Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương : [26][27]

26: Bức Ảnh

Sáng hôm sau Mạnh Quỳnh đưa Phi Nhung đến trường rồi mới đi làm

"Chiều anh có cuộc họp nên sẽ bảo tài xế đón em "

" Vâng, hôm nay học xong em sẽ về nhà chính với chơi với mẹ "

" Ừ, phải bảo tài xế đưa đi , không được đi lung tung "

" Được "

Phi Nhung mở cửa xe bước xuống quẩy quẩy tay

" Tạm biệt "

" Em vào lớp đi " mạnh Quỳnh nhìn cô bước vào trường mới bảo tài xế láy xe rời đi

Hôm nay vì bị bệnh nên Hoàng Y Nhung không đến lớp,buổi học được ra về sớm 15 phút Phi Nhung đứng trước cổng chờ tài xế của mình

" Phi Nhung cậu đang chờ Nguyễn tổng đến đón sao? "Tống Minh Huy nói

" Không có, mình chờ tài xế, hôm nay anh ấy bận công việc rồi " Cô nói mà mặt buồn hiu

" Vậy à,không biết hôm nay Y Nhung làm sao mà nghĩ nữa "

" Cậu ấy không khỏe, mình mới gọi cậu ấy khi nãy "

" Ừ, Phi Nhung trên tóc cậu dính lá cây kìa "

" Hả, chỗ nào? " Cô sờ vào tóc mình

" Phía trên "

" Sao? đã rớt xuống chưa " Cô vẫn tiếp tục phủi xuống

" Để mình lấy xuống cho "

" Cảm ơn cậu nhé " Cô mỉm cười

Chiếc xe đậu trước mặt Phi Nhung tài xế đi ra mở cửa

" Thiếu phu nhân "

" Tớ về trước nhé " Cô nói với Tống Minh Huy rồi lên xe đi về nhà chính

.....Trong phòng tổng giám đốc

" Gì thế?" Nguyễn Mạnh Thành đi vào mặt nhăng nhó khó coi

" Mẹ bắt em lấy vợ "

" Ừ "

" Gì vậy anh 2, anh không an ủi em miếng nào sao? "

" An ủi gì?"

" Nói chuyện với anh, em vạch đầu gối mình ra nói chuyện còn êm hơn "

" Vậy thì ra ngoài đi "

" Anh 2 "

" Nói "

" Nghĩ cách giúp em đi "

" Cứ cưới về, từ từ rồi tính "

" Như anh vậy đó hả "

" Là sao?" Anh ngước lên nhìn Mạnh Thành

" Thì cưới người ta về, làm cho người ta nhập viện còn phải bỏ qua nước ngoài. Hờ, vậy mà cũng không thoát được anh "Mạnh Thành làm mặt thương tiếc

" Vào đây để kiếm chuyện ăn đạn sao?"

" Không phải anh đối xử với người ta vậy sao?"

" Im miệng lại "

" Chọc anh thật vui á, chị dâu của em ở nhà sao chắc cực khổ với anh lắm "

" Đi ra ngoài đi, nhức đầu quá "

Mạnh Thành ôm một bụng cười đi ra ngoài để lại Mạnh Quỳnh ngồi nhăng nhó trên ghế.

" Mình tàn nhẫn vậy sao? " Anh sờ sờ vào càm

Mạnh Quỳnh lấy điện thoại ra gọi cho Phi Nhung

("Alo)

" Em học về chưa?"

(" Dạ về rồi, đang làm bánh với mẹ ")

(" Anh có về ăn tối không?")

" Không, anh có hẹn với bạn chắc 10h mới về, em ngủ trước đi khỏi đợi anh "

(" Vậy em ở lại ăn tối với ba mẹ, anh đi uống rượu sao?")

" Một vài ly thôi, sẽ về sớm với em "

" Vâng,vậy anh làm việc đi "

" Ừ "

Mạnh Quỳnh cúp máy dựa lưng ra sau ghế, anh bây giờ chỉ muốn đem cô lên giường ân ái mà thôi.

*Cốc cốc cốc*

" Vào đi "

"Dạ có người gửi cho Tổng giám đốc " Trợ lí Hoàng đi vào

" Ừ, bao lâu nữa sẽ họp "

" Dạ 40 phút nữa "

" Cậu ra ngoài chuẩn bị đi "

" Vâng "

Trợ lí Hoàng đi ra, Mạnh Quỳnh đưa tay lấy phong bì nhìn chầm chầm vào nó. Vừa mở phong bì ra nhìn vào những bức ảnh khiến anh nhíu mày chặt lại

Mạnh Quỳnh quăng mạnh sấp ảnh xuống bàn làm việc, xoay ghế vào trong tường nhắm mắt để lấy lại bình tĩnh.

" Minh Tề cậu cho người điều tra ai đã gửi phong bì đến tập đoàn cho tôi "

("Vâng ")

" Đã bắt Phạm Minh Minh chưa?"

(" Đã cho người đi làm ")

" Ừ "

...... Mạnh Quỳnh về đến biệt thự là gần 1h khuya trên người nồng nặc mùi rượu, mở cửa phòng thấy Phi Nhung đang nằm ngủ trên giường nhưng vẫn không tắt đèn

Mạnh Quỳnh đi thẳng vào phòng tắm, bước ra chỉ khoát áo choàng tắm rồi đi tắt đèn. Phi Nhung đang ngủ thì cảm giác được phía bên niệm lúng xuống

" Ưm...anh về rồi sao "

" Ừ "

Phi Nhung lăn vào vòng tay của anh, tay ôm chặt lấy Mạnh Quỳnh . Mạnh Quỳnh đưa tay vuốt vuốt mái tóc của cô.

Sáng hôm sau khi cô thức giấc đã không thấy Mạnh Quỳnh đâu,đi vào phòng tắm vscn rồi xuống nhà ăn sáng

" Thiếu phu nhân "

" Vâng, bác Mạnh Quỳnh anh ấy đi làm rồi sao? "

" Cậu ấy đi từ sớm, có dặn tài xế chở thiếu phu nhân đi học "

" Vâng, vậy con vào ăn sáng "

Phi Nhung đi đến lớp như mọi khi, đằng sau có tiếng của Hoàng Y Nhung

" Phi Nhung chờ tớ "

" Y Nhung cậu khỏe hơn chưa?"

" Ừ, khỏe rồi, chỉ bị sốt "

" Vào lớp thôi "

Cả ngày hôm nay Mạnh Quỳnh không đến trường đưa rước, cũng không gọi điện cho cô . Đã gần 6h tối nhưng vẫn không thấy Mạnh Quỳnh đi về, cô đi xuống sảnh lớn mở tivi lên xem rồi chờ anh về.

Nhìn vào tivi Phi Nhung mở mắt hết cỡ khi báo đài đưa tin ' Vào 3h chiều nay tập đoàn Phạm thị chính thức xác nhập vào Nguyễn thị, Tổng giám đốc Nguyễn thị Nguyễn Mạnh Quỳnh tuyên bố, chủ tịch của Phạm thị hiện tại là cô Phạm Phi Nhung cũng là thiếu phu nhân Nguyễn thị và là con gái duy nhất của ông Phạm Minh đã qua đời cách đây 5 năm "

Ngoài sân có xe chạy vào, quản gia cũng đi ra.

" Thiếu gia mới về "

" Ừ "

Mạnh Quỳnh nhìn Phi Nhung đang chăm chăm vào tivi ở phòng khách, anh đi lại thì thấy đôi mắt ứa nước của cô.

" Sao lại khóc? Phạm thị là của em "

" Cảm ơn anh " Cô ôm chầm lấy anh

" Ừ, nín đi, có biết khóc rất xấu không?" Anh kéo cô ra lau nhẹ nước mắt cho cô

Ăn tối xong Mạnh Quỳnh qua thư phòng giải quyết công việc,Phi Nhung nằm trong phòng liền cảm thấy chán nên bước qua thư phòng của anh

* Cạch *

Phi Nhung mở cửa nhẹ nhàng ló đầu vào thì thấy Mạnh Quỳnh đang nhìn chăm chú bức ảnh gì đó trên tay rồi nhíu chặt mày, cô liền tò mò lên tiếng

" Ông xã " Cô mỉm cười thật tươi

Mạnh Quỳnh giật mình gấp gáp gom ảnh lại bỏ vào phong bì.

" Hửm? Có gì sao? "

Phi Nhung đi lại ngồi trên đùi anh nhìn vào phong bì

" Trong đó có gì mà anh nhìn chăm chú thế?Không cho em coi được sao? "

" Em muốn coi sao? " Lông mày anh nhíu lại nhìn cô

" Muốn, cứ thấy anh nhìn rồi nhíu mài, hay là hình cô gái nào trong đây " Cô gõ gõ vào phong bì

" Ừ, là một cô gái "

" Hả, anh đùa với em sao? " Cô mở tròn mắt

" Và một chàng trai với cử chỉ thân thiết, hai người họ đang hôn nhau "

" Hả, để em xem xem, sao anh lại biến thái đến mức nhìn người ta hôn "

Cô đưa tay lấy phòng bì thì bị anh chụp lại

" Em thật muốn xem?"

" Muốn "

" Xem xong đừng hối hận "

" Hối hận gì chứ,đưa đây cho em "

Phi Nhung đưa tay giật lấy phong bì,khi xem mấy tấm ảnh mắt của Phi Nhung trợn ngược đôi tay thì rung rẫy.

" Mạnh Quỳnh...không phải...không phải như anh nhìn thấy đâu "

27: Giận Hờn

" Vậy thì như thế nào?" Anh vẫn bình tỉnh nhưng giọng nói lại rất lạnh lùng

" Hôm qua tóc em dính lấy lá cây, Minh Huy cậu ấy chỉ lấy xuống giùm thôi, những tắm này do góc chụp nên mới nhìn ra như vậy "

Mạnh Quỳnh bế cô đặt xuống ghế còn mình thì đứng dậy đi ra cửa sổ nhìn vào bầu trời đêm

" Lấy xuống giùm, ôm giùm rồi hôn giùm luôn sao? nhìn em có vẻ rất vui thì phải, còn cười rất tươi "

" Mạnh Quỳnh không có, em có thể thề với anh là em với Minh Huy không có gì hết. Tất cả do góc chụp mà thôi " Cô đi lại đứng trước mặt anh

" Ừ " Mạnh Quỳnh nhếch môi cười nhạt

" Anh là không tin tưởng em phải không?" Giọt nước mắt cô lăn dài

" Anh đã bảo em đừng xem rồi mà, bây giờ có phải hối hận lắm không?"

" Hối hận? em có làm gì đâu mà hối hận, Em không có làm gì có lỗi với anh hết "

" Ừ hử "

" Nếu như hôm nay em không đòi xem thì anh sẽ không cho em biết luôn sao?"

" Có thể "

" Thì ra hai hôm nay anh lạnh nhạt với em là vì chuyện này sao? anh nghĩ em phản bội anh sao? "

"......"

"Mạnh Quỳn " cô la lên

" Em về phòng ngủ đi, anh còn một số việc chưa giải quyết xong "

Mạnh Quỳnh đi lại bàn làm việc ngồi xuống ghế, lấy mấy bức ảnh quăng vào thùng gác, mở máy tính lên làm việc.

Phi Nhung đứng nhìn anh là lòng nóng giận, anh là không tin tưởng cô,nghĩ cô ra ngoài ngoại tình. Cô tức giận dậm chân bịch bịch mở cửa ra ngoài

Trở về phòng liền leo lên giường chùm chăn kín mít khóc nức nỡ

" Mạnh Quỳnh đáng ghét...huhu....anh nghĩ em là hạng người gì vậy? huhu...huhu "

" Huhu...em ghét anh...em ghét anh Mạnh Quỳnh...huhu"

11h Mạnh Quỳnh mới trở về phòng nhìn thấy Phi Nhung quấn chăn kín mít,Anh tắt đèn đi lại giường nằm xuống.

" híc...."

"híc...."

Qua 10 phút vẫn không thấy Mạnh Quỳnh nhúc nhích, Phi Nhung kéo chăn xuống nhìn qua anh thì thấy anh đang nhắm mắt ngủ.

"Híc..."

Phi Nhung lồm cồm ngồi dậy lây người anh, cô không muốn anh hiểu lầm mình như vậy

" Mạnh Quỳnh...híc "

" Có chuyện gì ngày mai nói "

Phi Nhung quẹt nước mắt, nước mũi nằm quay lưng với anh.

Sáng sớm anh đã đi làm, Phi Nhung thay đồ đi học. Mấy hôm trước ngày nào cũng chở cô đi học mấy hôm nay toàn là tài xế riêng

Bước xuống xe đã thấy Hoàng Y Nhung, mặt của Hoàng Y Nhung cũng không khá hơn cô là bao nhiêu

" Sao vậy? " Tuệ An hỏi

" Sao đâu "

" Mặt cậu còn thảm hơn mặt mình, cậu có chuyện gì sao? "

" Ừ, mình không biết phải tìm anh ấy ở đâu, mình rất thích anh ấy, 19 năm trên cuộc đời mình mới biết thích một người "

" Biết tìm ở đâu mà cậu thích, sao hôm đó không đi theo để biết nhà "

" Bởi mình mới tức á, thử cho mình gặp lại một lần nữa đi, mình nhất định sẽ bám theo tới cùng " Hoàng Y Nhung nói điệu bộ tự tin

" Hazz Cậu làm mất mặt chết đi được "

" Nói tớ vậy còn mặt cậu kìa, như ai thiếu nợ "

" Thôi đi, đừng nói tới mình "

" Sao vậy? Cậu cãi nhau với Nguyễn tổng sao? hèn gì không thấy Nguyễn tổng đưa đi học "

" Ừ, hiểu lầm thôi "

" Hời hơi đơn giản, cậu lựa một chiếc đầm ngủ sexy hết cỡ cho mình, đảm bảo Nguyễn tổng sẽ chịu thua với cậu thôi "

" Thôi " giọng cô ỉu xìu

" Cậu đúng là cứng đầu, mình bảo không khi nào cậu nghe "

Vì là thứ 7 nên Tống Minh Huy và Hoàng Y Nhung rủ Phi Nhung đi ăn, nhưng cô một mực từ chối.

" Mình không đi đâu, 2 cậu đi đi "

" Thôi mà Phi Nhung cậu đi chung cho vui,một lát rồi về, tài xế của cậu cũng có tới đón đâu "

" Đúng đó, cậu điện bảo tài xế đến quán ăn đón cậu, còn bây giờ cậu đi cùng xe Y Nhung đi "

" Thôi mình không đi đâu, mình không có tâm trạng ăn uống "

Xe của Mạnh Quỳnh dừng ngay chỗ của cô đang đứng. Mạnh Quỳnh mở cửa bước xuống

" Nguyễn tổng " Y Nhung và Minh Huy chào hỏi

" Ừ, em chờ lâu chưa?" Mạnh Quỳnh hỏi

Mạnh Quỳnh không nói gì mở cửa bước vào trong xe.

Hoắc Kiến Vũ nhìn theo cô nhíu nhẹ mày rồi giãn ra

" Tôi về trước "

" Dạ "

Phi Nhung ngồi trong xe mà mắt thì nhìn ngoài đường phố.

" Nếu không muốn có thể xuống xe đi với cậu ta "

Phi Nhung nhìn qua anh mặt như sắp khóc,quất ức nói

" Em nói rồi, em không có, sao anh không tin em "

" Anh sẽ bỏ qua lần này cho em, nhưng không có lần sao "

Mạnh Quỳnh nhắm mắt nói, lúc đầu anh đã không muốn để cô thấy, anh không muốn mất cô, anh muốn Phi Nhung phải là của riêng anh. Còn về tên đó anh sẽ giết là xong

" Mạnh Quỳnh, em làm gì mà anh bỏ qua,em không có làm chuyện đó "

Cô hét lên làm tài xế bủng rủn tay chân
_____________________

Bây giờ ra bù cho 2-3-4 ngày gì đó=)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com