chiếc máy bay năm ấy ai gửi đến , bay thẳng vào lòng cậu thanh niên . Người gửi là đàn ông nhưng lại làm chiếc máy bay ấy ngọt ngào vô cùng mang theo tình cảm ấm áp đi thẳng vào lòng người đó
Chuyện sẽ không có gì cho đến khi có một cậu bạn mới từ nước Pháp lãng mạn chuyển về trường học, hai hot boy của trường có vẻ khá thích thú. Và bất ngờ hơn, họ làm con trai nhà người ta mang thai.-au : bánh tét ngào đường.warning : h, sinh tử văn, dị ứng đừng đọc.tình trạng: đã hoàn.NOTE: FIC ĐẦU TAY, VUI LÒNG TÔN TRỌNG, CẢM ƠN. ❤…
- Anh là Kim Taehyung. Bé con tên gì?- Kook... Jungkook... Lần đầu tiên gặp, Taehyung ánh mắt không rời nhìn chăm chú bé con đáng yêu trước mắt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là đem con thỏ nhỏ bắt về. Rất nhiều năm sau, bé con đáng yêu ấy đã từng có khoảng thời gian "lỡ" quên mất anh, sau đó lại chủ động đưa anh về với viễn cảnh mà có lẽ cả đời anh sẽ không bao giờ quên. - Có muốn đi với anh không? Jungkook gật đầu, hai mắt cong cong thành hai vầng trăng nhỏ, mỉm cười xinh đẹp động lòng người. - Chúng ta về nhà thôi.__________________________" Vợ ngốc đáng yêu " by rosyprincessThể loại: Fanfic VKOOK ( cp phụ NamJin, HopeMin ), SINH TỬ VĂNRating:15+Start: 14/07/2018End: 13/06/2020Final chapter: 25/10/2023Cover: PinterestHighest rank: #1 sweet #2 vkook KHÔNG ĐỒNG Ý EDIT/ CHUYỂN VER COPYRIGHTS BELONGS TO ME! DO NOT RE-UP!…
Trọng sinh tướng quân luôn xem mình là thế thân - 『重生之将军总把自己当替身 』 - Đam mỹ cổ trang.Tác giả: Y Y Dĩ Dực - 伊依以翼Edit+Beta: Hạ Vy & Lùn.Nguồn: Wikidth, Raw Shudan.Tình trạng bản gốc đã hoàn: 169 chương + Phiên ngoại thế giới khác.Thể loại: Đam mỹ, song trọng sinh, cổ đại, tình cảm, ngọt sủng, nhẹ nhàng, HE.Tiến độ: thứ 6-7-Chủ nhật hàng tuần.Kiếp trước của Mộ Chi Minh bị người mình kính ngưỡng lừa gạt hãm hại, chết thảm trên đường lưu đày. Trọng sinh một đời, trong lòng y muốn thay đổi kết cục, sống cuộc đời này an ổn sinh hoạt.Mộ Chi Minh thay đổi nhanh như chong chóng, trải qua nỗi băn khoăn ở kinh thành, chiến hỏa phân tranh, hoàng tử đoạt quyền. Bỗng nhiên y nhìn thấy một mảnh tình cảm chân thành, Mộ Chi Minh từ đây luân hãm, vô pháp tự kìm chế. Nhưng mà đại hôn màn đêm buông xuống, Cố Hách Viêm đối với y nói câu đầu tiên, lại là:"Ta biết, ta chỉ là thế thân của hắn."Mộ Chi Minh: "???"Đầu óc phu quân có tật chăng? Cố Hách Viêm: "Không sao."Bản edit chỉ đăng duy nhất trên Wat.tpad HaVyon0602 và WordPress của mình nếu các bạn đọc trên các trang khác không phải của mình thì chính là các trang lậu. Làm phiền các bạn quay trở lại chính thống, dù sao cũng là công sức mình bỏ ra ạ. Cảm ơn mọi người.CP: Thâm tình nhưng ít lời tướng quân Cố Hách Viêm công × Thông tuệ nhưng phúc hắc công tử, Mộ Chi Minh thụ.…
#Văn án : Bất đắc dĩ phải cùng một người mình không yêu chung sống, lại còn là một kẻ đầu óc có chút không bình thường, cậu út nhà họ Jeon từ ban đầu đã không hề trông mong gì vào cuộc hôn nhân này.Thế nhưng chỉ trong một thời gian ngắn,Jeon Jungkook bàng hoàng nhận ra việc có một người vợ luôn luôn im lặng như Park Jimin không hẳn là điều quá đỗi tồi tệ...#Phúc hắc lạnh lùng sau hoá thê nô công x hơi ngốc ngoan ngoãn tiểu mỹ nhân thụ#Cưới yêu sau, ngọt sủng, 1x1, có H, HE…
"Mai này có ra saoDấu yêu ơi, hãy nhớTình vẫn xanh muôn thuởVẫn chỉ dành trao em..."(Yuanyud - phỏng dịch theo ca khúc Moon and back).Mình thích bạn Dũng, thích lắm thích lắm, mà... "giữa mình và bạn bị chia cách bởi một nam nhân tên Trọng", mình đành chịu thôi. Người ta còn có cái giới tính giống nhau, mình thì chả giống gì hết TvTNên mình viết cái này để ngược đãi cả đôi, cho bõ tức!Với cả, mình nhớ U23 TvT…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…