồi đi ra , chưa ra tới cửa mẹ lại quay ngược vô trong , mẹ trả lại 5 tr mà má đưa hôm bữa , tiền đó tôi vẫn giữ vậy mà mẹ lại lấy tiền của mẹ trả .

- Khi bị bịnh chỉ cần người thân bên cạnh , chăm sóc , tiền ko mua được mấy cái đó . Tiền này tôi gửi lại anh chị .

Mẹ làm tình hình căng lại càng căng , kiểu như tát vô mặt ba má chồng 1 cái vậy . Tôi mệt mỏi ko tả , đau lòng nữa nên ko phản ứng . 2 mẹ con lên taxi ngồi về nhà . Tôi thì giống như cái xác ko hồn trong trạng thái được cài đặt mặc định : khóc .

- Con xin lỗi !

- Nếu như cái cô nằm chung phòng ko nói lại với mẹ thì sao hả con ?

- ...

- Cái nhà đó , họ ko có thương con , tại sao con phải vừa chịu đựng vừa nói tốt cho họ . Ngay cả thằng chồng của con . Sao con ngu quá vậy Dung ? Nếu mẹ ko biết thì sao hả con ? Tao nóng hết cả mặt !

- Con biết rồi , là tại con ngu mà .

- Mẹ ko có muốn quản luôn chuyện của con , nhưng mẹ nghĩ con nên thôi nó đi . Chồng như vậy mày ko có sướng hơn , lúc theo đuổi thì sao cũng được , lúc cưới xong là lộ rõ bộ mặt của nó ra , nãy mày nhìn thấy cái mặt của nó ko ? Về sống với mẹ !

- Con cũng nghĩ vậy , giờ con ko nghĩ được gì nhiều , con chỉ nghĩ sẽ thôi ảnh . Tới 30 con sẽ xin 1 đứa con nuôi để sau này nó còn thờ cúng cho con .

- Vậy tốt !

- Nhưng mẹ đừng nói đi nói lại chuyện này với con nữa , con năn nĩ , con mệt mỏi lắm rồi .

- Uhm , mẹ hứa .

- Cảm ơn mẹ .

- Nín đi , lát về nhà rồi nghỉ ngơi cho nghỏe , xong xin nghỉ làm ở đó luôn đi .

- Lại phải ở nhờ nhà mẹ .

- Tán mày bạt tai bây giờ , ở nhờ hả ? Đồ ngu , mẹ đang bực đừng có chọc mẹ , đừng để vừa bị bệnh mà còn bị đòn .

- Giờ mẹ có đánh thêm chắc con cũng ko thấy đau .

Nói xong tôi ngã đầu ra sau ghế , thở dài mệt mỏi .

Xe về tới nhà , cảm giác như đứa trẻ đi chơi xa về được nhà , vừa mừng vừa lưu luyến chuyến đi sao kết thúc quá sớm . Tôi uể oải xách giỏ đồ lên phòng , xong bước ra phòng thờ , đốt nhang cho ông bà ... Tôi hỏi trong tâm trí " con về ở đây luôn nghe ngoại ? " . Nhìn lên bàn thờ , mặt ngoại hiền quá . Tôi lại quỳ phịch xuống , rồi khóc .

Cứ như vậy , tôi chẳng nghĩ được gì nhiều ngoài mấy cái ý nghĩ quái quỷ " tại sao mọi chuyện lại như vầy ? Tôi có lỗi gì ko ? Tại sao lại bị đối xử như vậy ? Tại sao Vinh ko cản tôi , sao anh ấy ko xin lỗi ? ..... Nghĩ rồi lại khóc , khóc rồi lại nghĩ . Chắc mẹ cũng hiểu cho tâm trạng nên cũng ko thấy kêu réo gì , ngoài chuyện tới giờ thì kêu ăn và bắt uống thuốc . Đến ngày thứ 2 , tôi gọi lên chỗ làm báo đã xuất việc và xin nghĩ thêm 2 ngày nữa sẽ đi làm , tôi soạn sẵn luôn cái đơn nghỉ việc . Rồi lại khóc , lại nghĩ , giọng khàn đặc .... Trưa , Vinh gọi , 2 ngày rồi mới gọi , tôi lại quẹt nước mắt , chán ko muốn nghe

- Alo

- Em bớt bệnh chưa ?

- Cám ơn anh , em khỏe rồi bác sĩ mới cho xuất viện .

- Anh muốn qua thăm em mà ko biết làm sao .

- Thôi , đừng qua , em ko muốn gặp anh . Để chừng nào cảm thấy thoải mái và khỏe hẳn thì mình nói chuyện .

- Uhm .

- Trong thời gian này anh cũng đừng nhắn hay gọi em .

- Tại sao vậy ?

- Vì em muốn được yên tĩnh . Mấy hôm nay anh đối với em sao thì bây giờ cũng y như vậy đi .

- Anh biết anh sai rồi .

- Em ngủ đây . Chào anh , nếu anh còn nhắn tin hay gọi em em sẽ đổi số điện thoại . Chừng nào em cần nói chuyện em sẽ tự gọi anh.

- Em có cần phải tuyệt tình vậy ko em ?

- Em ko biết như vậy là tuyệt tình hay gì nhưng mà em bây giờ ko thích nói chuyện với anh . với lại cũng đừng pm trên YM nữa .

- Sao em ko chửi anh đi ?

- Em ko muốn mất công phải chửi , phải giải thích hay nghe giải thích . Tại anh đã ko tin em , ko quan tâm tới em . Giờ em cần thời gian suy nghĩ cho bản thân em . Thôi em tắt máy đây .

Nói tới đó tôi lại tắt máy , giờ ngẫm lại , có khi con Tiên nói đúng , cưới rồi mới lộ hết mấy cái xấu ra . Vinh thì quá vô tâm gia trưởng , còn tôi thì quá ngu quá nhu nhược . Nước mắt lại chảy , lại tức tối , sao Vinh ko xin lỗi tôi ? Có phải tôi nên nghe theo mẹ , ly dị đi cho rồi , giải thoát cho tôi , giải thoát cho Vinh , lúc đó ổng muốn đi với bon nhiêu con, làm gì cũng được . Nhưng rõ ràng ko phải nghe theo mẹ , đó cũng là suy nghĩ của tôi mà , ko phải tôi muốn buông bỏ sao ? Bây giờ tôi khóc hoài cũng ko được tích sự gì , tôi buồn bã miết cũng ko được tích sự gì, có khi ông trời lại muốn tôi phải giống như mẹ , ko mắc nợ đàn ông thì sao ? Do ngày trước người tốt thì tôi phụ , bây giờ gặp người phụ lại mình , đó chính là nhân quả , đáng đời cho tôi! Tha thứ thì tôi ko hề nghĩ tới , tha thứ kiểu gì được chứ ? Thôi , cuộc dạo chơi hôn nhân tới đây kết thúc , chia tay sớm bớt đau khổ ... chứ bây giờ ko chia tay tôi cũng ko biết làm gì , ko lẻ cứ lại bạc nhược khóc lóc đau khổ ngày này qua ngày khác , chuyện chưa giải quyết được cứ ì ra đó . Quá thất vọng cho bản thân , trải qua bao nhiêu biến cố vậy mà cứ mãi là đứa yếu hèn , nhút nhát .

Bây giờ là 1h5 phút , tôi lại lôi cô bạn nhật ký của mình ra , viết viết viết ... kể lễ hết tất cả những gì tôi đã và đang trải qua , tôi đặt 1 đống câu hỏi cho cô ấy về những chuyện sẽ xảy ra . Rồi tới đoạn cuối của trang nhật ký " Tôi thật sự rất giận dữ và đang muốn ly dị " . Tôi đóng nhật ký lại , chạy vô toilet , nhìn thẳng mình trong kiếng , vẻ mặt hốc hác , ốm yếu và tiều tụy của tôi , mắt tôi nay ko còn là thâm mà nó cứ sưng sưng đỏ đỏ kiểu gì nhìn ghê lắm , 1 động lực vô hình như thôi thúc " phụ nữ là để được yêu thương , ko được thì bỏ đi , đừng hành hạ bản thân nữa " . Tự nhiên rôi rùng mình , lạnh gáy như có ai đó vừa đứng chung vậy . Tôi mệt mỏi và chán cuộc đời này quá , liệu lúc tôi nói ly dị, lỡ Vinh năn nỉ rồi tôi lại mềm lòng thì sao ? Trời ơi , làm sao mới có thể quyết đoán và mạnh mẽ được bây giờ ?

Tôi cố gắng cố gắng ko được gục ngã ko được yếu lòng , sao ngày xưa tôi nói bỏ con là bỏ , nói bỏ Thái là bỏ , sao tôi làm được , tôi yêu anh nhiều đến nỗi tưởng đã chết đi luôn mà còn dứt được . Sao bây giờ lại ko làm được vậy ? Tôi ko có quyền làm tổn thương bản thân tôi nữa , ông Vinh cũng ko có quyền đó , ko quan tâm tới tôi thì tôi bỏ luôn . Tôi mò lên wtt , tàu ngầm đọc bao nhiêu là topic về tâm sự những nỗi khổ làm dâu , về việc uất ức ra sao khi bị chồng phản bội , đỉnh điểm là bị chồng đánh mà phải chịu đựng , nhẫn nhịn . Trường hợp của tôi xem ra còn nhẹ , nhưng ko thể cứ so sánh với những trường hợp như vậy , tôi là tôi , hôm nay tôi còn được mẹ may mắn bảo vệ , nếu mọi chuyện cứ trôi qua khi tôi im lặng thì có ngày tôi cũng sẽ như các chị em kia ... Tôi ko muốn hối hận vì quá lụy, quá yếu lòng , tôi cũng chẳng mang suy nghĩ ăn chả ăn nem gì hết . Đơn giản tôi ko muốn gặp , ko muốn nhìn thấy , ko muốn nằm chung giường với Vinh , ko muốn nghe những lời nói đâu đâu của má , ko muốn bị mấy con điên làm phiền nữa .

Ý chí dâng cao , tôi bấm điện thoại gọi cho Vinh .

- Anh nghe !

- Em có chuyện muốn nói .

- Anh qua nhà nha , em suy nghĩ xong rồi hả ?

- Ko cần qua nhà , nói giờ luôn !

- Uhm , vậy em nói đi !

- Em muốn ly dị .

- Cái gì ? Bớt giỡn đi em ! Anh ko đồng ý đâu , chuyện em với anh chưa tới mức đó .

- Anh ko đồng ý thì em sẽ ly dị 1 mình . Vậy nha !

Tôi tắt máy , cầm điện thoại mà cảm thấy hơi run run , thở mạnh , có phải mình đã hấp tấp quá ko ? Chuyện này đáng lẻ cần có thời gian suy nghĩ mới phải chứ ? Chuyện đã lỡ nói ra rồi , tôi ko phải nói để làm nư , để nhõng nhẽo hay giận dỗi . Đơn giản đó là biện pháp tôi cảm thấy cần lúc này . Nghe giọng của Vinh , cứ như anh ta nghĩ tôi đang giỡn , nói chuyện ráo quảnh , ko thấy có vẻ hối hận hay biết lỗi . Với những gì đã trải qua , tôi buồn khi đi tới quyết định này lắm chứ , nhưng tôi chưa biết phải đối mặt như thế nào nếu ko chấm dứt . Tôi cũng biết là đã làm kinh động đến cha mẹ , ông bà , đùng 1 cái đòi ly dị , nghĩ tới phản ứng của má Vinh là đã thấy ớn rồi . Nhưng kệ , tới đâu hay tới đó !

Tôi nằm xuống giường , ko mệt lắm nhưng tôi lười ko muốn làm gì , chỉ muốn ở 1 mình nên cứ ăn xong thì ru rú trong phòng . 1 hồi cũng lim dim , đang ngủ ngon thì nghe gõ cửa phòng

- Dung ơi , thằng Vinh nó qua tìm con kìa , có mở cửa cho nó ko ?

Tôi lớ ngớ giật mình , mới lim dim được tầm 20 phút mà .

- Mẹ con chưa về phải ko cô ?

- Ừ , mới 4h chưa về ? Rồi giờ cô mở cửa hay nói con ko có nhà ?

- Thôi cô cứ cho ảnh vô đi !

Tôi cô gắng giả bộ trầm tĩnh và ko xúc động , vẫn nằm đó , 1 lát thôi mà ông Vinh ùa vô phòng như 1 cơn vũ bão , anh ta ngồi ngay góc giường thở hỗn hểnh

- Em nói ly dị hả ? Ai cho em nói như vậy ?

- Em bây giờ ko chờ anh cho nữa , em thấy mệt mỏi với anh .

- Lỗi của anh thì em nhận , anh sai khi vô tâm với em , nhưng điều đó ko phải lý do để ly hôn .

- Vậy điều gì mới là lý do ?

- Ko còn thương nhau nữa .

- Ừ , vậy em ko thương anh nữa . Em sẽ giải thoát cho anh , muốn đi với ai muốn làm gì làm .

- Em đừng có nói chuyện với anh như vậy .

- Giờ anh ko có bắt em phải nói với anh như thế nào đâu . Sau tất cả , chính anh đã tập cho mấy con bồ cũ của anh nói chuyện của em cũng theo kiểu đó .

- Chi ko phải bồ cũ của anh ? Và Chi lớn tuổi hơn em .

- Ừ , thì sao ? Em thích kêu nó bằng nó đó thì sao ? Mà nó là bồ anh hay người tình cũ gì em ko cần biết . Nói chung , giờ ly dị đi , đừng gây nhau nữa .

- Anh ko đồng ý .

- Kệ anh !

Anh ta nắm tay tôi , rồi ôm mặt tôi

- Anh ko muốn ly dị , anh ko muốn mất em .

- Ha , anh ko muốn anh ko muốn ! Đàn ông các anh ai cũng vậy hay chỉ có anh là như vậy ? Tàn nhẫn vừa vừa thôi , anh bỏ em trong cơn thập tử nhất sinh mà đi đàn đúm với con khác , anh ko tỏ vẻ biết lỗi , vẫn khinh khỉnh khó chịu ngày em xuất viện . Giọt nước đã tràn ly rồi , em ko có trách nhiệm phải hốt lại những thứ mà anh đã đạp đỗ , giờ em ko tin anh , em sợ anh sẽ đánh em , em sợ cả bạn bè của anh , em ko muốn sống với anh thêm 1 ngày nào nữa . Giải thoát đi khi anh coi trọng bạn anh hơn em , bạn gái cũ , người tình cũ của anh hơn em .

- Em ko còn thương anh thiệt sao ?

- Đừng hỏi em mấy câu tào lao , anh về mà tự hỏi lại lương tâm của mình . Cô dâu về nhà chồng mới chưa được 1 năm như em , anh nhìn em hôm nay có phải là đang hạnh phúc hay ko ? Anh hứa gì với em với mẹ em ?

- Giờ em lại trách anh ko phải thằng chồng tốt hả ?

- Ừ , anh là thằng chồng tồi , em phải chịu đựng anh , em nghĩ gặp em anh sẽ xin lỗi , sẽ giải thích có lý có lẽ chứ ko phải nói chuyện kiểu khô khan phân tích đúng sai với em . Vậy anh nói đi , em sai chỗ nào mà phải chịu mọi đau khổ ? Anh thậm chí ko quan tâm tới cơn đau của em ? Còn má anh , má anh cũng coi em là cái gai , là người dưng , cái xui xẻo của nhà anh .

- ....

- Anh ko nói được , là vì anh sĩ diện với em , anh vẫn chưa xin lỗi em , ngày trước khi cưới anh đâu có như vậy . Anh nói khi bỏ anh em sẽ hối hận, bây giờ em mới hiểu và thấy hối hận , nếu duy trì cuộc sống gia đình ko có đủ sự quan tâm chia sẻ thì đó mới là hối hận , em ko đủ mạnh mẽ để chịu đựng thêm anh nữa . Giải thoát cho em đi .

- Em mệt mỏi tới vậy thiệt sao Dung ?

- Uhm , khi anh gần chết mà ko có người yêu thương nhất bên cạnh anh sẽ hiểu nó mệt mỏi và tuyệt vọng tới cỡ nào .

- Hay em nằng nặc đòi ly dị để em thoải mái trong chuyện trai gái .

Tôi tức điên lên , gồng sức tát cho hắn 1 bạt tai , bạt tai thứ 2 của tôi .

- Em ko phải loại người gây với chồng là tìm thằng khác , em ko lăng loàn , ko phải hàng đĩ điếm . Ngày xưa em lỡ dại tới với anh ko còn trong trắng nhưng em ko phải thứ đàn bà hư . Em tưởng anh chấp nhận vị tha khi yêu em , nhưng mà anh chưa hề tin em . Đơn giản bây giờ chuyện em với anh ko cứu được nữa , anh đã quá thay đổi rồi !

Tôi bắt đầu khóc , tức quá mà ... đi ăn nằm với con khác giờ còn dám quay ra nghi ngờ tôi , khốn nạn !

- Cho anh thời gian .

- Thời gian gì ?

- Suy nghĩ

- Ko cần , anh đã ko còn thương , ko quan tâm , lại ko tin tưởng , anh cần thời gian gì nữa ?

- Anh thương em mà .

- Dối trá , anh bớt khốn nạn 1 chút đi . Anh coi lại thái độ của mình đi . Để em nói cho anh biết từ lúc em nằm viện mà ko có anh em đã nghĩ tới chuyện ly dị rồi , lúc vừa nói với anh em hơi phân tâm nhưng khi gặp em thấy anh trơ trẽn quá , em thấy chưa bao giờ em hành động đúng như vậy .

- Chửi đi nếu em cảm thấy thoải mái , rồi rút lại chuyện ly dị , anh ko bao giờ đồng ý , có chết anh cũng ko đồng ý , em là vợ của anh , em là của anh !

Tôi điên lên gào khóc , ấm ức ko thể tả , đã nói là ko được khóc mà cứ như vậy . Giờ hắn ko đồng ý ly dị , hắn muốn trói buộc tôi suốt đời , thật đáng sợ và khốn nạn .

- Anh về đi !

- Em có làm gì đi nữa anh cũng ko ly dị , anh sẽ đem em về bên anh !

- Về đi ! Về đi

Tôi bắt đầu quát tháo , phát điên lên được , vậy mà hắn ta còn dám ôm tôi , tôi đẩy ra nhưng ko chống lại được sức ghì của hắn ... tôi gớm ghiếc vòng tay đã ôm con khác

- Đừng đụng vô người tôi , anh buông ra ! Đừng nghĩ những hành động rẻ tiền này làm tôi mềm yếu nữa .

Hắn ta ôm rồi còn hôn tôi , hắn định giở trò cũ nhưng tôi vùng được ra ngoài chạy đến ngay cửa , tôi mở cửa

- Anh về đi . Khi tôi ký xong đơn ly hôn sẽ gửi cho anh !

- Ai cho em dám xưng tôi với anh ?

- Về , giờ tôi ko quan tâm anh là ai , ko chồng vợ gì hết , đừng có giở giọng gia trưởng ngay nhà tôi, ĐI VỀ !

Vinh nóng máu , mặt đỏ ké bất lực nhưng ko dám làm gì tôi , hầm hầm phải bước ra , tôi đóng cửa cái rầm , xong ngồi thở . Tự thấy mình sao lại dũng cảm quá , ko thể tin mình có thể xử sự như vậy chỉ sau có mấy ngày , quẹt nước mắt tôi hứa với lòng , "anh sẽ hối hận vì cứ mãi làm tôi đau như vậy " . Nhưng thực ra tôi ko biết phải làm gì cả , vì tôi thương quá nên mới đau thôi chứ tâm địa tôi ko độc ác , lương tâm tôi cũng thuộc dạng sống đơn giản ko hơn thua , 1 kẻ yếu đuối suốt ngày hứa với lòng cái này cái kia , mỗi việc ko được khóc cũng ko làm được , haiz . Tôi lan man suy nghĩ , hắn nói như vậy thì đúng là ko dễ gì mà dứt ra được kiểu này còn lâu mới ly dị , nhưng nghĩ lại đáng sợ thiệt , lỡ hắn mà đồng ý thiệt như lúc tôi nói chia tay mà Vinh đồng ý chắc nhồi máu cơ tim mà đột tử luôn quá !

Thôi thì tranh thủ thời gian xa nhau này , suy nghĩ về tất cả , phải tìm quên những nỗi đau bằng những hành động có ích cho bản thân . Nghĩ thì hay , nói cũng hay nhưng quan trọng có làm được ko , trong khi vừa gây nhau xong ngồi run đây mà làm cái gì nữa được mà làm .

Tôi cố trấn an tinh thần , rồi nghĩ trước mắt cứ như vậy mà phát huy là được . Biết là ông Vinh ko bỏ cuộc đâu , tôi biết tính ổng mà . Tôi nằm ngủ 1 giấc , chiều rũ Tiên qua chơi, ở nhà 1 mình riết sắp lú tới nơi , mới 2 ngày mà tưởng 2 tháng . Chiều cơm nước xong , lát sau con điên chạy qua , mua bánh trái tùm lum .

- Giờ tao mới nói chuyện với mày .

- Ừ .

- Tao sắp ly dị rồi .

- Cái gì ?

- Ừ , tao nói thiệt .

- Chuyện gì ?

- Âm ĩ từ bữa tao nằm viện rồi .

- Tao nghi rồi mà ! Chuyện lớn lắm hay sao mà phải ly dị ?

- Ừ , tao ko chịu được nữa .

- Má biết ko ?

- Biết , mẹ cũng khuyên tao nên thôi ông Vinh .

- Trời đất ơi , giờ mày tính sao ?

- Tao nói với ông Vinh là tao muốn ly dị rồi ...

- Hả ? Ổng nói sao ? Ổng một mực ko chịu , tao ko hiểu nổi cái thái độ của ổng là vì cái gì ? Tao chán quá .

- Mà chuyện gì tới nỗi ?

- Thì bữa tao bị xém chết , mày với mẹ canh tao đó , ổng ko tới luôn . Rồi sau đó con bồ cũ ổng nó nhắn tin nó nói nó đang ở với ổng , tao điên lên vật vã . Tất cả cái bà nằm chung phòng tao biết , kể mẹ tao nghe , rồi chưa kể má chồng tao cũng đi nói xấu tao nữa . Mẹ biết hết , khi xuất viện mẹ đưa tao về nhà ông Vinh chửi tưng bừng , rồi tao về nhà luôn nè !

- Má đúng là số 1 , còn ai như mày , nhìn thấy chán . Mà bồ cũ là con Diễm hả ?

- Ko phải con Diễm , mà thôi , tao cũng ko muốn nhắc tới nữa ....... Mệt óc

- Giờ mày tính sao ?

- Chưa biết , mẹ kêu tao xin nghỉ làm .

- Chỗ đang làm tốt mà , uổng vậy ?

- Tao cũng thấy uổng , nhưng chắc xin nghỉ , giờ tao chỉ thấy thương mẹ , sợ mẹ buồn . Tao già đầu còn để mẹ lo .

- Nhưng mà chuyện chính là mày với chồng mày , người lớn cũng biết tè le rồi , giờ làm sao ? Nếu mà hết duyên nợ , ko còn quan tâm thì thôi sớm đi ! Khỏi lằng nhằng , tao nói thiệt ! Ko phải mẹ nào cũng lo cho con gái được như mẹ mày đâu !

- Thì đó , nhưng ông Vinh cương quyết ko chịu .

- Mày ly hôn đơn phương đi , được mà !

- Để tao nghĩ lại .

- Hay là còn thương nên chưa dứt khoác ?

- Ko , tao sợ rồi .

- Nhưng nếu tao là mày , tao cứ ở nhà mình , ăn diện lên , ko ly hôn cũng ko tái hợp , cho thằng chồng nó chừa !

- Ý mày là sao ?

- Thì cố gắng ăn cho mập , mày phải tròn thêm 5- 6 kg mới được . Rồi ăn diện lên , tự thưởng cho bản thân đi !

- Uhm , mày nói có lý , sao tao ko nghĩ ra ta . Nhưng mà ăn diện sao mới được mậy ?

- Mày chỉ lo ko có tiền thôi , thời buổi công nghệ thông tin , ngày ngày trên mạng đều cập nhật xu thế thời trang thế giới , click chuột thôi !

- Được ko ?

- Lúc đó mày đẹp hơn , hấp dẫn hơn thì nó sẽ quay ra hối hận ! Nếu nó ngoại tình , cắm sừng mày mà mày ly dị thôi có phải đơn giản quá ko ?

- Như vậy là trả thù hả mậy ?

- Ko , chỉ là hưởng thụ thôi mà . Mày đã giải thoát mà chồng mày ko chịu mà , chứ đâu phải tại mày .

- Vậy có phải tao thay đổi ko ?

- Ừ , về hình thức thì có , nhưng mày cứ sống đúng bản chất thì sợ gì .

- Uhm , vậy mày nghĩ tao nên làm gì trước ?

- Cắt tóc , nhuộm tóc , rồi gu ăn mặc . Mày cứ jeans với sơ mi mày ko thấy chán hả ? Chứ tao là hơi bị chán rồi đó , là con gái có quá nhiều lựa chọn mà mày trung thành quá cũng ko có gì đặc sắc .

- Bộ tao chán lắm hả ? Sao bấy lâu nay mày ko nói ?

- Thì đó là phong cách của mày , rồi mày nói ông Thái ông Vinh thương mày vì mày là mày chứ ko phải về hình thức ...

Tôi cảm thấy con bạn mình nói quá có lý , tại tôi cứng nhắc và nhàm chán cho nên mới bị chồng chán đi tìm con khác . Nghĩ lại nhìn tôi thua súc cả bà Diễm lẫn bà Chi kia . Có khi cũng do mình 1 phần , ko có gì đặc sắc mà quá tự tin ! Thời buổi gì rồi còn nghĩ tốt gỗ hơn tốt nước sơn chứ ?

- Giờ phải làm sao ?

- Thì đó , mày làm đẹp và tận hưởng thành quả , vẫn đi làm , vẫn sống là chính mày nhưng mày đẹp hơn . Đừng nghĩ là làm như vậy để trả thù hay làm trai thèm hay làm chồng mày ghen , mày ko phải tuýp người đó , tốt nhất đơn giản là hưởng thụ thôi !

- Ừ , để tao khoẻ rồi mày rãnh dắt tao đi làm mấy cái đó nghe .

- Ừ .

Rồi 2 đứa ngồi ăn trái cây , con bạn toàn nói chuyện thời sự thế giới , né hỏi về chuyện Vinh để tránh làm tôi buồn . Vừa đi làm , vừa làm những việc như con Tiên vừa nói thì có khi ko còn thời gian mà nghĩ tùm lum nữa , chắc được .

- Có cái gì bonus thêm ngoài làm đẹp ko mậy ?

- Ừ thì đi coi phim , rãnh rãnh đi spa , đi du lịch .

- Tiền đâu mà đi dữ vậy mậy ?

- Thì khi nào mày muốn làm cái này thì nhịn cái khác chứ ?

- Ừ . Vậy đi .

- Vậy đi , tao về . Nhớ ăn uống cẩn thận , giữ gìn sức khoẻ dùm tao . Chơi 2 đứa mà 1 đứa như trâu , 1 đứa như cọng bún thiêu .

- Dạ , em biết rồi chị 2!

Tiên về , còn mỗi tôi với nồng nàn .... xuống nhà với mẹ 1 chút coi có khai sáng được gì ko ? Bà mẹ dễ thương của tôi đang nằm võng , đọc đọc cái gì đó , hình như ko phải báo . Tôi bước xuống ngồi trên cái ghế mẹ hay ngồi .

- Giờ làm sao cho mập mẹ ?

- Chị Hà , chị Hà ơi con Dung nó đói !

- Mẹ giỡn hoài . Con muốn mập , nay còn có 38kg , chắc ốm nhất trong lịch sử tồn tại rồi .

- Bữa nay thằng Vinh nó qua nói cái gì mà tự nhiên đòi mập , nó chê ốm hả ?

- Cô Hà cái gì cũng nói cho mẹ nghe hết hả ?

- Ừ , người ta là quản gia mà còn ko giấu tui cái gì . Chứ ko phải như chị , chị là con mà toàn bênh người ngoài giấu đủ thứ chuyện .

- Con xin lỗi rồi mà .

- Ừ , mai giờ chiều mẹ về chở đi thầy thuốc xin thuốc bắc , uống thuốc bắc đi cho tốt chứ uống thuốc tây hoài hư não , não mày dạo này cũng hết nhăn rồi , thấy ko có được khôn .

- Mẹ , chửi con hoài .

- Thèm ăn cái gì ko ? Mẹ nói cô Hà nấu cho mà ăn , ăn bù mấy bữa trong bệnh viện đi . Nhưng xuống đây để hỏi chuyện làm sao để mập thôi hà ?

- Con muốn mập với muốn khoẻ nữa .

- Ừ giỏi , bớt nghĩ tới mấy chuyện tào lao đi là từ từ sẽ khoẻ ra thôi .

- Còn mẹ , chắc mẹ giải quyết chuyện con bữa giờ cũng mệt lắm rồi . Con hứa con sẽ cố gắng ko làm cho mẹ buồn lo nữa đâu .

- Uhm , cám ơn , nói gì thì nói mẹ ko bao giờ bắt ép chuyện yêu đương , chửi thì chửi , tức thì chửi nhưng hễ mà con thương thì mẹ ko bao giờ cản . Nhưng cái thằng đó , gặp mẹ mẹ dọng nó mấy cái rồi bắt nó quỳ xin lỗi mày mới bỏ qua được .

- Con ko nghĩ tới nữa , mà tự nhiên mẹ lại nói như vậy ?

- Vì mẹ từng trải qua , mẹ biết là ko phải muốn bỏ thì bỏ được . Ngày xưa ba mày đi theo con khác cộng với nhà nội mày cũng tàn nhẫn lắm nên mẹ mới dứt , ko thì mẹ cứ đu theo , hung dữ , bản lĩnh nhưng cũng luỵ lắm . Nên mẹ mới nói con vậy, nếu nó nhất thời ngu dốt hay gì đó , mà nó còn thương con , con thương nó thì hãy cố gắng thay đổi nó , chuyện vợ chồng phải có đủ duyên nợ , nên muốn dứt thì phải hết duyên hết nợ mới dứt .

- Thôi , con ko nghĩ tới nữa , con cảm thấy ko đáng .

- Cái đó tuỳ con thôi . Nhưng kiểu gì mẹ cũng phải đánh nó rồi mới tính tiếp , mẹ hứa .

- Giờ mẹ có giết ảnh cũng được , con ghét rồi .

- Cái miệng thì vậy thôi , mẹ biết hết . Giờ cứ ở đây đi đã , muốn khoẻ muốn mập thì phải ăn uống ngủ nghỉ đàng hoàng ......

Mẹ nằm nói chuyện với tôi mà ko thèm nhìn , 1 chân bỏ xuống đất đưa đưa , nhìn có vẻ thả lỏng lắm . Cảm thấy thương mẹ ghê gớm .

Tâm sự với mẹ xong tôi nhẹ lòng lần 2 , tôi biết ơn vì mẹ luôn nói thẳng vào tim đen nhưng hết sức gần gũi và dễ chịu , cảm thấy quá hồng phúc khi được làm con của mẹ , chỉ có mẹ và cuộc đời này chưa bao giờ xuất hiện 1 người cha nào . Đó là lý do ko tôi mặc dù hồi nhỏ hơi bướng nhưn ko cảm thấy thiếu vắng hay mặc cảm gì hết . Cho nên từ bây giờ tôi phải mạnh mẽ , vì tôi là con của mẹ , tôi ko có cha thì tôi phải giống mẹ : quyết đoán , bản lĩnh và ko luỵ đàn ông - kể cả người tôi yêu nhất .

Tôi lại lôi nhật ký ra , khi tôi đang lật , lật thì những trang nhật ký của những ngày sắp đám hỏi cho đến những ngày sắp cưới , cả cuộc gặp của Vinh với bả Diễm , tôi nổi máu lên xé toạc hết mấy trang , tôi vò nát và quẳng vô thùng rác . Tim tôi thắt lại , sực nhớ ra đây ko phải lần đầu tiên Vinh làm tôi đau , đã là lần thứ 3 rồi , từ tinh thần đến thể xác và nỗi đau mỗi lần như vậy nỗi đau lại càng lớn hơn ..... Tôi nghĩ tới đây mà thốc giọng thấy nóng bừng , khô ran , tôi giận run người . Cớ làm sao mà tôi cứ phải chịu đựng như vậy chứ , vì cái gì , rốt cục là vì ai mà Vinh lại đối với tôi như vậy ? Những người ngoài tôi và anh , những lời cay độc tôi giả mù giả điếc bỏ qua hết , tôi luôn tin anh , tôn trọng anh trong mọi hoàn cảnh . Nên giờ tôi cảm thấy nản và buồn hết sức , suy cho cùng cũng chỉ là do Vinh , là do anh ấy ko tin tôi , anh ấy làm tổn thương tôi , đã vậy mà còn ko biết lỗi của mình .

Cảm xúc tôi lẫn lộn , mắt lại cay và nóng nhưng rồi tôi lắc lắc đầu mấy cái tự trấn tĩnh mình . Tôi là ai ? Tôi là Dung , là con của mẹ và tôi vừa hứa phải mạnh mẽ , ko được khóc vì Vinh ko đáng để tôi rơi nước mắt cho anh ta . Hãy để cơn giận được lấp đầy với những hành động làm cho bản thân tốt hơn , rồi tới đâu thì tới , Vinh muốn lấp liếm những lỗi lầm và rồi lợi dụng sự yếu đuối mềm lòng của tôi , anh ta nghĩ những cái ôm những cái hôn đầy lực của anh ta sẽ là cho tôi sa vào lòng mình một lần nữa sao ? Quên đi ! Mẹ nói đúng , với cái lỗi của anh , đáng lẻ anh phải quỳ dưới chân tôi thì cơ may tôi mới suy nghĩ lại .

Tôi viết , những dòng nhật ký đầy quyết tâm , vì tôi giận dữ , vì tôi buồn mà ko hiểu hết lý do chuyện buồn đó , nhưng vốn tôi cũng ko muốn tìm hiểu . Buông bỏ 80% , để tôi lại sống cho tôi , cho những ngày tháng tươi đẹp , có chồng cũng như ko , thật may mắn vì có mẹ có nhà , vấn đề kinh tế ko quá eo hẹp , có bạn có bè ..... May mắn hơn cả khối người phụ nữ . Giờ nhật ký của tôi tôi sẽ toàn viết những chuyện vui , sẽ ko còn chuyện buồn nữa . Tôi sẽ cho Vinh 1 tuần , nếu anh ta xin lỗi tôi sẽ suy nghĩ coi sao , còn ko thì tôi sẽ đánh cái đơn xin ly hôn . Ngày mai nghỉ 1 ngày nữa để ngày mốt trở lại công việc , tôi sẽ xin nghỉ ở đó và tìm chỗ khác , nếu lỡ có thất nghiệp ko tìm được việc vài tháng thì ăn bám mẹ vậy .

Đóng nhật ký , nước mắt vẫn chảy lả chã tự khi nào ko biết , biết là cố gắng ko buồn mà nghĩ tới những chuyện vừa qua ko thể nào mà ko khóc cho được , tập mạnh mẽ ko có nghĩa là đánh mất sự yếu đuối vốn có . Tôi hít hà , tặc lưỡi chán ngán . Chỉ mong sao mình bớt nhu nhược và yếu lòng . Rửa mặt , lại nhìn vô kiếng , 2 cái xương quai xanh thỏm sâu đến nỗi mà có khi đổ nước vô nuôi mỗi bên 1 con cá vàng còn được . Kiểu này phải lên kế hoạch tăng cân ngay thôi . Vinh lại gọi , tôi tắt máy , như vậy cả 7 8 cuộc ko được thì hắn mới nhắn tin .

- Em ăn uống ngủ nghỉ cho khoẻ , rồi suy nghĩ lại . Hôn nhân là chuyện chung ko phải chuyện riêng em mà em có quyền muốn ly dị thì được .

- Rồi sao ?

- Thì anh nói vậy đó , anh biết em còn giận , còn giận là còn thương . Em có lên mặt , lớn tiếng và đánh anh , anh bỏ qua hết .

- Còn ko thì sao ?

- Em coi lại cách nói chuyện với anh đi . Em giận thì anh nhu chứ đừng để anh giận luôn , tới lúc đó thì mệt .

- Anh có giỏi thì giận lại đi , càng tốt , càng dễ chia tay . Giờ tôi đách có cần anh đâu , anh đừng có vừa ăn cướp vừa la làng . Mai tôi sẽ xin nghỉ làm , tôi ko thích dính liếu tới anh nữa . Anh thật trơ trẽn , chưa bao giờ tôi tưởng tượng ra là có ngày anh như vậy .

- Em thôi đi , đi ngủ đi .

- Anh biến khỏi cuộc đời của tôi đi .

- Đừng khóc nữa , nín và đi ngủ đi !

Trời ơi , tôi tức thiếu điều muốn nổ ngực , anh ta nói tôi đang khóc , đúng là đồ khốn nạn . Thôi thì ko suy nghĩ gì nữa , ly dị gấp . Ko còn tình nghĩa gì , trả tự do sớm để tôi còn làm lại cuộc đời . Ức chế , tôi bấm số gọi

- Anh nghe nè

- Mai tôi sẽ gửi đơn cho anh , anh đúng là ko còn gì để nói . Anh chưa 1 lời xin lỗi tôi , anh vẫn cứ trơ trơ ra như vậy trong khi tôi phải chịu bao nỗi đau tinh thần anh gây ra cho tôi . Nếu anh ko thương tôi thì anh còn cưới tôi , làm khổ đời tôi làm gì ? Sao anh ko sống vậy mà đi thả giống với bất cứ con nào anh muốn đi ! Thôi coi như tôi xin anh , hãy tha cho tôi đi !

- Ko , ko ly dị ly diếc gì hết , em có nghe rõ ko ?

- Tôi cứ làm .

- Em ko khóc sao ?

- Anh ko đáng để tôi phải khóc .

- Em ly dị vì lý do gì ?

- Vì anh ngoại tình , vì anh vô tâm , vì cuộc sống hôn nhân ko hạnh phúc .

- Em cứ suy nghĩ đi , đừng nông nỗi để hối hận .

- Bây giờ tôi ko chạy khỏi anh được thì tôi mới phải hối hận Vinh à , tôi hối hận vì đã đến với anh , bà Diễm may mắn , con Chi cũng may mắn còn tôi ..... tôi phải chịu đựng tất cả , tôi thật đáng thương ! Anh hãy để cho tôi được sống như trước khi anh phá nát cuộc đời tôi đi !

- Em đừng có mơ !

Tôi bất lực ko thể tả được , tắt máy , tháo sim . Ngồi đó , tức tưởi và uất ức tột cùng , giờ này nhận ra mình lấy phải 1 thằng lòng lang dạ sói , vậy mà cứ tưởng hắn bao dung , cứ tưởng hắn vị tha mà chấp nhận 1 người nhưng lầm lỡ như mình , tôi đã lầm . Là tôi quá dễ dãi để quấn vào hắn như con thiêu thân , là tôi ngu khi nghe theo những lời ong bướm , là tại tôi , tại tôi . Tôi tự đấm vô ngực của mình thình thịch , cổ họng tức đến thở ko nỗi , nếu là do tôi đẩy tôi xuống hố thì tôi sẽ tự leo lên !

Mở máy tính , tôi gõ đơn ly dị với lý do hôn nhân ko hạnh phúc , in ra rồi ký . Tôi gõ luôn cái đơn nghỉ việc , in ra rồi ký . Tôi mặc dù đang điên tiết nhưng cảm thấy khoẻ rồi , ngày mai tôi sẽ đem 2 cái đơn này đi gặp người cần gặp để được giải quyết , nếu mà còn dính tới chữ Vinh chắc tôi nổ tung vì điên quá ! Trời ơi là trời ! Tôi vò đầu , bức tóc nằm vùi xuống giường , cả đêm nằm tức hừ hừ mà ko ngủ được . Những quyết tâm , những lời san sẻ của Tiên của mẹ cứ nhởn nhơ quay mòng mòng trên đầu , tôi cố gắng trấn tỉnh mà nắm bắt nhưng xem ra cục tức lớn hơn nên tôi cứ trao tráo mắt nằm đó , có muốn khóc cũng khóc ko được ! Tới gần 4h sáng , tôi mới chợp mắt được .

Sáng tới 10h mới dậy , đầu nhức quá trời , tôi mò xuống nhà ăn sáng rồi uống thuốc . Ngồi tầm nửa tiếng thấy đỡ nhức đầu tôi lên thay đồ , xuống đi gặp Vinh . Quần jeans giờ cái nào mặc cũng rộng , nên tôi phải mặc đầm , nhìn người ngợm như con cá khô , thê thảm mà chỉ muốn giết ông Vinh cho đỡ tức .

- Ủa con đi đâu vậy ?

- Con đi có chuyện chút cô.

- Khoẻ chưa mà đi ?

- Dạ nay đỡ nhiều , con thấy tỉnh táo , con đi lát về ăn cơm với cô , cô đừng lo.

- Hay con gọi nói mẹ con 1 tiếng đi !

- Thôi , con đi nhanh thôi à cô ! Gọi mẹ mẹ lại lo .

- Ừ , vậy đi nhanh về nha , để cô bị la đó .

- Dạ , con biết rồi .

Tôi lấy xe , chạy thẳng tới cơ quan trong tâm trạng hậm hực . Vừa thấy tôi tới mọi người ai nấy tay bắt mặt mừng , ai cũng ngạc nhiên vì tôi xin nghỉ đến ngày mai mà hôm nay lại vô . Tôi chào hỏi qua loa rồi lên hẳn phòng quản lý , tôi gõ cửa , anh rễ Vinh mời tôi vô .

- Sao , khoẻ chưa em ?

- Anh , anh cho em nộp đơn xin nghỉ việc .

- Sao vậy em ?

- Dạ em bận việc gia đình .

- Thôi , em chưa khoẻ hẳn thì cứ nghỉ ngơi thêm . Chuyện em với Vinh thì anh cũng có nghe chị Vân kể rồi , cứ bình tĩnh đi , mọi chuyện đâu còn có đó mà .

- Anh cứ duyệt đi , em ko đi làm ở đây nữa đâu .

- Nếu là vì chuyện cá nhân mà em xin nghỉ thì em quá vô trách nhiệm đó nha , anh khuyên em , thời buổi khó khăn , tìm việc làm ko dễ đâu . Công việc thì tốt , em cũng quen rồi , giờ nghĩ thấy tiếc ko ? Bao nhiêu bạn sinh viên ra trường ko xin được 1 việc làm ra hồn đó em !

- Anh cứ duyệt đi !

- Cái này phải qua giám đốc , giờ anh để đây , 1 tuần nữa em vẫn ko thay đổi anh sẽ trình lên trên . Lúc đó nếu giám đốc duyệt thì bên nhân sự sẽ liên lạc với em

- Sao cũng được , dù sao em cũng ko đi làm ở đây nữa đâu .

Sau khi nộp đơn nghỉ việc , tôi né mọi người đi về luôn . Tôi chạy tới 1 quán café trên quận 10 , gọi điện kêu Vinh ra

- Anh nghe nè em .

- Anh tới quán café X trên đường Tô Hiến Thành đi , tôi có việc muốn gặp anh !

- Ok em .

Người chồng mà tôi cảm thấy tin yêu , hạnh phúc trao cả cuộc đời này , tôi tưởng có thể chết già với nhau , anh ta nói chuyện khô queo , lạt như nước lã . Tôi cảm lại cảm thấy tức tối chưa từng thấy , tôi biết sẽ ko khóc đâu , tôi chỉ cố gắng ko cho anh ta thêm cái bạt tai nào nữa mà thôi .

Gần 20p hắn tới , vẫn cái nét mặt thô thiển ko hề biết lỗi đó , tới chỗ tôi và ngồi sà xuống .

- Chuyện gì em ?

- Đây , anh nhận và ký đi , tôi còn đem lên quận .

Tôi lấy tờ đơn ra đẩy về phía hắn , hắn cười cợt nhã

- Thôi , em về mà nghỉ ngơi dùm anh . Nhìn em xanh xao anh xót lắm , sao em hành động như con nít vậy .

- Anh có ký ko ? Ko tôi sẽ 1 mình đi nộp .

- Anh ko ký đâu !

Nói xong gã cầm tờ đơn xé cái rẹt , máu tôi sôi sùng sục , đứng lên , gồng mình , trợn mắt lớn tiếng .

- Bây giờ anh muốn cái gì ?

- Em ngồi xuống để anh nói chuyện .

- Tôi ko thích nghe anh nói !

- Ko thích cũng phải nghe vì em vẫn là vợ anh !

Tôi bỏ quay ngoắt bỏ đi , ko thèm quan tâm . Hắn ta chạy theo , nắm nhẹ tay tôi

- Em vô ngồi đi , mình bàn chuyện ly dị .

Tôi nghe thấy như vậy , thì bước vô ngồi lại vào bàn .

- Anh biết em đang giận , đang ghét anh , ghét Chi . Anh cho Chi thôi việc luôn rồi .

- Ha , thì làm sao ? Chi chỉ là 1 cái tên , ko có con này thì có con khác !

- Em có cái kiểu ăn nói khó nghe đó từ khi nào vậy hả ?

- Là anh dạy tôi cả thôi , anh tôi luyện tôi đó ! Giờ anh nói chuyện anh cho ai nghỉ việc thì liên quan gì đến chuyện ly hôn ? Anh khoe thành quả à ? Anh là chủ , anh chơi con người ta chán rồi anh bỏ , như anh đối với tôi vậy , chẳng qua với tôi là bị chút ràng buộc gia đình 2 bên , phải ko ?

- Em khác , em là vợ anh , em đừng tự so sánh mình với mấy người đó !

- Ừ , mấy người đó , vậy mà anh vì mấy người đó mà bỏ tôi ko quan tâm sống chết , càng nói thấy càng sai rồi Vinh à !

- Là tại anh ko biết , sao em ko gọi anh !

- Anh đừng có nói mấy cái tào lao nữa . Tôi ko kiên nhẫn để tiếp tục sống với anh , kể cả nói chuyện với anh tôi cũng ko có cảm giác nữa rồi .

- Em ghét Diễm lắm hả ?

- Ừ , giờ tôi ghét hết , ai cũng ghét !

Hắn chưa kịp trả lời thì điện thoại hắn reo

- Em nghe anh hai ? Dạ , dạ em biết rồi . Rồi để em giải quyết . Dạ bye anh !

Chắc là anh rễ hắn gọi , xong hắn quay qua tôi , tiếp tục câu chuyện . Tôi vẫn đang tức tối .

- Coi bộ em hạ quyết tâm quá rồi , xin nghỉ làm luôn . Đừng nghỉ làm , anh ko đề cập tới đâu , anh cũng ko làm phiền chỗ em làm đâu , coi như là ko phải anh xin việc dùm em đi .

- Ừ , tôi ko có lý do gì để dính tới anh , giờ dính tới anh ko thấy thoải mái , ko có anh tôi ko chết đâu .

- Giờ anh nói nè , nếu em đã định ly dị thì trước phải thử thách , ly thân đi . Dù gì em cũng dọn về nhà em ở rồi , mình tạm xa nhau 1 thời gian , 2 , 3 tháng chẳng hạn . Sau đó nếu ko hàn gắn được thì hãy ly dị . Được ko ?

- Sao tôi phải nghe lời anh ?

- Vì anh vẫn là chồng em . Anh thương em và ko muốn mất em , anh ko muốn để em vô tay thằng khác . Trong thời gian ly thân này , nếu gia đình có đám tiệc em vẫn phải đi với anh , mỗi tháng anh vẫn chuyển khoản tiền cho em .

- Tôi ko cần tiền của anh , tôi cũng ko phải thứ người mà bạ ai cũng lao vô ngủ với người ta !

- Nếu em đồng ý thì mình làm theo ý anh còn ko thì em đừng mơ chuyện ly dị . Cho dù em có đơn phương thì anh cũng sẽ làm phiền em suốt đời , em đừng nghĩ tới chuyện bỏ anh được !

- Đáng lẻ tôi nên biết anh như thế này từ trước , thất vọng lắm Vinh à !

- Em cứ suy nghĩ đi !

- 6 tháng , từ ngày hôm nay , 6 tháng sau tôi sẽ đưa đơn cho anh , hy vọng anh giữ lời hứa , đừng làm cho tôi nghĩ mình cưới 1 người ko phải đàn ông !

- Cám ơn em .

- Đừng nhắn tin hay gọi điện cho tôi khi ko cần thiết . Trong thời gian này anh có toàn quyền tự do , muốn đi chơi hay ăn nằm với ai tôi ko cấm . Vì tôi ko còn nghĩ tôi là vợ anh nữa rồi .

- Em đừng có dụ anh , em nói anh làm vậy để em cũng có quyền làm vậy à ?

- Thôi tôi về đây !

- Ăn trưa chưa ?

- Nhìn cái mặt anh là ăn ko vô rồi !

Nói xong tôi lườm rồi quay đi , ko ngờ bây giờ với chồng mình tôi lại có thể ăn nói như kẻ thù như vậy . Thôi thì cũng là do anh ta làm cho tôi như vậy thì ráng mà chịu . Nhưng mà nói chuyện xong tôi còn tức hơn . Bây giờ đừng hòng tôi khóc vì anh nữa , giờ tôi sẽ sống cho tôi , chỉ cần 6 tháng thôi mà , tôi sẽ chính thức thoát khỏi anh !

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: