Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

ngay mai 3

Sắp đi thăm quan rồi cho tao nghỉ chứ ?! Đằng nào chẳng thi xong rồi . Dương tí tởn . Nó bĩu môi.

- Mơ à ? Học tiếp . Đừng để thời gian lấy đi kiến thức . Nó nói lửng lơ , Dương cười đểu .

- Sao ? Thèm tao quá phải không ? Dương cố ý nói to , mọi người trong Căng- T e e n đổ dồn ánh mắt về tụi nó . Nó đỏ ửng 2 tai . Trợn trừng mắt nhìn Dương , hiểu ý đã vô ý chọc vào tổ kiến lửa . Dương quay phắt đi , quát lớn .

- Hay ho gì mà nhìn . Muốn ăn đấm cả lũ hả ?! Cả đám sợ sệt quay đi không dám săm soi nữa . Dương tí tởn quay lại với nó .

- Tao giải tán hết rồi . Giờ thì yên tâm nói chuyện nhé .

- Không ! Cút đi . Nó giận tím mặt . Dương cố nài nỉ .

- Thôi mà . Đàn ông con trai gì mà giận ghê thế . Bộ mi đàn bà hả ? Dương nói khích . Nó liền lấy tay véo thẳng tai Dương , Dương la oai oái . Lại lần nữa bao con mắt đổ về tụi này ( Thích gây sự chú ý đây mà ) .

- Đồ chết bầm .....

- Thả ra !! Đau . Dương van nài , nó thả tay ra . Tai Dương đỏ ửng , nó ném cho Dương 1 câu .

- Cho mày chết . Nói rồi , nó đi lên lớp . Dương đi theo miệng vẫn lầm bầm .

- Đồ khó ưa ....

__________________________________________________ _________________________

2 tiết đầu trôi qua , Yến cảm tưởng như là địa ngục đối với chính mình , ưỡn vai xuống mua quà cùng mấy đứa bạn . Mới đến được cửa Cang-teen , Yến đã nghe thấy tiếng chí chóe .

[...]

- Sao ? Thèm tao quá phải không ? Là Dương . Yến vui mừng chạy vụt vào , bỗng khựng lại . Dương không đi 1 mình , ngồi bên cạnh còn 1 cậu nhóc nữa . Trông rất đẹp và dễ thương . Đúng là trông rất tri thức nhất trường . Nhưng sao trông Dương có vẻ quá thân mật với cậu nhóc đó quá vậy . Phải chăng .... câu ta là ...Long !! Không nhầm đâu . Chỉ có cậu ta mới có nói những lời không ai dám nói ra với Dương . Còn véo tai nữa . Thật sự , cậu ta có cái gì mà lại thu hút được 1 con người lạnh như băng giống Dương đây . Đến Yến đây , 1 cô tiểu thư nhà giàu , xinh đẹp , học giỏi , đầy đủ mọi thứ . bao nhiêu anh chàng xếp hàng cầu hôn mà Yến nào thích vì trái tim người con gái đã trao cho 1 anh chàng - Là Dương . Vậy mà không ngờ Dương thẳng tay bỏ rơi Yến để đi theo 1 thằng con trai sắc đẹp chẳng bằng Yến tẹo nào . Yến cảm thấy khóe mi cay xè , chạy khỏi cái Cang - teen quái quỉ này mà lòng Yến thắt lại . Sao Dương lại làm thế . Dù chỉ là 1 hình ảnh nhỏ khi Dương bên người ấy thôi cũng đủ làm Yến đau khổ cả đời . Yến mạnh mẽ ngày xưa đâu rồi ? Không được . Dương nhất định là của Yến . 1 mình Yến . Không ai có quyền đụng vào . Không được .

__________________________________________________ ________________________

Thứ 4 , tuần sau ...

- Chuẩn bị xong chưa ?! Anh Phong gọi í ới . Nó chạy vèo xuống lầu . Đồ ăn , quần áo , tiền đủ cả chứ ?

- Dạ . Em mang hết rồi .

- May cho mày đấy . Vừa văn tay khỏi luôn . Anh Phong cười hiền . Đi giầy đi . Tao đèo mày đến trường . Muộn rồi đấy .

- Dạ . Đợi em tí .

__________________________________________________ ___________________________

- Trời ơi ! Hôm nay lớp 10a1 đi chơi rồi kìa . Xe nhà Dương xịn quá . Đám con gái trong trường nhao nhao . Yến tò mò đến xem . Dương ngồi trên chiếc ghế đá trường lấy quạt quạt lia lịa . Mùa Đông năm nay không lạnh mà lại cực kì nóng . Dương 1 tí lại nhìn đồng hồ rồi lại ngồi lẩm bẩm cái gì đó . Yến nhìn quanh và cá chắc là cậu nhóc đó chưa đến . Yến định chạy ra thì đám bạn của Dượng chạy lại . Cả đám con trai làm Yến ngại quá , Yến đành ngậm ngùi nhìn Dương bằng khoảng cách xa lắm . Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên , cậu nhóc đó mới xuất hiện , Dương còn nắm chặt tay cậu ta đưa lên xe . Yến bỡ ngỡ . Chưa bao giờ Dương nắm lấy tay của 1 đứa con gái nào , vậy mà ....

__________________________________________________ _______________________

- Đến rồi đó . Xuống đi .

- Anh về nhé . Em đi đây .

- Đi vui vào nhé . Nhớ mua quà cho tao đó . Không mua về nhà tao ' xẻo ' . Anh Phong tinh nghịch đùa . Nó cười . Chạy vào sân trường . Dương đứng bật dậy khi thấy nó .

- Đến lâu thế ?! Tao chờ mày từ 5 giờ sáng .

- Hâm à / Tao dậy muộn lắm . 7h 15 rồi. lên xe đi . Nó thúc dục . Dương không chần chừ liền nắm chặt lấy tay nó , nó giật mình nhìn Dương . Dương chỉ quay lại cười nhẹ với nó . Nó ngỡ ngàng . Lên xe , Dương dắt nó vào 2 chỗ trống . Dương đẩy nó vàod trong còn mình ngồi ngoài . Nó cứ há hốc mồm ra .

- Ớ ... Tao tưởng mày ngồi với đám bạn mày chứ .!

- Không !! Tao ... Dương ngập ngùng . Tao ngồi với mày còn .. trêu mày . Dương bối rối mãi mới tìm được lý do . Nó đứng phắt dậy .

- Thế thì tao chuyển chỗ . Dương nhanh chóng kéo nó lại

- Xe sắp chạy rồi . Vừa nói phát , xe ô tô liền phóng vù đi . Mất đà nó ngã xuống . Dương vội vã đỡ nó . Giờ đây , nó đnag nằm gọn trong thân thể Dương . Khuôn mặt nó áp sát vào ngực Dương .Nó tròn mắt ... nó có thể cảm nhận được huơng thơm từ Dương . Mùi này lạ lắm . Nó có cảm giác dễ chịu . Không phải nước hoa , không phải xà phòng tắm . nó dường như vô vị ,... nhưng sao nó cảm thấy bình yên quá . Nó nhắm mắt tận hưởng . Dương vẫn để nó ở nguyen trên tư thế này . Người lạ nhìn vào thì cứ tưởng chúng nó ôm nhau chứ chẳng phải . Nhận ra mình đnag làm điều kì quặc . Nó vội đẩy Dương ra . Dương nhìn nó . Mặt nó bây giờ đỏ au au . Nhìn trông ngộ phết . Dương cười thầm . Nó hếch mặt lên lấy vẻ tự tin .

- Cười gì mà cười . Bộ bị điện giật hay sao ?

- Không !! Tao thấy mày đúng là trẻ con quá . Dương vẫn bụm miệng cười .

- Mày người lớn với ai ?

- Với những người bé hơn tao . dương vênh mặt .

- Đối với tao á thì mày còn bé hơn cả những đứa bé hơn tao . Nó cãi giả .

- Mày ... Dương giận tím mặt . Phình phường thôi . Không thèm chấp con nít .

- Me too . Nó quay mặt ra đường không thèm nhìn Dương , Dươn cũng quay ra nói chuyện với đám bạn . Thỉnh thoảng cũng liếc nó phát cho đỡ nhớ . Buổi trưa , đứa nào cũng mệt lử . Lăn xuống ghế ngủ ngon lành . Nó cũng không ngoại lệ . Ngủ ngon lành đến lạ . Riêng Dương là chưa ngủ , chẳng những còn hứng thú hơn khi nó ngủ . Thấy nó dựa vào lớp kính cứng nhắc , Dương khẽ nhấc đầu nó đặt vào vai mình . Dương lấy tay vuốt má nó , rồi cười nhẹ . Ngố quá mất thôi Long ơi . Dương thở phào . Đầu dựa vào đầu nó , yên lành ngủ 1 giấc .

- 2 đứa nó ngủ say quá . Gọi không ta . Nó loáng nhoáng nghe thấy tiéng ai đó đang gọi mình .

- Điên mà không gọi . Dương khẽ cựa mình . Tiếng gọi 1 đứa dần to và rõ hơn .

- 2 đứa chúng mày làm gì mà nằm vào nhau ghê thế . Cả 2 người mở mắt thật to . Cái gì ? Nằm vào nhau á ? Cả 2 bừng tỉnh . Trời ạ . Sao lại thế này . Nó đnag nằm đè lên chân Dương . Dương lúc ngủ cúi gầm mặt xuống nên chỉ cách mặt nó khoảng 1-3 cm là ... chụt rồi . Nó nhanh chóng vùng dậy . Do k lường trước hậu quả , lúc nó bật dậy , trán vô tình đập bốp vào cằm Dương . Dương hét loạn lên , nó lấy tay ôm cái trán mình . Cả 2 đứa la oai oái , lẩm bẩm chửi rủa nhau . Mấy thằng bạn chảy cả mồ hôi chờ 2 đứa cãi nhau xong mới đưa xuống xe . Xuống đến nới rồi vẫn không ngớt cãi nhau làm thâyuf giáo phải vào can . Hội thằng Hưng " rừng " , hôi thằng Lâm"Tặc " và hội thằng Thịnh " thìn" đã ton ton chạy đi đến bãi biển lúc nào không hay . Thầy giáo cùng với hội Dương , nó và Minh về biệt thự sắp xếp đồ đặc . Minh và nó chia nhau phòng . 2 đứa nó tất nhiên dùng phòng cạnh nhau rồi . Có gì còn giúp đỡ nhau . Dương cũng không phải vừa , chọn ngay phòng cạnh phòng nó . Có gì còn tí tớn

Mấy thằng trong lớp chơi chán chê mê mỏi rồi mới chịu về . Trong khi đó , cơm nước đã gần xong xuôi hết mới vác mặt về . Dương chống tay gật đầu trước cửa .

- Anh hùng quá nhỉ . Biết mấy giờ rồi không ? Tối đến nơi rồi mới về đấy à .

- Khiếp . Ông lắm sự quá . Ra biển mò cua bắt ốc tí chứ . Thằng Thịnh " Thìn" phân bua .

- Lo cơm nước thế là tốt . Tụi tôi đi "ra khơi " chứ bộ .

- Bộ cái lộ tộ xộ ý . Các ông lằng nhằng quá . Vào ăn cơm hộ tôi cái . Dương phẩy phẩy từng đứa 1 .

- Oa . Coi bộ ngon nha . Toàn sơn hào hải vị thế này . Thằng Lâm " tặc " tấm táp khen , miệng chẹp chẹp .

- Thế nào ? Thầy nấu được chứ . Thầy giáo vui vẻ đùa . Thằng Hưng "Rừng " bốc miếng bỏ vào miệng .

- Ngon tuyệt vời thầy ơi . Đáng lẽ thầy nên làm đầu bếp mới đúng chứ ạ . Hưng 'rừng' thốt lên kinh ngạc .

- Chuyện . Thầy của tụi mình mà lại . Thịnh ' thìn' hất mặt . Cả lớp cười xòa . Thầy chỉ vào Dương , bảo .

- Em lên gọi Vũ , Quân , Long , Minh , An và Linh xuống ăn cơm đi .

- Dạ . Dương chạy nhanh lên tầng , miệng hét to gọi mấy thằng bạn và Minh . Gọi nó , nhưng không thấy trả lời . Dương gõ nhẹ cửa gọi .

- Này ! Xuống ăn cơm .

[...]

- Nghe tao nói không hả ?

[...]

Không có tiếng trả lời . Dương bắt đầu lo lắng . Nó sao vậy ?! Dương khẽ mở nhẹ cánh cửa . Căn phòng tối om , với tay bật công tắc. Dương tiến lại gần chiếc giường ngủ . Nó vẫn bình thường mà . Sao nó không trả lời .

- Này dậy đi ! Ăn cơm . Dương lay mạnh vai nó . Không phản ứng . Dương hơi sợ . Dương cố gắng lay nó dậy . Vẫn thở mà . Rõ ràng là tư thế nằm cong vút như con tôm , chăn gối thì đạp lung tung . Tư thế nằm thì cứ phải gọi là ... " thiên hạ vô địch " . Nhưng sao ngủ say như chết ý nhỉ . Dương cả tiếng đồng hồ không những không gọi đc nó , mà còn phải gọi cả thầy lên giúp . Cả lớp tìm đủ mọi cách nhưng không sao gọi nó được . Chuẩn bị rơi vào tình thế hoang mang , đột nhiên Minh từ đâu tới . Vỗ vai Dương nói .

- Gọi vô ích thôi ! Thằng này mắc bệnh 'ngủ dai' , gọi nó đến tết Nhật nó cũng không thèm dậy đâu . May ra có phép lạ . Minh cười nhe răng .

- Bệnh thật hay đùa? dường nhăn nhó , lo lắng thấy rõ .

- Thật đấy . Từ bé nó bị mắc căn bệnh này rồi . Mãi không chữa khỏi . Minh tỏ ra nghiêm túc .

- Ui trời . Thót cả tim , cứ tưởng nó làm sao . Thôi xuống ăn cơm đi .

- Ukm . Xuống chén thôi . cả lớp rầm rầm kéo nhau ăn cơm . Còn mỗi Dương là không . Nó mắc bệnh gì cơ . Có thật là bệnh nó không chữa được không . Vậy có nguy hiểm gì đến tính mạng không ( nằm mơ à , nguy = mắt ) . Nó mà có mệnh hệ gì chắc Dương chết mất . Dương ngồi cạnh giường nó .Dương chẳng biết làm gì ngoài việc ngắm nó ngủ . 1 cơn gió nhẹ thoảng qua khiến lòng Dương xao xuyến , bồi hồi . Con tim đập nhanh lạ thường . Cảm giác này đã quá quen thuộc với Dương nhưng sao Dương cảm thấy như lần đầu biết đến nó vậy . Nhìn nó ngủ ngon lành , Dương cảm thấy đôi mắt cũng muốn dí vào nhau . Có lẽ Dương đã bị nó cuốn vào trong giấc ngủ mất thôi . Sức chịu đựng của Dương có hạn , kết cục thì Dương cũng gục xuống bên nó . Ngủ không biết trời đất là gì ..

Nó cựa mình , Dương giật nảy liền mở mắt ra . Nó vẫn ngủ say ngon lành . 2 tiếng rồi mà chẳng thấy ai lên gọi Dương cả nó xuống ăn cơm cả . Dương đắp chăn lại cho nó , ra ngoài phòng . Xuống nhà bếp , mọi người vẫn đang ăn . Dương đi vào , cả đám nhao nhao .

- Ông tướng ngủ đủ chưa ? Linh Vũ hét lớn .

- Sao biết !? Dương kinh ngạc . Tú Linh hất mặt .

- Tao lên gọi mày thì thấy mày cả nó ứ ừ nhau... chịp ... ngủ . Linh bỡn cợn đùa . Thầy giáo chen vào .

- Linh nói rõ xem ứ ừ nhau là sao nào ? Dương vẫn ngu ngơ . Chưa hiểu cái gì . Quân vỗ vai hắn , miệng nhe cả hàm ra .

- Thì đấy ! Cả lớp trên xe thấy như thế nào thì ở đây y như thế . Nói rồi , Quân cười lớn , cả lớp ùa theo . Dương đỏ mặt . Miệng lắp ba lắp bắp .

- Tụi mày... n..no..nói ...g ..gì ...t hế ? T..t...tao ...làm...sao ?

- Ấp úng thế kia tức là thừa nhận rồi . Trường An trêu .

- Này.... đấy..đấy ..l ....là ...do tao... tao...mỏi...mới ....ôm ... nó ... cho đỡ thôi nhá .... đ..đừng có tưởng . Dương nói xong , mặt cúi gầm xuống đỏ ửng .

- Đến thằng ngu nó còn nhận ra mày sao rồi mà còn giấu giếm . Mày yên tâm , cả lớp chứng kiến hết rồi và cũng hiểu hết sự tình rồi . Yên tâm tụi tao không nói đâu mà sợ . Lâm 'tặc" cười , mặt trở nên nghiêm túc .

- Tụi mày ... thầy ... Dương hướng con mắt về phía thầy giáo . Thầy chỉ khẽ lắc đầu , cười hiền .

- Tình yêu đồng giới cũng là tình cảm của con người . Thầy không cấm . Vì thầy cũng đã từng trải qua . Thầy sẽ không nói cho bất kì ai đâu . Em đừng lo .

- Thầy đã từng trải qua á

Ukm ... đó là chuyện cách đây 29 năm về trước , khi đó thầy còn là 1 cậu học sinh 17 tuổi khù khờ . Chưa biết yêu là gì . Và rôi mối tính đầu của thầy cũng đến . Hơn 5 năm yêu nhau , vượt cả bao sóng gió . Mẹ thầy bắt phải đi lấy vợ không thì bà sẽ chết , thầy bắt buộc phải làm theo lời mẹ . Sau khi tổ chức đám cưới , thầy có đi tìm nhưng mọi thông tin về người ấy đều biệt tăm vô tích . Giờ thì... moi chuyện vẫn thế . Thầy vừa kể vừa nhắm mắt như muốn tìm lại kí ức năm nào .

- Vậy ... tức là bây giờ thầy vẫn ... yêu ...người đó ạ .

- Đúng . Không phải là bây giờ mà là mãi mãi . Thầy cười hiền . Không khí trầm hẳn đi , cả lớp chìm vào lặng im . Căn nhà bỗng trầm lặng . Bông từ đâu , nó ồ ạt chạy vào . Nói lớn .

- Sao không gọi ?! Cả lớp giật mình quay lại . Dương nhìn nó nói .

- Gọi nhưng có dậy đâu .

- Tao có nghe thấy đâu !!

- mày ngủ say như chết thì lấy đâu ra nghe được .

- Chém ít thôi ! Đến 1 tiếng động nhỏ tao còn nghe thấy nữa là .... Nó chống chế .

- Hừm ... đâu phải mình tao gọi . Cả lớp lên gọi mày đấy .

- ô thế à . ??

- Thật !! Không tin thì hỏi mọi người đi .

- Đúng không !?

- Ukm ... Dương này đểu lắm . Mấy thằng trong lớp cười đểu .

- Là sao ?! Nó ngơ ngơ

- À không có gì .

Cả bọn giả bộ không biết gì , rồi nhanh nhẹn đẩy nó vào bàn ăn kêu nó ăn . Nó vẫn bình thản và chẳng biết câu nói của bọn trong lớp có ý gì . Dương thì thùa biết .

Ăn xong , cả lũ định đi chơi thì bị thầy gọi lại bắt dọn dẹp cộng rửa bát . Đứa nào cũng quàn lưng lên chống đỡ mọi việc , uể oài làm việc nhà . Trong khi đó ... thầy giáo ...lại ngồi uống trà ( cũng nghịch ra phết ) . Đám học sinh làm xong thì thở phào nhẹ nhõm . Xong rồi cả lũ lại kéo nhau ra ngoài bãi tắm riêng của Dương . Ngồi bên đống lửa cháy rụi , bọn chúng kể cho nhau bao nhiêu là chuyện trên trời dưới biển . Thầy giáo đi ngủ sớm để ngày mai dậy nấu ăn . Trời về đêm , các khối khí lạnh khô bắt đầu lan trào . Nó co rúm người lại , mặt úp xuống để tráng cái lạnh mùa đông . May mắn cho Dương là có mang theo cái áo khoác . Thấy nó như vậy , Dương thương nó lắm .

- mặc vào đi !! Lạnh lắm đấy .

- Thôi không cần đâu . Tao có lanh đâu

- Lại còn chối !! Răng đập vào nhau liên tục kêu cạch cạch kia kìa .

- Thôi !! Tao vào nhà bây giờ ý mà. Nó cười trừ , đứng dậy , nó chạy nhanh vào nhà . Dương nhìn theo lặng lẽ . Buồn

Sáng ngày hôm sau , cái nóng ẩm lại đổ về . Cả đám rủ nhau đi ra bãi tắm riêng nhà Dương . Đưa nào cũng hào hứng , chạy vào phòng mình lấy đồ ra bãi . Thầy giáo chỉ ccầm mỗi quyển báo và chai nước ngồi ở ghế có mái che đọc . Đám học trò , đứa nào cũng cởi trần . Ưỡn ngực khoe cơ bắp , cơ bụng và ... mức độ trắng của mình . Ai ai cũng nô nức , cười giòn tan , chơi đùa với nhau hoặc nghịch nước . Riêng nó là " Lạc loài" . Nó mặc đúng chiếc áo cộc tay màu trắng , quần bò lửng . Thằng Minh vỗ vai đùa .

- Sao ?! Cởi trần ra tắm đi chứ . Trời nóng mà mặc kín thế .

- Không cởi được . Tao không thích phơi bầy . Tao "bảo quản" từ nhỏ quen rồi . Cả với hồi bé , chưa bao giờ tao cởi trần trước mặt bất kì ai đó dù gái hay trai nên ...

- Thôi thôi ... tao hiểu rồi . Khiếp ! Con trai gì mà cứ như con gái không bằng .

- Cái gì ? Tốt chứ có làm sao . Nó chống chế . Minh xua đuổi .

- Thôi ... Ông lằng nhằng quá . Kia kìa , ra chỗ thằng Dương ý . Chúng nó chơi đập dưa hấu vui lắm . Ra mà chơi .

- Tao không thích . Cứ ngồi đây với thầy à được rồi .

- Nhưng ông đi ngủ rồi mà .

- Mày cứ đi chơi với mấy thằng khùng kia đi . Kệ tao .

- Hừ .. UQan tâm lại còn... Minh càu nhàu , xong đứng dậy . Nó luòm Minh 1 cái rõ dài . Nhìn quanh , hội Dươg đang chơi đập dưa hấu , Dương đang đứng vào vị trí cầm 1 cây gậy tiến lên theo tiếng hò hét kinh người của đám bạn để dẫn nó đi đúng vị trí . Nó quay đi . Thả mình xuống chiếc võng màu xanh nước biển đậm . Nó 1 lần nữa chìm vào giấc ngủ .

Đang tiu ngỉu trong giấc mơ , nó cảm thấy mặt mình dính vài giọt nước trườn dài xuống cổ . Nó mở mắt ra , suýt hét lên vì sợ . Mấy thằng tinh quái của lớp đang vây quanh lấy nó . Thằng Lâm " tặc ' cười gian chưa từng thấy , nó hỏi nhỏ :

- Chuyện gì vậy ? tao nhớ là tao có vay tiền chúng mày đâu . Tính làm gì vậy .

- À không ! Tao chỉ muốn cho mày " thích" 1 tí thôi mà . Thằng Hưng " rừng " tiếp lời Lâm . Nó ngơ ngác .

- là sao ?

- ĐÙA TÍ ĐI NÀO ANH EM ƠI !! Cả đám con trai hô lớn . Bất ngờ , nó bị bế xốc lên . Nó vùng vẫy gọi Minh . Minh lúc đấy lại đang vào trong nhà lấy cái quạt . Dương thì vẫn chơi , khăn che mất tai Dương . Cả với chỗ Dương chơi cũng khá xa so với chỗ nó . Lũ nghịch quỷ bế nó ra biển , nó hơi run . Nước đã đến ngực bọn nó nhưng vẫn cố bế nó ra mặc cho nó kêu thả xuống . Rồi đột nhiên bọn nó thả nó ùm xuống biển . Nó hơi Sock , chìm vào trong biển nước . Nó bị nước sặc lên mũi . Mắt bị muối biển tràn vào , cay xè . Trong khi đó , bọn bạn đã bơi lên tới bờ . Nó chồi lên mặt nước , phì ra 1 đống nước . Mắt đỏ au au đầy tức giận , răng cập vào nhau kêu ken két .

- Tao mà lên thì chúng mày chết !! Nó lẩm bẩm . Dang tay với ra trước , đang chuẩn bị tư thế bơi . Bỗng , no cảm thấy các mạch máu của mình co lại , giật liên hồi , máu như dồn hết vào bắp chân . Nó hét lên . Đám con trai trên bờ tưởng nó đang dọa nên đứng đấy cười .

Duơng cũng vừa lúc chơi xong phần của mình , cởi khan ra . hắn nhìn quanh bãi tắm gần đấy tìm nó . Chỉ thấy mỗi mấy thằng nghịch quỷ của lớp nên Duơng chạy qua hỏi .

- Chúng mày thấy Long đâu không ?

- Ha Ha ... Mày bảo gì cơ ?

- Long ý . Dương gặng hỏi . Thằng Lâm " tặc " vỗ vai Dương chỉ ra đằng xa .

- Nó kia kìa .

- Đâu !!

- Kia kìa .

- Này , tao không đùa đâu nhé .

- Ơ .... Nó đâu rồi . Nó vừa mới bơi vào bờ xong đâu mất tiêu rồi .

- Cái gì ?!

- Tụi tao ... đùa nó tí .....ngoài biển .... nó .....Mấy thằng nghịch nhất lớp bắt đầu ấp úng . Duơng dường như hiểu hết được mọi chuyện . Mặt đỏ phừng phừng , ánh mắt vằn lên những tia đổ vằn nhìn bọn chúng . Mấy thằng khẽ co lại . Không chần chừ , Dương lao ra ngoài biển . Ngụp xuống nước tìm nó . Dương cầu mong đừng có chuyện gì với nó . Sau 2 phút bơi lội , Dương cũng kéo nó lên bừ được . Mặt nó giờ trắng bệch , cắt không còn giọt máu . Cả lớp đều đổ xô ra , thầy giáo yêu cầu tất cả đứng tránh xa để cho nó thở . Dương xúc động vỗ vào mặt nó . Miệng không ngớt van xin nó tỉnh dậy . Nó không phản ứng . Dương đành phải ngồi lên bụng nó , đặt 2 tay mình trước ngực và nhấn thật mạnh , thật mạnh . Nó vẫn ộc ra nước . Dương chẳng biết làm gì nữa , muốn cứa nó bắt buộc phải làm việc này . Nghĩ là làm . Dương dùng đôi môi mình chạm nhẹ vào môi nó tạo ra không khí và hô hấp . cả lớp tròn mắt nhìn Dương , ai nấy đều không dám thở mạnh . Dương cứ cách 2 phút lại ấn ngực và "tạo " hô hấp cho nó . Cuối cùng thì nó cũng ộc ra 1 đống nước , ho sặc sụa . Dương mừng quýnh lên . Bế xốc nó vào nhà rồi lên phòng ngủ . Dương bảo người giúp việc mang 1 bộ pyjamas lên . Còn mình thì mang chậu nước nóng cả khăn tắm lên cho nó . Dương lau khô mái tóc của nó . Định với tay cởi chiếc áo ngoài ra , bỗng Dương giật mình .

1 giây....

2 giây ....

3 giây ....

.........................................

- Thầy thầy !! Có chuyện em muốn nhờ .

- Có chuyện gì vậy !!

- Thầy lại đây em nhờ !!

- Sao !?

- ( Nói nhỏ ) Thầy vào thay đò giúp Long hộ em !!

- ....?

Ha Ha ha ha .................................................. ............

- Thầy .....

- Được rồi !! Ngại chứ gì .! Đàn ông đàn ang gì mà ... Thầy bỏ lửng câu nói làm Dương phát ngượng . Dương nào dám .... cho nó đâu . Ai lại làm thế với người mình thích bao giờ . Tính nó lại vốn bảo quản .

__________________________________________________ _______________________

Sáng hôm sau , nó vẫn chưa tỉnh . Dương và cả lớp hơi thất vọng .

__________________________________________________ _______________________

Sáng hôm sau nữa , nó cựa mình . Cả lũ gào lên như vừa thắng trận lớn . Nó nửa tỉnh nửa mê , đôi môi tái nhợt nhưng vẫn cố cười .

- Tụi bây làm gì vậy ? Thầy giáo cũng ở đây làm gì vậy !!?

- Đồ ngốc !! Cho tụi tao xin lỗi nhé . Mày bị chuột rút nằm ngoài khả năng dự đoán của chúng tao . 3 thằng nghịch quỷ bỗng ôm chồm lấy nó , nói 1 mạch như giết người .

- Hụ Hụ !! Được rồi . Chúng mày .... làm tao... ngột thở quá ..

- Xin lỗi nhá !! 3 thằng hoảng loạn tụt độ . Cả lớp cươi với nhau vui vẻ . Thầy giáo hài lòng .

- Em tỉnh lại là tốt rồi !! Mau ăn cháo đi !!

- Dạ .....

- Ăn đi ! Dương nấu cho mày đấy . Phải không Dương ? Thịnh " thìn " to mồm khoe , nó quay qua hỏi nhưng Dương đã chuồn đi lúc nào chẳng hay . Nó hơi bối rối .

- Thật vậy hả thầy !?

- Ừ ! Dương thức cả đêm để chăm sóc em đấy . Cháo nấu thì không cho ai thưởng thức . Nó bảo chỉ cho mỗi em ăn thôi . Đi siêu thị thì xem xét đồ ăn kĩ lắm . Nấu nhiểu món để đãi em khi tỉnh dậy đấy . Nghe xong , mặt nó đỏ ửng . Ai có thể ngờ là Dương lại làm nhưng chuyện này vì nó .

Mọi người sau khi nói chuyện với nó được gần 1 tiếng thì về phòng mình . Còn Minh và nó .

- Minh này ...

-hả ?

- Hôm nay !! Ai là người cứa tao vậy ? Nó ngập ngừng , lúng túng khi hỏi mInh . Minh nhìn nó với vẻ mặt đểu cáng .

- Mày muốn biết thật sao ?

- ư... ừ ....

- Là Dương đó !!

- Là Dương á ????/Nó nói to , Minh gật đầu . No hơi run .

- Vậy ... người lên bờ ai giúp tao ?

- Cũng là Dương .....

- Hả ???? Nó bàng hoàng , tuy vâytj vẫn cố gắng hỏi .

- Thế nó làm gì ?

- Thì .... dùng tay ấn mạnh vào ngực mày ...

- Phù ! May quá .

- Và ... làm việc mà mày thấy trên tivi đấy . Minh nói tiếp .

.............................

............................

Á Ấ Á Á A .................. Nó hét loạn nhà . Minh lấy tay bụp miệng nó . Nó ôm lấy đầu mình .

- Nói như vậy nghĩa là ....

- Ừ .Minh trả lời thản nhiên . Nó tức tưởi thật sự . Gục mặt xuống gối , nó nhăn nhó nói .

- Nụ hôn đầu của đời tôi .

- .....!!?

Thứ 2 tuần sau ...

- Lại đi học rồi chán quá thầy ơi !! Cả lớp 10a1 gào lên . Thầy giáo nguýt yêu bọn chúng .

- Khiếp !! Mới về mà la như thế còn đâu những ngày nghỉ đã qua rồi . Muốn quay lại đó thì đi đi .

- Thôi mà thầy !! Cả bọn chán nản . Đứa nào cũng xì xào ầm ĩ , làm cả thầy cũng phải nhập cuộc . Riêng có 2 người là im lặng . Từ cái hôm mà nó suýt bị chết đuối đến giờ , cả 2 vẫn im lặng chẳng nói câu gì với nhau . Những ngày còn lại của ngày nghỉ như là địa ngục với 2 tụi nó . Nó chẳng thèm nói chuyện với Dương , chắc vẫn còn giận cái vụ cướp mất nụ hôn đầu của nó

Ê làm sao thế hả ? Dương mở đầu câu chuyện . Nó làm ngơ .

- Không có gì .

- Lạnh lùng thế ?! Hôm nay là thứ 2 . Định dậy tao học chứ !? Duơng bĩu môi .

- Dạy chứ sao không ? Mang sách Toán đến nhớ chưa ? Tuy giận nhưng nó vẫn cố gắng nhắc Duơng học đều .

- Biết rồi !!

- Ừ ! Thứ 3 tao đi làm đấy nhé . Nên đến nhà mày hơi muộn tí .

- Được rồi .

........

- Thế ... có cần ... tao .... đèo mày đi học không ? Duơng cúi mặt hỏi nó .

- Không . Cảm ơn . Nó cười lấy lệ .

- Vậy ... mấy giờ mày tan ?

- Tao xin rút gọn thành 4h rồi . Cho nên học đến 6h là kết thúc thôi .

- Tao sẽ đón mày .

- ???? Nó im lặng , quay mặt về phía cửa sổ . Dương mà nhìn thấy cái bản mặt nó bây giờ chắc là ... Trời ạ ! Nó nghĩ gì thế này . Không trả lời có nghĩa là đồng ý ư . Dương cũng hiểu câu trả lời của nó nên từ giờ học đến giờ cứ cười suốt.

Hết giờ học , nó lầm lũi đi về . Dương cũng đi theo . Hôm nay lạ ghê !! . Xe máy , ô tô thì không đi , Dương chọn ngay cái xe đạp " cào cào" màu đen đi mới kinh chứ lại . Nó thấy Dương cứ đi theo mình , nó mới quay lại hỏi .

- Mày cùng đường à ?

- Ừ . Nhà tao đầy đường để đi mà .

- O-jama shimasu ( Tôi sẽ tạo ra 1 sự phiền toái cho mình ) . Nó nói .

- Tiếng nhật à ?

- Ừ . Thì sao ?

- Kinh nhờ . Mày trông " tồ" thế mà cũng biết đấy .

- Tinh vi !! Nó hứ cho 1 cái rồi cố phóng đi thật nhanh . Đến ngõ nhà nó , nó quẹo sang . Dương đi thẳng nhưng vẫn cố nói to .

- Sayonara (tạm biệt )

- Bakana ( Ngu ngốc ) .

__________________________________________________ ________________

- Long ! Chị nhớ em quá !! Chị Trang từ đâu ra lao vào ôm chầm nó . Nó ho hụ hụ .

- Chị ! Ngộp thở ... hụ hụ ....

- CHỊ TRANG ! NGỘP THỞ LONG ! Tiếng hét đó cất lên làm mọi người trong quán giật mình quay ra xem ai mà lớn tiếng vậy . Nó bàng hoàng . Lại là Duơng . Sao nó đi đến đâu , thằng này có mặt ở đó thế không biết .

- Làm gì ở đây vậy Duơng ? Mấy tuần Long bị đau tay có thấy mày xí xớn đến chỗ chị đâu ? Chị Trang làm bộ mặt giận . Dương không thèm quan tâm , lướt vèo qua mặt chị Trang , vỗ vai nó .

- Mày có sao không ?

- Làm gì ở đây vậy ?

- Tao đến xem mày làm .

- Thế thì về đi . Tao không rảnh mà cho mày nhìn lúc làm đâu .

- Thế thì tao nhắm mắt lại . Không nhìn nữa .

- Mày .... Tùy . Tao không quan tâm .

- Được thôi ! Làm nhanh lên nhé ! Em yêu . Anh chờ ở đằng kia kìa .

- Cái thằng ..... Nó đỏ ửng mặt , chị Trang đứng ở đấy chứng kiến toàn bộ . Bắt đầu sự hoài nghi đổ dồn về 2 đứa của chị . Duơng chưa bao giờ quan tâm ai sâu sắc đến thế . Chẳng có lẽ....?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #khuog