Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Tiếc Thương.

00:00.

Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng xanh lét hắt ra từ màn hình điện thoại. Bên ngoài cánh cửa gỗ im lìm kia, tiếng quát tháo đã dứt, nhưng cái lạnh từ cú tát của bố vẫn còn buốt trên má trái em. Nó không chỉ đau ở da thịt, nó buốt tận vào xương tủy.

"Đồ vô dụng! Tao nuôi mày tốn cơm tốn gạo chỉ để mày cãi lại thế à?" "Nhìn con nhà người ta xem..."

Những câu nói ấy, đêm nào cũng thế, như những mũi kim châm vào màng nhĩ, rồi găm thẳng vào tim. Em ngồi co ro ở góc giường, nhìn lên bức tường đối diện. Ở đó, dưới ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, những tấm huy chương vàng, những bằng khen "Học sinh xuất sắc", "Giải Nhất Quốc Gia" lấp lánh một cách đầy mỉa mai. Người ta nhìn vào đó thấy hào quang, thấy sự ngưỡng mộ. Còn em, em chỉ thấy máu, mồ hôi, và cả những cơn đau dạ dày quặn thắt vì thức đêm học bài. Đó là ước mơ của bố, là sĩ diện của mẹ, chưa bao giờ là của em.

Em mệt rồi.

Em cầm chiếc điện thoại lên, người bạn duy nhất không biết phán xét, không biết đòi hỏi điểm số. Tai nghe được đeo vào, một bản nhạc không lời vang lên, du dương và thê lương đến lạ. Em nhắm mắt lại. Trong đầu em vẽ ra một cánh đồng cỏ xanh ngát, nơi không có tiếng chì chiết, không có áp lực, nơi em được là chính em - một đứa trẻ bình thường, được phép sai lầm, được phép yếu đuối.

00:30.

Quyết định được đưa ra nhẹ bẫng, như cách một chiếc lá lìa cành. Không còn sợ hãi nữa, chỉ thấy một sự giải thoát đang vẫy gọi. Em nhìn con dao rọc giấy nằm im lìm trên bàn học - vật dụng em vẫn dùng để cắt những mô hình kiến trúc mà bố mẹ cho là "vô bổ".

Một đường. Lạnh toát. Rồi ấm nóng.

Dòng chất lỏng màu đỏ sẫm trào ra, chậm rãi nhưng kiên quyết. Nó mang theo sự sống, và cả những nỗi đau đang rút dần khỏi cơ thể nhỏ bé. Em không băng bó, cũng không kêu khóc. Em nhẹ nhàng leo lên giường, kéo chiếc chăn bông dày sụ trùm kín người, như cái kén an toàn nhất mà em từng có.

Em đi ngủ. Một giấc ngủ không mộng mị, không tiếng chuông báo thức lúc 5 giờ sáng.

06:00. Ngày hôm sau.

Tiếng chuông đồng hồ reo inh ỏi. Căn nhà bắt đầu hoạt động với guồng quay quen thuộc. Tiếng mẹ lạch cạch dưới bếp, tiếng bố ho khan ngoài phòng khách.

"Con kia, dậy đi học! Sáng bảnh mắt ra rồi mà còn ngủ nướng à? Định để tao lên tận nơi lôi cổ dậy hả?" - Tiếng mẹ vọng lên từ cầu thang, gắt gỏng như mọi ngày.

Không có tiếng trả lời.

"Cái con này, lì lợm thật!"

Tiếng bước chân thình thịch đi lên cầu thang. Cánh cửa phòng bật mở. Căn phòng vẫn tối, rèm cửa chưa kéo. Trên giường, một khối u lên dưới lớp chăn bông im lìm.

"Dậy mau! Muộn giờ học thêm rồi!"

Mẹ giật mạnh chiếc chăn ra.

Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng. Không phải là hình ảnh cô con gái đang ngái ngủ. Mà là một màu đỏ thẫm, khô khốc, loang lổ ướt đẫm cả một mảng ga giường trắng toát. Mùi tanh nồng sộc lên, át cả mùi nước xả vải hương hoa nhài mà mẹ vẫn tự hào.

Em nằm đó, gương mặt trắng bệch nhưng thanh thản đến lạ lùng. Đôi mắt nhắm nghiền, không còn vương chút u sầu nào của ngày hôm qua.

Tiếng hét thất thanh xé toạc buổi sáng yên bình của khu phố. Bố chạy vào, chết lặng. Người đàn ông uy quyền tối qua, người đã vung cái tát trời giáng, giờ đây sụp xuống, run rẩy chạm vào bàn tay lạnh ngắt của em.

Trên bàn học, điện thoại vẫn sáng màn hình chờ, bên cạnh là tờ giấy ghi chú nhỏ xíu, nét chữ nắn nót nhưng run rẩy:

"Bố mẹ muốn con ngoan, con đã ngoan rồi. Bố mẹ muốn thành tích, con đã để lại hết trên tường rồi. Giờ con trả lại thân xác này cho bố mẹ. Con đi tìm cuộc đời của con đây."

Ngày em chết, trời nắng đẹp. Nắng chiếu lên những tấm huy chương vàng chói lọi, soi rọi sự hào nhoáng rỗng tuếch và nỗi đau thực tế đến xé lòng. Em đã thắng cuộc đua của bố mẹ, nhưng em đã thua cuộc đời của chính mình.

06:15.

Cả căn nhà như vỡ trận. Không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai bị xé toạc bởi sự hỗn loạn điên cuồng. Bố em, người đàn ông cả đời luôn giữ vẻ đạo mạo, giờ đây luống cuống như một đứa trẻ lạc đường. Ông vớ lấy bất cứ thứ gì có thể cầm được - khăn mặt, áo sơ mi, thậm chí là cả cái chăn đang đẫm máu - cố gắng bịt chặt lấy cổ tay đã lạnh ngắt của em.

"Gọi cấp cứu! Gọi cấp cứu đi bà!" - Ông gào lên, giọng lạc đi, méo mó không còn ra tiếng người.

Mẹ em tay run lẩy bẩy bấm điện thoại, bấm trượt cả dãy số 115 quen thuộc. Bà nấc lên từng cơn, nước mắt nước mũi giàn giụa, miệng lắp bắp gọi tên em, cái tên mà hôm qua bà còn dùng để chì chiết, giờ nghe sao mà chua xót, thảm thương.

Nhưng em vẫn nằm đó. Máu đã ngừng chảy từ lâu. Da em trắng bệch, môi tím tái. Chẳng còn phép màu nào cho sự hối hận muộn màng.

06:40.

Tiếng còi hú. Ban đầu thì xa xăm, rồi rền rĩ, xoáy sâu vào óc. Chiếc xe cứu thương đỗ xịch trước cửa, đèn quay đỏ lòm hắt lên những bức tường nhà hàng xóm.

Cái ngõ nhỏ vốn yên bình giờ nhốn nháo. Người ta bắt đầu ngó nghiêng, xì xào. Những bà hàng xóm, những ông tổ trưởng, ai nấy đều tò mò với ánh mắt "quan tâm" đầy tàn nhẫn.

Người ta tụ tập đông như đi hội

Lời ra tiếng vào, chao ôi là tội

"Con bé ngoan thế, sao lại dại khờ?"

Đời người đứt đoạn, ai đâu mà ngờ.

Họ bàn tán về cái chết của em như một sự kiện nóng hổi để thêm nếm vào bữa sáng. Không ai biết đêm qua em cô đơn thế nào, họ chỉ biết sáng nay em là chủ đề chính của cả khu phố. Sự hiếu kỳ của đám đông còn lạnh lùng hơn cả lưỡi dao em dùng đêm qua.

07:15.

Đội ngũ y tế bước vào. Họ chuyên nghiệp, nhanh gọn và... lạnh lùng. Với họ, đây là công việc. Một cái lắc đầu nhẹ của người bác sĩ già như nhát búa đóng đinh vào cỗ quan tài.

"Gia đình chuẩn bị hậu sự đi. Cháu đi lâu rồi."

Câu nói ngắn gọn. Súc tích. Mẹ em ngất lịm ngay tại chỗ. Bố em ngồi phịch xuống sàn nhà, dựa lưng vào chân giường, mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, nơi dán đầy những ngôi sao dạ quang mà ngày bé em từng rất thích, nhưng rồi bị bắt gỡ bỏ vì "trẻ con, mất tập trung".

Công an khu vực đến. Họ chụp ảnh hiện trường. Ánh đèn flash chớp nháy liên hồi. Chớp. Vào gương mặt thanh thản của em. Chớp. Vào vũng máu khô trên ga giường. Chớp. Vào hàng huy chương treo trên tường, giờ đây trông như những con mắt đang trừng trừng nhìn xuống phán xét.

Những tấm bằng khen vẫn nằm im đó, Chứng nhận giỏi giang, giờ hóa tàn tro. Người ta đo đạc, người ta ghi chép, Gói gọn đời em trong vài trang mép.

08:00.

Người ta đưa em đi. Chiếc cáng trắng muốt được khiêng qua dãy hành lang hẹp, đi qua phòng khách nơi có tấm ảnh gia đình cười tươi rói chụp 10 năm trước. Em lướt qua bố mẹ lần cuối, nhưng không phải để đi học, mà là để đến nhà xác.

Chiếc xe lăn bánh, để lại đằng sau một khoảng không thinh lặng đến rợn người. Trong phòng em, nắng đã lên cao. Tia nắng vàng rực rỡ chiếu thẳng vào vũng máu loang lổ chưa kịp dọn. Gió lùa qua khe cửa sổ, làm tờ giấy ghi chú trên bàn bay phất phơ.

"Con đi tìm cuộc đời của con đây."

Dòng chữ ấy đập vào mắt bố em một lần nữa khi ông lảo đảo bước vào phòng để tìm chút hơi ấm còn sót lại. Ông gục đầu xuống bàn học, nơi vẫn còn vương vãi những đề thi thử, những sách nâng cao. Ông khóc. Tiếng khóc của một người đàn ông thất bại hoàn toàn trong sự nghiệp làm cha, nức nở, nghẹn ngào và tuyệt vọng.

Nhưng em ơi, nắng vẫn cứ vàng. Chim vẫn hót vang, lá vẫn nhẹ nhàng. Thế giới ngoài kia vẫn quay hối hả, chỉ có mình em... buông xuôi tất cả.

09:30.

Chiếc xe cứu thương đi khuất, để lại một khoảng lặng rợn người. Nhưng sự yên tĩnh đó chẳng kéo dài lâu. Bây giờ là lúc đối mặt với tàn dư.

Trong căn phòng nhỏ, mùi máu tanh nồng bắt đầu quyện chặt với mùi thuốc tẩy Javel sộc lên mũi. Dì của em - người phụ nữ khắc khổ - vừa khóc vừa đeo găng tay cao su, cầm chiếc khăn lau kì cọ từng vết đỏ thẫm vương vãi trên sàn gỗ. Bà không dám nhìn thẳng, vừa lau vừa nấc, tiếng nấc nghẹn ứ ở cổ họng nghe như tiếng nứt vỡ của đồ sứ.

Chiếc đệm lò xo dày bị lôi xềnh xệch ra ngoài hành lang. Nó nặng trịch. Không phải nặng vì bông, mà nặng vì thấm đẫm cái giá của sự giải thoát. Một vệt dài kéo lê trên sàn nhà bóng loáng.

Nước Javel nồng nặc xộc lên mũi

Xóa dấu tích người từng nằm co cúi

Tấm đệm kia nặng trĩu những nỗi buồn

Vứt bỏ rồi, lệ vẫn cứ tuôn.

Mẹ em ngồi thu lu ở góc phòng khách, mắt sưng húp, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại của em. Bà nhìn chằm chằm vào màn hình khóa. Tấm ảnh em cười gượng gạo cầm chiếc cúp Học sinh giỏi thành phố. Lúc đó bà đã cười rất tươi, còn em thì không. Giờ bà mới nhận ra, trong tấm ảnh đó, mắt em buồn thiu.

10:45.

Tin dữ lan nhanh hơn gió. Điện thoại bàn reo. Điện thoại bố reo. Điện thoại mẹ reo. Những hồi chuông chồng chéo lên nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn và phiền nhiễu.

Cô giáo chủ nhiệm gọi. "Alo, chị à? Sao nay em nó không đi học? Sắp thi đội tuyển rồi mà..." Đầu dây bên kia im bặt sau khi nghe tiếng bố em thều thào đáp lại. Sự im lặng kéo dài ba giây, rồi thay thế bằng tiếng thảng thốt sáo rỗng. Cô tiếc. Không hẳn tiếc một con người, cô tiếc một "con gà nòi" mang về thành tích cho lớp, cho trường.

Rồi họ hàng kéo đến. Căn nhà chật ních người. Tiếng bước chân thình thịch, tiếng kéo ghế kèn kẹt. Người ta bắt đầu bàn tán về việc mua quan tài loại nào, thuê kèn trống ở đâu, giờ đẹp để khâm liệm. Họ bàn về cái chết của em như bàn về một đám cưới hay một buổi tiệc tân gia. Thực tế, trần trụi và tàn nhẫn đến mức lạnh lùng.

Họ tính toán từng đồng mua áo quan

Giữa tiếng khóc than ai oán ngập tràn

Người sống lo toan những điều trần tục

Kẻ ra đi, bỏ lại đời vẩn đục.

11:30.

Bữa cơm trưa. Mâm cơm được dọn ra theo thói quen, nhưng chẳng ai động đũa. Bát đũa nằm chỏng chơ lạnh ngắt. Trên chiếc bàn thờ tạm vừa được lập vội, di ảnh của em chưa kịp in, chỉ có bát hương nguội lạnh khói hương nghi ngút.

Bố em ngồi đó, nhìn vào khoảng không vô định. Ông nhìn lên bức tường treo đầy bằng khen. Lúc trước, mỗi lần nhìn lên ông thấy tự hào, thấy hãnh diện với bạn bè. Giờ nhìn lên, ông chỉ thấy những tờ giấy lộn vô tri. Ông đứng dậy, lảo đảo bước tới, giật phắt tờ giấy khen "Học Sinh Giỏi Toàn Diện" xuống.

Rẹt. Tiếng giấy rách toạc nghe chói tai. Ông xé. Xé nát. Xé vụn từng cái một. Những mảnh giấy vàng chóe rơi lả tả xuống sàn nhà như lá mùa thu, phủ lên những dấu chân người lạ dẫm đạp nãy giờ.

Mẹ em không can ngăn, chỉ ngồi đó nhìn, ánh mắt dại đi. Bà nhận ra, chính những tờ giấy này là con dao vô hình đã cứa vào cổ tay em mỗi ngày, từng chút một, cho đến khi em tự mình cầm con dao thật.

12:15.

Nắng giữa trưa gay gắt dội xuống mái tôn. Tiếng ve sầu bắt đầu kêu râm ran ngoài cây phượng trước cửa. Tiếng ve kêu inh ỏi, chói chang, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh lẽo chết chóc trong nhà.

Em nằm ở nhà xác bệnh viện, lạnh lẽo và cô độc. Ở nhà, người ta bắt đầu dựng rạp. Tiếng khung sắt va vào nhau leng keng. Hàng xóm đi qua, liếc nhìn rồi tặc lưỡi: "Con bé dại quá, sướng không biết đường hưởng."

Họ đâu biết, cái "sướng" mà họ thấy, là cái lồng son nhốt chặt một con chim khao khát bầu trời.

Nắng chói chang soi rõ sự điêu tàn

Dựng rạp trắng, khăn tang chít vội vàng

Người ta trách em sao mà dại dột

Đâu biết em đau... đến tận cùng cốt nhục.

13:30.

Xe tang đưa em về lại nhà. Lần này không phải lén lút như lúc đi, mà công khai, ầm ĩ. Người ta khiêng quan tài vào nhà. Cái hòm gỗ lạnh lẽo, mùi sơn mới nồng nặc át cả mùi hương trầm.

Bắt đầu thủ tục khâm liệm. Mấy bà cô, bà bác xúm lại thay đồ cho em. Họ bàn tán xem nên mặc bộ nào. Cuối cùng, mẹ em chọn chiếc váy trắng tinh khôi, có thắt nơ ở eo - cái váy mà sinh nhật năm ngoái mẹ tặng, nhưng em chưa bao giờ đụng đến vì em ghét sự điệu đà gượng gạo ấy. Em thích mặc hoodie rộng thùng thình, thích màu đen để chìm vào bóng tối.

Nhưng giờ em nằm yên đó, cứng đờ, phó mặc cho người ta nhét tay em vào ống tay áo chật chội, kéo khóa cái váy mà em căm ghét.

Người thợ trang điểm tử thi bắt đầu làm việc. Họ đánh phấn thật dày để che đi làn da tái xanh. Họ tô son đỏ chót lên đôi môi đã thâm tím. Trông em xinh, nhưng xinh như một con búp bê sứ vô hồn trưng trong tủ kính, giả tạo và xa lạ.

Phấn son tô vẽ mặt người

Che đi nét chết, gượng cười đớn đau

Váy trắng em ghét, mẹ trao

Chết rồi vẫn phải sống sao cho vừa lòng.

15:00.

Trường tan học. Tin tức đã lan ra cả khối. Cô giáo chủ nhiệm dẫn đầu đoàn học sinh đến viếng. Đám bạn cùng lớp, những đứa ngày thường vẫn cười đùa, vẫn mượn bài em chép, giờ đứng xếp hàng trước cửa, mặt cúi gằm.

Không khí ngượng ngùng bao trùm. Có tiếng sụt sùi khóc. Có đứa khóc thật vì sợ, vì sốc. Nhưng cũng có những ánh mắt lấm lét nhìn quanh, thì thầm to nhỏ. "Ê, nó tự tử thật à?" "Nghe bảo áp lực học hành." "Khiếp, tao nhìn cái ảnh thờ mà nổi da gà."

Vài đứa lôi điện thoại ra, lén lút chụp một bức ảnh khung cảnh đám tang, đăng lên Story với dòng caption đen ngòm: "R.I.P, mong bạn yên nghỉ" kèm icon chắp tay. 30 giây sau, chúng nó lại lướt xem có ai tim chưa.

Em nằm trong quan tài, nắp kính đã đậy lại. Cách một lớp kính mỏng, em nhìn thấy hết sự giả tạo của thế giới mà em vừa rời bỏ. Những giọt nước mắt rơi xuống vội vàng rồi khô nhanh như cơn mưa rào mùa hạ, chẳng đọng lại gì ngoài bụi bẩn.

17:00.

Trời bắt đầu ngả bóng. Nắng tắt dần, nhường chỗ cho cái chạng vạng u buồn. Mùi thức ăn bắt đầu bốc lên ngào ngạt từ phía bếp dựng tạm ngoài ngõ. Đám ma ở quê mình lạ lắm. Người chết nằm đó lạnh lẽo, còn người sống thì lo chuyện... ăn uống.

Mấy ông bác ngồi hút thuốc lào vặt, bàn chuyện chính trị, chuyện đất cát, rồi quay sang chuyện em: "Con bé này dại. Nhà đang yên đang lành." "Thôi thì số phận."

Tiếng bát đũa lanh canh. Tiếng dô hò khe khẽ ở mấy mâm rượu góc xa. Bố em ngồi thất thần ở ghế chủ tọa, tay cầm chén rượu nhưng không uống. Mắt ông trũng sâu, nhìn vào khoảng không. Ông nghe thấy tiếng cười đùa lọt thỏm giữa đám tang con mình, nghe thấy tiếng nhai nuốt sồn sột. Nó thô thiển. Nó tàn nhẫn. Như thể cái chết của em chỉ là cái cớ để người ta có một bữa tụ tập.

18:30.

Đội kèn trống bắt đầu làm việc. Tiếng nhị réo rắt cất lên, thê lương, ai oán, xé toạc màn đêm vừa buông xuống. "Ò... e... í... e..." Âm thanh ấy ám ảnh, len lỏi vào từng ngóc ngách, chui tọt vào buồng phổi của những người ở lại.

Mẹ em giờ đã tỉnh, ngồi bên cạnh quan tài. Bà không khóc to nữa, nước mắt đã cạn rồi. Bà cứ ngồi đó, lấy tay vuốt ve lên mặt kính lạnh lẽo, ngay chỗ gương mặt em đang nằm ngủ yên. Bà lẩm bẩm những điều vô nghĩa, xin lỗi em, rồi lại trách móc em, rồi lại xin lỗi.

Ngọn đèn cầy cháy leo lét, sáp nến chảy xuống từng giọt như lệ máu. Khói hương nghi ngút làm mờ đi di ảnh em đang mỉm cười gượng gạo.

Kèn ai oán khúc bi thương

Hồn em phiêu dạt dặm trường xa xăm

Người ăn, kẻ uống, râm ran

Mặc cho cha mẹ nát tan cõi lòng.

20:00.

Khách khứa vãn dần. Chỉ còn lại những người thân thiết nhất túc trực. Không gian chùng xuống, nặng nề như đeo chì. Bố em đi ra sân, châm một điếu thuốc. Ông chưa bao giờ hút thuốc trước mặt em vì sợ em bị ho. Giờ ông rít một hơi dài, khói thuốc trắng đục bay lên, tan vào bóng tối đen kịt.

Ông nhìn lên cửa sổ phòng em trên tầng 2. Tối om. Không còn ánh đèn học quen thuộc. Không còn bóng dáng nhỏ bé cặm cụi giải toán đến 1-2 giờ sáng. Sự im lặng của căn phòng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng kèn đám ma. Nó gào thét vào mặt ông rằng: Hết rồi. Mất thật rồi. Mày đã ép nó đến chết.

Đêm đầu tiên không có em. Căn nhà rộng thênh thang nhưng chật chội nỗi đau. Em đã được tự do, nhưng để lại cho hai người sinh thành một nhà tù vô hình, giam cầm họ trong sự hối hận đến cuối đời.

22:00.

Khách khứa đã về hết. Cái không khí ồn ào, giả lả ban nãy như bị rút cạn, để lại một khoảng không đặc quánh mùi tử khí. Đội kèn trống cũng đã ngưng thổi, họ lui ra một góc trải chiếu nằm nghỉ, tiếng ngáy ngủ bắt đầu vang lên, xen lẫn tiếng chép miệng. Với họ, đây là một đêm làm việc kiếm cơm, không hơn không kém.

Trong nhà, ánh đèn nê-on trắng lạnh lẽo hắt xuống cỗ quan tài gỗ vàng tâm. Mẹ em đã kiệt sức, nằm gục ngay trên chiếc chiếu trải cạnh quan tài. Trong giấc ngủ chập chờn, bà vẫn nấc lên từng cơn, tay quờ quạng như muốn tìm nắm lấy một bàn tay bé nhỏ nào đó, nhưng chỉ chạm vào nền gạch lạnh toát.

Bố em vẫn thức. Ông ngồi trên ghế gỗ, lưng còng xuống như trĩu nặng cả ngàn cân. Ông nhìn chằm chằm vào nén nhang vòng đang cháy đỏ rực, cuộn tròn như một con mắt quỷ dị trong đêm. Tàn nhang rơi xuống, vỡ vụn, y như cái hy vọng hão huyền mà ông từng đặt lên vai em.

Đêm khuya thanh vắng, khách đã lui

Chỉ còn cha mẹ với nỗi ngùi

Nhang tàn, khói lạnh, hồn đơn chiếc

Người ở, người đi... sầu bi biệt.

00:00.

Tròn 24 tiếng. Đúng giờ này đêm qua, em vẫn còn ngồi đó, co ro, sợ hãi nhưng kiên quyết. Đúng giờ này đêm qua, dòng máu ấm nóng bắt đầu tuôn trào, mang theo sự giải thoát.

Bây giờ, không gian tĩnh mịch đến mức nghe được cả tiếng thạch sùng tặc lưỡi trên trần nhà. Tắc... tắc... Nghe như tiếng đếm ngược của tử thần. Gió đêm luồn qua khe cửa, làm lay động tấm màn sô che trước bàn thờ. Bố em rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì ông vừa thoáng nghĩ: Giờ này nó đang ở đâu? Nó có lạnh không?

Ông đứng dậy, rón rén lại gần quan tài, hé tấm chăn mỏng đắp trên mặt kính. Em vẫn nằm đó. Mặt phấn son bắt đầu xuống tông, lộ ra cái nhợt nhạt, tím tái của cái chết. Cái chết nó không đẹp như thơ đâu, nó xấu xí và tàn nhẫn lắm. Nó biến một con người bằng xương bằng thịt thành một vật thể đang phân hủy chậm chạp.

Ông muốn gọi tên em, muốn mắng em như mọi ngày: "Sao mày lì thế? Dậy đi!" Nhưng cổ họng ông nghẹn đắng. Ông nhận ra, sự im lặng của em bây giờ chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất dành cho ông.

02:00.

Sương xuống. Cái lạnh của đêm vùng quê ngấm vào da thịt. Những người họ hàng trực đêm đã ngủ gục trên ghế, tư thế vẹo vọ, mệt mỏi. Chỉ có tiếng côn trùng rên rỉ ngoài vườn chuối, nghe ai oán như tiếng khóc của những linh hồn vất vưởng.

Mẹ em chợt tỉnh giấc, mồ hôi vã ra như tắm. Bà vừa gặp ác mộng. Bà mơ thấy em đứng ở góc phòng, tay cầm tập bài kiểm tra điểm 10 đỏ chót, nhưng máu từ cổ tay cứ chảy ròng ròng xuống ướt đẫm cả trang giấy. Em nhìn bà, không nói gì, chỉ cười - nụ cười méo xệch.

Bà bật dậy, lao đến ôm lấy quan tài, cào cấu vào mặt kính: "Con ơi! Mẹ sai rồi! Mẹ không cần điểm 10 nữa! Con dậy đi con ơi!"

Tiếng hét xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Mấy người ngủ gục giật mình tỉnh dậy, vội vàng chạy lại giữ lấy bà. "Bình tĩnh lại! Cô bình tĩnh lại! Cháu nó đi rồi!"

Bà gào lên, vùng vẫy, rồi lịm đi trong tay người thân. Dưới ánh đèn vàng vọt, cảnh tượng hỗn loạn ấy trông ma quái và thảm thương đến cùng cực.

Mộng mị canh thâu, hồn phách lạc

Tỉnh ra chỉ thấy lệ tuôn trào

Điểm mười nhuốm máu, con đâu thấy?

Chỉ thấy quan tài lạnh xiết bao.

04:00.

Trời sắp sáng. Cái thời khắc giao thoa giữa âm và dương, khi bóng tối chưa tan hẳn mà ánh sáng cũng chưa kịp đến. Mọi người đã mệt lử. Ai nấy mắt thâm quầng, phờ phạc. Cái mùi hương trầm cháy suốt đêm quyện với mùi người, mùi hơi lạnh từ đá khô bảo quản xác tạo nên một thứ mùi đặc trưng của đám ma: Mùi của sự chia ly vĩnh viễn.

Ngoài sân, tiếng lạch cạch chuẩn bị cho lễ di quan bắt đầu. Mấy ông đô tỳ đang kiểm tra đòn khiêng, dây thừng. Họ nói chuyện oang oang, bàn về tiền công, về việc lát nữa xong việc thì đi ăn bát phở. Sự sống vẫn tiếp diễn, thô thiển và thực tế ngay bên cạnh cái chết.

Bố em ngồi thừ ra bậc thềm, châm điếu thuốc thứ bao nhiêu không nhớ nữa. Gạt tàn đầy ắp đầu lọc. Ông nhìn ra cổng, nơi con đường đất chạy dài tít tắp. Lát nữa thôi, con đường này sẽ đưa em đi mãi mãi. Không còn đường về nhà, không còn đường đến trường. Chỉ còn một con đường duy nhất: Ra đồng, nằm xuống dưới ba tấc đất, làm bạn với giun dế.

Lúc này, ông mới thấm thía cái câu: "Sinh con ra, mong con thành rồng thành phượng, cuối cùng chỉ mong con được bình an."

Nhưng muộn rồi. Rồng phượng đâu không thấy, chỉ thấy một nấm mồ xanh cỏ.

04:30.

Trong khi bên dưới nhà, người ta đang tất bật chuẩn bị đòn khiêng, dây thừng, thì ở trên tầng 2, không gian tĩnh lặng đến rợn người.

Linh hồn em - nhẹ bẫng, không còn đau đớn, không còn sức nặng của xác thịt - trôi về căn phòng cũ. Cửa phòng mở hờ. Gió sớm lùa vào lạnh buốt.

Căn phòng đã được dọn dẹp sơ qua. Vũng máu đã được lau sạch, nhưng mùi tanh hình như vẫn còn ám vào từng thớ gỗ sàn, lẩn khuất trong không khí mà Javel không tài nào tẩy hết được.

Em nhìn cái bàn học. Nơi đó, ngày hôm qua, vẫn còn là chiến trường của em. Những chồng sách giáo khoa, sách tham khảo, sách nâng cao xếp cao ngất ngưởng như những bức tường thành vây hãm. Bây giờ nhìn lại, chúng không giống sách nữa. Chúng giống những cục gạch, những hòn đá tảng mà người lớn bắt em đeo lên lưng mỗi ngày. Chiếc đèn học đã tắt ngấm. Cái bóng đèn ấy đã chứng kiến bao nhiêu đêm em gục đầu khóc thầm, bao nhiêu lần em tự cấu vào tay mình để không ngủ gật. Giờ nó đứng im lìm, lạnh ngắt như con mắt chột.

Em nhìn lên tường. Bộ sưu tập huy chương và bằng khen. Dưới ánh sáng mờ ảo của rạng đông, trông chúng thật nực cười. Những tờ giấy in hoa văn rồng phượng, những tấm nhựa mạ vàng rẻ tiền. Ngày xưa, mỗi lần nhìn lên đó, em thấy áp lực đè nặng ngực, thấy sợ hãi ánh mắt kỳ vọng của bố mẹ.

Còn bây giờ? Em chỉ thấy thương hại. Thương cho cô bé trong những tấm ảnh thẻ dán trên bằng khen kia. Cô bé ấy cười gượng gạo, mắt trĩu buồn. Cô bé ấy đã chết từ lâu rồi, chết mòn trong những lời khen ngợi sáo rỗng ấy, trước khi thân xác này chết thật sự vào đêm qua.

Chào nhé những đêm dài thức trắng

Chào những điểm mười nặng trĩu vai

Huy chương lấp lánh, giờ cay đắng

Đổi lấy thanh xuân, một kiếp dài.

Em nhìn chiếc giường. Nơi em đã nằm xuống. Chiếc ga giường loang lổ đã bị vứt đi, trơ lại cái đệm trần trụi. Đó là nơi duy nhất em cảm thấy an toàn, nơi em trùm chăn để trốn khỏi thế giới. Và cũng là nơi em chọn để kết thúc tất cả. Không còn sợ hãi nữa. Chỉ thấy một sự giải thoát nhẹ nhàng.

Em nhìn ra cửa sổ. Bầu trời bên ngoài bắt đầu chuyển sang màu xám xanh. Phía chân trời xa xa, nơi những đám mây đang trôi lững lờ, đó là nơi em mơ tới. Một thế giới không có tiếng quát tháo. Một thế giới không ai hỏi em: "Hôm nay được mấy điểm?" Một thế giới mà em có thể chỉ là một hạt bụi, tự do bay lượn, không cần phải tỏa sáng, không cần phải làm "niềm tự hào" của ai cả.

Tiếng kèn đám ma dưới nhà bỗng rít lên một hồi dài. "Ò... e... í... e..." Nó như tiếng gọi đò. Đò đã cập bến, khách phải lên đường thôi.

Em quay lưng lại với căn phòng. Không có nước mắt. Em để lại tất cả: Những con điểm, những kỳ vọng, những nỗi đau, và cả tình yêu thương sai cách của bố mẹ. Em trả lại hết.

Căn phòng ở lại phía sau, chìm dần vào bóng tối của quá khứ. Em bước đi. Nhẹ tênh.

05:00.

"Lễ di quan... Bắt đầu!"

Tiếng ông thầy cúng hô vang, đanh gọn. Bốn người đàn ông lực lưỡng ghé vai vào đòn khiêng. "Hai... ba... Lên!"

Cỗ quan tài nặng trịch rời khỏi mặt đất. Nó nặng. Không chỉ vì gỗ, vì xác thịt, mà nó nặng vì chứa cả tấn bi kịch của một gia đình. Mẹ em, người đàn bà đã khóc cạn nước mắt từ hôm qua, giờ như phát điên, lao vào đòi giữ lại quan tài: "Đừng! Đừng mang con tôi đi! Nó chưa ăn sáng mà! Nó sợ lạnh lắm!"

Người nhà phải xúm vào lôi bà ra. Tiếng gào thét xé lòng hòa với tiếng kèn trống inh ỏi tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, tang thương đến ngạt thở. Bố em, tay ôm bát hương, đi giật lùi trước đầu quan tài. Chân ông run rẩy, mỗi bước đi như bước trên than hồng. Ông không được khóc, người cầm bát hương không được để nước mắt rơi vào hương. Ông phải nuốt ngược nỗi đau vào trong, đắng ngắt.

05:30.

Đoàn người lầm lũi đi ra khỏi ngõ. Đường làng sáng sớm mờ sương. Những tờ tiền vàng mã, những đồng tiền lẻ rải trắng đường. Gió cuốn chúng bay lả tả, vướng vào bụi cỏ ven đường, vướng vào bánh xe của người đi chợ sớm.

Em đi qua con đường này bao nhiêu năm để đến trường? Hàng nghìn lần. Lần nào cũng vội vã, cũng sợ muộn học, sợ kiểm tra bài cũ. Nhưng hôm nay, em đi thong thả lắm. Không ai giục em nữa. Chẳng ai quan tâm em có thuộc bài hay không.

Người đi đường dừng lại, bỏ mũ nón, cúi đầu chào một cái cho phải phép rồi lại phóng xe đi vút. Với họ, chỉ là một đám ma. Với em, là kết thúc một cuộc đời.

Đường quen lối cũ bước chân qua

Tiễn em về đất, lệ nhạt nhòa

Giấy tiền bay lả, vương ngọn cỏ

Học hành, thi cử... hóa hư vô.

06:00.

Nghĩa trang. Cái hố sâu hoắm đã được đào sẵn, đất đỏ lật lên tươi rói, mùi ngai ngái xộc vào mũi. Đất đợi người. Lạnh lùng và kiên nhẫn.

Cỗ quan tài được đặt xuống bên miệng huyệt. Cái khoảnh khắc dây thừng được luồn xuống đáy quan tài, tiếng gỗ cọ vào đất sần sật, tim bố mẹ em như bị ai đó bóp nát.

"Hạ huyệt!"

Từ từ... từ từ... Cái hộp gỗ chứa cả thế giới của bố mẹ em chìm dần xuống lòng đất. Sâu quá. Lạnh quá. Mẹ em gục hẳn xuống đống đất ven huyệt, tay cào vào đất đến bật máu, mắt trợn trừng nhìn theo cái nắp quan tài đang khuất dần. Bà muốn nhảy xuống theo. Bà hối hận rồi. Bà không cần con gái thủ khoa nữa, bà cần con gái bằng xương bằng thịt để bà chải tóc, để bà mắng yêu. Nhưng muộn rồi.

06:30.

Tiếng đất rơi. Bộp. Bộp. Bộp.

Những xẻng đất đầu tiên được hất xuống. Tiếng đất đập vào nắp quan tài nghe khô khốc, vô tình. Âm thanh đó ám ảnh hơn bất kỳ bản nhạc bi ai nào. Nó là tiếng đóng sập cánh cửa giữa hai thế giới. Âm và Dương. Sống và Chết.

Em nằm trong đó, nghe tiếng đất rơi trên đầu mình. Dần dần, bóng tối bao trùm hoàn toàn. Không còn ánh sáng. Không còn tiếng kèn. Chỉ còn sự im lặng vĩnh hằng mà em hằng mong ước.

Những người phu đào huyệt làm việc nhanh thoăn thoắt. Họ xúc đất lấp đầy cái hố. Chẳng mấy chốc, hình dáng cỗ quan tài biến mất, chỉ còn lại một mô đất nhô lên cao.

Đất lấp thân em, lấp nụ cười

Lấp luôn khao khát tuổi đôi mươi

Ba tấc đất sâu, đời khép lại

Mẹ cha ở lại, sống... như chết.

07:00.

Xong xuôi. Một nấm mồ mới toanh mọc lên giữa cánh đồng tha ma. Những vòng hoa trắng, hoa tím được xếp xung quanh. Nhang khói nghi ngút tỏa lên trời cao.

Mọi người bắt đầu ra về. Ai cũng muốn rời khỏi nơi lạnh lẽo này càng nhanh càng tốt để về tắm rửa, xả xui. Chỉ còn bố mẹ em đứng đó. Bố em đứng như trời trồng, nhìn vào tấm bia mộ tạm bằng xi măng chưa khô hẳn, trên đó nguệch ngoạc dòng tên em và ngày tháng năm sinh - năm mất. Ngắn ngủi quá. Cuộc đời em chỉ gói gọn trong một gang tay trên tấm bia mộ.

Mẹ em được dìu đi, ngoái đầu lại nhìn lần cuối. "Con ơi... ở lại lạnh lắm..."

Gió đồng hun hút thổi. Những tờ giấy vàng mã sót lại xoay tròn trên nấm mộ rồi bay vút lên cao, như linh hồn em, cuối cùng cũng thoát khỏi gánh nặng của trần gian, bay về phía tự do.

08:00.

Chiếc xe tang đã đi khuất, khách khứa tản mác về hết. Bố mẹ em bước xuống từ chiếc taxi, đứng trước cổng nhà mình. Căn nhà 3 tầng khang trang, niềm tự hào của cả khu phố, giờ trông hoang tàn như một ngôi đền bỏ hoang. Rạp đã dỡ, chỉ còn trơ lại những khung sắt chỏng chơ và đống vỏ hạt dưa, vỏ kẹo vương vãi trên nền sân gạch. Mùi tàn hương lạnh lẽo ám vào tường vôi.

Bố em đẩy cổng bước vào. Két... Tiếng bản lề khô dầu kêu lên khô khốc. Mọi ngày, hễ nghe tiếng này là em sẽ giật mình thon thót trên phòng, vội vàng giấu điện thoại đi giả vờ học bài. Nhưng hôm nay, không ai giật mình cả. Chỉ có con chó già nằm ở góc sân vẫy đuôi yếu ớt, mắt nó buồn thiu nhìn chủ, rồi lại gục đầu xuống. Nó cũng biết cô chủ nhỏ không về nữa.

09:00.

Căn nhà im lặng. Một sự im lặng sặc mùi chết chóc. Không còn tiếng kèn, không còn tiếng khóc lóc ỉ ôi của mấy bà hàng xóm. Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều. Vù... vù... vù... chém nát không gian đặc quánh.

Mẹ em ngồi phịch xuống bộ sofa gỗ bóng loáng ở phòng khách. Bà nhìn lên trần nhà, nhìn xung quanh. Bà thấy cái tủ lạnh - nơi em hay lén mở ra tìm đồ ăn đêm. Bà thấy cái đôi dép đi trong nhà hình con thỏ của em nằm chỏng chơ ở chân cầu thang - chiếc dép mà hôm qua người ta quên không mang đi đốt.

Bà cầm chiếc dép lên, ôm vào ngực. Nó không còn hơi ấm. Bà không khóc nữa. Nước mắt cạn rồi thì người ta khóc bằng máu trong tim. Bà nhận ra, căn nhà này quá rộng. Rộng đến mức lạnh lẽo. Ngày xưa bà muốn xây nhà to để con cái có không gian học tập, để nở mày nở mặt. Giờ thì nhà to để làm gì? Để chứa đựng sự cô đơn mênh mông này ư?

10:30.

Bố em đi lên tầng 2. Bước chân ông nặng nề, mỗi bước đi như già thêm một tuổi. Ông đứng trước cửa phòng em. Cánh cửa mở toang, gió lùa phần phật. Nắng đã lên cao, chiếu rọi vào từng ngóc ngách căn phòng.

Trên bàn học, đống sách vở vẫn còn nguyên. Trên tường, những tấm bằng khen bị xé vụn hôm qua vẫn nằm vương vãi dưới sàn, chưa ai quét. Những mảnh giấy vàng chóe, những dòng chữ "Con Ngoan Trò Giỏi" nát vụn dưới chân ông.

Ông nhìn vào chiếc đồng hồ báo thức trên bàn. Nó đã bị tắt chuông từ hôm qua. Kim đồng hồ vẫn chạy. Tích tắc. Tích tắc. Thời gian vẫn trôi, tàn nhẫn và dửng dưng.

Ông ngồi xuống chiếc ghế em hay ngồi. Ông cảm thấy cái đau lưng mà em phải chịu đựng hàng đêm. Ông cảm thấy cái ngột ngạt của bốn bức tường dán kín công thức toán lý hóa. Ông nhận ra, đây không phải là phòng ngủ. Đây là một nhà tù. Và chính ông là cai ngục.

Nhà cao cửa rộng, vắng tiếng cười

Ghế lạnh, bàn không, vắng bóng người

Thành tích, huy chương... giờ rác rưởi

Con đi, cha mẹ... sống thừa thôi.

11:30.

Bữa cơm đầu tiên sau đám tang. Mâm cơm được đặt lên bàn. Có bát cơm cúng, có quả trứng luộc. Hai vợ chồng già ngồi đối diện nhau. Không ai nói với ai câu nào. Tiếng đũa va vào bát lạch cạch nghe chói tai.

Mẹ em gắp một miếng thịt, đưa lên miệng rồi lại bỏ xuống. Nghẹn. Không nuốt nổi. Bố em rót một chén rượu, uống ực một cái. Cay xè. Cháy họng. Nhưng không cay bằng sự thật đang hiển hiện trước mắt:

Em đã thắng. Em đã thoát khỏi cái lồng này. Em đang nằm ngoài đồng, dưới ba tấc đất, nghe gió hát, nghe giun dế kêu. Em tự do rồi.

Còn bố mẹ em? Họ còn sống, nhưng linh hồn đã chết theo em từ đêm qua. Họ bị nhốt lại trong chính ngôi nhà này, bị giam cầm bởi sự hối hận, bởi những kỳ vọng điên rồ mà họ đã áp đặt lên đôi vai gầy guộc của em.

Bản án chung thân dành cho lương tâm người ở lại, chính thức bắt đầu từ hôm nay.

Dòng tin nhắn cuối cùng em để lại trong phần ghi chú điện thoại, không phải là lời trăng trối sướt mướt, mà là một sự thật hiển nhiên đến đau lòng:

"Con không ghét bố mẹ. Con chỉ ghét cái cách bố mẹ yêu con."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #story