Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11. Dưới Làn Nước (H+)


Định và Thiện bước vào phòng gym, không gian quen thuộc với mùi mồ hôi thoảng nhẹ hòa quyện cùng tiếng kim loại va chạm từ các thanh tạ. Ánh sáng từ những bóng đèn neon trắng chiếu xuống sàn gạch bóng loáng, phản chiếu bóng dáng hai người đàn ông vừa trở về từ công viên, nơi họ đã để lại một phần bản thân dưới ánh sáng ban mai. Cả hai không nói nhiều, chỉ trao nhau những cái nhìn ngắn, nhưng đủ để cảm nhận sự kết nối vô hình vẫn còn vương vấn từ khoảnh khắc trước.

Buổi tập sáng diễn ra nhanh chóng, như một nghi thức để trở lại với thực tại. Định hướng dẫn Thiện một vài động tác cuối, giọng anh trầm và đều, nhưng ánh mắt đôi lúc lướt qua cậu, như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu nào đó. Thiện, với làn da rám nắng vẫn còn lấm tấm mồ hôi, làm theo chỉ dẫn, nhưng tâm trí cậu dường như không hoàn toàn ở đây. Hình ảnh buổi sáng - cơ thể Định phơi bày dưới ánh sáng, cự vật căng tràn lấp lánh nước nhờn - cứ lặp lại trong đầu cậu, như một đoạn phim không thể tạm dừng.

Sau buổi tập, cả hai bước vào khu vực phòng tắm. Những buồng tắm nhỏ được phân cách bằng vách ngăn mỏng, hở một khoảng trống dưới chân, nơi nước có thể chảy qua và ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên sàn gạch ướt. Định chọn một buồng tắm, Thiện bước vào buồng kế bên. Tiếng nước xối bắt đầu vang lên, một âm thanh đều đặn, xen lẫn hơi thở và tiếng bước chân nhẹ trên sàn.

Thiện đứng dưới vòi sen, để làn nước lạnh xen lẫn ấm chảy qua tóc, qua vai, xuống lồng ngực săn chắc. Nước cuốn đi mồ hôi, nhưng không thể rửa trôi những suy nghĩ đang dâng lên trong cậu. Cậu nghĩ về Định, về người đàn ông mà cậu từng chỉ xem là một huấn luyện viên nghiêm khắc, một hình mẫu hoàn hảo. Nhưng sáng nay, Định đã trở thành một điều gì đó khác - một người đàn ông không chỉ đẹp trong từng đường nét cơ thể, mà còn can đảm đến mức phơi bày chính mình, không che giấu, không sợ hãi. Hình ảnh cự vật của Định, kiêu hãnh và lấp lánh dưới ánh sáng, cứ hiện lên trong tâm trí Thiện, như một ngọn lửa âm ỉ, khiến lồng ngực cậu nóng ran và vùng hạ bộ bắt đầu căng tức.

Cậu cúi đầu, ánh mắt lướt xuống sàn gạch bóng loáng, nơi nước đang chảy tràn, tạo thành những gợn sóng nhỏ phản chiếu ánh sáng. Qua lớp nước mỏng, Thiện cố nhìn sang buồng tắm bên cạnh, nơi Định đang đứng. Nước xối xuống làm mọi thứ mờ ảo, như một bức tranh bị nhòe màu. Cậu chỉ thoáng thấy bóng dáng Định - đường nét mờ mờ của bắp đùi săn chắc, cơ mông gọn gàng, và đôi khi, một đường cong mơ hồ nơi hạ bộ. Mỗi lần cậu nghĩ mình sắp nhìn rõ hơn, dòng nước lại xáo động, làm vỡ tan hình ảnh, như thể đang trêu đùa khao khát đang lớn dần trong cậu.

Thiện thở sâu, tay vô thức chạm vào cự vật của mình, nơi đã căng cứng từ khi ký ức buổi sáng ùa về. Cậu nhắm mắt, để hình ảnh Định tràn ngập tâm trí - cách anh đứng dưới ánh sáng ban mai, cách ngón tay anh lướt nhẹ qua đầu khấc lấp lánh nước nhờn, cách cơ thể anh như một tác phẩm điêu khắc sống động. Tay Thiện bắt đầu chuyển động, chậm rãi nhưng đầy chủ ý, ngón tay lướt dọc theo đường gân, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ bên dưới. Mỗi cái chạm là một cơn sóng, vừa dịu dàng vừa dữ dội, như một điệu múa giữa ký ức và thực tại. Nước từ vòi sen chảy xuống, lạnh xen lẫn ấm, như đang hòa nhịp với cảm xúc đang dâng trào trong cậu.

Cậu mở mắt, lại nhìn xuống sàn, cố tìm kiếm hình ảnh Định qua ánh nước phản chiếu. Lần này, cậu thoáng thấy rõ hơn - đường cong mềm mại của bắp đùi Định, làn da trắng mịn không một khuyết điểm, và một khoảnh khắc ngắn ngủi, cự vật của anh hiện lên, kiêu hãnh và bóng mượt dưới dòng nước. Nhưng rồi nước lại xối mạnh, làm mọi thứ nhòa đi, chỉ để lại một cảm giác thèm muốn không thành lời trong lòng Thiện.

Cậu tiếp tục tự giải tỏa, tay chuyển động nhanh hơn, như thể đang cố nắm bắt khoảnh khắc buổi sáng, nơi cả hai đã đứng trần trụi trước ánh sáng và ánh mắt của nhau. Hơi thở cậu trở nên gấp gáp, hòa lẫn với tiếng nước, và trong tâm trí, cậu không chỉ thấy Định, mà còn thấy chính mình - một Thiện không còn che giấu, không còn sợ hãi, được giải phóng bởi sự hiện diện của người đàn ông bên cạnh.

Đột nhiên, tiếng nước từ buồng bên cạnh ngừng lại. Giọng Định vang lên, trầm và rõ, cắt qua tiếng xối của vòi sen bên Thiện: "Thiện, tắm xong thì chuẩn bị đi. Anh ra trước lấy đồ, rồi mình đi ăn sáng."

Thiện giật mình, tay khựng lại một giây, nhưng giọng nói của Định - gần gũi, bình thản - như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ tĩnh lặng trong lòng cậu, khơi dậy những gợn sóng cảm xúc không thể kìm nén. Nước trong buồng tắm của cậu ngừng chảy, vòi sen tắt đi, để lại sự tĩnh lặng chỉ còn tiếng giọt nước rơi tí tách. Lớp nước mỏng trên sàn gạch giờ đây êm ả, lấp lánh như một tấm gương mỏng manh, phản chiếu bóng dáng của Định trong buồng tắm kế bên. Thiện cúi đầu, ánh mắt dán chặt xuống sàn, trái tim đập mạnh, như thể đang cố níu giữ một bí mật không thể nói thành lời.

Qua ánh nước lấp lánh, Thiện bắt đầu nhìn thấy anh - cơ thể Định, trắng trẻo, không một khuyết điểm, như được tạc từ ngọc, lấp ló dưới ánh đèn neon mờ ảo của phòng tắm. Cảm xúc trong Thiện bắt đầu trỗi dậy, như một ngọn lửa âm ỉ, được nhóm lên từ ký ức buổi sáng - hình ảnh cự vật của Định lấp lánh nước nhờn dưới ánh sáng ban mai. Tay cậu vô thức chạm vào chính mình, ngón tay lướt nhẹ, khơi dậy sự căng tràn đang lớn dần. Cậu hít một hơi sâu, ánh mắt tiếp tục tìm kiếm qua màn nước, và lần này, hình ảnh trở nên rõ nét hơn.

Định khom người, giơ một chân lên để mặc quần, để lộ những đường nét hoàn mỹ: bắp đùi săn chắc, căng mọng như một tác phẩm điêu khắc, làn da mịn màng như lụa trắng, phản chiếu ánh sáng thành những vệt sáng bạc. Thiện cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, hơi thở trở nên gấp gáp hơn, như thể mỗi nhịp đập của trái tim đang hòa cùng nhịp chảy của dòng máu nóng. Ánh mắt cậu lướt xuống thấp hơn, qua lớp nước mỏng, và rồi cậu thấy - hai hòn ngọc tròn đầy, lơ lửng như hai viên ngọc trai quý giá, bóng mượt và hoàn hảo, như được ánh sáng vuốt ve. Chúng gắn liền với đường khe sâu hoắm phía sau, một đường cong gợi cảm, càng nhìn càng như dẫn vào một cánh cửa bí mật, ẩn sâu trong bóng tối quyến rũ, vừa kín đáo vừa mời gọi, như một lời thì thầm của bản năng.

Mỗi chi tiết hiện ra qua ánh nước như một bức tranh sống động, nhưng lại bị dòng nước còn sót lại làm nhòe đi, khiến Thiện càng khao khát nhìn rõ hơn. Cảm xúc trong cậu dâng lên như một cơn sóng, không còn âm ỉ mà giờ đây cuộn trào, đẩy cậu đến rìa vực. Tay cậu chuyển động nhanh hơn, ngón tay siết nhẹ quanh cự vật của mình, như thể đang cố nắm giữ hình ảnh của Định - không chỉ là cơ thể anh, mà là sự tự do, sự can đảm mà anh đã phô bày sáng nay. Hơi thở cậu hòa lẫn với tiếng nước tí tách, và trong tâm trí, cậu thấy lại khoảnh khắc Định đứng dưới ánh sáng ban mai, cự vật lấp lánh, như một biểu tượng của sự giải phóng.

Khoảnh khắc Định giơ chân cao hơn để kéo quần lên, đường khe ấy hiện ra rõ hơn qua ánh nước êm ả, như một lối vào cấm đoán, sâu thẳm và đầy cám dỗ, khiến Thiện gần như ngừng thở. Cơn sóng cảm xúc trong cậu đạt đến đỉnh điểm, và tinh khí phóng ra, dày đặc, rơi xuống sàn gạch, hòa lẫn vào lớp nước mỏng, như một bí mật được giấu đi trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Cậu thở hổn hển, cố kìm nhịp thở, ánh mắt vẫn dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của Định, giờ đây đã mờ dần khi anh đứng thẳng, quần đã kéo lên che phủ một phần cơ thể.

Định, vẫn không để ý đến những gì đang xảy ra bên buồng tắm kế bên, anh mặc đồ kín đáo vào, bước ra khỏi vách ngăn. Anh liếc nhìn sàn gạch, thấy những vệt trắng đục lẫn trong nước, thoáng nghĩ là sữa tắm bị vương vãi. "Tắm xong rồi mà giờ em mới lấy sữa tắm ra à? Vãi ra sàn kìa," anh nói, giọng mang chút trêu đùa, nhưng không đào sâu thêm. Trong đầu anh, suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua, như một cơn gió nhẹ, không đủ để khiến anh dừng lại hay nghi ngờ.

Thiện không đáp ngay, chỉ mỉm cười, cố che giấu hơi thở vẫn còn gấp. "Dạ, tại... vụng về chút," cậu nói, giọng hơi run, nhưng đủ để giữ vẻ tự nhiên. Cậu cúi xuống, để nước xối thêm một lần nữa, cuốn đi những dấu vết trên sàn, như cuốn đi một phần bí mật của chính mình.

Khi cả hai rời phòng tắm, không khí giữa họ vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một sự thay đổi không thành lời. Thiện bước sau Định, ánh mắt cậu lướt qua bờ vai rộng của anh, xuống chiếc quần đang che lại chiếc khe sâu hoắm kia, và trong lòng cậu, một ngọn lửa nhỏ vẫn âm ỉ cháy - không chỉ vì ký ức buổi sáng, mà vì một điều gì đó sâu sắc hơn, một sự kết nối mà cậu chưa dám đặt tên.

Họ rời phòng gym, bước ra con hẻm sáng sớm, nơi ánh nắng vàng nhạt phủ lên những mái nhà lụp xụp. Tiếng xe máy văng vẳng từ xa, hòa lẫn với tiếng rao của bà bán xôi đầu ngõ. Định và Thiện bước đi bên nhau, không quá gần, nhưng cũng không quá xa - như hai người đang cùng đi trên một con đường, mà đích đến vẫn còn là một bí ẩn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com