Chap 13. The First Kiss
* Cốc cốc *
Tiếng gõ cửa làm cô thức giấc , cảm nhận được thứ nằng nặng ở tay thì nhìn xuống . Em vẫn đang ôm cô , miệng còn hơi chu chu ra rất đáng yêu , cô thực sự rất muốn cúi xuống mà áp môi mình vào nhưng lí trí không cho phép . Biết đâu sau khi hôn , em lại sợ và xa lánh cô thì sao ? Cô nhẹ nhàng rút tay mình ra , cố để em không tỉnh . Tay kia cô ôm lấy đầu em , tay còn lại khẽ di chuyển , tìm gối đặt vào . Bất chợt em vòng tay câu lấy cổ cô , mắt vẫn nhằm làm cô mất đà , nằm đè lên người em . Em hít hà mái tóc cô , miệng lẩm bẩm .
- Chị đây rồi , thơm thật !
Cô nghe xong thời giật mình , chẳng lẽ em đang mơ về cô sao ? Chống tay xuống giường , nhồm lên một chút để xem em . Tay Lan Ngọc vẫn đang câu lấy cổ cô , đột nhiên bật dậy , hôn sâu vào môi cô . Lưỡi em dần di chuyển vào khuôn miệng cô . Dĩ nhiên là cô đáp lại , em chủ động và vài phút trước cô còn thèm muốn nó , làm gì có lý do để từ chối . Nhưng việc làm này của Lan Ngọc cũng làm cô mất 3 giây để định hình sự việc , mắt tròn mắt dẹt tiếp nhận . Miệng lưỡi dây dưa với nhau , cả cô và em đều luyến tiếc tách ra lây không khí . Cô ghé sát tai em thì thầm .
- Bạn Ngọc dậy ăn cơm ! Tối rồi .
- Em buồn ngủ , không ăn đâu ! - Lan Ngọc đẩy người Thúy Ngân ra , Thúy Ngân nằm vật sang bên cạnh .
- Ừm . Lát mình đi ăn nhá ? - Tay cỡ vuốt nhẹ má em
- Em không đóiiiii . - Lan Ngọc nói trong mơ màng .
- Thật không ? - Thúy Ngân xoay hẳn người Lan Ngọc nằm đối diện với mình .
- Thậ . . . . * Rột rột * - Trả lời chưa dứt , bụng Lan Ngọc đã lên tiếng xác nhận sự thật làm em đỏ mặt . Lúc này mới mở mắt ra , nhìn thẳng vào mắt cô .
- Haha . Em không nói dối tôi được đâu . - Ánh mắt châm chọc .
- Em . . . .
- Thôi , không ăn cơm ở nhà nữa , dậy đi tắm rồi tôi đưa em đi ăn . - Cô nhanh chóng đứng lên , kéo Lan Ngọc nhõng nhẽo ngồi dậy .
- Đi tắm đi , nhanh lên ! - Cô lấy bộ váy mua cho em hôm qua đặt sẵn lên giường cùng nội y .
- Chị Boss ơi ?
- Dạ ? Ai bảo em gọi như thế ? Gọi tôi là Ngân thôi . - Cô lườm em .
- Tại sao ?
- Tôi không muốn bất kì một chữ Boss nào được em gọi tôi hết . Còn người ngoài thì kệ họ . Với tôi , em khác , họ khác . Em hơn họ ! - Thúy Ngân nắm lấy đôi vai nhỏ bé của em , ân cần .
- Vâng . . . .Ngân cõng em đi . . .
- Chân em đâu ?
- Thế em đi ngủ tiếp .
- Dạ dày em đang đói . Có dậy ngay không ? - Cô quạo em
- Không . Em mệtttt
- Em đừng trách tội ác ! - Nói rồi , cô bước đến bế thốc em lên đi thẳng vào nhà tắm .
- A . . . A . . . Thả em xuống . - Lan Ngọc vùng vẫy nhưng vô hiệu .
Cô đặt em ngồi lên nắp bồn cầu còn mình đi xả nước vào bồn tắm. Lan Ngọc thấy cô làm thì cứ thể ung dung ngồi ngắm chị , miệng không ngừng cười tươi .
- Vui lắm đấy mà cười . Lại đây nào . - Cô quay ra nhìn em , vẫy em .
- Sao không ? Được Ngân chăm sóc vui bỏ xừ ! - Lan Ngọc bước đến .
- Rồi , em tắm đi .
- Ừm . . . Chị đừng nói là tắm chung đấy chứ ? - Lan Ngọc bỗng chốc đỏ mặt .
- Em thích thế không ?
- Không bao giờ . . . .
- Muộn rồi cưng , chị cũng không nghĩ ra nhưng chính em nhắc mà . - Thúy Ngân nở nụ cười ranh mãnh .
- Không chị ra ngoài đi !
- Em thẹn à ?
* Gật đầu , cúi gằm mặt *
- Thôi , tôi đùa đấy . Tôi sẽ đợi ở ngoài . Nhanh lên , tôi đói lắm rồi . - Cô nhẹ xoa đầu em , rảo bước ra ngoài , đóng cửa lại cẩn thận cho em thoải mái .
20p sau, Lan Ngọc từ phòng tắm đi ra , trên người là bộ đồ ban nãy cô đã để sẵn trên giường . Còn cô thì trong lúc chờ em tắm đã đánh được một giấc . Cô có thói quen nằm sấp nên mặt áp sát vào nệm , hai cái má bị ép lại trông rất đáng yêu .
- Mình mới tắm có một tí mà đã ngủ được rồi . Chắc chị mệt lắm ! - Lan Ngọc thầm trách nhưng cũng thương lắm . Em tiến lại , bẹo má trêu ghẹo cô. Cô bị làm phiền thì cũng tỉnh giấc , thấy em đang trước mặt mình gần đến thế , cô vội vàng bật dậy , lúng túng .
- . . . Em . . . tắm xong lâu chưa ? - Cô gãi đầu , nhăn mặt chữa ngại .
- Em ngồi đợi chị 10p rồi đấy ! Thế mà bảo đói . - Lan Ngọc trêu ghẹo .
- Đói nên mới ngủ cho hết đói ! - Cô thẹn quá , đối đáp lại .
- Ngủ sao hết đói được ? - Lan Ngọc ngốc nghếch hỏi .
- Vì tôi là khác người . Đi thôi . - Cô đáp gọn rồi nắm tay em kéo đi.
- Chị không tắm à ? - Lan Ngọc níu tay .
- Lát về tắm . Thương cho cái dạ dày của tôi với của em đi .
- Em không ngoan à ? - Lan Ngọc làm mặt giận dỗi .
- Ai bảo em thế ? - Thúy Ngân lo lắng .
- Thì từ nãy đến giờ chị cứ cọc cằn với em . . .
- Thôi , tôi xin lỗi . Em ngoan lắm . Em chỉ hư vì để cái bụng em réo thôi . - Cô quay lại , ôm Lan Ngọc vào lòng dỗ dành .
- Gìơ đi ăn rồi còn gì ?
- Gìơ đi ăn thôi . À , xin lỗi em hôm nay không đưa em đi mua nội thất được .
- Không sao , em thích ôm chị ngủ hơn . - Lan Ngọc tự cắn vào lưỡi , trách sao có thể nói với chị chuyện đấy .
- Ừ , thế thôi khỏi chuyển . Từ nay trở đi em ngủ với tôi !
- Không . Em nói nhầm đấy .
- Tai tôi chưa đến mức bị lãng đâu . Quyết định vậy đi ! Em có đi ăn không thì bảo , nãy giờ đứng lâu quá đấy . Đi nào !
- Vâng . . . - Lan Ngọc lẽo đẽo đi sau Thúy Ngân, tay đã bị Thúy Ngân nắm .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com