Chương 19 (H)
Thiên Nhạc Phong đi theo sự chỉ dẫn của nàng,trong đầu ngầm thắc mắc : Nếu nàng yêu Sở Phi Hoan mà y lại là phu nhân của hắn thì đối với nàng không phải hắn chính là tình địch không đội trời chung sao ?
Nhưng...cớ gì nàng lại chỉ hắn chỗ y đang ở đó kia chứ,không lẽ nàng tự tin rằng dù hắn và y có phát sinh tình cảm ra sao thì vẫn là nàng sẽ chiến thắng giành được y từ tay hắn ?
Thiên Nhạc Phong vừa định bước chân vào thư phòng đã bị một cảnh sắc trước mắt làm cho ngây người
Sở Phi Hoan thân khoác y bào màu lam nhẹ,trâm mộc cài gọn nửa đầu,phần dưới tóc buông thả theo lưng,gió chiều man mát thổi tà áo bay bay.Y đang chăm chú đọc sách,mắt phượng tập trung cao độ,hàng mi run run theo chuyển động của mắt
Thiên Nhạc Phong nhiều lần kinh diễm trước vẻ đẹp mê hoặc của y, nhưng bộ dáng lúc đọc sách thì phải nói là lần đầu mà hắn chứng kiến,sở dĩ Sở Phi Hoan chưa từng đọc sách bao giờ là khi ở bên ngoài lại còn hay liên tục di chuyển nhiều nơi,thời gian đâu mà để y đọc sách
Mãi lo suy nghĩ Thiên Nhạc Phong chưa bất giác người nọ đã biến mất từ bao giờ,đến khi một giọng nói ôn tồn cất lên
"Nhạc Phong ngươi đến thăm ta sao?" Sở Phi Hoan từ lúc nào đã ôm hắn,bàn tay mềm mại rất tự nhiên vuốt ve hai cánh mông lên xuống
"A" Thiên Nhạc Phong hồi tâm lại,nhận ra đôi tay hư hỏng đang càn quét trên người của mình,hắn động tay ngăn y lại,nói " Sao ngươi lại đến đây"
"Ta thấy ngươi ngủ rất ngon,không tiện làm phiền nên mới đến đây đọc ít sách a.Còn nữa ta có luyện viết chữ ngươi mau qua đây,xem giúp ta chữ đã đẹp chưa" Sở Phi Hoan nhẹ nhàng kéo tay hắn,kéo đến trước bàn gỗ
Trên bàn gỗ bày đầy những trang giấy được viết kín chữ.Liếc mắt cẩn thận xem xét từng nét chữ trên đó
"Đây toàn bộ đều do ngươi viết sao" Thiên Nhạc Phong tùy tiện cầm lên một tờ,nhìn nét chữ được viết tỉ mỉ chẳng khác nào rồng bay phượng múa,lại không chịu được mà đem chữ viết của hắn ra so sánh, thật đúng khác nhau quá mà.Chữ của y thì đẹp như vậy,còn chữ của hắn xấu như gà bới xương
"Đúng vậy,có đẹp không" Sở Phi Hoan hỏi hắn, trong lòng không khỏi mong chờ câu trả lời
"Rất đẹp" Lời nói thật lòng từ tận đáy lòng của hắn,Thiên Nhạc Phong vốn đơn giản thật thà thấy đẹp liền khen là đẹp
Ánh mắt như bừng sáng,Sở Phi Hoan nhào vào ôm ôm hắn lắc lư như con cún nhỏ vẫy đuôi vui mừng khi được khen "Thật sao, viết gần cả buổi mới được như vậy.Nhạc Phong a nghe được câu này của ngươi khiến tâm tình ta vui không ít,viết thế nào cũng xứng đáng"
Thiên Nhạc Phong đối với hành động của y không bài xích,sờ sờ nét chữ trên trang giấy,trong lòng có chút ghen tị vì đến ngay cả chữ viết của y cũng đẹp hơn của mình
"Còn đẹp hơn chữ của ta"
"Ta cố gắng rèn luyện lắm mới được đẹp như vậy,viết đi viết lại trên giấy cũng chán muốn ch*t đi"
Sở Phi Hoan than thở, rúc rúc đầu vào vai hắn.Không biết y nghĩ gì liền bật dậy nhỏe miệng cười tươi như mới nhặt được vàng
Thiên Nhạc Phong thoáng nổi da gà,cảm giác có gì đó không đúng.Nhìn thấy ánh mắt lưu manh của Sở Phi Hoan đang nhìn hắn như có ý đồ bất chính đến nơi
"Tướng công hay ngươi dùng thân làm giấy ta cho luyện viết chữ đi nha"
Chất giọng nũng nịu, vẻ mặt đáng thương như hồ ly tinh của Sở Phi Hoan đập vào mắt hắn.Thiên Nhạc Phong đỏ mặt quay đầu né tránh,cảm nhận tim đập loạn một nhịp,Sở Phi Hoan này lại dám dùng mỹ nam kế với hắn !!!
"Cái...cái gì mà làm giấy, ta không làm đâu.Ở đây nhiều gì như vậy hà cớ gì phải là ta" Lắp bắp trả lời,hai lỗ tai Thiên Nhạc Phong đỏ như muốn bật máu, mắt không thể giấu được vẻ bối rối trong lòng
Bắt được vẻ lúng túng của hắn,Sở Phi Hoan cười hì hì. Thoắt một cái xoay người đè lại thân trên Thiên Nhạc Phong xuống bàn, đối với thắt lưng hắn mà nới lỏng đi,sau đó cởi ra quăng qua một bên.Áo bị kéo xuống khủa tay
Thiên Nhạc Phong bất ngờ la lên "Sở Phi Hoan,lão tử chưa có đồng ý"
"Tướng công ngươi ngoan một chút"
Sở Phi Hoan vuốt ve cơ ng*c màu đồng,từ từ chậm rãi cảm nhận từng thớt thịt rắn chắc của hắn.Tay di chuyển ngày càng lung tung,đầu ngón tay vẽ loạn trên ngực Thiên Nhạc Phong, cuối cùng dừng lại ở hai điểm nhỏ nhô lên phía trước
Ngón tay trắng nõn gãi gãi đầu ng*c,sau đó không kiêng dè se se điểm nhạy cảm kéo nhô ra một ít
"A...ư..." Thiên Nhạc Phong không kiềm được tiếng rên rỉ,trước giờ hai điểm nhỏ luôn bị Sở Phi Hoan trêu ghẹo không ít,càng lúc càng mẫn cảm.Đôi lúc còn cảm tưởng chỉ cần động nhẹ một chút cũng khiến hắn có phản ứng không thôi
Làn da màu đồng khỏe khắn của Thiên Nhạc Phong nhờ vào ánh sáng ban ngày càng hiện lên rõ rệt,bởi vì thời tiết đang là mùa hè,thân thể hắn không tránh được nóng bức,vài giọt mồ hôi thay nhau liên tục chảy trên các cơ,từ bắp tay lại tới xương quai xanh
Sở Phi Hoan hít một hơi thật sâu,ánh mắt nhìn chằm chọc vào da thịt của hắn càng lúc càng tối đi vài phần.Y nuốt nuốt nước miếng,cả thấy miệng lưỡi khô đi như sa mạc
"Đừng đùa nữa,muốn viết cái gì thì nhanh lên" Người dưới thân lớn tiếng quát,sắc mặt vì thẹn cũng đỏ đi không ít
"Đây là ngươi nó đấy nhé"
Sở Phi Hoan chớp lấy bút lông trên bàn,quẹt quẹt thấm mực vài đường,nhìn qua Thiên Nhạc Phong ngoan ngoãn không động đậy,y cười tươi hạ bút xuống viết vài chữ đơn giản
Bút lông được làm từ lông dê rất mềm mịn,theo chuyển động tay Sở Phi Hoan dễ dàng viết linh hoạt,ngòi bút tơ mềm lướt đều qua làn da của Thiên Nhạc Phong.Sở Phi Hoan cảm giác mỗi lần y đặt bút là mỗi lần người dưới thân run lên từng nhịp
"Ư..." Thiên Nhạc Phong cố đè nén thấp giọng của bản thân.Từng nét bút mà Sở Phi Hoan để lại cứ liên tục như bàn tay vuốt ve lấy thân thể hắn.Cố gắng kiềm chế đi cơn run rẩy không ngừng,Thiên Nhạc Phong nào biết dưới phía hạ khố vật nhỏ đã ẩn ẩn cứng lên
Tận lực nuốt đi nước miếng sắp tuôn trào,y nghĩ ra một cách để trêu chọc hắn,ngòi bút viết lúc nãy dịch chuyển trước điểm nhỏ nhô cao,vẽ loạn một vòng trên đó,hết hạ bút lại ấn xuống
" A...Sở Phi Hoan...đừng có làm càn..." Thiên Nhạc Phong hô hấp hổn hển,bắt lấy cái tay hư kia đang càn quấy trên ng*c hắn
"Không sao ,thoải mái có đúng không" Sở Phi Hoan gỡ tay hắn ra,đầu bút lại di qua điểm nhỏ nhô bên kia vẽ loạn.Hai điểm nhỏ đỏ hồng bị ngòi bút làm cho thấm không ít mực đen,sưng lớn hơn một chút
" A...ư...Phi Hoan.." Thiên Nhạc Phong ngửa cổ rên rỉ,tận hưởng cảm giác thoải mái mà y đem lại.Khoái cảm làm đầu óc trống rỗng, hắn bây giờ còn lo nghĩ gì được nữa cơ chứ
Sở Phi Hoan cởi nốt chiếc quần của hắn,tiết khố cũng nhanh cởi đi,phân thân ở hạ thể đã sớm c**ng cứng ngóc đầu dậy.Sở Phi Hoan cười tà mị,ngón tay dài búng nhẹ một cái trên thứ gân guốc kia
" Sớm đã thành ra như này,Nhạc Phong ngươi thật d*m đãng a" Y thổi cái,nhìn thấy hai bắp đùi của Thiên Nhạc Phong run rẩy lên từng hồi
Đầu bút mềm mại di di nơi ph*n thân hưng phấn đến không ngờ.Khoái cảm dồn dập như sóng triều liên tục đánh úp vào đại não,từng sợi lông bút liên tục chuyển động lên xuống vuốt ve ph*n thân của hắn
Thiên Nhạc Phong hưởng thụ cảm giác thoải mái,hạ thân đột nhiên rơi vào một nơi ẩm ướt,ấm nóng, "tiểu Phong" được bao quanh bởi một cái gì đó mềm mềm.Ngước đầu nhìn bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc...Sở Phi Hoan,y đang ngậm của hắn !!!
"A....Ân...Đừng ngậm...chỗ ấy dơ lắm...ngô..." Tận lực đẩy đi đầu của Sở Phi Hoan,Thiên Nhạc Phong muốn kéo ra khoảng cách,cái m*ng nhỏ dịch lùi về phía sau
Y nào để cho hắn thoái lui,cánh tay hơi dùng sức kéo lại cái hông của Thiên Nhạc Phong.Động tác hút cũng mạnh hơn, đầu lưỡi đỏ thành thạo quấn lấy côn th*t liếm láp,còn không quên cắn mút hai viên cầu phía dưới,Sở Phi Hoan dùng tất thẩy mọi kinh nghiệm hầu hạ phu quân của y
Sở Phi Hoan lên xuống phun ra lại nuốt vào,Thiên Nhạc Phong cảm nhận côn th*t sưng tấy không ngừng ra vào khoang miệng nóng ẩm, lượng lớn nước bọt theo động tác không thể nuốt cứ thế chảy xuống,thấm ướt cả hạ thân hắn
" Phi Hoan...a...ta muốn ra..." Thiên Nhạc Phong hô hấp đứt đoạn,tay không tự chủ nắm lấy tóc của Sở Phi Hoan ép đầu y vào sâu hơn,tiếng thở dốc ngày càng thêm nặng nề
Mắt thấy Thiên Nhạc Phong sắp đạt ra trào,Sở Phi Hoan vô cùng hưng phấn,rất phối hợp với hắn mà nuốt vào ph*n thân càng sâu,tốc độ cũng nhanh hơn trước
"A...ta ra đây...ư..." Rốt cuộc không nhịn được nữa,Thiên Nhạc Phong nhắm chặt mắt mà bắn ra,chất d*ch trắng rơi vào khoang miệng Sở Phi Hoan
Sở Phi Hoan ngửa cổ nuốt xuống tất thẩy,đem t*nh d*ch tanh nồng nuốt vào bụng,đôi môi hồng nhuận chép miệng vài cái
Tầm mắt Thiên Nhạc Phong rơi vào gương mặt kiều diễm của y,cánh mông hồng như anh đào lại quyến rũ hắn không ngừng
"Nhạc Phong a ngươi đáng yêu lắm nga" Sở Phi Hoan trầm thấp,cuốn đầu đem lưỡi chen vào miệng của Thiên Nhạc Phong
Vị tanh nồng của t*nh d*ch còn đọng lại trong miệng Sở Phi Hoan,Thiên Nhạc Phong hơi nhíu mày,lúc hôn còn nếm được một ít vị,không ngờ mùi vị khó nuốt như vậy y nuốt vào cũng thật dễ dàng
Không biết đào đâu ra một lọ cao bôi trơn,ngón tay quệt một ít,hướng trước hậu huyệt đâm vào,những nếp nhăn xung quanh theo ngón tay được kéo căng quá cỡ
" A...hư..." Kích thích phía sau làm Thiên Nhạc Phong kinh hô,muốn la nhưng miệng bị chặn lại bởi môi của Sở Phi Hoan, chỉ có thể dùng được giọng mũi hừ hừ
Tay phía dưới lại tăng thêm vài ngón,ngón tay mảnh khảnh thuần thục di chuyển ra vào xung quanh tràng bích,hết tách ra lại kép lại đâm vào
Sở Phi Hoan tập trung làm nhiệm vụ của y,hậu huyệt non mềm lúc này từ từ nới lỏng ra,chảy ra không ít d*ch thể trong suốt,tràn ra cả tay Sở Phi Hoan thấm ướt một mảng phía dưới bàn
Ph*n thân Thiên Nhạc Phong vừa mới bắn ra bây giờ rất nhanh liền c**ng cứng lại,ngóc đầu bừng bừng khí thế như trước
Cái màn dạo đầu nửa vời này làm Thiên Nhạc Phong nóng lòng không yên, lắc lư cái eo, hấp tấp la lên " A...ha...a...Phi Hoan...ta muốn...mau vào đi..."
Y cười khẽ một cái,đây cũng là lần đầu tiên Thiên Nhạc Phong hướng y cầu hoan,tâm trạng Sở Phi Hoan tốt đến phát sáng.Lúc nãy dùng hết nhẫn nại khuếch trương cho hắn,Sở Phi Hoan vội vàng cởi bỏ đai lưng,móc ra cự vật to lớn màu đỏ tía đã c**ng từ lâu
"Ực" Thiên Nhạc Phong khẽ nuốt nước miếng,nhìn thấy ph*n thân thô to đầy gân guốc của Sở Phi Hoan làm cho hắn miệng lưỡi khô rát.Cái thứ dữ tợn xấu xí kia...có thể vừa được sao ? Hắn lúc nào mới phát giác ban ngay nhìn rõ quả thật lớn đến không ngờ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com