Chương 42
Orm kiên trì chờ đợi.
Giằng co một hồi, LingLing trả lời: "Không phải."
"Ô." Orm khẽ hừ một tiếng, nhận ra phản ứng của mình hơi quá, khiến bầu không khí gượng gạo, nàng vô tư cười với LingLing: "Tò mò tám chuyện một chút, thấy cô ta có vẻ thân với cô lắm, trước kia cái chị học trên kia tốt với tôi cũng là muốn tán tôi..."
LingLing không lộ vẻ gì: "Em nghĩ nhiều rồi."
"Đi thôi, đi ăn cơm." Orm nhanh chóng chuyển chủ đề, nàng liên tục giục LingLing: "Tôi đói rồi."
LingLing: "Ừ."
Tuy hôm đó Mae Koy lại gọi điện thoại giục, nhưng Orm vẫn cứ ở lì trong căn nhà thuê không chịu về, LingLing sau đó cũng không nói gì bảo nàng rời đi.
Mọi thứ giữa họ vẫn như cũ.
Sau bữa tối, Orm nghịch điện thoại một lát, buổi tối vẫn còn dài, nàng hỏi LingLing: "Có muốn xem phim không?"
LingLing: "Em xem đi, tôi còn có việc phải làm."
Orm đoán chắc cô ấy lại định lấy máy tính xách tay ra làm việc, ở cùng nhau hơn một tháng, sau giờ tan làm còn có cả những ngày cuối tuần, nàng chưa từng thấy LingLing được rảnh rỗi.
"Ngày nào cô cũng phải tăng ca à?" Orm ngồi đối diện, chống cằm hỏi LingLing.
LingLing không ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói: "Còn có việc làm thêm nữa."
Cái con người cuồng công việc không bao giờ nghỉ ngơi này, Orm nhìn chằm chằm vào cổ tay thon gầy của LingLing, ngẩn người nghĩ ngợi, chắc chắn là thiếu tiền lắm mới liều mạng kiếm tiền như vậy...
Nàng lại liếc thấy vết sẹo trên cánh tay LingLing, nhớ lại lần đầu gặp LingLing, một người mạnh mẽ như LingLing, chắc chắn lúc đó phải cùng đường mới chấp nhận sự giúp đỡ của Mae Koy, mẹ LingLing còn có bệnh về thần kinh, nàng không dám tưởng tượng LingLing đã phải chịu bao nhiêu khổ sở.
LingLing ngước mắt lên, thấy Orm như có điều muốn nói: "Sao vậy?"
Orm muốn nói lại thôi, ngập ngừng mãi rồi cũng lo lắng hỏi: "Cô thiếu tiền lắm hả?"
"Bây giờ thì đỡ rồi." LingLing trả lời thẳng thắn và nhẹ nhàng, những ngày tháng khó khăn nhất đều đã qua, cô không cảm thấy bây giờ mình sống vất vả.
Orm nghĩ ngợi một lát rồi nghiêm túc nói: "Trong thẻ của tôi vẫn còn chút tiền, nếu cô..."
"Không thiếu đến mức đó đâu." LingLing cắt lời nàng, "Bây giờ mọi thứ đã tốt hơn rồi."
Ngày nào cũng vất vả như vậy, như thế mà gọi là tốt hơn được sao? Orm im lặng, nàng muốn LingLing sống đỡ khổ hơn, nhưng không biết mình có thể làm gì. Nàng có thể làm gì cho LingLing đây? LingLing mọi mặt đều mạnh mẽ hơn nàng, nếu không nhờ gia đình, nàng hoàn toàn không có khả năng giúp LingLing gánh vác bất cứ điều gì...
Orm cúi đầu suy nghĩ rất nhiều.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là Prigkhing gọi, Orm bắt máy.
Prigkhing hỏi nàng: "Đi chơi không? Mình mời cậu xem phim."
Orm: "Không đi đâu, cậu gọi Ying đi cùng đi."
"Cậu ở nhà không thấy buồn hả, không muốn ra ngoài dạo chơi à?" Prigkhing ngạc nhiên, trước đây toàn là Orm ba ngày năm bữa gọi điện thoại cho cô ấy, giục cô ấy ra ngoài chơi, bây giờ lại thay đổi rồi.
Orm tùy tiện kiếm cớ: "Hơi mệt, không muốn động đậy."
Prigkhing thất vọng: "Vậy thôi."
Orm cúp điện thoại, tiếp tục không có việc gì làm, ngón tay gõ nhẹ không đều lên mặt bàn.
LingLing nhìn sang : "Em không cần ở cùng tôi đâu."
Orm biết rõ còn giả vờ ngốc nghếch: "Sao cơ?"
LingLing không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén.
Mỗi khi cô lộ ra ánh mắt đó, như thể đã nhìn thấu tất cả. Orm vẫn cứng miệng: "Bên ngoài nóng quá, tôi không muốn ra ngoài..."
Orm không làm phiền cô làm việc, đeo tai nghe chơi game ở bên cạnh. Nàng cúi đầu chơi game, thỉnh thoảng lại liếc nhìn LingLing, cảm thấy yên tĩnh ở trong phòng với LingLing còn thú vị hơn ra ngoài chơi. Hết thuốc chữa rồi.
Mười giờ, Orm lại nhận được một cuộc điện thoại, là nhân viên giao đồ ăn gọi, nhắc nàng đồ ăn đã tới.
Orm mở cửa lấy đồ ăn, trở lại bàn.
LingLing không thể tin nổi nhìn nàng, Orm tối ăn không ít, lúc chơi game còn ăn cả đồ ngọt, bây giờ lại gọi thêm hai túi đồ ăn vặt.
Orm: "Ăn khuya."
LingLing: "Tối em ăn không no à?"
"Tôi dạ dày lớn mà." Orm nói một cách hùng hồn, tiện thể hỏi thêm: "Tối cô ăn ít vậy, không đói sao?"
LingLing buổi tối vừa ăn cơm vừa trả lời tin nhắn công việc, chỉ ăn tượng trưng có nửa bát cơm. Lúc nào không có khẩu vị, cô chỉ ăn vài miếng cho xong bữa.
"Tôi gọi nhiều rồi, ăn cùng nhau đi, đừng lãng phí."
Orm đã mở hộp, đưa cho LingLing một phần canh bồ câu, nàng nghe dì Dì Pin nói canh bồ câu bổ khí huyết.
Orm cắm cúi ăn trước, nàng làm trước rồi mới báo sau, nếu hỏi LingLing trước có muốn ăn không, chắc chắn LingLing sẽ nói không cần.
LingLing thấy vậy, cũng cầm đũa lên ăn cùng.
Orm lại cắn thêm nửa cái bánh há cảo, no đến mức không muốn ăn nữa. Cứ đà này, LingLing chẳng tăng được mấy lạng thịt, mình lại béo lên một vòng mất.
LingLing đều để ý thấy: "Ăn không nổi thì đừng ăn nữa."
Orm nghẹn lại, không ép mình nữa, nàng nhân cơ hội thương lượng với LingLing: "Vậy chị ăn hết chỗ còn lại đi."
"Được." LingLing đáp dứt khoát. Lúc nãy cô đã hiểu ra, bữa khuya này là gọi cho mình. Cô uống hết phần canh dưới sự giám sát của Orm, rồi ăn hết số bánh còn lại.
Orm lộ ra nụ cười hài lòng, tác dụng phụ là tối ăn quá nhiều, bụng đầy ứ. Đến lúc đi ngủ vẫn chưa tiêu hóa hết, nàng ngồi trên giường xoa bụng.
LingLing sấy khô tóc xong trở về phòng ngủ: "No căng bụng rồi hả?"
Orm: "Chắc là vậy"
LingLing tiến lại gần, nói: "Đã dặn em không đói thì đừng cố ăn."
Orm ngước mắt nhìn khuôn mặt cô, không chịu thua kém nói: "Bảo cô ăn cơm còn phải dỗ, tôi sợ cô ăn một mình càng không có khẩu vị, bác sĩ nói cô suy dinh dưỡng, bảo cô bình thường phải ăn nhiều vào để bổ sung dinh dưỡng, tối cô lại ăn ít như vậy..."
***
Làm người mẫu tính theo giờ, so với những việc làm thêm khác thì nhiều hơn gấp bội, nửa ngày làm việc thu nhập cũng khá, Orm có chút động lòng. Trước đây nàng không có khái niệm gì về chuyện kiếm tiền, bây giờ thì có rồi.
LingLing thấy Orm đột nhiên tươi cười rạng rỡ, ngây ngô vui vẻ.
Orm lập tức nói với cô: "Có người muốn tìm tôi làm người mẫu, nhận một công việc làm thêm người mẫu ảnh."
LingLing vốn dĩ rất cảnh giác: "Là người quen sao?"
"Ừm, bạn của chị Nene, gặp qua hai lần rồi." Vừa hay lại chụp vào chủ nhật, Orm thử hỏi: "Chủ nhật cô có rảnh không?"
LingLing: "Có."
Orm nhướng mày: "Cuối tuần cô không phải bận sao?"
LingLing: "Thỉnh thoảng cũng có thời gian rảnh."
"Vậy thì.." Orm tiếp tục đưa ra yêu cầu: "Có thể đi cùng tôi không?"
LingLing đoán được Orm muốn nói điều này: "Được."
Orm không ngờ cô ấy lại đồng ý dứt khoát như vậy, lại vui vẻ thêm một lúc nữa.
Cuối tuần, buổi trưa, ánh nắng xuyên tạc vào khắp mặt phố.
Vẫn là ở phòng chụp ảnh lần trước, Orm quen thuộc chào Meena: "Chị Meena, em tới rồi."
Meena thấy bên cạnh Orm còn có người đi cùng: "Bạn em à?"
"Dạ." Trước đây Orm đã không quen giới thiệu với người khác LingLing là chị gái, bây giờ lại càng như vậy.
"Người đẹp đều chơi với người đẹp ha." Meena trêu chọc: "Đi thôi, chúng ta thử ống kính trước, chỉ là thủ tục thôi em đừng căng thẳng, cứ thả lỏng là được."
Orm: "Vâng."
Lần đầu tiên chính thức thử ống kính, Orm vừa đứng vào dưới ánh đèn, tư thái tự nhiên hào phóng, không hề e ngại chút nào, khiến Meena phải giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
Vượt qua vòng thử ống kính thuận lợi, tiếp theo là hóa trang tạo hình, chính thức chụp ảnh.
Orm bận rộn, LingLing thì ngồi bên cạnh chờ. Thỉnh thoảng cô nhìn người trong gương, sau khi trang điểm xong lại có một cảm giác khác lạ.
"Orm à, xinh quá đi mất." Meena nhìn trái nhìn phải, tiện thể khen mình một câu: "Mắt nhìn của chị thật là tốt."
Các đường nét trên khuôn mặt Orm rất thanh tú, xinh đẹp sắc sảo, mà người mẫu lại cần chính cái sự cá tính mạnh mẽ này. Lúc Meena nhìn thấy mặt mộc của cô, phản ứng đầu tiên chính là cô gái này quá hợp để lên hình.
Sau khi trang điểm xong, Orm không ít lần được khen ngợi xinh đẹp đến ngỡ ngàng, nàng liếc nhìn LingLing, LingLing vẫn luôn giữ vẻ bình thản như mây trôi. Nàng biết, để LingLing chủ động khen một câu thật sự rất khó.
Đợi nhiếp ảnh gia chỉnh xong ánh sáng, buổi chụp hình chính thức bắt đầu.
Orm bây giờ vẫn chưa thể so sánh với người mẫu chuyên nghiệp, nhưng tỷ lệ cơ thể nàng tốt, lại trẻ tuổi, đó đều là những lợi thế tự nhiên.
Meena không yêu cầu Orm quá nhiều, cô ấy chỉ để ý đến khí chất lười biếng, thoải mái trên người Orm, để nàng tự do thể hiện. "Orm, tuyệt vời, chính là cái cảm giác này."
Liên tục thay mấy bộ quân áo, Orm dần nhập vai, phối hợp với nhiếp ảnh gia ngày càng ăn ý, thực sự có dáng vẻ của một người mẫu chuyên nghiệp.
Người dưới ánh đèn sân khấu rạng rỡ và thu hút.
LingLing lặng lẽ ngồi một bên quan sát, không rời mắt. Orm sinh ra đã phù hợp với việc đứng ở trung tâm, được nhiều người chú ý và yêu thích.
Orm bận rộn, trong lúc chụp ảnh không có nhiều cơ hội nói chuyện với LingLing, nhưng mỗi lần ánh mắt tìm về phía LingLing, rất nhiều lần, nàng đều phát hiện LingLing đang nhìn mình...
Vì chỉ là đến giúp gấp nên không có nhiều thứ phải chụp, buổi chụp hình kết thúc sau nửa ngày. Tuy nhiên, Orm vẫn mệt lả, đứng cả buổi chiều, còn phải thay quần áo liên tục.
Đến chiều tối thì xong việc, Orm thay bộ quần áo cuối cùng, dây buộc ở eo sau hơi khó cởi. Nàng thò đầu ra khỏi phòng thay đồ, nhìn về phía LingLing, gọi: "LingLing."
LingLing nghe thấy, bước về phía nàng.
Orm kéo người vào phòng thay đồ, quay lưng về phía LingLing, ngoảnh đầu lại nói: "Cô giúp tôi cởi với, tôi cởi không ra."
LingLing cúi đầu nhìn, chiếc áo này hở lưng, phía sau là thiết kế dây buộc. Ngón tay cô móc vào dây, gỡ từng chút một, ngón tay thỉnh thoảng chạm vào tấm lưng trần nhẵn mịn, ánh mắt không tránh khỏi lướt qua làn da trắng nõn ở eo và lưng.
Orm đứng trước gương lớn, nhìn LingLing cúi đầu bình thản giúp mình cởi quần áo, lòng nàng không được yên. Mấy bộ phim Prigkhing giới thiệu cho nàng xem đã để lại di chứng, trong đầu toàn là những ý nghĩ không đứng đắn...
Động tác của LingLing không nhanh, dây buộc quá khó cởi.
Orm quay đầu nhìn LingLing, không nhịn được hỏi: "Hôm nay tôi thể hiện tốt không?"
LingLing vẫn cúi đầu: "Ừ."
"LingLing, nghe cô chủ động khen người khó thật đấy," Orm không hài lòng, nàng so đo: "Cô còn chưa khen tôi."
Lại mặt dày đòi khen, LingLing khẽ ngước mắt: "Hôm nay nhiều người khen em như vậy rồi, còn chưa đủ sao?"
Hai người lúc này mới nhìn thẳng vào mắt nhau, Orm nhìn chăm chú khuôn mặt ở ngay trước mắt, lặng lẽ nuốt khan một tiếng, nàng không khỏi khẽ nói: "Không giống nhau, tôi muốn nghe cô khen tôi."
LingLing không giống những người khác, bây giờ nàng đã biết tại sao LingLing lại khác biệt rồi.
Động tác tay của LingLing càng chậm hơn, nút thắt trong tay vẫn chưa cởi được, ngược lại càng gỡ càng rối. Cô khẽ đáp: "Thể hiện rất tốt."
"Vậy hôm nay tôi có xinh không?" Orm lại cười hỏi, nàng sắp chịu hết nổi mình rồi, cứ thích làm nũng với LingLing, không kiềm chế được.
Nhìn nhau, bầu không khí trở nên mập mờ khó tả.
Orm biết ánh mắt mình nhìn LingLing lúc này rất không đứng đắn, nhưng nàng không thể kiềm chế được. Mưu đồ bất chính thì sao? Nàng chính là muốn mưu đồ bất chính với LingLing...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com