20
Vài ngày sau, Tử Du không gặp lại Điền Hủ Ninh, cậu cảm thấy may mắn vì hắn không xuất hiện. Nếu không cậu không biết phải đối mặt với hắn như thế nào.
Nhớ đến hành động không tầm thường của hắn, cậu có chút sợ, quyết định về sau sẽ không bao giờ ngồi xe của hắn nữa, dù cho trên xe hắn có người khác cũng vậy. Vòng tay vẫn không cách nào tháo ra được, qua một thời gian cậu cũng quen với sự tồn tại của nó.
Một tuần trôi qua, bởi vì cùng ở một khu chung cư, Lưu Tuấn luôn mặt dày đến nhà Tử Du ăn cơm, ba mẹ Tử Du cũng không nói gì, dù sao học sinh của mẹ Trịnh chủ nhật cũng hay tới chơi. Nên cũng giống Lưu Tuấn.
“Tử Du, mình dẫn bạn đi xem một thứ!” Lưu Tuấn luôn không ngồi yên một chỗ được.
“Nhìn cái gì?”
“Đi theo mình thì biết! Đi thôi!”
Sau hai tuần lễ nghỉ ngơi, chân Tử Du đã sớm bình phục. Bây giờ đi tới đi lui không thành vấn đề.
Vì vậy hai người liền đi đến khu nhà nhỏ bên cạnh, cũng chính là chỗ lần trước gặp Lê Cửu Khâm.
Từ sau lần trước, Lưu Tuấn thường chạy đến tìm Lê Cửu Khâm, bởi vì có chung sở thích, hai người rất nhanh trở thành bạn.
“Lưu Tuấn, bạn dẫn mình đến đây làm gì?” Thật ra cậu với Lê Cửu Khâm cũng không thân chỉ là quen biết mà thôi.
“Bởi vì phải đưa cho bạn một thứ!” Đang nói, Lê Cửu Khâm đẩy một chiếc xe đạp từ bên trong ra ngoài. Là một chiếc xe hoàn toàn mới.
“Thế nào? Thích chứ?” Lê Cửu Khâm dựng xe trước mặt Tử Du, nở nụ cười anh tuấn.
“Đây là... muốn tặng mình sao?”
“Đúng vậy, đây là mình cùng Lê Cửu Khâm tự trang trí, tốn hơn một tuần lễ!” Lưu Tuấn nói, so với hắn Lê Cửu Khâm nhìn cảm tình hơn nhiều.
Bây giờ cùng khi mới gặp mặt không giống nhau.
“Nhưng mà mình đã có xe... chỉ là ít đi mà thôi!” Bởi vì bây giờ trường học tương đối gần nhà, cậu cũng không cần đạp xe đi học.
“Tử Du bạn hãy nhận đi, đây chính là tấm lòng của bọn mình!”
“Nhưng tại sao lại muốn tặng xe cho mình?” Kỳ quái, tại sao luôn có người muốn tặng quà cho cậu? Lần trước không cẩn thận nhận vòng tay của anh Điền, sau lại xảy ra đủ thứ chuyện, hiện tại cậu rất sợ nhận quà.
Nghĩ tới Điền Hủ Ninh, bàn tay nhỏ bé của Tử Du không nhịn được khẽ run.
“Muốn xin lỗi bạn, nếu như không phải bởi vì mình, bạn cũng sẽ không bị thương, nghỉ ngơi một tuần. Mình cảm thấy thật có lỗi, hơn nữa xe đạp này là dựa vào thân hình của bạn mà làm, bạn hãy nhận đi!” Lúc nói chuyện Lưu Tuấn nhìn biểu hiện của Lê Cửu Khâm.
Thật ra thì Lê Cửu Khâm muốn đưa xe đạp này cho Tử Du, căn bản cùng mình không có quan hệ.
Lê Cửu Khâm đã là bạn tốt của mình, Tử Du cũng là bạn tốt của mình, mà hắn lại vô ý biết tâm tư của Lê Cửu Khâm, vì hai người bạn tốt, hắn tự nhiên nghĩ tới biện pháp se duyên cho hai người.
“Nhưng mà thật sự không nhận được!” Tử Du càng thêm khó xử.
“Không bằng như vậy đi, trước hết cứ để xe ở đây, nếu như bạn cần thì cứ tới lấy dùng, dù sao nhà bạn cách chỗ này cũng không xa.” Lê Cửu Khâm thấy cậu cự tuyệt mãi, cũng không tiện bắt cậu nhận. Nhưng nếu theo lời hắn nói để xe ở chỗ này thì hắn sẽ có cơ hội gặp cậu.
Bởi vì bị thương, Lê Cửu Khâm nhiều lần tới hồ bơi nhưng không gặp cậu, mà Hiên Thừa cùng Quách Thành Vũ vẫn như cũ ngày nào cũng xuất hiện kể cả trời mưa gió.
“Đúng là, đây là quà tặng cho bạn, sao bạn lại cự tuyệt? Vậy thì bạn không chấp nhận lời xin lỗi của mình sao?”
“Được rồi, mình nhận không được sao! Lưu Tuấn, miệng lưỡi của bạn thật ghê gớm, không ai nói lại bạn!”
“Đó là tự nhiên, mình là ai chứ! Lê Cửu Khâm hôm nay bạn không đi làm chứ? Không bằng chúng ta đạp xe đi dạo? Tử Du bạn thử chạy xe này xem thế nào!”
“Được!” Lưu Tuấn được sự đồng ý của hai người, vì vậy ba người ba xe đi dạo.
Hôm nay Lê Cửu Khâm chơi rất vui vẻ, bởi vì có Tử Du bên cạnh, mặc dù là ba người cùng đi, nhưng hắn cảm thấy rất thỏa mãn.
Đại học năm hai cũng không khó lắm, hắn có đủ thời gian vui chơi với những gì mình yêu thích.
Tử Du là chàng trai làm hắn sáng hai mắt, mặc dù không phải là chàng trai đẹp nhất, nhưng cũng vẫn hấp dẫn hắn. Hắn nghĩ, nếu như có thể ở chung một chỗ với cậu, thật là tốt biết mấy.
Ở bên ngoài chơi cả ngày, khi Tử Du về đến nhà trời đã tối. Mẹ không ở nhà, nghe nói là đi chơi với học sinh trong lớp. Sau khi ăn cơm xong ba liền vào thư phòng đọc sách.
Sau khi Tử Du ăn cơm tối, đang muốn tắm rửa nghỉ ngơi, lúc này nhận được điện thoại của Lê Cửu Khâm. Nói là đang đứng dưới lầu đợi cậu, Tử Du không rõ lắm, thật sự giật mình.
Bởi vì Lê Cửu Khâm ăn mặc rất đẹp, áo sơ mi màu xanh đóng trong quần jean xám, thân hình nhìn được không tính là rất gầy. Tử Du phát hiện hôm nay hắn đeo kính đẹp trai hơn so với ngày thường rất nhiều.
Hơn nữa làm cậu chú ý hơn là bó hoa trong tay hắn. Cậu bởi vì nhìn thấy bó hoa kia nên bị hù sợ.
Đèn đường mờ mờ hắt vào trên người chàng trai, làm cho người ta nhìn cảm thấy càng lãng mạn.
Sau khi thoát khỏi sợ hãi Tử Du giả vờ câm điếc, bước chân nhanh chóng quay một trăm tám mươi độ chạy về sau. Hai tay bịt chặt tai chạy đi.
“Tử Du, đứng lại!” Lê Cửu Khâm thấy cậu muốn chạy đi, vội vàng lên tiếng gọi, đáng tiếc bóng dáng phía trước không có ý muốn dừng lại.
Lê Cửu Khâm không nhịn được vứt bỏ bộ dáng đẹp trai chạy lên trước ngăn cậu lại.
“Tại sao thấy mình lại chạy?”
Tử Du thấy đằng trước đột nhiên có bóng người, biết là hắn, cũng không tiện chạy đi, không thể làm gì khác hơn là đứng cười. Đại ca, anh đừng trêu tôi, tôi biết anh có ý gì, nhưng mà anh lớn hơn tôi sáu tuổi, mặc dù ở chung một chỗ rất vui, nhưng cũng không phải là thích.
“Không có gì, đột nhiên nhớ tới cần phải đi lấy đồ...”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com