Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

16


Không biết Điền Hủ Ninh nói những gì với ba mẹ Tử Du, Tử Du một mình ở trong phòng ăn đồ ăn, sau khi ăn cơm tối ba người mới quay trở lại.

Sau đó ba mẹ đi ra ngoài, nói là muốn về nhà lấy đồ. Chỉ để lại Điền Hủ Ninh ở bên cạnh cậu.

Cậu đoán trong lúc ba người đứng ngoài cửa nói chuyện, có liên quan đến việc cậu bị thương, chẳng lẽ cậu bị thương nặng vậy sao? Không thể nào.

Nghĩ không ra, Tử Du không thể làm gì khác là buông tha, bởi vì chơi cả ngày, cũng rất mệt, lúc Điền Hủ Ninh trở lại cậu đã ngủ rồi.

Hắn ngồi xuống trước giường, nhẹ nhàng kéo bàn tay nhỏ bé của cậu, trên bàn tay có băng thuốc, chỗ đó té bị xước không nhẹ, hai tay không giống nhau, tay còn lại thì truyền nước biển.

Điền Hủ Ninh càng nhìn càng đau lòng.

Ngay cả em trai hắn cũng chưa từng làm cho hắn có cảm giác như vậy. Thấy trên người cậu toàn là máu, hắn như muốn giết đứa trẻ Lưu Tuấn đó. Trong tim giống như dừng lại một nhịp, có lẽ cậu đã khắc sâu trong lòng hắn.

Tử Du ơi Tử Du, em phải nhanh lớn lên một chút, nếu tiếp tục như vậy, anh sợ sẽ không đợi được đến lúc em lớn lên.

Nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cậu, Điền Hủ Ninh nhẹ nhàng đắp chăn cho cậu, sau đó đi ra ban công.

“Triển Hiên, đem mọi chuyện gạt sang một bên, ngày mai tiếp xúc với công ty thương mại Trịnh, không, không phải thu mua, chỉ là hợp tác, không phải xí nghiệp lớn. Tôi có lý do riêng...”

Tắt điện thoại di động, Điền Hủ Ninh trở lại bên giường, Tử Du vẫn đang ngủ, có thể đến ngày mai mới tỉnh.

Ngày hôm sau Tử Du tỉnh lại, bên cạnh chỉ có mẹ. Kiểm tra một chút, thấy không sao bác sĩ mới đồng ý ký giấy cho xuất viện.

Ba Trịnh chưa tới đón cậu xuất viện, chỉ có Hiên Thừa cùng với Lưu Tuấn đến.

Một nhóm bốn người trở về nhà, mẹ Trịnh vào bếp nấu cơm, trong phòng khách chỉ có Tử Du, Hiên Thừa cùng Lưu Tuấn.

Lưu Tuấn lần đầu đến nhà Tử Du không khỏi tò mò đi tham quan một chút.

Nhà này mặc dù không lớn, đúng tiêu chuẩn có hai phòng, lại bố trí rất đẹp, tất cả đều là công lao của mẹ Trịnh. Bởi vì là giảng viên đại học, học sinh của bà cũng thường về nhà ăn cơm, căn nhà luôn tràn đầy sức sống.

“Ai, Tử Du, bạn thật hạnh phúc!” Lưu Tuấn trở lại phòng khách với vẻ mặt ngưỡng mộ.

“Bạn nói hạnh phúc cái gì? Ngày mai không cần đi học cho nên hạnh phúc?” Tử Du không nhịn được hỏi lại, Lưu Tuấn nổi tiếng là lười đi học, có môn học hắn không đi, giống như phần tử đặc biệt trong lớp.

Nhưng nghĩ cũng kỳ quái, Lưu Tuấn ít học, thành tích trong lớp cũng bình thường, trong cuộc thi lần trước, hắn lại nằm trong top mười trong lớp, Tử Du dĩ nhiên đứng nhất.

“Đúng một nửa đi!” Tử Du cùng Hiên Thừa chú ý tới vẻ mặt mất mát của hắn, tuy có lo lắng, nhưng căn bản bọn họ còn nhỏ tuổi không biết phải an ủi một người như thế nào.

Ở trong mắt mọi người, Lưu Tuấn là một chàng trai thẳng thắn lại anh tuấn, lúc này hắn lại thay đổi như vậy, thật là làm cho mọi người sợ.

“Lưu Tuấn, bạn làm sao vậy? Có chuyện gì không vui sao?”

“Không có gì... chỉ là mình hâm mộ bạn có thể nghỉ ngơi một tuần lễ!”

“Bạn nói nghe thật nhẹ nhàng, bạn cũng thử bị thương một chút trên đùi và khâu ba mũi xem bạn còn có thể hâm mộ không! Thật là đau chết đi được!”

“Không phải bạn nói không đau sao?”

“Đó là lừa các bạn thôi, thấy các bạn bối rối, mình làm sao dám kêu đau!”

“Tử Du...” Hiên Thừa cùng Lưu Tuấn đều thấy cảm động.

“Được rồi, cầu xin hai bạn đừng làm bộ mặt như vậy được không?”

“Tử Du, nếu như có chỗ nào không thoải mái bạn phải nói cho mình biết!” Hiên Thừa quan tâm nói.

“Biết rồi!”

Ba người nói chuyện một hồi, trong nhà lại có khách đến.

Thì ra là ba Trịnh đưa Điền Hủ Ninh cùng với Triển Hiên về làm khách. Ba người trong phòng khách không biết chuyện gì đang xảy ra.

“Anh trai, Triển Hiên, sao hai người lại ở đây?” Hiên Thừa mặc dù đã quen ở nhà Tử Du, nhưng y không hiểu sao anh trai lại ở đây, cảm giác giống như sự xuất hiện của hắn sẽ phá hỏng không khí. Ai bảo hắn luôn có khuôn mặt lạnh như vậy?

“Ha ha, mọi người đều ở đây!” Ba Trịnh cười ha hả đi vào phòng khách, Điền Hủ Ninh cùng Triển Hiên tự nhiên đi theo sau.

“Cháu chào bác!” Hiên Thừa cùng Lưu Tuấn đứng lên chào. Lưu Tuấn cũng không biết Điền Hủ Ninh cùng Triển Hiên, chỉ biết người đàn ông lạnh lùng đó là anh trai Hiên Thừa, ngày hôm qua đã gặp. Hắn thật hoài nghi Hiên Thừa cùng người đàn ông kia thật sự là anh em sao? Tại sao tính khí hai người lại khác xa nhau như vậy?

Hiên Thừa ở trong trường học cũng được xem là một người năng động, náo nhiệt nhưng anh trai của y.

“Ba”

“Là như thế này, hiện tại công ty ba với Điền Thị đang hợp tác, hôm nay vừa đúng lúc nói chuyện hợp tác. Hôm nay cũng là ngày con trai bảo bối xuất viện, ba muốn mời hai vị về làm khách, dù sao Hiên Thừa cũng thân với nhà mình như vậy, anh trai Hiên Thừa tất nhiên cũng là bạn của nhà chúng ta.”

Ba Trịnh vừa nói chuyện vừa đến ngồi vào bên cạnh Tử Du, đưa tay nhẹ nhàng khoác lên vai cậu. Đây là động tác rất bình thường, ba Trịnh thường làm như vậy với Tử Du, nhưng trong mắt Điền Hủ Ninh, giống như hành động đó cũng đủ làm cho sắc mặt của hắn lạnh một nửa.

“Tử Du hôm nay không trách ba không đến bệnh viện đón con chứ?”

“Không có... ba bận việc, con làm sao trách ba được?”

“Ừ, thật là con trai ngoan của ba, Tử Du cùng bạn vào phòng chơi có được không?” Nếu là bình thường, ba Trịnh sẽ để phòng khách cho con trai, nhưng hôm nay là khách đặc biệt, bọn họ là hai đại nhân vật trên thương trường.

“Dạ, ba, anh Điền, mọi người nói chuyện!”

Vừa nói liền đứng dậy muốn trở về phòng, Hiên Thừa cùng ba Trịnh đỡ cậu lên, Lưu Tuấn thấy như vậy liền vội vàng chạy vòng qua đỡ lấy tay Tử Du từ ba Trịnh.

Hiên Thừa căn bản không muốn về phòng, nhưng nhìn bọn họ có chuyện cần bàn, bình thường y cùng Triển Hiên có đùa giỡn, nhưng vào lúc này y vẫn cân nhắc đi theo Tử Du về phòng.

Từ đầu đến cuối Điền Hủ Ninh cũng không có mở miệng nói chuyện, ngược lại Triển Hiên cùng những người khác nói rất nhiều.

Hiên Thừa ở trong phòng khó chịu, tại sao anh trai lại đến đây ăn cơm. Bọn họ có thể ở bên ngoài ăn cơm rồi bàn chuyện làm ăn cũng được. Tại sao nhất định phải tới đây. Hơn nữa tới cũng không nói lời nào, nếu như không phải ba Trịnh rất tốt, ai có thể chịu được không khí như vậy. Đã nói hắn tới chỗ nào sẽ phá hư không khí chỗ đó.

Đợi lát nữa ăn cơm, cũng đừng làm cho người ta cảm thấy áp lực là được.

Y thích ăn cơm ở nhà Tử Du, chủ yếu là do náo nhiệt, anh trai nhất định sẽ phá hư không khí. Y không muốn bởi vì anh trai mà ba mẹ Tử Du có ấn tượng không tốt về y.
________________________

Aaa mấy nay lười vãi chưởng, nhưng otp của tôi vẫn đẹp tuyệt vờiii



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com