Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1:

Mùng 7 tháng 3, giao mùa xuân hạ.
Sáng sớm cửa nhà còn chưa mở, đã thấy ánh nắng ban mai trước soi chiếu nhà cửa cỏ cây trong ngoài Trấn An Bình. Thường ngày trước cổng Trấn phải nhìn thấy hàng quán buôn bán tấp nập. Chính giữa đường lớn khi này chỉ nhìn thấy một thiếu niên vác rơm một mình song hành cùng với cái bóng dưới chân. 

Thiếu niên họ Hà tên chỉ một chữ Kim, đương nhiên chữ nghĩa thế này không phải thứ người như hắn tự đặt ra được, mà là cha hắn khi đi lên núi nhặt được một xâu tiền mà nghĩ ra. Gà còn chưa gáy thiếu niên đã gắp gáp lên đường đến một nơi gọi là “ Nông Gia Quán “ trước cửa vừa mai có một vị thư đồng da dẻ hồng hào, tay chân thon thả ngáp dài mấy hơi.

Vừa nhìn thấy Hà Kim tên đó liền ngoắc tay, một cái hất cằm về sau, rồi chậm rãi đi lại vào quán.

Đó là hướng đi tới kho trữ hàng, cũng không xa chỉ nằm trong một góc quầy tính tiền, phân chia chỉ bằng một cánh cửa gỗ. Một cái kệ gỗ rất to sớm đã bạc màu được đặt một bên, còn cao hơn Hà Kim mấy cái đầu, trên kệ bày biện đủ loại bô tiểu chất liệu đa phần là gỗ li. Rất nhiều đồ đạc làm hắn hoa hết cả mắt, chỉ là thứ cần tìm đang được đặt ở một góc, đã được xử lý cơ bản rồi. Hắn cắn răng, tay luồn vào dây buộc, mà nhấc lên. Thời điểm rời khỏi kho gỗ thật sự bình minh còn chưa ló dạng. Tính toán nếu đi từ “ Nông Gia Quán “ thì chỉ còn hơn năm phần đường sẻ đến quán trọ “ Từ Phúc “ 

Cũng không phải là lười biếng gì, chỉ là lúc này đến nơi thì còn quá sớm. Không nghĩ nhiều nữa, tùy tiện tìm một nơi bằng phẳng trước cửa một tiệm bánh bao rồi ngồi xuống. Cũng vì chỉ có ở đây mới có một mái hiên có thể che mưa chắn nắng.

Tựa lưng vào vách nhà đá cứng cáp, cảm giác rất lâu rồi không có này là cái mùi vị đặc trưng của bùn đất trộn lẫn cỏ khô cũ kỹ quen thuộc, làm lông mày hắn nhướng lên, cộng thêm trên đầu có thêm một tấm lưới căng thẳng thắt chặt vào bốn đỉnh cột trụ, đặt dưới mái hiên trông giống y đúc cách làm của cha hắn mỗi khi xây sửa dù là cho chính mình hay người khác điều giống nhau. Tuy đây chỉ là suy nghĩ đơn giản nhưng lại là một điểm tính tình của một người, ngược lại nếu nói đến chuyện xui rủi, có một ngày công trình sụp đổ thì ít nhiều cũng có thêm chút bảo đảm cho người bên dưới. Một chút suy nghĩ như thế thoáng qua, hắn nâng tay vỗ một cái vào trước ngực, lớp bụi đất như khói bếp rơi xuống bụng liền bị phủi đi sạch sẽ.

Trong đầu rảnh rỗi không khỏi nhớ đến hôm qua nghe đâu con heo đen nhà ông Lưu phá rào, xổng chuồng ngay trong đêm. Lúc đó lửa đuốc cháy sáng, tiếng người huyên náo phát ra có thể xem là sôi nổi nhất trong năm. Trai tráng trong An Bình Trấn hởi là có sức đều gia nhập đám người hùng hổ đốt đuốc đi đầu.

Nằm trong con hẻm, cùng đủ loại đồ vật linh tinh hỏng hóc được thu dọn cho ra dáng một nơi có thể ở. Chiếc giường bằng lá khô đơn bạc đối với hắn đã là nơi yên tâm ngủ một giấc. Khung cảnh bên ngoài khi này nếu lọt vào miệng mấy tên có học hay mấy tên rảnh rỗi hay tán gẫu, vui vẻ mà nói là

 “ cháy trời bằng đom đóm “

Hắn ngủ trong cái hóc thôi cũng bị làm cho tỉnh giấc không biết bao nhiêu lần. Dù là mặt nước yên tĩnh đến đây cũng phải dâng lên vài ba gợn sóng. Quả thật cách đó không xa một đủng nước hồ trong vắt, giữa trung tâm gợn lên từng vòng sóng lớn. Cơn buồn ngủ từ chiếc giường làm mí mắt không thể mở nổi. Có thể xem là đang trong giấc mơ nhưng hắn lại nhớ rõ ràng.

Tiếng người đi ngang qua nơi hắn ngả lưng phải hơn hai mươi lần.

Đóng lau sậy dựng xác vách cũng ngã đổ không ít, chỉ có điều chẳng ai nhận ra sau lưng vẫn còn một người vẫn còn ngái ngủ say sưa có khi trời sập cũng mặt kệ. Trên đầu, trái phải đều là vật ngăn cách với nhà cửa trong Trấn nhỏ, còn có nửa đoạn vách đất, không cao nhỉ cần cách không ba tấc là có thể thấy rõ phía bên kia. Thường ngày khi không có ai hắn thường đứng trước nửa vách tường đất mà nhảy vài lần. Lần thứ nhất đã là cao hơn năm tấc, đây ít nhiều cũng là điều không dễ dàng đạt được tầm tuổi hắn.

Mấy năm nay việc Hà Kim làm nhiều nhất là đi khắp nơi trong Trấn, người khác có thể không biết nhưng những lần hàng đến sớm hết tám phần là hắn giao.

Nằm trên đầu thiếu niên, cách một vách tường là mấy nơi lót vải trải giường không giữ nỗi hơi ấm.

Hà Kim trợn lên đôi mắt còn hơi đỏ, lại nhìn sâu nào con ngõ tối đen trong lòng thật sự là không yên, hắn liền dùng cách chắc chắn nhất là chạy ra đầu ngõ tìm đám người hóng chuyện đông nhất mà chen vào. Đêm đó chỉ có một người không dám cách xa đám đông chỉ lẽo đẽo đi theo sau, giữ một khoảng cách không xa lại không dám tới gần. Có một câu nói không cần đọc sách cũng biết, chỉ cần thường xuyên ghé qua một hai tiểu điếm là có thể thuộc nằm lòng.

“ Đầu đội trời chân đạp đất mới là tác phong của quân tử “

Lại có câu nói “ quân tử không nói đến chuyện sang hèn “ 

Đây là khi hắn đi kiếm sống nghe lỏm được của mấy trán hán suốt ngày say xỉn nói sảng.

Sự việc heo đen vẫn là trì hoãn rất lâu, đến khi đám đông ai về nhà nấy cũng đã đến canh năm. Ai ai cũng mặt nhăn mày nhó không khác gì bị kẻ gian quịt tiền. Chỉ là cách đó không xa nhìn thấy một đám ăn mày tụm năm tụm bảy một góc, nói chuyện với một người đàn ông cao giọng, bụng béo. Nhìn thấy bóng người không xa lạ gì Hà Kim nheo mắt dựa vào chút màu sắc nổi bật trên người đàn ông béo mà mò mẫm tiến lại gần. Nghe thấy lão cần tìm người chuyển hàng phòng hờ khi có việc. Lão liếc mắt một vòng chỉ toàn mờ mịt, liền mạnh dạn cầm tay vài kẻ mà nắn bóp cuối cùng phải nhờ đến cây đuốc của một lão bá đi ngang mới nhìn rõ.
Chẳng thèm nhìn cái thứ hai, Hà Kim vừa lại gần ngay lập tức được lão dò hỏi có chịu nhận việc hay không? đương nhiên là nhận được cái gật đầu chắc cú của hắn. Mấy tên ăn mày nhìn nhau, trong đầu đã tự nhiên thấy được gương mặt nhăn nhó của đối phương, không ở lại lâu đám người quyết đoán quay đầu rời đi. Tiếng nói chuyện không dứt sau lưng, lời cảm ơn vui vẻ của Hà Kim vang vọng. Cách xa chỗ lão béo cả dặm đường dài mới không kiềm được mà giẫm chân đành đạch xuống mặt đất, còn từ trong miệng phun ra mấy bãi nước bọt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com