Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7: Khai Phá

Tấn đứng chết lặng. Toàn thân cậu ta đông cứng lại. Cậu ta nhìn chằm chằm vào thầy An, kẻ đang chậm rãi, đầy khiêu khích, cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình, để lộ ra lồng ngực săn chắc, không một chút mỡ thừa. Lời đề nghị, hay đúng hơn là lời đe dọa, của hắn ta vẫn còn vang vọng trong đầu cậu.

Sự sợ hãi ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ. Lòng kiêu hãnh của một kẻ thống trị, một con thú đầu đàn vừa mới được đánh thức, không cho phép cậu ta khuất phục.

"Tôi không phải là một con đĩ!"

Tấn gầm lên, giọng nói run rẩy vì tức giận.

"Thầy đừng nghĩ có thể dùng chuyện đó để uy hiếp tôi! Tôi không phải là Nam!"

Thầy An dừng tay ở chiếc cúc áo cuối cùng. Hắn ta không hề tỏ ra tức giận trước sự phản kháng của Tấn. Ngược lại, hắn ta bật cười. Một tiếng cười nhẹ, trầm và đầy vẻ thương hại.

"Ồ? Em không phải là đĩ à?"

Hắn ta ngồi lại xuống chiếc ghế da của mình, nhìn Tấn như đang nhìn một đứa trẻ ngây ngô.

"Vậy một thằng con trai khỏe mạnh, cao một mét tám, cặc dài hai mươi centimet, lại đi đè người bạn thân nhỏ con, yếu đuối của mình ra địt đến ba lần, địt đến khi nó phải bất tỉnh trong vũng máu và tinh dịch... thì gọi là gì, hả Tấn?"

Hắn ta nói trúng tim đen. Từng lời, từng chữ, như những mũi dao, lột trần sự thật mà Tấn đang cố gắng che đậy.

"Đó không phải là sức mạnh, Tấn ạ. Đó là sự yếu đuối. Đó là sự mất kiểm soát của một con thú hoang. Và nếu bí mật đó lộ ra,"

An nói tiếp, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng từng chữ lại lạnh như băng,

"thì em nghĩ xem? Em sẽ bị đuổi học. Bố mẹ em, những người luôn tự hào về cậu con trai vàng, sẽ phải sống trong sự sỉ nhục. Tương lai vận động viên của em sẽ chấm dứt. Em sẽ trở thành một huyền thoại trong ngôi trường này, đúng vậy, nhưng là một huyền thoại bệnh hoạn, một thằng gay bạo dâm đã hiếp dâm chính bạn thân của mình."

"Vậy em chọn đi, Tấn,"

An ngả người ra sau, hai tay đan vào nhau.

"Địa ngục của sự sỉ nhục ở bên ngoài kia, hay là... địa ngục của khoái lạc ở ngay tại đây, với thầy?"

Tấn đứng đó, toàn thân run rẩy. Hắn ta đã bị dồn vào chân tường. Không còn một lối thoát. Cậu ta nhìn vào đôi mắt của An, đôi mắt của một con quỷ, và cậu ta biết, mình đã thua.

Cậu ta không nói một lời nào. Sự im lặng của cậu ta chính là câu trả lời.

"Tốt lắm,"

An mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng.

"Một lựa chọn thông minh."

Hắn ta đứng dậy.

"Giờ thì, cởi đồ của em ra. Chậm thôi. Thầy muốn xem con thú hoang bên trong em trông như thế nào khi nó bị lột trần."

Tấn, như một kẻ mất hồn, từ từ đưa tay lên cởi những chiếc cúc áo của mình. Từng chiếc cúc một. Đôi tay cậu ta run đến mức làm rơi cả cúc áo. Sự sỉ nhục bắt đầu. Cậu ta phải tự mình phơi bày ra sự yếu đuối, sự trần trụi của mình trước mặt kẻ thù. Chiếc áo sơ mi rơi xuống sàn. Rồi đến chiếc quần. Cuối cùng, chỉ còn lại chiếc quần lót.

"Tất cả,"

An ra lệnh.

Tấn nhắm nghiền mắt lại, và làm theo. Cậu ta hoàn toàn trần truồng. Cơ thể cường tráng, rám nắng mà cậu ta luôn tự hào, giờ đây lại là một bằng chứng cho sự thất bại của cậu.

"Tốt,"

An nói.

"Giờ thì quỳ xuống."

Hắn ta chỉ vào khoảng trống trên tấm thảm lông trước mặt mình. Tấn, sau một giây do dự, cũng làm theo.

"Em thấy không, Tấn?"

An nói, giọng nói giờ đây đầy vẻ dạy dỗ.

"Đây là tư thế của quyền lực. Thầy ngồi, em quỳ. Dù em có khỏe hơn thầy, cơ bắp hơn thầy, cặc to hơn thầy, thì ngay lúc này, em vẫn chỉ là kẻ ở dưới."

Hắn ta từ từ cởi khóa quần của mình. Con cặc của An không quá lớn, nhưng lại có một vẻ đẹp hoàn hảo, rắn chắc và đầy sức sống.

"Cái miệng của em,"

An nói tiếp,

"nó có thể nói những lời kiêu ngạo. Nhưng nó cũng có thể dùng để bú cặc. Muốn trở thành kẻ thống trị, em phải học cách sử dụng mọi công cụ của mình."

Hắn ta nhìn xuống Tấn đang quỳ.

"Mở miệng ra."

Đó là một mệnh lệnh không thể chống cự. Tấn, trong nước mắt của sự nhục nhã, từ từ mở miệng. An không vội vàng. Hắn ta dùng đầu khấc của mình, lướt nhẹ trên môi Tấn, rồi từ từ, tiến vào.

"Ọc... hức... ực..."

Tấn rên lên, những âm thanh của sự ghê tởm và khuất phục. Cậu ta cảm nhận được vị mặn, mùi hương xa lạ, và sự xâm chiếm tuyệt đối. Cậu ta cố gắng chống cự, nhưng bàn tay của An đã đặt lên gáy cậu ta, giữ chặt.

An không rên. Hắn ta chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở của sự thỏa mãn.

"Ngoan lắm,"

hắn ta thì thầm, bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng.

"Màn dạo đầu như vậy là đủ rồi. Giờ thì... đến bài học chính."

Sau khi đã hoàn toàn thỏa mãn, thầy An từ từ rút con cặc của mình ra khỏi miệng Tấn. Hắn ta không nói gì, chỉ liếm nhẹ vệt tinh dịch còn dính trên môi mình, một hành động đầy khiêu khích và sỉ nhục. Hắn ta đi đến bàn làm việc, lấy ra một chai gel bôi trơn lớn.

Hắn ta ném cái chai xuống sàn, ngay trước mặt Tấn đang quỳ. Tiếng chai nhựa va vào sàn gỗ nghe khô khốc.

"Mày biết phải làm gì rồi đấy,"

An nói, giọng lạnh như băng.

"Tự chuẩn bị đi. Tao muốn mày phải tự tay mở rộng cái lỗ đít kiêu ngạo của mày ra. Chuẩn bị cho cẩn thận vào, vì con cặc của tao không dịu dàng như cái miệng của mày đâu."

Tấn ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa căm hờn.

"Địt mẹ mày..."

BỐP!

An dùng mũi giày da của mình, đá một cú không quá mạnh nhưng đầy sỉ nhục vào vai Tấn.

"Mày nói cái gì? Mày đang ở vị trí nào mà dám chửi tao?"

Tấn nghiến răng. Cậu ta biết, mình không có lựa chọn. Sự nhục nhã này là cái giá phải trả. Tay cậu ta run rẩy, cầm lấy chai gel. Chất gel lạnh lẽo chảy ra lòng bàn tay. Cậu ta hít một hơi thật sâu, rồi từ từ, đưa ngón tay của chính mình về phía sau.

Đó là một hành động tự xâm phạm đầy đau đớn về mặt tinh thần. Cậu ta, một kẻ thống trị, giờ đây lại phải tự mình chuẩn bị để bị kẻ khác địt.

"Hức... hức... bẩn... bẩn quá..."

Tấn bật khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào.

"Tốt,"

An nói, giọng đầy vẻ hưởng thụ.

"Nữa đi. Sâu hơn. Một ngón chưa đủ. Phải là hai ngón. Tao muốn mày phải tự mình nong rộng nó ra, sẵn sàng để tiếp đón tao."

Tấn phải làm theo. Cậu ta nhắm mắt lại, cố gắng không suy nghĩ gì, chỉ thực hiện hành động một cách máy móc, cho đến khi An cảm thấy hài lòng.

"Được rồi. Giờ thì,"

An ra lệnh,

"Chổng mông lên. Cao lên nữa. Cho tao xem thành quả của mày."

Tấn, giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, làm theo. Cậu ta quỳ xuống, chống hai tay xuống sàn, chổng cặp mông rám nắng của mình lên. Cái lỗ đít của cậu ta, giờ đây đã ướt át và hé mở, run rẩy trong sự sợ hãi và chờ mong.

An không vội. Hắn ta đi một vòng, ngắm nhìn "tác phẩm" của mình. Hắn ta dùng tay, vỗ mạnh vào mông Tấn.

BỐP!

"Mông đẹp lắm,"

hắn ta bình phẩm.

"Để xem nó chịu được đến đâu."

Nói rồi, hắn ta đứng vào vị trí. Tấn cảm nhận được đầu cặc nóng rẫy của An đang dí vào cửa huyệt của mình. Cậu ta gồng cứng cả người.

Và rồi, An bắt đầu tiến vào. Không phải một cú thúc. Mà là một sự xâm chiếm chậm rãi, từ từ, tàn nhẫn. Tấn có thể cảm nhận được từng milimet da thịt của mình đang bị xé rách, bị nong rộng ra để chứa đựng một vật thể xa lạ. Cảm giác căng tức, bỏng rát.

Và rồi, khi đã vào được một nửa, An dừng lại.

"Đau không, Tấn?"

hắn ta thì thầm.

Cơn đau đó chính là mồi lửa cuối cùng, thổi bùng lên cơn thịnh nộ của con thú bên trong Tấn.

"GRÀOOOOOOO! TAO SẼ GIẾT MÀY!"

Tấn gầm lên, cậu ta không chịu đựng nữa. Cậu ta vùng dậy, định hất văng An ra. Sức mạnh của cậu ta thật kinh hoàng, cả cơ thể An bị nhấc bổng lên.

Nhưng An đã chuẩn bị sẵn.

Ngay khi Tấn vừa vùng lên, An đã dùng một kỹ thuật hiểm độc. Hắn ta không chống lại. Hắn ta chỉ dùng đầu gối, thúc mạnh vào một huyệt đạo ở mặt trong đùi Tấn.

"Á Á Á Á!"

Tấn hét lên, cả cái chân phải của cậu ta bỗng mềm nhũn ra, mất hết sức lực. Cậu ta ngã khuỵu xuống.

"Sức mạnh của em thật ấn tượng, Tấn ạ,"

An nói, giọng vẫn bình thản, trong khi vẫn còn nằm trong lỗ đít của Tấn.

"Nhưng nó vô dụng. Thấy không? Chỉ cần một cái chạm nhẹ đúng chỗ, và con thú của em lại phải nằm im."

Sự bất lực. Lần đầu tiên trong đời, Tấn cảm thấy bất lực. Sức mạnh mà cậu ta luôn tự hào, giờ đây lại trở nên vô dụng trước kỹ thuật của kẻ khác.

"Giờ thì,"

An thì thầm,

"bài học có thể tiếp tục được rồi chứ?"

Hắn ta không đợi câu trả lời. Hắn ta thúc một cú cuối cùng, lút cán.

"Á Á Á Á Á! ĐAU! RÁCH... RÁCH MẤT RỒI! CÚT RA! ĐỊT MẸ MÀY CÚT RA KHỎI NGƯỜI TAO!"

Tấn gào thét, giọng nói đầy đau đớn và phẫn nộ.

Cơn thịnh nộ bất lực của cậu ta, giờ đây, chỉ còn là nhạc nền cho màn hủy diệt của thầy An.

Tấn nằm đó, bất lực, bị ghì chặt xuống sàn. Cơn thịnh nộ của cậu ta đã bị dập tắt, thay vào đó là một nỗi tuyệt vọng cay đắng. Cậu ta, một kẻ thống trị, giờ đây lại đang nằm dưới háng một người đàn ông khác, lỗ đít đau rát, cơ thể không thể cử động.

"La hét nữa đi, Tấn,"

thầy An thì thầm, giọng nói của hắn ta ma mị và đầy khoái trá.

"Càng la to, thầy càng thích. Nhưng la hét cũng không thay đổi được sự thật đâu."

Hắn ta bắt đầu di chuyển trở lại, nhưng lần này hoàn toàn khác. Không còn là những cú thúc tàn bạo nữa. Hắn ta di chuyển chậm rãi, sâu, và đầy tính toán, như một nhà phẫu thuật đang dò tìm một khối u.

"Sự thật là..."

An nói tiếp, con cặc của hắn ta khẽ xoáy nhẹ vào một điểm sâu bên trong Tấn.

"...mày đang bắt đầu thích nó rồi."

"Á...!"

Tấn giật nảy người, một luồng điện khoái cảm bất ngờ chạy dọc sống lưng, một cảm giác xa lạ và đáng sợ.

"Mày... mày vừa làm gì...?"

An cười khẽ. Hắn ta lại thúc vào đúng điểm đó một lần nữa, lần này mạnh hơn.

"Á Á Á! ĐỪNG... CHỖ ĐÓ...!"

Tấn hét lên, cơ thể cậu ta cong lên một cách mất kiểm soát.

"NÓ... NÓ SƯỚỚNG... ĐỊT MẸ... TẠI SAO... TẠI SAO NÓ LẠI SƯỚNG...?"

Cậu ta hoảng loạn. Cả cuộc đời mình, cậu ta chỉ biết đến khoái lạc khi là kẻ đi địt, là kẻ ở trên. Cảm giác sung sướng khi bị địt này là một thứ gì đó kinh tởm, một sự phản bội lại chính bản chất của cậu.

"Thấy chưa?"

An thì thầm, giọng nói như rót mật vào tai cậu.

"Cơ thể của em thông minh hơn em nhiều. Nó biết nó muốn gì. Cái lỗ đít của em không muốn chống cự. Nó muốn được lấp đầy. Nó muốn được sung sướng."

Hắn ta bắt đầu màn tra tấn của mình. Hắn ta liên tục tấn công vào điểm G của Tấn, lúc thì mạnh mẽ, lúc thì dịu dàng, lúc thì nhanh, lúc thì chậm. Hắn ta chơi đùa với cơ thể của Tấn như một cây đàn, tạo ra những bản giao hưởng của khoái lạc và thống khổ.

"KHÔNG... TAO... TAO KHÔNG THÍCH... Á... Á... ĐÚNG RỒI... CHỖ ĐÓ... MẠNH NỮA LÊN...!"

Tấn gào lên, những lời nói của cậu ta mâu thuẫn và điên loạn. Cậu ta vừa muốn đẩy An ra, lại vừa vô thức ưỡn người về phía sau để đón nhận những cú thúc sâu hơn.

"Đừng chống cự nữa, Tấn,"

An nói.

"Tận hưởng đi. Đây là bài học đầu tiên của em về một loại sức mạnh mới. Sức mạnh của sự phục tùng."

Để tăng thêm sự sỉ nhục, An rút con cặc của mình ra. Tấn thở hổn hển, tưởng rằng mình đã được tha. Nhưng không. An lật người Tấn lại, bắt cậu ta phải nằm ngửa. Hắn ta kéo hai chân Tấn lên, vắt ngược qua vai mình, banh rộng cái lỗ đít sưng đỏ ra trước mặt.

"Giờ thì mày sẽ phải nhìn xem,"

An nói,

"mày bị tao địt như thế nào."

Hắn ta lại thúc vào. Lần này, Tấn có thể thấy rõ tất cả. Thấy được khuôn mặt đầy quyền lực của An. Thấy được con cặc của hắn ta đang ra vào cơ thể mình. Thấy được sự nhục nhã của chính mình.

Cảnh tượng đó, kết hợp với sự kích thích không ngừng ở phía sau, đã đẩy Tấn đến bờ vực của sự suy sụp. Cậu ta không còn phân biệt được gì nữa.

"LÀM ƠN... ĐỪNG... EM SẮP... EM SẮP RA...!"

Tấn gào lên, một cảm giác mà cậu ta chưa từng trải qua đang dâng lên.

"Ra đi,"

An gầm gừ, thúc mạnh hơn.

"RA ĐI! CHO TAO THẤY MÀY BẤT LỰC NHƯ THẾ NÀO!"

"Á Á Á Á Á Á Á Á...!"

Tấn gào lên một tiếng cuối cùng, cơ thể co giật dữ dội. Cậu ta bắn ra, một dòng tinh dịch trắng đục bắn tung tóe lên bụng của chính mình và của cả An. Đó là cơn cực khoái đầu tiên trong đời cậu ta có được từ việc bị địt. Một cơn cực khoái của sự bại trận, của sự xấu hổ, và của một thứ khoái lạc tội lỗi không thể chối bỏ.

Cơn co giật qua đi, Tấn nằm đó, hoàn toàn trống rỗng. Cậu ta đã bị bẻ gãy, không phải bằng đau đớn, mà bằng chính sự sung sướng của cơ thể mình. Cậu ta bắt đầu khóc, những tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ vừa bị tước đoạt đi tất cả.

An, người vẫn chưa bắn, vẫn còn đang nằm sâu bên trong Tấn. Hắn ta từ từ rút con cặc của mình ra.

Phụt.

Hắn ta đứng dậy, lạnh lùng nhìn xuống cơ thể đang run rẩy và nức nở của Tấn. Hắn ta bình thản kéo khóa quần, chỉnh lại áo sơ mi, như thể vừa kết thúc một buổi dạy học bình thường. Công việc của hắn ta ở đây đã xong.

Hắn ta bước tới, cúi xuống bên cạnh Tấn, người vẫn còn đang úp mặt xuống sàn khóc.

"Bây giờ thì em đã hiểu rồi chứ, Tấn?"

An nói, giọng nói không một chút cảm xúc.

"Đây không phải là sự yếu đuối. Đây là một loại sức mạnh khác."

Hắn ta dừng lại, rồi nói tiếp, gieo vào đầu Tấn một hạt mầm ma quỷ.

"Và từ hôm nay, ta sẽ dạy em cách sử dụng nó."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dryan2009