Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

nhật kí thứ ba

hôm sau đó, tôi tỉnh dậy ở khách sạn đã đặt với một tên tóc vàng óng

"taehyung?"

tôi ngạc nhiên, sao anh lại ngủ ở đây

ánh nắng hắt vào phòng tôi, tôi vô thức dùng bàn tay của mình che nắng chiếu vào mặt anh, nhưng rất nhanh taehyung cũng đã tỉnh

"chào buổi sáng, quý khách"

"chào anh, vì sao anh lại ở trên giường của tôi vậy?"

"à, vì quý khách đã nói tôi không thể đi"

"tôi có nói vậy sao?"

"ừ, cậu đã say rượu và nói như vậy đấy"

anh nói rằng đêm hôm qua, sau khi tâm sự xong chúng tôi đã uống rất nhiều rượu, anh không say nhưng tôi lại nằm vật ra cát khóc, tôi nói rằng anh nhất định không được bỏ tôi lại, mau mau đem tôi trở về

trên đường tôi vì đau đầu mà nôn hai lần, nếu là tôi có khi đã bỏ mặc rồi nhưng anh vẫn kiên nhẫn với một tên bướng bỉnh như tôi

"làm phiền anh rồi.."

"không có đâu, cậu còn ở đây bao lâu?"

"tôi á, tôi chưa biết.. tôi đã đến đây vì tôi nhớ anh"

mặt anh có chút sửng sốt sau đó lại khẽ cười

"gặp tôi rồi, còn muốn ở lại với biển không?"

"tôi nghĩ là không, lần tới tôi sẽ quay lại đây"

"tôi sẽ nhớ nơi mà tôi với anh đã tâm sự với nhau"

"cậu thật tốt bụng, cảm ơn cậu nhiều"

___

a.. mới có một ngày ở đây mà da tôi hơi ngưa ngứa, chắc do tôi không quen với gió biển, vậy nên tôi đã bị dị ứng thời tiết nhẹ

gương mặt của tôi vốn trắng nên nhìn mấy vết đỏ rất nổi bật, đúng hôm anh bảo tôi có muốn tới nhà anh ăn trưa không

bây giờ từ chối thì tiếc, mà đi thì tôi ghét bộ dạng xấu xí của mình

"mẹ ơi, con có xấu lắm không?"

mẹ tôi nhìn tôi bật cười

"năm nào đi du lịch mày chả bị dị ứng vậy, không phải mày đã quen đến hết ngại rồi à"

"nhưng mà.. con đi ăn với anh ấy, nếu như bộ dạng dị ứng đáng ghét này làm anh ấy sợ thì sao"

"vậy thì mẹ sẽ không chấp nhận cậu ta làm người yêu mày đâu, đó là người ta không yêu mày đấy"

"cứ đi đi, nếu cậu ta nói gì quá đáng thì gọi mẹ"

tôi mặc một cái áo phông trắng và quần bò ống rộng, trời mùa hè quá nóng để mặc điệu hơn

tôi bấm chuông nhà anh, lúc anh mở cửa ra thì tôi thấy anh mặc một cái áo phông trắng giống hệt tôi

"chào buổi sáng"

"chào anh, chúc anh buổi sáng tốt lành"

tôi cúi gằm mặt xuống không để cho anh thấy, mấy vết dị ứng đáng ghét

"sao thế?"

"tôi.. hôm nay hơi xấu một chút"

anh bảo tôi ngẩng lên cho anh xem, tôi mới nói rằng tôi sợ nó làm anh khiếp sợ

"có gì mà sợ chứ?"

tôi ngẩng mặt lên, hai má của tôi ửng đỏ như ong chích, vậy mà anh lại bật cười xoa đầu tôi

"bé thỏ có hai má đào"

"không xấu à?"

"a.. vậy chắc quý khách chưa bao giờ soi gương phải không? cậu có nhan sắc lắm đấy"

sau đó anh vội vàng kéo tôi vào nhà

"trời nắng không biết đội mũ hay đem ô sao? dị ứng mà đi dưới nắng rất khó chịu"

anh nhanh chóng lấy cho tôi cốc nước hạ nhiệt, lần này tôi không đến ngắm tranh mà đến để ăn trưa

phòng của anh ở tầng trên, căn nhà được trang trí đơn giản với tông trắng be, ở góc còn có cây kèn saoxophone rất đẹp

"anh biết thổi kèn à?"

"ừ, giống mấy ông già nhỉ?"

"không có, tôi đã hai mươi rồi mà vẫn thích iron man này"

"ông già và em bé, không tệ đâu"

tôi đến từ sáng nên anh có rủ tôi cùng vẽ tranh, tôi thì chẳng có hoa tay lắm nên tô vớ vẩn, tôi quay sang thì thấy anh đang vẽ mấy con mèo ở hiên nhà kế bên

"đứa đực màu nâu tên là max, còn đứa cái màu trắng tên là min"

chúng nó là mèo của hàng xóm nhưng taehyung hay cho chúng nó ăn vậy nên lâu lâu cũng nhảy sang nhà anh chơi, tôi ôm max trong lòng vuốt ve, anh bảo tôi rằng max rất thích được gãi quanh bụng

buổi sáng của chúng tôi yên bình trôi qua, tôi đã ngủ quên vì chiếc loa nhạc của anh, khi tôi mở mắt ra thì đã thấy đồ ăn được bày lên bàn rồi

"anh không gọi tôi dậy gì cả"

"có sao đâu, cậu đến ăn là được rồi"

anh rất có khiếu nấu ăn, nhìn những món ăn được bày trí đẹp mắt làm tôi cảm thán cô người yêu cũ của anh thật dũng cảm khi buông tay một anh chàng tuyệt vời như này

"nó rất ngon.. mì và sốt đều vừa phải"

mặc dù ở nước ngoài suốt nhưng thời gian tôi động vào đồ ăn tây cực ít, một phần là vì thèm đồ hàn, phần còn lại là chúng nó cũng hơi đắt, tôi xót ví.

"anh biết làm đồ tây à? nó ngon lắm luôn"

"tôi từng đi đức mà, tôi đã học mỹ thuật bên đó"

"vante, siêu ngầu"

tôi vừa ăn vừa tấm tắc khen, tôi muốn làm anh vui vẻ cho dù hành động của tôi ngớ ngẩn như nào

tôi đã đặt cược tình yêu vào những việc này, tôi muốn anh là bạch nguyệt quang của tôi, chứ không phải là giữ trong tim tôi

"quý khách, tôi hỏi cậu một chuyện được không?"

"anh hỏi đi"

"vì sao cậu thích tôi vậy? ý tôi là chúng ta còn chẳng tiếp xúc nhiều đến mức có thể nói là bạn"

tôi ngẫm nghĩ một lúc

"vì anh đem cho tôi cảm giác an toàn"

"nó ngớ ngẩn đúng không? chẳng ai lại thích một người nhanh như tôi nhưng tôi hết cách"

"ai bảo anh xuất hiện chứ"

lời nói của tôi có chạm đến trái tim anh không? tôi thật sự muốn biết

max và min ơi, tôi đã bày tỏ hết rồi, hai em đã chứng kiến lời nói của tôi chân thành đúng không

tôi thấy vành tai anh ửng đỏ, anh hơi che mắt lại

"nó không ngớ ngẩn đâu, cảm ơn vì đã thích tôi nhiều như vậy"

"vâng?"

"ý tôi là tôi đã tò mò sao cậu thích tôi, nhưng khi nghe lí do thì tôi lại có chút hoài nghi bản thân mình có thật sự được cô ấy trân trọng không"

"tôi chưa bao giờ nghe cô ấy nói thích tôi vì bản thân tôi là như vậy"

"ồ, tôi đã hiểu sai về tình yêu của cô ấy"

"đã nói bao lần, cô ấy chỉ là không thích tôi thôi"

anh tự giễu, sau đó tôi dùng tay mình gạt đi điếu thuốc lá của anh

"thay vì hút thuốc, anh có thể hôn tôi"

ôi trời.... một lời mời táo bạo

liệu anh có hôn thật không?

anh sẽ hôn tôi chứ?

gương mặt của anh đẹp đến tôi ngây cả người, anh hạ tầm mắt xuống điếu thuốc tôi vừa hất đi, hình như tôi đã thua cuộc

"sao đấy? sợ tôi nhặt nó lên à"

anh bật cười, sau đó cầm tay tôi lên hôn vào mu bàn tay của tôi

"quý khách thân yêu, rất tiếc cho suy nghĩ của cậu, tôi hình như không thể nhặt nó rồi"

gương mặt của tôi đỏ như gấc, tôi đoán là vậy

"vậy thì mỗi lần thay vì hút thuốc, cậu ở bên tôi có được không?"

được, tôi muốn nói với anh như vậy, tôi biết là anh đã bắt thóp tôi trong tay rồi

tên cáo ranh mãnh, anh ta vừa chạm vào môi tôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com