Chương 79 Thổ phỉ
Nghĩ là làm, vài ngày sau khi đã thu xếp công việc ở Huyết Sát lâu Minh Nguyệt liền chuẩn bị lên núi Thất Phong thăm các vị sư phụ.
Trước khi rời đi nàng gọi tứ đại hộ pháp lần lượt là Mị, Hồ, Ảnh, Ám và Hắc Sát tới thư phòng. Đây là nơi lâu chủ Huyết Quỷ xử lý mọi việc trong lâu.
"Ta gọi mọi người tới đây là có chuyện muốn nói"
"Chúng thuộc hạ ở. Thỉnh lâu chủ phân phó" cả năm người đồng thanh lên tiếng.
"Ta muốn về núi Thất Phong thăm các lão nhân gia. Chuyến này ta sẽ đi một mình, có thể sẽ ở trên núi một thời gian. Mọi chuyện trong lâu sẽ giao lại cho các ngươi quản lý. Chuyện ta đã giao phó trước đó nếu có tin tức mới lập tức cho người lên núi báo tin. Nếu không có gì thì đừng tới làm phiền các lão nhân gia tĩnh dưỡng. Lo lắng tốt mọi chuyện trong ngoài lâu là được" Huyết Quỷ nhìn năm người chậm rãi lên tiếng.
"Lâu chủ, người không cho Linh nhi đi theo nữa sao? Người đi một mình như vậy chúng ta rất lo lắng" Nghe nàng nói muốn rời đi một mình Hồ vội lên tiếng. Nàng đã đi theo bên người lâu chủ nhiều năm không rời. Bây giờ tự nhiên lâu chủ không cho theo bên người nữa thực sự rất lo lắng.
Bốn người còn lại không nói gì nhưng ánh mắt họ nhìn nàng đều hiện rõ vẻ lo lắng. Họ biết lâu chủ võ công lợi hại nhưng không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn. Lỡ như có chuyện không hay sảy ra sẽ rất nguy hiểm. Thân phận của lâu chủ bọn họ vẫn còn đó không biết nguy hiểm sẽ tới lúc nào.
Nhìn thấy thái độ của năm người nàng cũng không giải thích nhiều chỉ cười nhẹ. Nếu nói ra chuyện nàng thấy không khỏe sẽ chỉ làm cho họ lo lắng hơn thôi.
"Ta không sao, các ngươi không cần lo lắng. Chú ý lo liệu tốt mọi chuyện trong lâu là được. Nếu lên núi rảnh rỗi ta sẽ gửi thư về cho các ngươi được chứ?"
"Lâu chủ, hay để thuộc hạ đi theo hộ tống người lên núi an toàn" Hắc Sát im lặng nãy giờ cũng đã lên tiếng. Không hiểu sao khi nghe tin lâu chủ đi hắn cứ có cảm giác tâm thần bất an.
"Không cần. Ta tự lo được cho bản thân, các ngươi không phải không biết võ công của ta cũng không phải ba hoa mèo cào. Được rồi không cần ở đây nữa. Tất cả lui đi làm việc của mình đi. Ta còn có việc phải làm" Sau khi nói xong nàng lập tức hạ lệnh đuổi người. Nếu còn để mấy người này ở đây nữa chắc chắn sẽ không chỉ hai người đòi đi theo mà có khi là cả năm người luôn cũng nên.
"Vâng, chúng thuộc hạ xin lui" Cả năm người đáp lại giọng ỉu xìu như thể ai rút hết sức sống vậy. Sau đó cả năm người đi ra khỏi thư phòng, trước khi đi còn không quên đóng cửa lại.
Hai ngày sau.
Sau khi đã sắp xếp toàn bộ mọi việc ở Huyết Sát lâu cho năm người Minh Nguyệt liền lên đường trở về núi Thất Phong. Vì sao nàng không nhắc tới phó lâu chủ Ngân Dạ ư? Tên đệ đệ tốt đó của nàng bây giờ đâu có ở trong lâu. Hắn hiện đang vui chơi với tiểu muội muội Minh Tuyết của nàng ở sơn trang Phong Nguyệt rồi. Hai kẻ ham chơi đó có gọi cũng chưa chắc đã chịu về đâu.
Ở nơi nào đó xa xôi trong Phong Nguyệt sơn trang quả thật có hai kẻ đang vui vẻ đùa nghịch với nhau.
"Hắt xì... Phong, huynh nói xem có phải tỉ tỉ lại đang nói xấu muội không?"
"Muội đừng linh tinh nữa. Tỉ ấy đâu rảnh quản tới muội, mau vào trong nhà khoác thêm áo. Chơi lâu vậy cẩn thận cảm lạnh".
Sau hai ngày lên đường cuối cùng Minh Nguyệt cũng về tới gần chân núi Thất Phong. Vẫn là bạch y quen thuộc và tấm mạng che mặt che đi dung nhan xinh đẹp đằng sau. Cưỡi trên lưng một con ngựa xích thố màu nâu mật. Hình ảnh này như tiên nữ xé sách bước ra vậy.
"Đứng lại. Tiểu mĩ nhân đây là đang đi đâu vậy? Có muốn xuống ngựa nói chuyện với ca ca một chút không?" Bỗng nhiên hai bên đường lao ra một đám người tau cầm đao kiếm. Dẫn đầu là một tên mặt đầy râu ria nhìn ánh mắt toát lên vẻ bỉ ổi.
"Thổ phỉ?" Mắt không chớp lấy một cái nàng lạnh nhạt nhả ra hai chữ.
"Đúng vậy. Đường này do ta mở, cây ở đây do ta trồng. Muốn đi qua đây phải để lại lộ phí. Tuy nhiên tiểu nương tử đây nếu theo ta về làm áp trại phu nhân thì đại gia sẽ nhẹ nhàng với nàng. Được không?" Tên cầm đầu nói xong còn kèm theo tiếng cười đầy bỉ ổi. Mấy tên lâu la đi theo cũng cười theo nghe đặc biệt chói tai.
'Muốn đưa ta về làm áp trại phu nhân? Vậy phải xem ngươi còn có mệnh mà về hay không nữa" Nói ra một câu hết sức đơn giản tưởng như không có chút tính sát thương nào. Nhìn Minh Nguyệt hiện tại một thân một mình đối diện với một đám nam nhân quả là không chút uy hiếp.
"Khẩu khí thật lớn. Các huynh đệ, lên.... Đưa tiểu nương tử này về làm áp trại phu nhân cho bản đại gia" Vừa rứt lời cả đám rút đao kiếm xông về phía nàng. Nhìn qua khí thế thật lớn.
Một đám khoảng mười tên cầm đao xông tới ý muốn bắt lấy Minh Nguyệt đang ngồi trên lưng ngựa. Chúng không tin đường đường hơn mười đấng nam nhi lại không thể làm gì được một thiếu nữ yếu đuối tay trói gà không chặt này. Vậy nên trong nhóm thổ phỉ chỉ có vài tên xông lên còn phần lớn vẫn đứng yên xem kịch vui. Chúng muốn xem tiểu cô nương này sau khi bị bắt lại còn có thể ra chiêu gì nữa.
Ấy vậy mà việc sảy ra tiếp theo hoàn toàn vượt qua nhận thức của cả đám thổ phỉ này. Minh Nguyệt ngồi trên lưng ngựa thấy chúng khí thể hùng hổ lao tới chỉ nhếch đuôi mày một cái. Mắt không thèm chớp rút ra thanh kiếm treo ngay cạnh yên ngựa.
Phá Nguyệt kiếm ra khỏi vỏ đồng nghĩa với việc thấy máu chảy. Chỉ thấy tà bạch y lóe lên xoay tròn một vòng rồi hạ xuống cách vị trí ngựa đứng ba thước. Hơn mười kẻ lao tới đã có tới sáu người nằm bất động dưới đất. Tốc độ nhanh tới mức người phải ngã xuống mới thấy máu chảy ra. Một chiêu trí mạng tất cả đều cắt đứt yết hầu. Sáu người chết mà không kịp nhận rõ bản thân chết như thế nào. Bốn người kia nhìn thấy đồng bọn cứ như vậy chết đi không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng. Tốc độ này cũng quá nhanh đi?
Tên thủ lĩnh đám thổ phỉ thấy tốc độ ra tay của nàng cũng ngạc nhiên không thôi. Nụ cười bỉ ổi đông cứng lại trên mặt. Không ngờ nữ nhân này nhìn yếu đuối mỏng manh mà võ công lại lợi hại như vậy. Không những không thấy sợ mà hắn càng thấy hứng thú hơn. Quyết phải đưa được tiểu cô nương này về làm áp trại phu nhân của hắn.
"Các huynh đệ, tất cả xông lên bắt lấy nữ nhân này cho bổn gia. Ai bắt được bổn đại gia trọng thưởng"
"Rõ, lão đại" Nhận được chỉ thi của tên cầm đầu tất cả đám thổ phỉ đều lao lên tấn công về phía nàng.
Quả là cơ hội tốt để luyện tập kiếm pháp. Từ khi Minh Nguyệt có được Phá Nhật kiếm thanh kiếm này chưa từng được uống qua máu người. Hôm nay đành lấy mạng mấy kẻ không biết sống chết này khai kiếm vậy.
Khi thấy cả đám người cùng cầm đao kiếm lao về phía nàng Minh Nguyệt lập tức nhấc kiếm lên rồi cũng lao về phía bọn chúng. Đao kiếm va chạm vào với nhau tạo ra nhưng âm thanh ma sát tới run người.
Bóng dáng màu trắng ở giữa đám người đầy đao quang kiếm ảnh đặc biệt trói mắt nổi bật. Không vội dùng một chiêu kết liễu như ban nãy mà nàng từ từ hạ thủ chơi trò mèo vờn chuột với mấy tên này. Kiếm pháp lâu ngày không sử dụng vừa lúc lấy bọn chúng ra để luyện tập.
Máu đỏ bắn tung tóe, tay chân đứt gãy vết thương trồng chất nhìn thật ghê rợn. Vậy mà không một ai chết cả đám người bị thương ngã xuống tiếng rên la vang vọng cả khu rừng.
Tên thủ lĩnh đứng xem nãy giờ thấy tình hình không ổn cũng bắt đầu biến sắc. Sức chiến đấu của nữ nhân này cũng thật đáng sợ. Một mình có thể địch lại gần trăm người mà không chút bị thương. Còn có thể đánh tới bọn họ hoa rơi nước chảy. Nhìn tình hình ngày càng bất lợi tên thủ lĩnh cuối cùng cũng chịu rút vũ khí chuẩn bị ra tay.
Vũ khí của hắn là một thanh liêm đao hình móc câu nhìn có vẻ quỷ dị. Thừa dịp Minh Nguyệt đang chuyên tâm chém giết hắn liền lao vào ý định đánh lén nàng từ phía sau. Tuy đang giao thủ trực diện nhưng giác quan của nàng trước giờ vẫn rất nhạy bén và cảnh giác. Cảm thấy có sát khí đằng sau lập tức trở mình tiếp chiêu.
Hai người lập tức so tới mấy mươi chiêu. Nhìn tên thủ lĩnh đám thổ phỉ này tướng mạo bỉ ổi nhưng võ công cũng không tệ. Có thể tiếp được mấy mươi chiêu của nàng. Cả đám thổ phỉ có tới vài trăm người hiện chỉ còn không tới hai mươi người không bị thương. Đám người thấy hai cau thủ so chiêu liền rất thức thời lùi ra xa.
Đánh tới gần trăm chiêu bỗng tên thủ lĩnh tung ra một loại phấn màu vàng rồi liêm đao nhanh chóng cắt phải tay trái của nàng.
Hai người nhanh chóng tách ra đứng đối diện nhau. Tuy một đao của hắn có thể làm nàng bị thương nhưng trên người hắn cũng chẳng khá hơn là bao. Cả người chi chít miệng vết thương lớn nhỏ đều đang chảy máu. Vết thương không sâu không cạn đủ để thấy người ra tay chuẩn xác cỡ nào.
"Độc dược? Đáng tiếc cho ngươi ta không sợ độc dược" Sau khi đứng vững Minh Nguyệt liền ngước mắt lên nhìn tên thủ lĩnh kia khinh bỉ nói.
"Các hạ quả nhiên võ công lợi hại. Tại hạ bội phục. Nhưng các hạ giết nhiều huynh đệ của ta như vậy cũng nên để lại chút bồi thường đi chứ." Trên người hắn vết thương tuy nhiều nhưng sẽ không lập tức nguy hiểm đến tính mạng. Đúng là sơ xuất khi coi thường nữ nhăn này. Hại hiện tại thiệt hại nhiều huynh đệ như vậy.
"Ồ bồi thường, không biết các hạ muốn ta bồi thường gì?" Tựa tiếu phi tiếu nàng đáp lại tên thổ phỉ với giọng đầy trêu cợt.
"Để mạng ngươi lại" Nói rồi tên đó nhấc lên liêm đao lao về phía nàng lần nữa. Hắn dù có chết cũng phải kéo theo nữ nhân này đệm lưng.
"Không biết tự lượng sực. Vậy thì hãy trở thành vong hồn dưới kiếm của bổn thiếu chủ. Chết xuống đó cũng biết người giết ngươi là thiếu chủ Dược Môn." Chưa kịp để hắn kịp phản ứng lưỡi kiếm sáng bóng đã đi qua yết hầu tên thổ phỉ để lại một vệt máu đỏ tươi đặc biệt sạch sẽ.
Cái xác đổ xuống trong tư thế lao về phía trước. Tới lúc chết hắn mới hối hận bản thân đã đụng phải sát thần. Thiếu chủ Dược môn thần bí kia. Nếu biết trước người này ghê gớm vậy có cho mười lá gan hẳn cũng không dám đưa về làm áp trại phu nhân. Thế nhưng trên đời không có nếu như. Sau khi nhận thức được thì hắn đã phải xuống báo danh với Diêm Vương lão gia.
Cả đám thổ phỉ còn sống thấy lão đại bị giết như vậy mặt mũi trắng bệch không dám lộn xộn. Sợ rằng sát thần này sẽ ra tay giết người diệt khẩu.
"Lập tức cút khỏi đây, về giải tán sơn trại của các ngươi. Nếu để ta biết các ngươi còn lộng hành thì đừng trách. CÚT"
"Vâng vâng, đa tạ cô nương không giết..." Nói rồi cả đám bồng bế lôi kéo nhau chạy chối chết.
Trận đánh này cũng không ảnh hưởng nhiều tới Minh Nguyệt. Nàng đi về phía ngựa còn đứng đó nhảy lên ngựa rồi chạy về hướng Dược môn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com