Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 62: Tiến bộ

Có 2 con mèo nhỏ trong phòng của Trang Dịch ,một con mèo sữa có màu xanh trắng ở giữa, và một con mèo chân ngắn Munchkin màu trắng bạc, nhân viên tư vấn chuyên dùng để xoa dịu cảm xúc và đánh lạc hướng khách hàng.

Trì Quy không thích những con vật bốn chân đầu tròn, não tròn này. Dù bản thân Hải Loan không muốn nuôi nhưng cậu vẫn rất yêu thích. Mấy lần trước đến đây thời điểm quá mức căng thẳng. Ngày hôm nay trạng thái được thả lỏng, một tay nâng một con trêu đùa yêu thích không buông tay.

Cuối tháng 10, thời tiết càng ngày càng lạnh, cậu mặc áo khoác lụa chống mưa, hai chú mèo con lông ngắn, chỉ cần một hai sợi lông dính vào người, nhẹ nhàng run lên cũng liền rơi xuống.

Thấy cậu tâm tình không tệ, Trì Quy không đành lòng ngăn cản, ngồi cách xa một người hai thú, cùng cậu tiếp thu tư vấn tâm lý và điều trị.

Lần trước cậu chạy rồi khóc, sau đó ngủ thiếp đi, lần này gặp lại Trang Dịch khó tránh khỏi ngượng ngùng, cậu vẫn luôn rũ đầu và nhìn lên một cách ngượng ngùng.

Ánh sáng lọt vào qua ô cửa sổ, chiếu 1 mảng lên trên tóc cậu, trông còn ngoan ngoãn hơn cả con mèo.

"Nghe nói cậu sắp về nhà?" Trang Dịch ngồi xuống chiếc ghế sô-pha màu xanh lá cây, chân phải xếp trên đầu gối trái, cặp kính cận gọng giữa chiếc mũi cao vút và thẳng tắp, có ý có tứ nói: "Thân thể vẫn chống đỡ được?"

Hải Loan nhìn Trì Quy, gật đầu nói: "Không sao, ngồi xe không mệt."

"Tại sao lại nhìn anh ta?" Trang Dịch cười hỏi, "Có cần xin ý kiến ​​của anh ta để trả lời câu hỏi không?"

"Không, không, đương nhiên không phải, tôi ..." cậu nhìn Trì Quy như cũ, không nhịn được buông ra, giống như một cô vợ nhỏ thẹn thùng.

"Tôi ra ngoài đợi em ấy trước." Người bên cạnh nhìn ra cậu không dễ chịu, vỗ vỗ bả vai cậu, đứng dậy đi ra ngoài.

Trang Dịch thu về sổ ghi chép, đặt ở trên khay trà, nháy nháy mắt nói: "Hiện tại cậu có thể mở lòng, anh ta không nghe thấy."

Hải Loan lúng túng nở nụ cười, gãi gãi cằm cho hai chú mèo con rồi nói: "Mỗi lần tôi đến nơi này cũng không biết nên nói cái gì."

"Anh bảo tôi tùy tiện nói, lại như ăn cơm hỏi ăn cái gì, anh nói tùy tiện giống nhau, tùy tiện khó khăn nhất."

"Ha, là vấn đề của tôi." Trang Dịch cười vang nói, "Vậy lúc cậu không biết nói cái gì, hãy nói cho tôi một chút chuyện xảy ra thời gian gần đây, cậu có cái gì nghi hoặc hay là lo lắng, và hiện tại cậu có cảm nhận gì..."

"Đúng vậy, tôi mới hiểu biết như thế nào tán gẫu." Hải Loan suy nghĩ một hồi rồi nói: "Anh biết chuyện vừa rồi xảy ra với tôi, tôi làm phẫu thuật, còn đi Lâm thị chơi hai ngày."

Khi cậu nói chuyện, khóe miệng không khỏi cong lên, mặc dù thực sự không thể nhìn thấy, nhưng vẻ rạng rỡ trên khuôn mặt cậu đã được phản chiếu trong ống kính.

Trang Dịch nhẹ nhàng hỏi: "Ra ngoài chơi cảm giác thế nào?"

"Tốt lắm." Hải Loan ôm chặt mèo con nói: "Tôi đã từng thấy người khác đi du lịch khắp nơi, nhưng thật ra bây giờ tôi đã đến được nơi đó rồi. Và tôi cũng gặp được những người bạn của Trì Quy, còn tốt hơn đi ra ngoài chơi. Trì Quy, anh ấy có nhiều bạn. "

"Còn phẫu thuật thì sao, cậu có sợ không?" Trang Dịch có hiểu biết tình huống của cậu.

Hải Loan không dám nói mạnh miệng trước mặt anh ta, thành thật thừa nhận: "Thật đáng sợ. Trước giờ tôi chưa mắc bệnh gì nghiêm trọng. Đây là lần đầu tiên tôi đến bệnh viện. Nếu tôi sống một mình, tôi...tôi chắc chắn rằng tôi không biết phải làm gì. Thật may là có Trì Quy giúp tôi."

Nếu chỉ có một mình cậu, vất vả đến bệnh viện lúc nửa đêm, xếp hàng, đăng ký, tư vấn, chi phí khám chữa bệnh, nằm viện... Nghĩ đến thôi đã khiến lưng cậu ớn lạnh.

"Cậu biết ơn anh ta sao?" Ánh mắt khó tránh khỏi của Trang Dịch lại một lần phóng tới.

Hải Loan không tự chủ gật đầu, nghe anh nói: "Bởi vì chuyện này, cậu không thể từ chối yêu cầu của anh ta, cho nên chỉ có thể đáp ứng anh ta cùng về nhà. Đúng không?"

"Không ..." Hải Loan chưa từng nghĩ tới như vậy, giật mình, "Không có, tôi xem ra ... không có. Anh ấy nói sẽ không ép buộc tôi làm cái gì."

"Đúng vậy, anh ấy không cưỡng bách cậu." Trang Dịch nói, "Nhưng cậu không muốn từ chối yêu cầu của anh ấy. Cậu nghĩ đây là vấn đề của mình hay là vấn đề của anh ấy?"

Hải Loan cúi đầu, xoa xoa sống lưng mèo nói: "Anh muốn nói là vấn đề của tôi phải không? Từ chối người khác đều cảm thấy xấu hổ, không chỉ có anh ấy, tôi từ chối ai cũng cảm thấy xấu hổ."

Từ chối người khác là một loại khả năng, và cậu cho rằng mình không có khả năng đó.

Trang Dịch nghe vậy, im lặng một lúc, nhẹ nhàng nói "Có nghĩ qua anh ấy tại sao muốn mang cậu trở về chưa? Tình hình gia đình của cậu, anh ấy nói rồi. Anh ấy trước giờ tính cách nhất quán, càng khinh thường tham dự những việc này."

"Hiện tại lại chủ động đưa cậu về nhà, cậu nói xem là tại sao?"

Suy nghĩ của Trì Quy, Hải Loan không đoán được: "Anh ấy nói muốn gặp cha tôi, sau này tôi không muốn gặp lại ông ấy cũng không sao, lần này coi như gặp mặt trực tiếp".

"Thật vậy sao?" Trang Dịch nghiên cứu vi hướng dẫn tra cứu, nhịn không được buông ra một chút "Cậu cho rằng nguyên nhân thực sự chỉ là cái này?"

Vì anh ta đã hỏi như vậy, nên câu trả lời là hiển nhiên.

Hải Loan lắc đầu nói: "Không, không phải chỉ có vậy. Nhưng tôi không biết nó là gì." Cậu suy bụng ta ra bụng người, "Có lẽ anh ấy muốn xem tôi lớn lên ở đâu?"

"Tại sao anh ấy muốn xem nơi cậu lớn lên?"

"Có thể là..." Hải Loan hơi đỏ mặt, "Yêu thích tôi cho nên hiếu kỳ đi."

Trang Dịch lại hỏi: "Lúc trước anh ấy đòi qua lại với cậu, cậu có đồng ý không?"

"Không có." Hải Loan nói, "Tôi không đồng ý, sau đó nói tới chuyện khác, nói mãi liền trôi qua."

"Trước đây cậu không cảm thấy xấu hổ khi từ chối yêu cầu của anh ấy phải không? Nhưng bây giờ cậu cảm thấy rằng đồng ý với anh ấy _vì cậu không biết cách từ chối người khác, nhưng sự thật chứng minh rằng cậu có thể."

Trang Dịch rất ít khi dùng câu trần thuật, Hải Loan không thể không nghe kỹ lời nói sau của anh ta: "Lời nói này khó nghe, . Lý do khiến cậu xấu hổ khi từ chối anh ấy không phải vì không có khả năng từ chối người khác - ít nhất là không phải trong trường hợp này —Nhưng bởi vì cậu muốn trả ơn anh ấy, cậu cảm thấy mắc nợ. "

Cậu đã đi trước bao nhiêu năm trong đêm dài, cuối cùng cũng gặp được đèn hiệu dẫn đường. Ánh sáng yếu ớt mà ai mang đến cho cậu cũng sẽ được phóng đại lên hàng trăm nghìn lần, huống hồ Trì Quy tặng cho cậu chính là một vầng mặt trời.

Hải Loan cẩn thận duy trì mối quan hệ của họ, cũng giống như cậu duy trì mối quan hệ giữa tất cả những người sẵn sàng ban phát một chút lòng tốt với cậu, và có lẽ còn hơn thế nữa.

Cậu không thể chấp nhận chính mình nghèo rớt mồng tơi, và thiếu kỹ năng đến mức luôn mãi tiếp thu tất cả những gì Trì Quy cung cấp, mà không có cách nào mảy may báo lại.

Cậu không thể đợi thêm được nữa, nỗ lực đáp ứng yêu cầu của anh, vượt quá mong đợi của anh, trưởng thành nhanh chóng, hi vọng có thể sớm hơn cho anh một chút ấm áp.

Lần này sinh bệnh, Trì Quy không nói gì, nhẫn nhục chịu khó mà bồi ở bên cạnh, mang cho cậu dũng khí cùng sức mạnh vượt quá tưởng tượng, cậu cảm động và cảm thấy mắc nợ.

Hải Loan không có thứ gì, chỉ có Trì Quy, cậu chỉ có thể thuận tâm ý của anh để báo đáp lại.

"Tôi không biết làm gì khác, ngoại trừ việc này." Mèo con nằm phịch xuống lăn lộn trong lòng bàn tay, cậu buông tay để nó nhảy xuống.

Trang Dịch cười nói, "Anh ấy không yêu cầu cậu làm điều này, cũng không ép buộc bản thân cậu. Anh ấy chỉ giúp cậu hết mức có thể."

"Vậy thì tôi càng băn khoăn nhiều hơn." Hải Loan sờ đầu một con mèo khác, "Anh ấy tốt với tôi như vậy, nhưng tôi không thể làm gì được".

"Tại sao nhất định phải làm rất nhiều?" tay phải Trang Dịch cầm kính, "Cậu giúp đỡ anh ấy, chẳng lẽ không phải báo đáp?"

Hải Loan không thể tin vào tai của mình, tự giễu cười hỏi: "Làm sao tôi có thể giúp được anh ấy?"

"Đương nhiên là cậu có ích với anh ấy." Trang Dịch tự tin nói "Từ khi cậu bước vào cuộc sống, anh ấy lại như cây khô gặp mùa xuân, cả người đều sống lại. Cậu có biết anh ấy đã từng như thế nào không?"

"Một nắm tuyết trên đỉnh băng là cuộc sống của anh ấy, cô đơn và đơn điệu, gần như không có sự sống. Anh ấy chỉ có công việc, và công việc là tất cả cuộc sống của anh ấy."

"Sau khi gặp cậu thì lại khác. Khi anh ấy tham gia điều trị tư vấn, đã ở trong tình trạng tốt hơn nhiều, ít nhất anh ấy nói nhiều hơn trước. Và anh ấy nói với tôi rằng khi ngủ anh ấy không cần đếm cừu nữa."

"Đây không phải là một vấn đề tầm thường đối với anh ấy. Bác sĩ khác của anh ấy, Tiến sĩ Green, đã cố gắng hết sức để giúp anh ấy thay đổi hoàn toàn hành vi cưỡng chế này, và chỉ có thể giải tỏa nó."

Hải Loan vô cùng kinh ngạc, chưa bao giờ nghĩ mình lại có công dụng tuyệt vời, lại có thể mang đến cho Trì Quy một sự thay đổi lớn như vậy.

Anh khó hiểu: "Làm sao tôi có thể ... tôi thực sự giúp được anh ấy?"

"Đương nhiên, ngày nào cậu cũng ở bên anh ấy, không nhìn thấy sự thay đổi của anh ấy sao?" Trang Dịch cúi người, ôm lấy con mèo trong tay cậu đặt lên bàn cà phê giữa hai người.

Anh ta một tay vuốt lông mèo và nói: "Sự giúp đỡ rất đa dạng, không chỉ là sự giúp đỡ về tài chính, đôi khi bản thân sự đồng hành cũng là một loại giúp đỡ."

Hải Loan nhìn con mèo nheo mắt hưởng thụ, nội tâm tựa hồ theo gió chiều mang theo gợn sóng mềm mại.

Trang Dịch nhướng mày, tha thiết nói: "Chernyshevsky nói một cậu, ta sẽ cho ngươi - tình nghĩa chính là giúp người kia tiến bộ, đồng thời hoàn thiện chính mình."

"Giúp đỡ nhau, tương trợ nhau, âu yếm nhau, sưởi ấm cho nhau. Đây có thể không phải là toàn bộ tình yêu, nhưng đó là ý nghĩa của con người khi tìm kiếm tình yêu. Ai nợ ai nhiều hơn, ai trả ít hơn, tựa hồ quá khó tính, cũng coi như không rõ đi."

Trang Dịch dừng lại, đứng dậy nói: "Tôi hiểu được rồi, cám ơn anh."

"Hôm nay đến đây thôi, cậu vui vẻ đi, không có gì phải lo lắng." Trang Dịch ôm mèo nói.

Cậu đồng ý, thoải mái bước ra khỏi cửa, nhìn thấy Trì Quy đứng ở chỗ dừng xe ngoài cửa, một tay cầm điện thoại di động, tay kia đút vào túi, mỉm cười nhìn về phía bên này.

Mặt trời buổi trưa ấm áp và khô ráo, khác với mùa hè, mùa thu và mùa đông nắng chói chang hơn, gió mát và nắng ấm áp thật thích.

Trước sân đỗ xe có một cây phong đỏ còn chưa rụng lá, bóng cây hắt lên người, phác ra dáng người cao lớn tuấn tú, mọi người nhìn anh cũng có chút nhân hậu, không hề lạnh lùng như bình thường.

Trì Quy đang giao công việc cho Jennifer, anh vốn ở trạng thái bán tự do, anh thường làm tư vấn cho các công ty tìm đến anh, thỉnh thoảng có hứng thú đến nhà hàng, biết bao thích ý.

Tuy nhiên, gần đây anh định giúp cậu mở khách sạn, khi cậu phải nhập viện phẫu thuật cần được chăm sóc, công việc bị đình trệ ngày một tăng, anh phải tranh thủ từng khoảng thời gian để xử lý.

Hải Loan tạm biệt con mèo, sau đó tạm biệt Trang Dịch, bước chân nhẹ nhàng mà đi đến bên người Trì Quy: "Kết thúc rồi, đi thôi anh."

"Hôm nay em thoải mái."

"Vâng, anh ta nói hôm nay đến đây thôi."

Trì Quy quay lại chào Trang Dịch, người đang đứng ở bậc thềm, anh quay lại ngồi trong xe, nhấn ga và lao vào dòng xe cộ.

Buổi chiều Hải Loan nằm trên ghế đọc tài liệu giảng dạy của trường Anh quốc, Trì Quy thì ở phòng thay quần áo bên trong đóng gói hành lý.

Sau khi ăn xong buổi tối, họ không ra ngoài đi dạo vì sợ hoạt động quá nhiều sau ca mổ.

Buổi tối đi ngủ, Hải Loan bất đắc dĩ vì vết thương ở bụng, không thể làm gì khác hơn là nằm ngửa.

Cậu thường nằm nghiêng trên ngực anh, giống như một con koala, người sau cũng rất vui khi được kẹp hai quả bom mềm bên dưới để chơi đùa, không thể phủ nhận giúp anh ngủ ngon.

Tối nay hai người cũng không quá thoải mái.

Hải Loan nhớ tới buổi chiều Trang Dịch nói, hỏi anh: "Anh có biết người nào đó gọi là uh ... gà xe không, hình như gọi là lái xe cái gì ..."

"..." Trì Quy không nhịn được cười, nhéo nhéo mặt của hắn nói: "Cái quỷ gì vậy?"

"Chính là người tài xế kia nói, ý nghĩa tình cảm là tương trợ giúp đỡ lẫn nhau." Cậu nghiêng đầu đi, nhếch môi cười khúc khích: "Em cho anh sao?"

Trì Quy đặt cuốn sách trên tay xuống, nắm lấy cổ tay cậu và hỏi cậu: "Em nghĩ thế nào?"

".. thôi bỏ đi..."

"Cũng chưa ngu ngốc."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #namnam