Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8

Lúc Ngô Lạc bận việc, Tống Huy Dực cũng không có đứng phủi tay đương chưởng quầy, mà là đứng ở một bên, thỉnh thoảng sờ sờ chỗ này, nhìn xem chỗ kia.

Ngô Lạc trồng cây xong lại đây thì thấy Tống Huy Dực đang tưới nước cho hoa hoa thảo thảo.

Trương Ninh trồng đồ rất lộn xộn, đủ loại giống cây đều đặt bừa bãi trên mặt đất, cũng không sắp xếp theo hình dáng hay màu sắc gì cả. Tống Huy Dực tưới nước càng thêm lộn xộn, mặc kệ là cây gì, chỉ cần ở trong chậu hoa là bị tưới cho một trận xối xả.

"Cô có tấm ván gỗ nào ở đây không?" Ngô Lạc nói: "Nếu có dụng cụ tôi có thể giúp cô làm một cái kệ gỗ."

"Anh còn biết làm nghề mộc?"

"Biết một chút." Ngô Lạc nói: " Khi còn nhỏ có theo dượng học qua."

Tống Huy Dực đặt bình tưới nước xuống, dẫn anh đi về phía gara dưới tầng hầm: "Tôi nhớ trong gara có một ít gỗ còn dư lại lúc làm nội thất, cũng không biết có cưa hay không ......"

Trong gara vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, chưa từng được sửa sang, mặt tường là lớp xi măng loang lổ, trên mặt đất cũng hơi gồ ghề. Trương Ninh không có thói quen đỗ xe vào đây, nên trong gara bỏ hoang này chất đầy những vật dụng cỡ lớn quanh năm không dùng đến. Một mình Tống Huy Dực thì tuyệt đối không bao giờ dám tới.

Ngô Lạc đứng ở một bên làm 'thần giữ cửa', nhìn Tống Huy Dực ở dưới ánh đèn mờ nhạt đang ra sức lục lọi, cuối cùng cũng tìm được một cái cưa điện không biết còn dùng được hay không.

Ngô Lạc sức lực rất lớn, một tay xách cưa điện, một tay ôm mấy tấm ván gỗ, liền theo cầu thang đi lên.

Tống Huy Dực sợ bị bỏ lại, chạy nhanh đuổi kịp, đi cách Ngô Lạc rất gần.

Tay cô như có như không lướt qua cánh tay của Ngô Lạc, làn da của anh rất ấm áp.

Ngay khi hai người sắp bước ra ngoài, bóng đèn vụt tắt mà không hề báo trước, Tống Huy Dực trong lòng giật mình, bàn tay lạnh lẽo liền bắt lấy Ngô Lạc.

Ngô Lạc không vội bước ra khỏi cửa. Anh dừng lại ngay khoảnh khắc cổ tay mình bị giữ lấy.

Trong bóng tối, giọng nói của Tống Huy Dực có chút run run: "Tôi ...... Tôi hơi sợ."

Ngô Lạc không nói gì, Tống Huy Dực chỉ nghe được một tiếng cười khẽ như có như không.

Anh dùng tay cầm cưa điện đẩy cửa ra, từng tấc từng tấc ánh sáng mặt trời giống như dòng nước đua nhau chiếu rọi vào, xán lạn ấm áp.

*

Ngô Lạc tìm một khoảng đất trống trong sân liền hừng hực khí thế bắt đầu cưa gỗ. Động tác của anh vẫn nhanh nhẹn như trước, dù không có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào nhưng anh vẫn rất linh hoạt điều chỉnh vị trí tấm ván, có mấy lần ngón tay suýt chút nữa là chạm sát vào lưỡi cưa điện.

Tống Huy Dực nhìn thấy mà giật mình, cô đứng rất xa, ánh mắt cũng không dám chớp một cái, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng.

Chiếc kệ mấy tầng rất nhanh làm xong, trông giống hệt những chiếc kệ bày bán bên ngoài, đường vân nguyên bản bằng gỗ ngược lại như là cố ý làm cũ, càng thêm ý vị.

Tống Huy Dực thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài: "Vậy cái này bao nhiêu tiền?"

"Cái này coi như hai trăm đi." Ngô Lạc nói.

"Được." Tống Huy Dực cầm lấy điện thoại chuyển tiền cho Ngô Lạc.

Ngô Lạc bỗng nhiên lên tiếng: "Cô tên là gì?"

Khi thêm WeChat, Tống Huy Dực rõ ràng đem tên của mình một năm một mười nhập vào phần lời nhắn khi gửi yêu cầu kết bạn, lúc này nghe thấy câu hỏi đó, cô cố nén cảm giác muốn hộc máu , đáp: "Tôi là Tống Huy Dực."

"À." Ngô Lạc nói.

"Huy là An Huy huy, bởi vì tôi sinh ra ở An Huy, sinh ra không bao lâu thì đã trở về Vinh Thành, vì để kỷ niệm cho nên trong tên có một chữ Huy." Tuy rằng không ai hỏi, nhưng Tống Huy Dực cũng tự mình giải thích nguồn gốc của tên mình: "Trước kia khi đi học, thường có người nói tên của tôi giống tên một vị hoàng đế cổ đại nào đó, nhưng thật chán ghét."

Ngô Lạc nhẹ nhàng cười cười, giống như căn bản chẳng hiểu chỗ buồn cười ở đâu, chỉ là vì không để cho đương sự xấu hổ nên mới làm ra phản ứng một cách tinh tế.

Bởi vì lao động nên người anh đẫm mồ hôi, quần áo cũng bị thấm ướt, lờ mờ lộ ra cơ bụng săn chắc tinh tráng, trên mặt cũng không bởi vì đổ mồ hôi mà phiếm hồng hay nhễ nhại, ngược lại , thoạt nhìn rất khoan khoái nhẹ nhàng, rất mùa hè.

Tống Huy Dực nhịn không được nuốt nuốt nước miếng: "Anh có muốn đi tắm một cái không?"

Ngô Lạc lộ ra vẻ mặt khó hiểu : "Tôi đâu có mang theo quần áo để thay."

Tống Huy Dực rất nhiệt tình: "Anh có thể cởi quần áo ra đem đi giặt máy, giặt xong lại sấy khô, chỉ cần hai tiếng thôi." Cô chưa kịp nghĩ quá nhiều, chỉ cảm thấy mình bây giờ rất giống một em gái ở quầy lễ tân trong một trung tâm tắm gội đang ra sức kéo khách để kịp chỉ tiêu cuối tháng. 

"Tôi không thể chờ lâu như vậy được." Ngô Lạc vẻ mặt có chút phức tạp: "Cô không cần khách sáo như vậy, tôi về nhà tắm rửa một cái rồi phải lập tức ra công viên dạy học."

Tống Huy Dực từ bỏ: " Vậy để tôi đưa anh về nhà."

Ngô Lạc không từ chối, bình thường khi ra ngoài làm công được chủ bao ăn uống, đưa đón vốn là chuyện thường tình, hơn nữa nơi này xa xôi, tự mình bắt xe không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào.

" Địa chỉ nhà anh?" Mới vừa ngồi trên xe liền bắt gặp ánh mắt lấp lánh của Tống Huy Dực, cô quơ quơ di động: "Tôi phải bật định vị."

"Tiểu khu Hưng Viên Hà." Ngô Lạc nói xong câu đó liền nhắm mắt chợp mắt, muốn nghỉ ngơi một lát trước buổi tối.

Xe chạy rất vững vàng, Ngô Lạc có chút buồn ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, khi nhận ra có thứ gì đó phủ lên người, anh gần như lập tức mở mắt ra. Giữ cảnh giác ngay cả trong lúc ngủ vốn là thói quen từ trước tới nay của anh.

Tống Huy Dực hai tay cầm chiếc chăn nhỏ ngừng ở không trung tiến thoái lưỡng nan, sững sờ ở tại chỗ, bắt gặp vẻ mặt kinh hoàng đề phòng của Ngô Lạc, cô thật cẩn thận nói: "Tôi chỉ định đắp cho anh một chút thôi, nếu không sẽ bị cảm lạnh mất."

Ngoài cửa sổ đã là khung cảnh quen thuộc, đường xá khu phố cũ chật hẹp, hai bên san sát hàng quán, tiếng rao bán náo nhiệt mang đậm hơi thở đời thường nhanh chóng kéo hai người trở về hiện thực.

Ngô Lạc nói một tiếng cảm ơn rồi xuống xe rời đi.

*

Tống Huy Dực đến nhà Tống Vĩ thăm tiểu cục bột nếp, cô ôm Tiểu Tề Tề ấm hô hô mềm như bông không buông tay, Tống Vĩ ngáp mấy cái liên tục, bực bội nói: "Ngủ rồi thì đặt nó xuống đi, bằng không sau này có chị đến chịu khổ."

Tống Huy Dực không chịu đặt xuống, cô xoay một vòng, hướng mặt bé Tề Tề về phía Tống Vĩ: "Chị xem đi, mắt người ta đang mở to thế này cơ mà, đã ngủ đâu!"

Tống Huy Dực có chút mất tập trung, thỉnh thoảng cô kiểm tra tin nhắn điện thoại, cho dù không có âm báo nhận tin nhắn, cô cũng sẽ đặc biệt mở WeChat kiểm tra.

Ngày hôm qua cô gửi cho Ngô Lạc một tin nhắn, bày tỏ cảm ơn anh đã giúp đỡ trồng cây và làm khung gỗ, nhưng đến nay Ngô Lạc vẫn chưa trả lời.

Tống Vĩ phát hiện cô khác thường, với đôi mắt thâm quầng hỏi: "Thế nào, còn chưa bắt được à? Xem ra em gặp phải một Liễu Hạ Huệ rồi."

Tống Huy Dực rất không muốn thừa nhận sự thật rằng cô đúng là "còn chưa bắt được".

"Chị đừng quản chuyện của em nữa." cô hất hất cằm về phía nhà bếp, hạ giọng hỏi: " Chẳng phải trước đây chị thuê hai người giúp việc sao, sao bây giờ chỉ có một người, liệu có lo xuể không?"

Nói đến việc này quả thực chính là lông gà đầy đất*, Tống Vĩ vẻ mặt đau khổ, hạ thấp giọng nói : "Đừng nhắc nữa, hai người giúp việc ở nhà cứ cãi nhau suốt ngày, chị cứ hễ về đến nhà là lần lượt từng người lại lén lút ra mách lẻo với chị. Cuối cùng, người này đến bảo với chị là không cần chia riêng việc chăm trẻ với việc nhà ra nữa, chỉ cần cho cô ấy thêm một ngàn tệ, không chỉ có chăm sóc em bé, việc nhà cô ấy cũng đảm đương luôn."

* 一地雞毛 (Nhất địa kê mao): Nghĩa đen là lông gà rơi đầy đất, nghĩa bóng là những rắc rối vụn vặt khiến người ta đau đầu.

Tống Vĩ sinh con cộng thêm ở cữ đã phải chi ngót nghét hai mươi vạn, còn xe đẩy, nôi em bé, ghế an toàn trên ô tô, ghế ăn dặm cùng quần áo chăn đệm lại tiêu tốn thêm mấy vạn nữa, Tống Vĩ vô cùng đau đớn: " Bây giờ chưa tính lương giúp việc và chi tiêu của bản thân, chỉ riêng chi phí của Tề Tề đã hơn một vạn mỗi tháng. Sữa bột với tã giấy đắt đỏ lắm, nên chị cứ nghĩ thầm tiết kiệm được chút nào hay chút ấy, sau này đi học còn rất nhều chỗ phải tiêu tiền."

Tống Vĩ đã tinh bì lực tẫn, ngay cả nói chuyện cũng có vẻ hơi hữu khí vô lực: "Tối thứ Sáu này mấy đứa cấp dưới của chị muốn tổ chức một buổi tụ tập cho chị ở quán bar để mừng chị đi làm lại, có mấy người em cũng quen đấy, có muốn đi cùng không?"

Trong lòng Tống Huy Dực đang dồn nén một cơn bực bội không biết trút vào đâu, vừa nghe thấy chuyện này liền lập tức nhận lời rồi.

Buổi tối về đến nhà, sau hơn hai mươi tiếng đồng hồ 'mất tích', Ngô Lạc cuối cùng cũng xuất hiện. Anh vẫn trả lời ngắn gọn như cũ, ngắn đến mức chỉ vẻn vẹn ba chữ: 'Không có gì.'

"Đồ ngốc nha đồ ngốc." Tống Huy Dực liên tục lắc đầu, ngay cả tính tình cũng bị mài hết, cô khẽ lẩm bẩm: "Có biết là phải dùng câu hỏi để đáp lại câu hỏi hay không hả."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com