Au: JanJamTakemichi thay vì trở về 12 năm trong quá khứ thì cậu trở về hẳn 20 năm trước, từ một thanh niên 26 tuổi trở thành một thằng nhóc 6 tuổi. Cậu cố gắng hết sức để cứu lấy tất cả mọi người. Hinata, Baji, Enma, Mikey... thậm chí cả Tetta- chết tiệt-Kisaki. Người hùng mít ướt của chúng ta đang cố gắng hết sức và vì Chúa!!!! Tại sao mọi người cứ cư xử kỳ lạ thế này????P/s: không reup dưới mọi hình thức.P/s: có cp 3p HanKisaTake vui lòng cân nhắc khi đọc.…
Thể loại đam mỹ, ấm áp,sủng,HE,nhất thụ nhất côngCậu từng tự tử,khi đó cậu biết tính hướng của mình và cậu bị mọi người biết,thời điểm đó cậu mới 15 tuổi.Cậu không chết nhưng trên cổ tay mình cậu để lại vết sẹo vừa dài vừa sâu,cũng từ đó cậu khép chặt trái tim lẫn tính cách mình lại.Cho đến khi cậu gặp được anh,anh lại mở lỏng cậu ra,anh nói với cậu "Hãy để anh được yêu em,mãi mãi,để anh xoá đi những vết thương của em,được không em".Lời tác giả:lần đầu mình viết truyện,mình viết theo sở thích và cảm xúc thôi,ai không thích thì xin mời đi qua ạ chứ đừng không yêu lại nói lời cay đắng.Ai góp ý chân thành thì xin cứ để lại ạ,tớ xin tiếp nhận ạ.…
Hán Việt: Lỏa môTác giả: Tô Mã LệTình trạng raw: Hoàn thành (86c)Nguồn CV: Vespertine & HanlacEditor: boobannana 🍌 Bìa: L'ours Mange la BananeThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, H văn, Gương vỡ lại lành, Vườn trường, 1v1, Phi song khiết 🌂---------Văn án:Giáo viên đi đến giữa phòng vẽ tranh vỗ vỗ tay, "Đến giờ tan học."Dư Ôn ngẩng đầu đưa mắt lên nhìnNam sinh trên ghế đã đứng dậy, thoải mái hào phóng mà trần trụi.Bạn tốt bên cạnh ngượng ngùng dùng tay che mắt, xuyên qua khe hở giữa ngón tay lẳng lặng nhìn chằm chằm đồ vật giữa hai chân đối phương.Ánh mắt Dư Ôn quét xuống, đối phương đang xoay người nhặt quần áo trên mặt đất.Ngoài cửa sổ ánh sáng xuyên thấu qua khe hở cánh tay nam sinh chiếu thẳng vào trong mắt Dư Ôn. Cô hơi nheo mắt lạiChỉ nhìn đến vật rũ xuống trong không khí kia. Nặng trĩu.Rất có phân lượng.⚠️ LƯU Ý ⚠️🔞 Nam chủ là người mẫu khỏa thân, nữ chủ là sinh viên mỹ thuật, HE, 1v1, Vườn trường thịt văn.🔞 Truyện edit chưa có sự đồng ý của tác giả.🔞 Truyện có yếu tố 18+ cân nhắc trước khi xem.🔞 Tuyệt đối không reup bản edit.🔞 Bản edit được thực hiện bởi editor boobannana và chỉ được up ở wattpad boobannana, Cửa Hàng Chuối Của Boo và WP L'ours Mange la Banane.--------Ngày bóc vỏ chuối: 26/8/2021Ngày ăn xong quả chuối: 26/11/2021…
Tựa đề: Thế thân "rối" hay Thế thân ngoạn mẫu (替身玩偶)Tác giả: Ức Ngưng Mai (忆凝梅)Thể loại: cường cường, bá đạo công, mỹ cường thụ, ngược luyến tàn tâm, little SM, HETình trạng tác phẩm: hoàn chính văn + 100 câu hỏi phu phu tương tính (4/?)Tình trạng bản dịch: trong thế kỷ này a...Trans: QT Ca ca+ Google Đại hiệp + Từ điển tỷ tỷ "vạn năng"Edit: MinRan "muội muội".Tại mình thấy trong Wattpad không có nên mình coppy vào đây thôi. Mong mọi người đừng mắng ạk…
Thế Gia Danh MônTác giả: Thập Tam XuânXuyên qua trở thành sửu nữ* đệ nhất kinh thành, chồng không thương, mẹ chồng không thích, cha mẹ không còn lại còn bị tiểu thiếp bên cạnh xoi mói. Nhưng bất công chính là vì hoàng đế tứ hôn nên nàng không thể hòa ly. Có điều không sao hết, ta khác có cách sống thật tốt *Sửu nữ: Người đàn bà xấu tính xấu nếtP/s: Ta kì công như vậy post cho các nàng, mong các nàng đọc vui vẻ... Còn VOTE thì... "tùy lòng hảo tâm <3 '' ^^…
Đọc ThầmTác giả: PriestTrạng thái: FullĐộ dài: 185 chương bao gồm cả ngoại truyệnThể loại: Đam mỹ, trinh thám, tình địch trở thành tình nhân, niên thượng.Giới thiệu:Truyện diễn biến theo từng giai đoạn, từ lúc còn nhỏ đến giai đoạn trưởng thành rồi quan hệ xã hội, những nổi đau tổn thương sâu sắc...Chúng ta không ngừng tìm hiểu nguyên nhân cũng như tìm hiểu động cơ xuất phát của những kẻ phạm tội, phải tìm kiếm những niềm vui nỗi buồn sự an lạc và yếu ớt nhất của họ, không những thử đặt mình vào hoàn cảnh của họ mà còn phải cảm thông cho họ, tha thứ cho họ, không phải để cho tội ác một lý do trốn tránh, không phải để bái phục trước sự phức tạp của nhân tính, không phải để xét lại mâu thuẫn xã hội, càng không phải để dị hóa cả chính mình thành quái vật.Chúng ta chỉ đang tìm cho mình, và cho những người vẫn gửi gắm kỳ vọng vào thế giới này - một lời giải thích công bằng mà thôi.…