Chương 2
Tăng Vũ Minh Phúc dọn xong đồ đạc đâu ra đấy, phát hiện sắc trời vẫn còn sáng, liền cầm theo một quyển sách dung dăng dung dẻ bước ra ngoài.
Cậu nhân lúc trời còn sáng rõ, dạo một vòng quanh ngôi nhà cậu sắp làm tổ lâu dài này.
Căn nhà trông bé con là thế nhưng hoa cỏ đều có đủ. Cả một vườn hoa in màu trong nắng, bướm lượn quanh những khóm nụ ngọt ngào.
Thích quá, hệt như ngôi nhà trong mơ của cậu.
Ngồi xuống chiếc xích đu trong vườn, ngắm nhìn tia nắng nhạt cuối cùng biến mất, cậu mới duỗi người bước vào nhà.
Tìm một chiếc ghế dựa trong góc phòng khách, ôm lấy chiếc gối mềm mại, cậu lặng lẽ dõi theo những con chữ của quyển sách trong tay.
Cạnh!
"Hai Sơn, em về rồi nè!"
Một giọng nói ấm áp hào sảng vang vọng cả phòng khách.
Tăng Vũ Minh Phúc ngẩng đầu, khí khái thiếu niên lập tức tràn khắp căn phòng, hơi thở của thanh xuân, của tuổi trẻ.
Cậu trai mang headband đỏ, mặc quần áo thể thao, cả người ướt đẫm mồ hôi, trái bóng rổ được cậu chàng kẹp ngang hông, đoán chừng cậu đã có một trận bóng kịch liệt.
Còn phía sau, một anh chàng cao hơn, trông trưởng thành hơn rất nhiều, nước da ngăm ngăm tăng thêm nét nam tính, mạch máu chuyển động theo từng nhịp thở. Hình bóng ấy, xa lạ, nhưng cũng quá đỗi quen thuộc.
Vãi~
Crush cũ nè.
Cậu trai headband đỏ thấy có người lạ trong nhà, cũng chẳng có chút ngại ngần nào, vui vẻ bước tới. Cậu ấu lao đôi tay còn vương mồ hôi của mình vào quần áo, vươn tới trước mặt cậu.
"Nghe anh Bảo nói, anh là người vừa dọn vào nhỉ? Em là Anh Khoa."
Nói xong, cậu ấy không đợi cậu trả lời, lại quay sang giới thiệu người lại.
"Còn đây là Phạm Duy Thuận, hình như là hàng xóm đối diện anh á."
Người phía sau không nói gì, chỉ im lặng nhìn cậu.
Bầu không khí có chút kỳ lạ.
Trần Anh Khoa nhạy bén cảm nhận được giữa hai người có gì đó không đúng.
"Hai người quen nhau hả?"
Cậu ấy khẽ khàng hỏi.
"Không."
"Có."
Hai câu trả lời đồng thanh vang lên.
Trần Anh Khoa lại ngạc nhiên nhìn hai người.
Chà..... chuyện hay nè, li kỳ dữ.
Nhưng chưa phải lúc hóng chuyện.
"Em thấy người hơi nóng, đi tắm trước nhé. Anh Phúc thấy quen với nơi này chưa, có gì không hiểu thì cứ nói em.... à anh Thuận nha, anh Thuận ở đây từ lâu lắm rồi."
Nói xong thì té lẹ lên lầu.
Tăng Vũ Minh Phúc hơi ngượng, bỗng chốc không biết nên làm gì tiếp theo.
"Khi nãy, em nói, em không quen tôi?"
Giọng nói trầm thấp từ phía trên truyền đến.
Hử, đang tra hỏi đấy à?
Cậu bĩu môi.
"Em tưởng anh không muốn ai biết mối quan hệ của em với anh?"
Chỗ trống bên cạnh cậu lún xuống. Mùi mồ hôi mang theo hơi thở hooc-mon nam tính không ngừng lan đến chỗ cậu.
"Mối quan hệ của em với tôi? Chúng ta có mối quan hệ gì?"
"Phạm Duy Thuận! Đừng có quá đáng nhé! Không thích thì thôi, sao cứ chèn ép em vậy."
Cậu gập cuốn sách lại, khi toang đứng dậy thì chợt nghe người bên cạnh nói.
"Em chạy theo đến tận đây thì giờ còn ngại ngùng cái gì."
Cậu mím chặt môi.
"Em nói trùng hợp thì anh tin không?"
Người phía sau không nói gì.
Tăng Vũ Minh Phúc đứng dậy, đối diện với ánh mắt của gã mà nói thẳng thừng, "Nói cho anh biết, trùng hợp mà thôi, nếu em thật sự biết anh ở đây thì em đã tới đây từ 2 năm trước rồi, có nghe chưa."
Nói xong thì cụp đuôi quay lưng chạy thẳng lên lầu.
........
Ding Dong!
Phạm Duy Thuận đang đờ người ra thì nghe thấy tiếng chuông, đành bỏ lại những suy nghĩ quẩn quanh trong lòng, đi ra cổng.
"Xin hỏi có phải nhà trọ 296 không ạ? Đây là dịch vụ vận chuyển, chúng tôi vận chuyển đồ đến đây theo lời của anh Sơn Thạch ạ."
Sơn Thạch?
Ai đây?
"Đây đây, chính là tôi."
Gã quay người nhìn, một người lạ hoắc lạ huơ, đầu tóc màu mè, cả người hoa lá hẹ.
Đọng lại trong đầu gã hai chữ: làm màu.
Nguyễn Cao Sơn Thạch nhìn người đàn ông xa lạ phía trước, chắn hẳn đây là bạn cùng nhà của mình, bèn mỉm cười chào hỏi.
"Chào bé, anh mới đến hôm nay."
Đứng hình. Gã không tin được nhìn cái người vừa gọi mình là bé này.
Khùng điên gì vậy.
"Còn bé một tiếng nữa thì cút."
"Ơ kìa, anh giai. Quen miệng thôi mà."
Phạm Duy Thuận liếc mắt nhìn anh ta, bước vào nhà.
Nguyễn Cao Sơn Thạch đứng ở cửa lẩm bẩm, người gì mà kỳ cục, chào hỏi có xí, làm gì dữ.
Anh ta nhận xong hết đồ đạc, tự mình đem hết lên phòng, rồi lấy một thứ được cất kỹ trong chiếc hộp nhung lụa, ngúng nguẩy đem lên căn phòng mà anh ta đã nhòm ngó cả buổi chiều.
Cộc cộc cộc!
"Ai?"
"Hàng xóm mới của em."
Chờ khoảng nửa phút thì cánh cửa cũng mở ra. Khuôn mặt ngái ngủ của anh hiện rõ nét bực bội.
"Có gì, nói mau. Tôi không có thời gian đâu."
Nguyễn Cao Sơn Thạch chìa vật được anh ta nắm chặt trong lòng.
Một chiếc khuyên tai với viên đá nhỏ màu đỏ được khảm bên trên.
Đủ đơn giản, cũng đủ tinh xảo.
"Gì đây?"
"Quà gặp mặt."
Trong đầu Lê Trường Sơn lập tức xuất hiện thật nhiều dấu chấm hỏi.
Ủa má, quen biết gì đâu?
"Tôi và anh đâu có quen?"
Anh ta mỉm cười, cầm chặt tay anh không buông, dường như anh không nhận thì anh ta sẽ không buông ra.
"Thì không quen, nên mới là quà gặp mặt."
"Gì vậy cha nội, má tôi dạy không được nhận quà của người lạ."
Nguyễn Cao Sơn Thạch giữ chặt cửa, ngoan cố không dời chân.
"Thế em nghĩ có người lạ nào ở cùng một nhà không?"
Lê Trường Sơn không nói nổi nữa, dứt khoát đóng cửa phòng.
Nhưng......
Bàn chân chặn cửa phòng của anh ta vững như tượng đá, hoàn toàn không xê dịch.
Hệt như cái tên của anh ta, Nguyễn Vôi Núi Đá.
"Đưa đây, xong rồi đi về dùm."
Bấy giờ thì anh ta lại ngoan ngoãn rút chân, nở nụ cười khoe ra cái răng khểnh.
Tưởng cười là khiến người ta hết bực hả?
Hừ, cũng đẹp.
Nhưng vẫn bực.
Đuổi được con người phiền phức kỳ lạ đó về phòng, Lê Trường Sơn nhìn chiếc khuyên tai trong tay.
Đẹp thật.
Chọt ngay trúng cái gu thẩm mỹ của anh.
Nhưng mà, hừ, của người không nên thân tặng, không thèm.
Anh quăng chiếc khuyên tai lên bàn, rồi lại chôn người trong chăn, tận hưởng chút ấm áp còn sót lại bên trong.
Trời Sài Gòn dạo này thay đổi nhanh thật, mới đây lại trở lạnh rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com