hợp.
Người vừa mới diễn một màn súc cốt kia không ai khác chính là Chương Hạo, vị hoàng đế duy nhất của Đại Chương.
Lại là nếu Sung Hanbin nhìn thấy, với tư cách là người 17/8 năm nào cũng đến núi Trường Bạch, cậu chắc chắn sẽ biết nên gọi Chương Hạo là gì.
Một cái bánh tông nghìn năm.
Hoặc là mấy nghìn năm.
Cái bánh tông này còn được bảo tồn rất tốt, trông không khác gì người thật.
Sau khi quay về bộ dạng nguyên bản của mình, Chương Hạo ngay lập tức đuổi theo phương hướng ban nãy Sung Hanbin đã đi.
Đây là mộ thất của hắn, hắn chính là người hiểu nó rõ nhất.
Sung Hanbin sau khi bước đi như một con rối bị giật dây thì cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi cơn mê. Cậu hốt hoảng không biết mình đang ở đâu, khi phát hiện ra mình đã bị tách ra khỏi đoàn thì càng hoảng sợ phát khóc.
Đây là lần đầu tiên cậu hạ mộ, cậu thậm chí còn không biết sau khi cửa mộ mở thì sự cân bằng của cả mộ thất có bị phá vỡ hay không, liệu không khí dưới này có thể hô hấp trực tiếp mà không cần lọc qua mặt nạ phòng độc hay không, cái gì cậu cũng không biết.
Xung quanh chỉ toàn là bóng tối, cậu sợ hãi đến mức quên mất là trong balo của mình còn có đèn pin và gậy huỳnh quang. Đại não như ngừng hoạt động và không thể suy nghĩ bất kỳ điều gì. Sung Hanbin chỉ có thể ngồi thụp xuống cố gắng khiến bản thân mình bình tĩnh lại, mặc dù cậu đã lâm vào nỗi sợ hãi khủng hoảng đến phát khóc rồi.
Sau một hồi trấn định, cuối cùng cậu đã có thể bình tĩnh đứng lên và đánh giá tình hình xung quanh. Sung Hanbin mở balo lấy ra một chiếc đèn pin chống thấm nước, trong balo cậu còn có đèn pin mắt sói và gậy huỳnh quang, nhưng hai thứ này tạm thời chưa cần dùng đến. Những lúc như thế này cậu lại thầm cảm ơn cái tính cẩn thận chu đáo của mình. Ở nơi sâu dưới ba tấc đất, mặt trời không cách nào chiếu đến như thế này, thiếu ánh sáng coi như thiếu đi 3/4 hi vọng sống sót thoát ra ngoài.
Đã vào đến đây cậu cũng không có ý định quay lại đường cũ hội họp với mọi người, cậu đã có kế hoạch riêng từ sớm, hiện tại vừa hay tiện cho cậu hành động.
Sung Hanbin bật đèn pin rọi một vòng, cố gắng lắm cũng không thể thấy được lối vào ban nãy, có lẽ trong lúc ý thức mơ hồ cậu đã đi một đoạn rất xa rồi.
Khẽ đưa mắt nhìn quanh, nơi cậu đang đứng là một hành lang đá dài, phóng tầm mắt không thấy được điểm cuối. Hai bên chân tường là hai hàng trường minh đăng, mỗi cây đặt cách nhau khoảng hai mét. Thân đèn bằng đá điêu khắc hình đăng nô, là hình bé gái hai tay nâng hộp đèn trên đỉnh đầu.
Trong mộ đạo âm khí ngất trời, mang theo mùi hương mục nát quỷ dị. Hai bên vách tường là hàng dài bích hoạ miêu tả cảnh sinh hoạt hàng ngày của con dân Đại Chương, là cảnh người dân cùng nhau trồng trọt hoặc săn bắt thú rừng.
Đi thêm một đoạn, bích hoạ đổi thành hình ảnh ngàn vạn người dân dập đầu quỳ gối, trên cao là một bóng người đầu đội mũ miện chín tua, thân khoác hoàng bào cửu trảo kim long đang dang hai tay đón nhận lễ nghi cao nhất của thần dân. Đây có lẽ là cảnh Đại Chương đế đăng cơ.
Bích hoạ dùng màu sắc sặc sỡ, tươi mới để tả lại cảnh đăng cơ huy hoàng này. Tuy nhiên sau mấy ngàn năm, mặc dù được bảo tồn rất tốt nhưng màu sắc vẫn có chút thay đổi, khiến cho cảnh tượng đăng cơ đáng lẽ phải ngập tràn uy nghi lại nhuốm màu quỷ khí. Nhất là ở những gương mặt không được miêu tả kĩ càng kia, vẻ tôn kính thiên tử đã phai mờ, chỉ chừa lại một màu tử khí âm u, ngũ quan mờ nhoè khó phân rõ mặt mũi.
Sung Hanbin bất giác thấy lạnh sống lưng, không dám xem kĩ bích hoạ hai bên tường nữa mà chỉ tập trung bước thật nhanh. Nhưng cậu chợt phát hiện ra, có lẽ hành lang này không đơn giản như vậy.
Hành lang đá cảm giác như ngày càng kéo dài thêm, cậu từ bước năm bước thấy một chân đèn, thì hiện tại cố gắng chạy nhanh chín mười bước mới lại thấy được chân đèn tiếp theo. Cậu bắt đầu thấy hơi lo rồi, mà khi lo lắng thì mắt sẽ không nhịn được mà liếc xung quanh. Không nhìn thì thôi, nhìn rồi chỉ muốn chết khiếp.
Sau cảnh đăng cơ ban nãy, cậu không còn tập trung nhìn kĩ các bức hoạ nữa mà chỉ liếc qua rồi vội vàng bước đi. Nhưng dù chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua cậu cũng biết được sau cảnh đăng cơ là cảnh ca múa thái bình. Bích hoạ lần này được vẽ chi tiết hơn. Những đồng nam đồng nữ với cánh tay tròn trịa như ngó sen, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu vừa tươi cười vừa nhảy múa mừng cảnh mưa thuận gió hoà.
Cả một đoạn hành lang dài toàn bộ đều là những hình ảnh đó, những đứa trẻ thay đổi đủ loại vũ điệu để mừng cảnh thiên hạ ấm no. Nhưng đến hiện tại, khi mà Sung Hanbin phát hiện ra sự bất thường của những chân đèn, cũng là lúc cậu phát hiện bích hoạ đã thay đổi.
Vẫn là những đồng nam đồng nữ xinh đẹp tinh xảo, nhưng trên tay không còn là những nhạc cụ để nhảy múa mừng vui nữa, mà đã thay đổi thành những dụng cụ tra tấn từ khi nào. Trên những món hình cụ đó vẫn còn ánh những vệt đỏ sậm như máu tươi. Ánh mắt chúng cũng không còn nét trong sáng tươi vui, mà là nhìn chằm chằm vào người bên ngoài bức tranh, trong mắt chỉ toàn thấy oán độc hận thù.
Sung Hanbin lần này triệt để bị doạ sợ chết khiếp. Dù đã tiếp xúc rất nhiều nhưng cậu vẫn không thể theo kịp văn hoá mộ táng kì dị này của người Trung Quốc.
Lần này thì cậu thực sự không dám liếc ngang liếc dọc mấy bức tranh quái dị này nữa, cũng không thèm cân nhắc sự thay đổi về khoảng cách giữa các ngọn trường minh đăng mà chỉ cắm đầu chạy.
Có vẻ như cách làm bịt tai trộm chuông này đã có hiệu quả, sau tầm mười phút chạy trối chết, hình như cậu đã thấy điểm cuối của hành lang rồi.
Đến lúc này Sung Hanbin mới dám nhìn thêm một chút đoạn cuối của bích hoạ.
Kết thúc của bích hoạ cũng chính là kết thúc của đế vương, của vương triều này.
Người dân huy động tài lực cả quốc gia để xây cho đế vương vĩ đại của họ một ngôi mộ lớn nhất ở vị trí đẹp nhất.
Lăng mộ đặt ở một bảo huyệt dựa núi nhìn sông, ý mong có thể phù hộ Đại Chương phồn thịnh lâu dài. Nhưng ít ai ngờ rằng chẳng bao lâu sau, quốc gia nhỏ bé ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi dòng chảy lịch sử.
Về phía Chương Hạo, mặc dù hắn nói muốn đuổi theo Sung Hanbin nhưng cuối cùng lại rẽ sang một hướng khác. Hắn cũng có việc riêng cần làm.
Trong thời gian hắn bận bịu thì Hanbin của hắn có thể tự do dạo chơi khắp "ngôi nhà" này. Chương Hạo có thể đảm bảo cậu sẽ không gặp bất kỳ nguy hiểm nào cả, nếu có thì chắc chỉ là mèo con bị doạ sợ chút thôi, lát nữa hắn sẽ dỗ dành cẩn thận.
Lại nói đến hoàn cảnh của hắn hiện tại. Nói hắn là cương thi nghìn năm thì không phải, vì bánh tông nếu khởi thi cũng chỉ là một súc vật không có đầu óc. Còn hắn vẫn có tư duy và suy nghĩ như khi còn sống. Bảo hắn là lão quỷ vài nghìn năm đạo hạnh chắc sẽ chính xác hơn.
Sau khi hắn chết thì được táng trong bảo huyệt mà thần dân của hắn đã tỉ mỉ chuẩn bị. Nhìn như là hắn được hưởng đãi ngộ cao nhất sau khi chết, nhưng cũng chính đãi ngộ tốt đến chết tiệt này đã triệt để giam cầm hắn trong hầm mộ này mấy nghìn năm.
Bị trói buộc quá lâu, hắn đã nghĩ mình thực sự chết đến triệt để rồi, không còn một dấu vết gì trên cõi đời này nữa. Cho đến khi vụ sạt lở ngày đó xảy ra.
Hố bồi táng bại lộ dưới ánh mặt trời, âm khí tích tụ trong cổ mộ mấy nghìn năm thoát ra ngoài, hoàn toàn phá vỡ sự phong bế của cả toà cổ mộ.
Zhang Hao cũng thức tỉnh từ trong giấc ngủ mấy ngàn năm.
Hắn phát hiện thân xác của mình trong kim quan không hề hư thối, sau mấy nghìn năm nhưng trông vẫn tươi mới như một người đang ngủ say chưa tỉnh.
Tuy nhiên hắn dù cố gắng hết sức vẫn không thể dung nhập thể xác và linh hồn, giống như giữa thân xác và hồn phách hắn đã không còn bất kỳ sự liên kết nào.
Nhưng hồn phách này có vẻ cũng khá mạnh, vì hắn không cảm nhận được chút yếu ớt nào khi ở trạng thái xuất hồn cả, thậm chí nếu bảo hắn xuất hiện giữa lúc chính ngọ thì hắn nghĩ mình cũng có thể làm được.
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thôi, hắn chưa có ý định thử.
Dần dà, hắn phát hiện ra một cách lách luật, nếu như hắn bám vào một vật gì đó thì dù có ra ngoài vào ban ngày cũng sẽ không bị ánh mặt trời ảnh hưởng nữa.
Vậy nên Chương Hạo quyết định chờ đợi.
Cái hố xương người kia còn ở đó, chắc chắn phải có người đến xử lý, khi đó hắn có thể bám vào người hoặc đồ vật của họ để ra ngoài.
Hắn cần tìm một người, một người vô cùng quan trọng.
Hắn đã khảm dáng hình xinh đẹp ấy vào sâu thẳm linh hồn, để dù cho có trải qua vạn kiếp luân hồi, hắn vẫn sẽ luôn nhớ về người, tìm được người và tiếp tục dâng trọn trái tim, thể xác và linh hồn này cho người.
Sau đó đội ngũ thăm dò đợt đầu tiên của Ngô Giáo sư đến.
Chương Hạo đã biết đến sự hiện diện của họ ngay khi họ đến gần hố bồi táng. Sau khi yên lặng quan sát họ chật vật tìm lối vào, thỉnh thoảng đưa ra một vài gợi ý bâng quơ, cuối cùng đội khảo cổ cũng tìm được cổng chính lăng mộ.
Trong suốt quá trình đó, Chương Hạo vẫn luôn quan sát tỉ mỉ. Cuối cùng, hắn cảm thấy Ngô Giáo sư là người có thể dùng được nên đã quyết định bám lên người ông.
Sau đó Ngô Giáo sư cùng với đội của mình trở về Đại học Phúc Kiến. Về đến trường, Chương Hạo rời khỏi người Ngô Giáo sư, hắn tự hoạ một bức tranh của chính mình rồi treo nó ở khu tranh cổ trong thư viện, ngày ngày nhìn đám sinh viên đi qua đi lại.
Hắn muốn ngay lập tức được nhìn thấy người ấy, nhưng hắn không biết người mà hắn mong nhớ mấy nghìn năm đang ở chốn nào. Hắn càng sợ hãi việc người ấy đã triệt để tan biến, không còn lưu lại bất cứ dấu vết gì trên cõi đời này nữa. Tất cả những gì còn lại của hắn chỉ là những đoạn kí ức cũ kĩ, nhòe nhoẹt, vụn vỡ trong sâu thẳm linh hồn.
Hắn muốn tìm người, nhưng không biết phải tìm ở đâu.
Những tưởng hắn sẽ phải vô vọng tìm kiếm rất nhiều năm, nhưng ông trời có lẽ cũng không muốn bạc đãi hắn. Hoặc là duyên phận của hắn và người ấy vẫn chưa dứt, nên ông trời đã đưa người ấy đến trước mặt hắn rồi.
Người quan trọng nhất trong sinh mệnh của hắn, người mà đến chết hắn cũng không muốn xa rời.
Hoàng hậu của hắn, hoàng hậu của Đại Chương.
Thành Hàn Bân.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com