Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8: Bài Học Thứ Hai - Nỗi Đau Và Sự Thích Nghi

Vài ngày sau đêm kinh hoàng trong văn phòng của thầy An, Tấn sống trong một trạng thái hỗn loạn. Cậu ta vừa sợ hãi, vừa ghê tởm chính bản thân mình, lại vừa cảm thấy một sự tò mò bệnh hoạn về thứ khoái lạc tội lỗi mà mình đã nếm trải. Cậu ta cố gắng tránh mặt thầy An, nhưng mỗi lần vô tình chạm mặt, nụ cười đầy ẩn ý của hắn ta lại như một lời nhắc nhở: Mày là của tao. Mày không trốn được đâu.

Và đêm đó, lời triệu tập lại đến. Một tin nhắn ngắn gọn:

"Phòng gym số 2. 10 giờ tối. Đừng trễ."

Trái tim Tấn như thắt lại. Phòng gym số 2 là một phòng tập riêng, cũ kỹ và hẻo lánh, dành cho các HLV và đội tuyển cử tạ, nơi mà học sinh bình thường không bao giờ được phép bén mảng tới.

Cậu ta bước đi trong bóng tối, mỗi bước chân nặng trĩu. Càng lại gần, cậu ta càng nghe thấy những âm thanh đáng sợ. Tiếng những thanh sắt va vào nhau chan chát. Tiếng gầm gừ như của một con thú dữ.

Tấn run rẩy đẩy cánh cửa không khóa.

Cảnh tượng bên trong khiến cậu ta nín thở. Căn phòng rộng lớn, nồng nặc mùi mồ hôi, dầu nóng và sắt gỉ. Dưới ánh đèn vàng vọt, một bóng người khổng lồ đang nâng một thanh tạ mà Tấn đoán phải nặng hơn một tạ rưỡi.

Đó là thầy Long, HLV đội cử tạ.

Thầy ta không giống những giáo viên khác. Hắn ta không đẹp trai, mặt mày thô kệch, đầu óc có vẻ đơn giản. Nhưng cơ thể hắn ta là một sự tồn tại khác. Một ngọn núi cơ bắp. Không phải thứ cơ bắp đẹp đẽ để trình diễn, mà là những thớ cơ dày cộp, cuồn cuộn, sinh ra chỉ để phá hủy. Hắn ta chỉ mặc một chiếc quần sịp tam giác nhỏ xíu, không thể che hết được con cặc và hai hòn dái khổng lồ lúc nào cũng như muốn xổ ra ngoài.

"Chào em."

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ góc phòng. Thầy An đang ngồi đó, bình thản như một đạo diễn.

"Thầy Long, đây là Tấn. Món đồ chơi mới của chúng ta."

Thầy Long đặt thanh tạ xuống sàn. Tiếng "RẦM" của nó làm Tấn giật bắn mình. Hắn ta quay lại, nhìn Tấn từ đầu đến chân, ánh mắt không có sự tính toán, chỉ có sự ham muốn trần trụi của một con thú đói.

"Trông... ngon đấy,"

Long nói, giọng ồm ồm.

"Hôm nay, em sẽ học về sức mạnh thuần túy,"

An nói với Tấn, giọng vẫn dịu dàng.

"Em sẽ phải học cách hứng chịu một cơn bão. Cởi đồ ra. Thầy Long, 'làm nóng' cho nó đi."

Tấn, mặt tái mét, không dám chống cự. Cậu ta từ từ cởi bỏ quần áo, phơi bày ra cơ thể của mình.

Thầy Long không đợi thêm. Hắn ta bước tới, tóm lấy Tấn như một con diều hâu vồ một con gà con. Sức mạnh của hắn ta thật kinh hoàng. Tấn, người luôn tự hào về thể chất của mình, trong tay hắn ta lại trở nên nhỏ bé và yếu ớt.

Không có dạo đầu. Không có quyến rũ. Chỉ có bạo lực.

Long ném Tấn sấp mặt xuống một chiếc ghế tập tạ, banh hai cặp mông rám nắng của cậu ta ra.

PHẬP!

"Á Á Á Á Á! ĐỊT MẸ! NÓ... NÓ TO QUÁ...!"

Tấn hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và kinh ngạc. Con cặc của Long không chỉ dài, mà nó còn dày, thô, như một khúc gỗ đang cố gắng xé rách cơ thể cậu.

Long không quan tâm. Hắn ta chỉ biết một việc duy nhất: thúc.

"HỰ! HỰ! HỰ!"

Hắn ta không rên vì khoái lạc. Hắn ta gầm gừ như một cỗ máy đang hoạt động hết công suất. Mỗi cú thúc của hắn ta đều mạnh như một cú đấm, khiến cả cơ thể Tấn bị nảy lên, va vào chiếc ghế lạnh lẽo.

"Á... Á... GÃY... GÃY MẤT... XƯƠNG SỐNG EM... KHÔNG... CHẬM LẠI... LÀM ƠN...!"

Tấn khóc lóc, van xin. Lỗ đít của cậu ta như muốn nổ tung. Cơn đau lấn át tất cả.

"Thả lỏng ra, Tấn,"

giọng thầy An vang lên từ phía xa, lạnh lùng và bình thản.

"Càng gồng, càng đau. Hãy học cách biến cơ thể mình thành một cái đệm. Hấp thụ lực của nó đi."

Nhưng Tấn không làm được. Cậu ta chỉ biết quằn quại trong đau đớn. Thầy Long, như một con trâu điên, tiếp tục cày nát cái lỗ đít của cậu.

"BỐP! BỐP! BỐP! BỐP!"

"EM... EM KHÔNG CHỊU NỔI NỮA RỒI... Á... Á... SẮP... SẮP RA MẤT...!"

Cơn đau và sự kích thích quá độ khiến Tấn sắp bắn ra.

"GRÀOOOOOOO!"

Thầy Long gầm lên một tiếng cuối cùng, bắn một dòng tinh dịch khổng lồ vào sâu bên trong Tấn. Hắn ta rút con cặc của mình ra, rồi quay người đi, cầm lấy một cục tạ khác và bắt đầu tập tiếp, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Hắn ta chỉ là một cỗ máy vừa hoàn thành xong nhiệm vụ của mình.

Tấn ngã vật xuống sàn, cơ thể co giật, lỗ đít đau rát và trào ra thứ chất lỏng hỗn hợp của tinh dịch và máu. Cậu ta nằm đó, khóc không thành tiếng, nghĩ rằng cơn ác mộng đã kết thúc.

Nhưng rồi, cậu ta nghe thấy tiếng bước chân của thầy An đang tiến lại gần. Hắn ta đứng trên cao, nhìn xuống cơ thể đang run rẩy của Tấn, không một chút thương hại.

"Tốt,"

An nói.

"Màn khởi động kết thúc rồi."

Hắn ta cúi xuống, thì thầm vào tai Tấn.

"Giờ thì... đến bài học chính."

Tấn nằm co quắp trên sàn, lỗ đít đau rát và trào ra thứ chất lỏng hỗn hợp của tinh dịch và máu. Cậu ta cố gắng gượng dậy, nhưng toàn thân không còn một chút sức lực. Cậu ta chỉ có thể nằm đó, thở hổn hển, nhìn thầy An đang chậm rãi bước lại gần.

"Tốt,"

An nói.

"Màn khởi động kết thúc rồi."

Hắn ta cúi xuống, thì thầm vào tai Tấn.

"Giờ thì... đến bài học chính."

Tấn nhìn lên, đôi mắt mở to trong sự kinh hoàng và không thể tin nổi.

"Không... không thể nào..."

"Tại sao không?"

An mỉm cười, một nụ cười dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự tàn độc đến tận cùng.

"Em là một con thú, phải không, Tấn? Một con thú thì phải biết vừa chịu đựng, vừa tấn công. Đây là bài học cao cấp. Thầy Long sẽ tiếp tục dạy em về sức mạnh. Còn em, sẽ dùng chính con cặc của mình để dạy thầy về sự thống trị mà em đã học được từ trò Nam. Thấy thú vị không?"

"ĐỒ ĐIÊN! MÀY LÀ MỘT THẰNG ĐIÊN!" Tấn gào lên.

"Có lẽ vậy,"

An nhún vai. Hắn ta quay sang Long, người vừa mới tập xong một hiệp tạ khác.

"Thầy Long, nó không nghe lời. 'Dạy' nó tiếp đi."

Thầy Long, với cái đầu óc đơn giản của mình, chỉ biết tuân lệnh. Hắn ta gầm gừ, tiến lại phía Tấn. Nhìn thấy ngọn núi cơ bắp đang sừng sững tiến lại, Tấn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Hoặc là bị cỗ máy kia hủy diệt một cách vô tri, hoặc là đi theo sự điên rồ của An.

"...Dừng lại," Tấn thì thầm, giọng đầy tuyệt vọng. Cậu ta quay sang An.

"...Tôi... tôi sẽ làm."

"Ngoan lắm,"

An mỉm cười.

Hắn ta không nằm xuống sàn. Hắn ta đi đến một chiếc ghế dốc dùng để tập bụng, nằm ngửa lên đó, hai chân dạng ra, trong một tư thế của sự mời gọi và thống trị. Tấn, trong sự nhục nhã, phải lồm cồm bò tới, quỳ giữa hai chân của An.

Rồi, cậu ta nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của thầy Long đang tiến lại từ phía sau. Tấn cảm nhận được hơi thở nóng hổi, đầy mùi mồ hôi của Long phả vào gáy. Cậu ta nhắm mắt lại. Địa ngục thực sự bắt đầu.

PHẬP!

"Á Á Á Á Á!"

Tấn hét lên khi con cặc khổng lồ của Long lại một lần nữa xé rách cái lỗ đít đang đau rát của cậu. Cơn đau lần này còn dữ dội hơn, vì cậu ta đang phải quỳ, toàn bộ trọng lượng của Long dồn cả vào cú thúc.

"BÂY GIỜ!"

Giọng An vang lên, lạnh lẽo và đầy phấn khích, ngay giữa lúc Tấn đang quằn quại vì đau.

"ĐỊT TAO ĐI, TẤN! DÙNG CƠN ĐAU ĐÓ MÀ ĐỊT TAO!"

Tấn, trong cơn điên loạn, không còn suy nghĩ được gì nữa. Cậu ta chỉ biết làm theo. Cậu ta cúi xuống, thúc con cặc 20cm của mình vào lỗ đít của An.

Một cơn lốc của cảm giác bùng nổ.

Cậu ta vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm. Lỗ đít cậu ta đang bị một cỗ máy hủy diệt, trong khi con cặc cậu ta lại đang hủy diệt một kẻ khác. Cơn đau từ phía sau. Khoái cảm tội lỗi từ phía trước. Nóng, lạnh, đau, sướng, nhục nhã, quyền lực... tất cả hòa quyện vào nhau, tấn công vào não bộ cậu ta.

"HỰ! HỰ! GRÀO!"

Tiếng gầm gừ thú tính của Long vang lên đều đặn từ phía sau.

"Á... á... đúng rồi, Tấn... sâu hơn... Mày thấy không? Mày đang biến nỗi đau của mày thành khoái lạc cho tao đấy! Mày thật hữu dụng!"

An rên lên, những tiếng rên của một kẻ đạo diễn bệnh hoạn đang tận hưởng tác phẩm của mình.

"LONG! MẠNH NỮA LÊN! TAO MUỐN NGHE NÓ RÊN TO HƠN!"

"BỐP! BỐP! BỐP!"

Long tuân lệnh, thúc mạnh hơn.

"KHÔNG... KHÔNG THỂ... CẢ HAI... Á... Á... NÁT... NÁT MẤT RỒI...!"

Tấn gào lên, giọng nói lạc đi.

"DỪNG LẠI! MỘT TRONG HAI NGƯỜI LÀM ƠN DỪNG LẠI!"

"SAO LẠI DỪNG? ĐANG VUI MÀ!"

An cười.

"RÊN ĐI, TẤN! CHO TAO NGHE SỰ BỐI RỐI CỦA MÀY! CHO TAO NGHE MÀY BỊ XÉ LÀM ĐÔI NHƯ THẾ NÀO!"

"Hự... hự... cặc... lỗ đít... loạn... loạn hết rồi...!"

Tấn lẩm bẩm, đầu óc cậu ta bắt đầu quay cuồng. Tao là ai? Tao đang địt hay đang bị địt? Hay cả hai? Sướng? Hay đau?

Cậu ta không còn phân biệt được nữa. Cậu ta chỉ biết thúc về phía trước, và chịu đựng từ phía sau. Cậu ta đã trở thành một mắt xích, một đường ống dẫn truyền khoái lạc và đau đớn giữa hai kẻ khác.

An, vẫn chưa thỏa mãn. Hắn ta ra lệnh.

"LONG! RÚT RA! ĐỔI CHỖ! ĐỊT VÀO MIỆNG NÓ CHO TAO!"

Long gầm gừ, rút con cặc đẫm máu và tinh dịch của mình ra khỏi lỗ đít Tấn, rồi đi vòng ra phía trước. Tấn, trong một giây ngắn ngủi được "tự do", định bỏ chạy. Nhưng An đã dùng chân kẹp chặt lấy hông cậu ta.

"Mày nghĩ mày đi đâu được?"

Long túm lấy tóc Tấn, bắt cậu ta phải ngẩng lên.

"Há mồm ra, con chó."

"KHÔNG...!"

Nhưng sự chống cự của Tấn là vô ích. Cậu ta lại bị xâm chiếm. Lần này là cái miệng. Và sự tra tấn ở phía sau vẫn tiếp tục, An đã bắt đầu địt cậu ta.

Một cơn ác mộng không hồi kết. Tấn không thể la hét, không thể thở. Cậu ta chỉ có thể ú ớ, nước mắt và nước dãi chảy ròng ròng, cơ thể bị biến thành một món đồ chơi cho sự dâm đãng của hai kẻ khác. Cậu ta cảm thấy ý thức của mình đang mờ dần đi. Cậu ta sắp ngất. Cậu ta sắp được giải thoát.

Nhưng rồi, một điều gì đó bên trong cậu ta đã trỗi dậy.

Tấn đang ở giới hạn cuối cùng. Lỗ đít cậu ta bị một con cặc nóng rẫy của thầy An xâm chiếm. Cái miệng của cậu ta thì bị lấp đầy bởi con cặc khổng lồ của thầy Long. Cậu ta không thể la hét, không thể thở. Mọi giác quan đều quá tải. Cậu ta cảm thấy ý thức của mình đang mờ dần đi. Cậu ta sắp ngất. Cậu ta sắp được giải thoát.

Chết đi. Chết đi thì sẽ hết. Một giọng nói vang lên trong đầu cậu.

Nhưng rồi, một giọng nói khác, một giọng nói đen tối và mạnh mẽ hơn, gầm lên từ sâu thẳm trong linh hồn cậu.

Không. Mày không được chết. Mày phải sống. Mày phải mạnh hơn. Nếu không thể thắng, thì hãy tận hưởng. Nếu không thể chống cự, thì hãy hòa làm một.

Và rồi, một điều kỳ lạ đã xảy ra.

Tấn ngừng giãy giụa.

Cậu ta không còn cố gắng đẩy Long ra nữa. Ngược lại, cậu ta bắt đầu bú. Không phải là một sự phục tùng bị ép buộc, mà là một hành động có chủ đích. Cậu ta dùng chính những kỹ thuật mà thầy An đã dạy, bắt đầu bú mút con cặc của Long một cách điêu luyện.

"Ự... Ự...!"

Long, người đang say sưa, bất ngờ rên lên một tiếng sung sướng. Cái miệng đang chống cự lúc nãy giờ đây đã biến thành một cái máy hút chân không.

Cùng lúc đó, ở phía sau, Tấn cũng bắt đầu thay đổi. Cậu ta không còn gồng cứng để chống lại những cú thúc của An nữa. Cậu ta thả lỏng, rồi bắt đầu chủ động co thắt cơ vòng, không phải để đẩy ra, mà là để siết chặt, để mút lấy con cặc của An từ bên trong.

An sững người. Hắn ta cảm nhận được sự thay đổi ngay lập tức. Cái lỗ đít đang bị địt lúc nãy, giờ đây lại đang "địt" ngược lại hắn ta.

"Thằng nhóc này..."

An thì thầm, vừa kinh ngạc vừa phấn khích tột độ.

Con quái vật đã không chết. Nó đã thích nghi.

Tấn đã tìm ra được một chân lý mới trong địa ngục này. Cậu ta đang biến sự tra tấn của kẻ khác thành khoái lạc của chính mình. Cậu ta đang hấp thụ sức mạnh của họ.

"Lọc... lọc... hự... hự..."

Tiếng bú mút của Tấn hòa cùng tiếng rên của An và tiếng gầm gừ của Long.

Cảm thấy đã đến lúc, Tấn dùng hết sức, cắn nhẹ vào đầu khấc của Long, rồi đẩy mạnh hắn ta ra.

"ĐỦ RỒI!"

cậu ta gầm lên, giọng nói đã lấy lại được sự uy lực.

Cậu ta quay lại, đối mặt với An, người vẫn còn đang nằm trong cậu ta. Ánh mắt của Tấn giờ đây không còn là sự sợ hãi. Nó rực cháy.

"SAO VẬY, THẦY?"

Cậu ta gầm gừ, bắt đầu chủ động thúc ngược lại.

"THẦY THÍCH BỊ ĐỊT LẮM ĐÚNG KHÔNG? ĐỂ EM CHO THẦY SƯỚNG!"

"Á... á... thằng nhãi... mày dám...?"

An rên lên, vừa tức giận vừa sung sướng.

Quang không để cho hai người họ yên. Cậu ta túm lấy tay của Long.

"MÀY! LẠI ĐÂY! ĐỊT VÀO LỖ ĐÍT TAO! DÙNG HẾT SỨC VÀO!"

Long, với cái đầu óc đơn giản, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng được lệnh địt thì hắn ta làm. Hắn ta lại thúc vào từ phía sau.

Nhưng lần này, Tấn đã sẵn sàng.

"CÒN THẦY!"

Cậu ta gầm lên với An.

"THẦY SẼ PHẢI CHỊU ĐỰNG SỨC MẠNH CỦA CẢ HAI CHÚNG TA!"

Tấn đã không còn là mắt xích ở giữa nữa. Cậu ta đã trở thành trung tâm của cơn bão. Cậu ta gồng mình, chịu đựng những cú thúc như trời giáng của Long ở phía sau, trong khi dồn hết sức mạnh và sự căm hận của mình vào những cú thúc về phía trước, hủy diệt An.

"BỐP! BẠCH! BỐP! BẠCH!"

"Á... Á... THẰNG TẤN... NÓ... NÓ ĐIÊN RỒI...!"

An hét lên, không còn giữ được vẻ bình thản.

"HỰ! HỰ! LỖ ĐÍT... NÓ... NÓ SIẾT CHẶT QUÁ...!"

Long cũng gầm gừ.

"GRÀOOOOOOO!"

Tấn gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự tái sinh.

"CẢ BA CHÚNG TA... CÙNG NHAU LÊN ĐỈNH!"

Một cơn cực khoái ba người bùng nổ, dữ dội và hỗn loạn. Tinh dịch bắn ra tung tóe, hòa quyện vào nhau.

Sau đó, cả ba cùng ngã vật xuống sàn, nằm trên một mớ hỗn độn của da thịt và chất dịch. Tấn nằm giữa, cơ thể bầm dập, lỗ đít đau rát, nhưng cậu ta đã không bị hủy diệt. Cậu ta đã sống sót. Cậu ta đã tiến hóa.

An, nằm bên cạnh, nhìn Tấn với một ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn là ánh mắt của một kẻ chủ mưu nhìn một món đồ chơi. Mà là ánh mắt của một nhà khoa học điên, vừa tạo ra được một con quái vật vượt ngoài sức tưởng tượng của mình.

Hắn ta mỉm cười. Quá trình rèn giũa vũ khí, đã có một bước tiến vượt bậc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dryan2009