Chương 445: Cứng rắn
"Thế đồ đâu?" Bạch phu nhân hỏi, "Mấy thứ con mua đâu rồi?"
Bạch nhị lang ngớ ra, nói không ra lời.
Bạch phu nhân tiếp tục nói: "Giờ trong phòng con được có được mấy món đồ? Còn đâu toàn để tặng cho người ta, không phải ta không cho con chơi với trẻ con trong thôn, nhưng cũng không thể chơi như vậy, bao nhiêu tiền mừng tuổi như thế, nói tiêu hết là tiêu hết được luôn."
Bạch lão phu nhân nghe vậy thì cũng nói, "Nhị lang à, bây giờ con còn nhỏ, để cho mẹ con giữ tiền giúp con, con yên tâm, nhà chúng ta không thiếu tiền, mẹ con sẽ không dùng tiền của con đâu."
Bạch nhị lang liền lau nước mắt nói: "Bà nội, mấy đồ đó là do con muốn tặng cho các bạn con, bọn họ cũng tặng đồ cho con mà. Sau này con không tiêu tiền lung tung nữa được không ạ, bà bảo mẹ trả lại tiền cho con đi."
Bạch lão gia cũng nói: "Mẹ, nhị lang đã trưởng thành rồi, không thể so với trước kia được, hơn nữa tiền này là do hắn kiếm, không phải nhà ta đưa, cứ để cho hắn tự quản lý đi ạ."
"Không được,"
Sắc mặt Bạch lão phu nhân trầm xuống, cứng rắn nói: "Tiền trong nhà cũng chẳng phải do gió to thổi tới, nhị lang tiêu tiền không biết tiết chế, để tiền cho mẹ hắn giữ, nếu hắn muốn dùng tiền, bình thường cho hắn mấy lượng bạc là được."
"Mấy lượng bạc đủ làm gì đâu ạ," Bạch nhị lang nói: "Nếu nông trang của con phải mua hạt giống mới, hoặc là phải làm gì đó thì không biết sẽ tốn bao nhiêu tiền đâu ạ."
"Con đừng lừa ta, tưởng ta không biết hả, bây giờ tiền nông trang chi tiêu đều là do nhà Thiện Bảo ra, cần gì dùng tiền của con?"
"Mẹ," Bạch lão gia không nhịn được nói: "Người xem Thiện Bảo cũng tự quản lý tiền của mình kìa.."
"Con của con và Thiện Bảo giống nhau sao?" Bạch lão phu nhân ngắt lời hắn, nói: "Tiền mà Thiện Bảo giữ, ngoài để mua một ít đồ chơi, thì phần lớn đều tiêu vào sách và bút mực, mà con xem tiền của nhị lang toàn tiêu ở chỗ nào?"
Bạch lão gia khuyên hồi lâu mà Bạch lão phu nhân cũng không đồng ý, cuối cùng Bạch lão phu nhận tức giận, dứt khoát nói: "Ta muốn đi ngủ, các con đừng đứng ở đây nữa, sau khi rời khỏi đây không được cãi nhau, tiền tạm thời cho mẹ hắn cầm, chờ bao giờ hắn lớn thì nói tiếp."
Khoảng thời gian trước Bạch lão gia có nói về việc giáo dục con trai nhỏ với Trang tiên sinh, biết đứa trẻ này không thể toàn đánh, mà còn phải khen, có đôi khi để lên người cậu một cục đá* còn có hiệu quả hơn đưa tay đánh cậu nhiều.*Ý là đặt trách nhiệm lên vai.
Kết quả không ngờ tiến hành ở chỗ con trai rất thuận lợi, nhưng lại bị mắc ở chỗ mẫu thân và thê tử, Bạch lão gia cũng thấy nóng, trầm mặt hành lễ rồi lui ra.
Đương nhiên, còn xách cả con của hắn theo.
Bạch nhị lang cảm thấy đã vô vọng với việc lấy tiền, may mà cậu còn để 29 thỏi ở chỗ Thiện Bảo, nếu không chắc chắn cậu sẽ khóc đến chết.
Cậu thề, cậu nhất định sẽ khóc chết trước mặt mẫu thân cho nàng xem.
Bạch lão gia tóm con trai đi như bay, Bạch phu nhân thấy trượng phu tức giận, trong lòng cũng hơi thấp thỏm, vội vàng nhấc váy đuổi theo.
Mãi đến khi đến chính viện, Bạch lão gia mới dừng bước, để con trai đi về phòng trước, chờ Bạch phu nhân đuổi kịp mới trầm giọng nói: "Đưa tiền trả lại cho nhị lang đi."
Hiển nhiên Bạch phu nhân không ngờ hắn còn nhắc lại cái này, hé miệng định biện giải, bỗng thấy Bạch lão gia chán nản nói: "Trần thị, nếu nàng muốn lấy tiền từ chỗ nhị lang, thì cũng nên hỏi hắn trước, hoặc là nói với hắn một tiếng, ta mới nhớ ra, lúc nãy ăn cơm sao nàng không nói với nhị lang một tiếng?"
Sắc mặt Bạch phu nhân tái nhợt, không phải là vì Bạch lão gia chất vấn, mà vì Bạch lão gia gọi nàng là "Trần thị".
Từ khi bọn họ thành thân tới giờ, đây là lần thứ hai hắn gọi nàng như vậy.
Lần đầu tiên là khi hắn muốn đưa nhị lang đi huyện học.
"Lão gia.." Bạch phu nhân hít sâu rồi nói: "Chàng không biết nhị lang tiêu tiền quá tay thế nào ư?"
Bạch lão gia không kiên nhẫn nói: "Nếu đây là tiền nhà mình đưa thì không nói, nhưng đây là tiền hắn tự kiếm."
"Đó là kiếm từ chỗ của chàng.."
"Vậy cũng là kiếm," Bạch lão gia hiểu suy nghĩ của nàng, bởi vì chuyện ba đứa trẻ mua đứt mạch giống rồi bán giá cao cho hắn mà hai ngày nay lão phu nhân và Trần thị đều không quá hài lòng, hắn nói: "Nếu đây là do ba đứa trẻ tự mình làm, vậy chúng ta không thể nhúng tay quá nhiều.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com