Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

33

Mối Tình Đầu

------

Mối tình đầu luôn là điều gây ấn tượng sâu sắc nhất, chất chứa những cảm xúc ngọt bùi cay đắng của tuổi thanh xuân. Dù kết quả không phải là cùng nhau, hay không ở bên nhau lâu dài, ký ức về khoảng thời gian ấy vẫn khó có thể xóa nhòa.

Cuối cùng tôi cũng tốt nghiệp từ một trường đại học ở nước ngoài, trở về nước, lăn lộn vài năm trong xã hội. Tôi làm công việc mà trước kia từng rất chán ghét, mặc trên người bộ đồ công sở gò bó, nhiệt huyết và ước mơ thời học sinh từ lâu đã bị thực tế mài mòn đến kiệt quệ, đổi lại chỉ là thái độ cúi đầu vì miếng cơm manh áo.

Hôm ấy, vừa xong việc với khách hàng, tôi kéo thân thể hơi chếnh choáng, loạng choạng đi trên con đường về nhà, tình cờ đi ngang qua một tiệm nhỏ, ánh mắt bị thu hút bởi bức ảnh treo trên tường. Đó là hình bóng của hai cô học sinh mặc áo sơ mi trắng, váy đen ngắn, nắm tay nhau, những ký ức chợt ùa về trong đầu...

"A Hân, chúng ta sẽ ở bên nhau thật lâu thật lâu nhé." 

"Ừm, chúng ta ngoéo tay hứa rồi mà."
"Hân Hân, sau này cậu muốn làm gì?" 

"Mình muốn đi du học, trở thành một người tài giỏi, mở một tiệm nhỏ buổi sáng bán cà phê, buổi tối bán đồ ăn hoặc làm những gì mình thích như thiết kế sân khấu và trang phục."

Ký ức quay trở lại bốn năm trước... Đó là năm cuối cấp ba, cũng là năm mối quan hệ giữa tôi và Hứa Dương dần phai nhạt. Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, xem như là "thanh mai trúc mã". Quan hệ của chúng tôi rất đặc biệt, thực ra tôi luôn thích cậu ấy, và có lẽ cậu ấy cũng có chút cảm giác với tôi. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ phá vỡ lớp cửa sổ mỏng manh ấy.

Ngày tốt nghiệp, lần cuối cùng mặc đồng phục học sinh, nhiếp ảnh gia khắp nơi bắt lấy những khoảnh khắc thanh xuân của mọi người. Trương Hân chủ động nắm tay Hứa Dương đi đến một góc nhỏ của sân bóng rổ, tránh xa đám đông đang chụp hình.

"Dương, có vài chuyện mình muốn nói rõ với cậu trước khi chúng ta ra nước ngoài du học." Trương Hân nghiêm túc nắm chặt cánh tay của Hứa Dương.

"Chuyện gì vậy?" Giọng của Hứa Dương hơi run, vì cậu ấy đại khái đã đoán được Trương Hân muốn nói gì, trong lòng có chút sợ hãi.

"Mình đã thích cậu từ lâu rồi, từ nhỏ mình đã rất thích cậu, kiểu thích muốn hẹn hò ấy. Ban đầu mình cũng không tin là mình lại thích con gái, nhưng sau một thời gian dài giằng xé, mình vẫn muốn nói thật với cậu. Nếu cậu không chấp nhận cũng không sao, chỉ là mình thực sự muốn nói rõ với cậu."

"Mình biết... mình luôn biết." Hứa Dương có chút do dự rồi tiếp tục nói: "Nhưng liệu chúng ta có thể duy trì mối quan hệ bạn bè như hiện tại không? Vì mình chỉ cảm thấy tình cảm mình dành cho cậu giống như sự quan tâm của một người thân."

"Ừ, mình hiểu rồi..." Trương Hân gượng cười, cố tỏ ra không có gì: "Không sao đâu, chỉ là mình muốn thành thật một lần, để không phải giữ mãi trong lòng mà khó xử. Chúng ta vẫn là bạn tốt nhé!"

"Ừm ừm." Hứa Dương cũng nhìn thấy nỗi đau trong mắt cô ấy, nhưng không thể để Trương Hân  lún quá sâu. Họ không nên ở bên nhau, vì mẹ Hứa Dương sẽ không chấp nhận. Ngay từ khi mối quan hệ giữa họ trở nên thân thiết hơn, mẹ của Hứa Dương đã âm thầm phá vỡ.

"À phải rồi, tuần sau chúng ta hẹn nhau ở nhà mình để xem kết quả trúng tuyển đại học chứ?"

"Được." Họ mỗi người đi về một hướng khác nhau, Hứa Dương quay lại buổi lễ tốt nghiệp để chụp hình với mọi người, còn Trương Hân lặng lẽ rời khỏi trường.

Nhanh chóng đến tuần sau, "A Hân!" Hứa Dương ôm chầm lấy Trương Hân từ phía sau.

"Cậu đến rồi! Chúng ta cùng xem kết quả thi tuyển đại học nước ngoài nhé~" Trương Hân nắm tay Hứa Dương kéo ngồi xuống bên cạnh.

"Chuyện này... A Hân, mình..." Hứa Dương ấp úng không biết nói gì.

"Sao vậy, cậu đã xem kết quả chưa? Hay là nếu cậu không đậu thì mình sẽ đợi cậu cùng đi." Trương Hân vẫn hào hứng mở trang web tìm kiếm, bắt đầu kiểm tra điểm của mình.

"Không phải... Trương Hân, về chuyện du học, mình... đã quyết định không đi nữa." Hứa Dương cúi đầu.

"Tại sao?" Trương Hân ngừng tay, ngước mắt nhìn Hứa Dương với vẻ bối rối.

"Bởi vì... mẹ mình hy vọng mình không tiếp tục gần gũi với cậu. Bà ấy nghĩ cậu sẽ làm lỡ dở mình, muốn mình học ở một trường đại học gần nhà, rồi về thừa kế nhà hàng, và tìm một chàng trai để kết hôn, sinh con."

"Nhưng... nhưng cậu đã hứa với mình rồi mà." Trương Hân buồn bã nhíu mày.

"Hân Hân... xin lỗi." Hứa Dương đưa tay ra định chạm vào tay Trương Hân để an ủi, nhưng Trương Hân đã né tránh.

"Không sao, cậu đi nghỉ đi, để mình một mình yên tĩnh chút." Trương Hân  tắt máy tính, đứng dậy lấy áo khoác rồi ra khỏi cửa, một mình đi trên con đường yên tĩnh. Gió thu mát lạnh thổi qua khiến cô cảm thấy hơi lạnh, nhưng cái lạnh trong lòng còn đau đớn hơn.

Cô ghé vào siêu thị mua vài chai bia, ngồi trên ghế đá bên bờ sông, lặng lẽ lắng nghe tiếng côn trùng và chim chóc. Đầu óc cô rất rối bời. "Chúng mình không hợp nhau sao... nhưng rõ ràng cậu ấy cũng thích mình mà, tại sao chúng mình không thể ở bên nhau... tim mình đau quá, đây có phải là cảm giác thất tình không..." Nghĩ tới đây, nước mắt lặng lẽ chảy xuống hai má. Cô dùng mu bàn tay lau nước mắt, lấy điện thoại ra kiểm tra kết quả đại học của mình. Dù đã đỗ vào trường mà cô hằng mơ ước, nhưng cô chẳng thể nào vui nổi. Cô suy nghĩ rất lâu, rồi quyết định xóa hết thông tin liên lạc của Hứa Dương, biến mất khỏi cuộc sống của cậu ấy, thu xếp hành lý và ra nước ngoài, không còn liên lạc nữa.

Thời gian quay lại hiện tại, tôi đứng trước cửa tiệm, như bị ma xui quỷ khiến đẩy cửa bước vào. Trang trí trong tiệm là phong cách mà tôi rất thích, đơn giản và tinh tế. Tôi bước tới quầy nhìn qua menu, thì ra đây cũng là một tiệm cà phê sáng và cocktail tối. Tôi tùy tiện gọi một ly whisky, ngồi xuống trước bức ảnh. Chỉ uống vài ngụm, mí mắt tôi đã nặng trĩu, gục xuống bàn mơ màng nhìn bức ảnh. Đột nhiên, có một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

"A Hân?"

"Ừ?" Tôi không thể ngẩng đầu lên, chỉ có thể nửa mở mắt, lắc lư đầu.

"Cậu là Trương Hân đúng không?" Cô ấy bước tới trước mặt tôi, kề sát vào mặt tôi, gần đến mức tôi có thể ngửi thấy hương trà sữa ngọt ngào từ người cô ấy.

"Ừ... là tôi. Xin hỏi bạn là ai?" Tôi cảm thấy giọng nói này rất quen, nhưng đầu óc đang bị cồn làm mờ không thể suy nghĩ được.

"Sao cậu uống say thế này! Quách Sảng, đến giúp tôi một tay, đưa cậu ấy lên phòng trên lầu." Cô ấy cùng một nhân viên khác đỡ tôi lên, kéo từng bước lên lầu. Tôi không thể phản kháng, chỉ luôn miệng nói: "Các người định làm gì tôi? Đừng làm loạn, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"

Tôi bị ném lên một chiếc giường thoải mái, dường như bị lột sạch đồ, khi tôi tưởng mình sắp bị làm hại thì lại được mặc vào một chiếc áo choàng ngủ mềm mại. Mùi trà sữa ngọt ngào vương quanh tôi thật quen thuộc. Khi cô ấy lại đến gần tôi, tôi vòng tay qua cổ cô ấy, kéo mặt cô ấy lại gần. Tôi cố gắng mở to mắt và trước mắt tôi là người mà tôi đã chôn giấu trong tim bấy lâu. "Dương?"

Cô ấy dường như bị gọi tên thân mật lâu ngày làm cho sững sờ, một lúc sau mới mở miệng: "Ừ, là mình."

Tôi không tin vào mắt mình, bởi vì trong giấc mơ những năm qua của tôi luôn có cậu ấy, mặc những bộ đồ bình thường, cùng nằm trên giường trò chuyện với tôi, nên giờ đây cũng thật phi thực. Tôi tự véo má mình: "Đau thật."

"Cậu làm gì vậy?"

"Thật sự là cậu sao? Dương, mình nhớ cậu lắm..." Nhìn cô ấy từ dáng vẻ ngây ngô trở thành người chín chắn và điềm tĩnh như bây giờ, những ấm ức trong lòng tôi lại trào ra. Quả nhiên rượu làm cho con người ta trở nên yếu đuối, nước mắt cứ thế rơi xuống. Cô ấy không nói gì, chỉ ôm tôi vào lòng an ủi. Khó khăn lắm tôi mới ngừng khóc, vì tôi nghĩ đến một câu hỏi rất quan trọng. "Dương."

"Sao vậy?"

"(Hít hít mũi)... Cậu kết hôn chưa?"

"Hả?" Cô ấy dường như bị câu hỏi bất ngờ của tôi làm cho dở khóc dở cười, vì tôi bây giờ vừa sụt sịt vừa khóc: "Chưa mà."

"Tại sao?" Tôi nhận lấy ly trà giải rượu cô ấy đưa.

"Cậu đoán xem."

"Có người mình thích nhưng chưa tới mức kết hôn à?"

"Không, mình cũng chưa hẹn hò với ai."

"Sao thế?" Tôi nhấp một ngụm trà, kết quả bị bỏng lưỡi. Cô ấy cười khúc khích, đưa tay che miệng cười.

"Thôi được rồi, vào cái ngày cậu rời đi, mình cũng đã suy nghĩ rất lâu, tại sao mình lại luôn phải nghe theo sự sắp đặt của mẹ, như thể cuộc sống của mình không phải do mình sống. Vì vậy, mình đã nói với mẹ là mình không muốn thừa kế nhà hàng, và sau đó mình nhận ra mình không thích con trai."

"Hả? Không thích con trai." Câu nói này cứ lởn vởn trong đầu tôi, không thể thành một câu hoàn chỉnh.

"Đúng vậy, nên từ đó đến giờ mình chỉ yêu con gái."

"Vậy bây giờ cậu có người mình thích không?"

"Có có." Đôi mắt cô ấy cong cong đầy ý cười, cảm giác rung động mà tôi đã quên bấy lâu nay lại ùa về, nhưng rồi câu nói ấy kéo tôi trở lại thực tại.

"Vậy à... chúc cậu hạnh phúc."

"Cậu không hỏi thử người mình thích là ai sao?"

"Hử? Ai thế?"

"Là cậu đó, đồ ngốc." Cô ấy nâng mặt tôi lên: "Nếu không thì sao mình lại mở một tiệm mà cậu muốn mở, lặng lẽ đợi cậu chứ."

"Nếu mình không bao giờ phát hiện ra thì sao?" Tôi nghiêng đầu đầy thắc mắc.

"Thì mình sẽ tiếp tục đợi cậu, vì mình tin vào duyên phận." Cô ấy đặt ngón trỏ lên môi tôi, từ từ đè tôi xuống, những chuyện sau đó không cần nói cũng hiểu.

Thế là một cách kỳ lạ, tôi lại ở bên mối tình đầu của mình sau bốn năm...

Sau này, tôi mới biết cô ấy đã lên kế hoạch hết cả rồi. Trải qua vài mối tình với những cô gái khác, cô ấy mới nhận ra rằng mình vẫn thích tôi, nên mới đến thành phố nơi tôi làm việc mở tiệm. Nếu tôi không chủ động xuất hiện thì cô ấy sẽ tự tạo cơ hội gặp gỡ. Quả nhiên, phụ nữ cũng đáng sợ lắm... tôi đã hoàn toàn rơi vào bẫy của cô ấy.

"A Hân, cậu không muốn vào bẫy của tôi phải không! Vậy thì sống với cái máy pha cà phê và xe đạp của cậu đi!" Hứa Dương đá Trương Hân  xuống giường.

"Không không, mình rất sẵn lòng, rất... ôi, đau mông quá."

-----
Âyyyy Hân Hân sinh nhật vui vẻ aaaaaaaaaa 🎉🎉🎉

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com