Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

85


“Này, cậu ổn chứ?” Dylan quan tâm hỏi, anh không biết hắn có chuyện gì đau lòng mà có thể khóc như vậy.

Điền Hủ Ninh giương mắt nhìn Dylan trong lòng không biết có tư vị gì. Hai người nhìn nhau hắn khổ sở như vậy trong khi Dylan thì vui vẻ...

Lòng tự ái của người đàn ông lập tức trỗi dậy.

“Tôi có thể nói chuyện với cậu ấy một chút được không?”

“Tôi nghĩ cậu ấy không muốn gặp lại anh.”

“Tôi muốn nói chuyện về vấn đề hôn nhân của tôi và cậu ấy.”

“Được rồi để tôi kêu cậu ấy tới.” Dylan đi được hai bước lại quay đầu lại “Có lẽ anh rất thích cậu ấy nhưng bởi vì sự có mặt của anh nên cậu ấy không vui.”

Dylan nghĩ mọi người đều là người lớn rồi, hắn nên hiểu ý anh.

Điền Hủ Ninh vừa ngồi trong xe đợi cậu vừa suy nghĩ.

Từ kình chiếu hậu hắn nhìn thấy Dylan nói gì đó với cậu, cậu liếc nhìn về phía hắn, khuôn mặt đang tươi cười lập tức tối sầm lại. Sau đó cầm tay con gái muốn bỏ đi nhưng Dylan giữ cậu lại, không biết anh nói gì rốt cuộc Tử Du cũng buông lỏng tay con gái đi về phía hắn.

Cậu không thích thấy hắn như vậy sao?

“Anh muốn nói chuyện gì?” Tử Du đứng cạnh xe không thèm nhìn hắn một cái, ánh mắt nhìn về phía cây đại thụ phía trước.

“Lên xe đi, chúng ta đến tiệm cà phê trước mặt nói chuyện một chút được không?”

“Tôi không rảnh, người yêu cùng con gái đang đợi tôi. Nếu anh muốn nói về chuyện ly hôn chúng ta có thể thương lượng. Tôi không muốn bất kỳ tài sản nào của anh, chỉ cần anh thuận tình ký tên ly hôn là được...”

“Anh không muốn ly hôn, Nguyệt Nguyệt, cho anh thêm một cơ hội để anh đền bù cho em.”

“Không cần, hiện tại tôi đang rất hạnh phúc, nếu anh còn chút lương tâm hãy buông tha tôi đi.”

Từ đầu đến cuối gương mặt của Tử Du đều rất lạnh lùng, Điền Hủ Ninh không biết tâm tư cậu thế nào. Trước kia cậu không dám cự tuyệt anh như vậy bởi vì hắn nắm trong tay quá nhiều nhược điểm của cậu.

Nhưng bây giờ thì khác hắn mất đi tư cách khống chế cậu, một chút hiểu biết về cậu cũng không có mà bên cạnh cậu còn có Dylan, bọn họ cả nhà ba người nhìn rất hạnh phúc.

“Một cơ hội em cũng không cho anh sao?” Người đàn ông nắm chặt tay lái, giọng nói trở nên lạnh lẽo mà kiên quyết.

“Nếu như không còn gì để nói vậy tôi đi đây!” Nói xong cậu quay về bên cạnh Dylan. Đối với việc hắn có cố ý sát hại cậu hay không còn phải điều tra nhưng hắn mua công ty của ba là thật, hiện tại Trịnh Thị vẫn tồn tại nhưng đã đổi chủ. Chỉ dự vào điểm này cậu không thể có tình cảm tốt với hắn.

Không còn tâm trạng để chơi đùa nên Tử Du đưa Nicole về nhà.

Điền Hủ Ninh nhìn bóng dáng của ba người đau hắn đau đến không thể thở được liền vội vàng quay đầu xe rời khỏi chung cư. Hắn không muốn nhìn thấy hình ảnh như vậy nữa.

Lúc về chung cư Đế Vương hắn gặp Tô Dương, cậu ta đang đứng trước cửa nhà hắn, không biết đợi bao lâu hắn sực nhớ mình tắt điện thoại di động. Tính khí Tô Dương vốn nóng nảy nhưng ở trước mặt Điền Hủ Ninh sẽ nhẫn nhịn.

“Anh Điền, anh đã về!” Tô Dương nhìn có chút đáng thương không biết cậu ta đợi ngoài cửa đã bao lâu, vốn dĩ cậu ta đứng lâu liền chịu không nổi đành ngồi thụp xuống. Vừa thấy hắn xuất hiện ngay lập tức liền đứng lên.

Lúc cậu ta ở trước mặt hắn cậu ta luôn cố gắng hoàn mỹ mọi mặt, không giống Tử Du, trước kia Tử Du rất chân thật, có lúc mới vừa gội đầu xong tóc còn chưa khô cậu vẫn xuất hiện trước mặt hắn...

Điền Hủ Ninh liếc mắt nhìn Tô Dương, hai người đối lập lại luôn ở chung một chỗ. Hắn mở cửa Tô Dương cũng đi theo hắn vào phòng.

Điền Hủ Ninh đột nhiên cảm thấy người trước mặt hắn có chút phiền, trước kia hắn không phát hiện ra nhưng kể từ khi Tử Du xuất hiện tim của hắn liền bị làm cho rối tung lên.

Tô Dương rất trẻ tuổi, vẫn chưa tới mười tám nhưng đã bắt đầu trang điểm, mặc dù chỉ trang điểm nhẹ nhưng trong mắt Điền Hủ Ninh lại toàn là giả dối.

“Anh Điền, cả ngày nay anh đi đâu vậy, gọi điện thoại anh cũng không nghe hay là tắt máy, em đợi anh cả ngày rồi.” Giọng nói Tô Dương rên rĩ có chút trách cứ, thật ra thì hiện tại cậu ta rất tức giận nhưng không thể nổi giận trước mặt người đàn ông này, dù sao hắn cũng là người đàn ông có thể hô mưa gọi gió.

“Tìm anh có chuyện gì không?” Nếu là lúc trước hắn sẽ không hỏi như vậy, nhất định hắn sẽ an ủi cậu ta trước sau đó tỉ mỉ dịu dàng đối đãi.

“Không có gì, chỉ là muốn gặp anh một chút!” Tô Dương vươn cánh tay ôm chặt Điền Hủ Ninh. Trước kia Điền Hủ Ninh thích nhất là được cậu ta ôm, chỉ cần cậu ta chủ động, việc gì hắn cũng sẽ đống ý với cậu ta.

Điền Hủ Ninh nhẹ nhàng rút cánh tay của hắn về, đi tới quầy rượu rót một ly rượu mạnh, hiện tại tâm tình hắn không tốt không muốn nói chuyện với cậu ta.

Hắn ngửa đầu uống hết một nửa ly rượu mạnh.

Tô Dương thấy hắn không để ý tới cậu ta nhưng cậu ta có chuyện muốn nhờ hắn giúp trong lòng có chút nóng nảy.

“Anh Điền đừng uống nhiều quá đối với cơ thể không tốt.”

Điền Hủ Ninh vẫn không để ý tới cậu ta chỉ lo uống tiếp. Tô Dương nhìn không khỏi có chút nóng nảy, nếu hắn còn uống nữa thì làm sao còn có thể nghe chuyện mà cậu ta muốn nhờ?

Nhưng không đợi cậu ta nói chuyện Điền Hủ Ninh đã đem chai rượu uống cạn.

Hắn say rượu rời khỏi quầy rượu “Nguyệt Nguyệt làm sao em có thể ác như vậy...”

Tô Dương nghĩ là hắn gọi cậu ta vội vàng chạy lên đỡ hắn “Anh Điền, thật xin lỗi em không cố ý đẩy cô bé kia xuống nước, chỉ là do em lo sợ, em sợ người tên Tử Du đó sẽ cướp mất anh...”

Thật ra thì điều mà cậu ta lo sợ chính là Tử Du sẽ cướp mất vị trí của cậu ta, hiện tại cậu ta chỉ mới là người tình Điền Hủ Ninh mà đã được đối xử như vậy nếu như cậu ta trở thành Điền phu nhân, vợ tổng giám đốc vậy còn ai dám đắc tội với cậu ta, ai dám xem thường cậu ta, cậu ta không muốn là Tô Dương của lúc trước, cậu ta muốn thành Điền phu nhân.

Mặc dù Tô Dương nói bên tai Điền Hủ Ninh nhưng hắn hoàn toàn không nghe lời cậu ta.

Vì vậy cả một đêm cậu ta không có cơ hội nói ra mục đích đến đây chỉ có thể ở bên cạnh chăm sóc hắn tới sáng.

Điền Hủ Ninh nhìn Tô Dương nằm trong ngực hắn, nhớ lại bốn năm trước cậu cũng ở bên cạnh hắn cả đêm như vậy cho tới sáng. Nhưng bây giờ cậu đã không còn thuộc về hắn.

“Anh Điền anh tỉnh rồi à?” Tô Dương nhìn người đàn ông đang ngẩn người biết hắn đã mất hồn rồi, nhất định hắn không nghĩ về cậu ta bởi vì cậu ta đang ở bên cạnh hắn...

Cậu ta cũng không thể đọc được suy nghĩ trong lòng hắn, có đôi khi là chuyện có thể làm tổn thương người khác.

“Ừ!” Hắn nhẹ giọng trả lời Tô Dương nhưng vì nhức đầu nên lại nằm xuống.

Bên cạnh hắn luôn có Tô Dương tại sao lại không là Tử Du chứ?

Cho tới nay hắn bám lấy Tử Du làm cho cậu rất khổ sở, cứ xem như cậu ở bên cạnh hắn cũng sẽ không được vui, lúc hắn ở bên cậu hắn vĩnh viễn không thể thấy được nụ cười rạng ngời của cậu.

Nếu cậu thật sự muốn ly hôn, nếu như cậu rời khỏi hắn mà có thể cười rạng ngời vậy thì nên để cậu đi thôi.

“Anh Điền ngày hôm qua anh đã đồng ý với em....” Tô Dương nhẹ giọng nhắc nhở chỉ sợ hôm qua hắn uống nhiều quá nên quên mất.

“Ngày hôm qua anh đồng ý với em chuyện gì?”

“Anh Điền thì ra anh quên. Anh đồng ý giúp em lấy đoạn video trong nhà, hôm qua em nhận được giấy gọi của tòa án, đối phương kiện em cố ý giết người nhưng không thành, nếu như đoạn video thật sự bị đưa ra vậy thì em xong rồi!” Tô Dương rất gấp gáp tỏ ra bức xúc trước Điền Hủ Ninh, bản chất của cậu ta bất giác lộ ra.

“Cậu ấy tố cáo em ra tòa sao?”

“Đúng vậy, em thật sự không hiểu, chẳng qua là đẩy con bé kia xuống nước, không phải con bé được cứu rồi sao lại không có chết, tại sao cậu ta lại không buông tha cho em?”

“Nói như vậy là em cố ý?” Điền Hủ Ninh lạnh lùng trong giọng nói lộ ra sự nguy hiểm. Hắn chưa tìm hiểu nhưng nói thế nào Nicole cũng là con hắn mặc dù Tử Du không thừa nhận nhưng đó là sự thật, trước khi Tử Du xảy ra chuyện hắn biết Tử Du đã có thai.

“Em...” Tô Dương cảm thấy trong giọng nói Điền Hủ Ninh có gì đó không đúng, sắc mặt cũng lạnh lùng đến đáng sợ, không khỏi thu lại “Dĩ nhiên không phải là em cố ý.” Giọng nói rất nhỏ giống như đứa trẻ làm sai chuyện gì...
Điền Hủ Ninh có chút không tin tưởng, ánh mắt dò xét nhìn cậu ta.

“Nếu như em không làm chuyện gì trái với lương tâm thì sợ cái gì? Hơn nữa cầu xin anh cũng vô ích, đoạn video đó đã bị mẹ anh lấy rồi.” Ban đầu hắn cũng muốn xem một chút nội dung bên trong nhưng mẹ hắn không cho nói là vật chứng. Hơn nữa quan sát cách mẹ hắn cảnh cáo hắn cũng có thể biết tình cảm của mẹ đối với Tô Dương thế nào.

“Cái gì? Xong rồi, xong rồi....” Tô Dương khiếp sợ đứng lên, hiện tại Tử Du có nhân chứng vật chứng, cậu ta không muốn ngồi tù, cậu ta mới mười bảy tuổi.

Thấy vẻ mặt hoang mang lo sợ của cậu ta, Điền Hủ Ninh đã đoán được chuyện tình như thế nào trong lòng không khỏi co rút đau đớn, ngày đó hắn lại không tin tưởng Tử Du mà tin Tô Dương, hắn thật dáng chết.

“Nếu như em không còn chuyện gì thì có thể đi rồi, anh muốn đến công ty.” Điền Hủ Ninh nói.

“Anh Điền, cầu xin anh, giúp em, em....” Tô Dương lôi kéo bàn tay Điền Hủ Ninh cầu xin.

Nhưng Điền Hủ Ninh chán ghét rút tay về, xoay người vào phòng tắm, làm tổn thương con gái hắn, hắn không ra tay trừng trị cậu ta là tốt lắm rồi. Còn nghĩ muốn hắn giúp cậu ta sao?

Tô Dương có chút gấp gáp, đi theo sau mấy bước, lại bị ngăn ngoài phòng tắm.

Lần này phải làm sao đây? Điền Hủ Ninh không giúp cậu ta, ba cậu ta cũng không có năng lực gì chẳng lẽ cứ ngồi tù như vậy sao, vậy thì đời cậu ta xem như xong rồi.

Anh Điền như vậy là có ý gì, tại sao lại không giúp cậu ta? Trước kia hắn rất thương cậu ta...

Kế sách bây giờ chỉ có thể đi cầu cứu người lớn nhà họ Điền, nhưng bình thường bà Điền không hài lòng với cậu ta, cậu ta phải làm sao mới có thể khiến cho bà Điền đưa đoạn video cho cậu ta?

Tô Dương sách theo giỏ trái cây đầy đến nhà họ Điền, vốn dĩ cậu ta muốn ba cậu ta đi cùng nhưng nhà họ Điền cũng không thích ba mẹ cậu ta nên đành thôi.

Ở trong phòng khách đợi một hồi rốt cuộc bà Điền cũng đi ra, trước kia cậu ta hay gọi bà là bác nhưng bà Điền không thích cậu ta, nói cậu ta đừng kêu thân thiết như vậy, thật ra thì đây mới là nguyên nhân gây bất hòa giữa cậu ta và bà Điền, lúc mới quen bà cũng không thích cậu ta cho nên sau này Tô Dương cũng không cần giả bộ, lúc trước mặt bà cũng không chịu thua thiệt.

“Thưa bác, cháu có giỏ trái cây biếu bác!”

“Tìm tôi có chuyện gì nói đi.” Thật ra mẹ Điền không thích thằng bé này, hơn nữa mấy ngày trước còn xảy ra chuyện như vậy, thiếu chút nữa hại cháu gái bà, đoạn video đã cho thấy rõ, đối với Tô Dương càng thêm chán ghét.

“Bác, cháu biết bình thường cháu cư xử với bác không tốt nhưng hiện tại cháu là người yêu của anh Điền về chuyện đoạn video....”

“Đoạn video tôi đã đồng ý cho Tử Du làm bằng chứng, có vấn đề gì không?”

“Nhưng cháu là người yêu con trai bác, sao bác không cho cháu lại cho cậu ta?” Tô Dương tính khí nóng nảy, vừa nghe thấy bà Điền nói liền nổi nóng.

“Tử Du là con dâu tôi, tôi cho cậu ấy thì làm sao?” Đừng nhìn mẹ Điền bình thường dịu dàng, nhưng đối mặt với Tô Dương lại tức giận vô cùng, bà cũng nổi nóng.

“Bác... Bác... Người con trai kia là con dâu bác?” Đó không phải vợ Điền Hủ Ninh sao? Nhưng cậu ta nghe nói bốn năm trước đã chết ở Nhật Bản, hơn nữa hai người kết hôn mới có mấy ngày, lúc đi hưởng tuần trăng mật thì xảy ra chuyện, lúc ấy cậu ta mới mười ba, mười bốn tuổi, căn bản cũng không biết những chuyện này, là lúc trước ba cậu ta nói cho cậu ta biết.

“Không sai, Tử Du là con dâu nhà họ Điền, Nicole đương nhiên là cháu gái họ Điền, cậu thiếu chút nữa hại tôi mất đi cháu gái, tôi...”

Đúng lúc này, cô người làm dẫn Tử Du vào, hôm nay bởi vì ra ngoài làm việc cho nên Nicole không có ở bên cạnh, hơn nữa Nicole vừa nghe nói là đến nhà họ Điền, nghĩ đến ánh mắt mẹ Điền, Nicole cũng không dám đi theo.

Cũng chỉ là do mẹ Điền quá mức sốt ruột muốn có cháu, chỉ cần là cháu họ Điền nhưng con trai đã ba mươi sáu tuổi rồi, thật vất vả mới có Nicole, chỉ cần có thể làm cho Nicole quay về nhà họ Điền, chuyện gì bà cũng làm.

“Bác Điền hình như có khách, vậy không cần phải khách khí nữa, tôi lấy đồ đã.” Tử Du khách khí nói, không nghĩ đến Tô Dương cũng ở đây. Vốn dĩ cậu muốn nhờ Hiên Thừa lấy về dùm nhưng bà Điền lại nói muốn cậu tự đến lấy. Nói vậy là bà nghĩ cậu đến lấy sẽ đưa Nicole đi theo.

“Uhm... Vậy con đợi một chút.” Bà Điền có chút thất vọng trở về phòng đọc sách.

Tô Dương thấy vậy nóng nảy vội vàng đi theo phía sau bà Điền. Tử Du không biết bọn họ đang làm gì nhưng cậu đợi khoảng nửa tiếng mới thấy họ ra ngoài, lúc đi ra trong tay bà Điền không có gì.

Không phải đồng ý đưa đoạn video cho cậu rồi sao? Tại sao....

Cậu biết nhất định Tô Dương đã nói gì đó với bà Điền. Nhìn ánh mắt hả hê của Tô Dương, trong lòng Tử Du tức giận nhưng lại không thể làm gì cậu ta.

“Thật xin lỗi Tử Du, không thấy đoạn video đâu nữa.” Mẹ Điền khó xử nói.

“Bác Điền là không thấy hay không muốn đưa cho cháu?” Tử Du hỏi thẳng, bởi vì cậu quá tức giận.

Bà Điền không nói lời nào chỉ liếc nhìn Tô Dương ngồi trên ghế salon, lại liếc nhìn Tử Du với ánh mắt xin lỗi “Thật sự không thấy.”

“Đã như vậy cháu cũng không gượng ép nữa, chẳng qua cháu xin nói trước, nếu như bác cố ý giấu vật chứng mà làm ảnh hưởng đến tính chính xác của quan tòa tạo thành phán quyết sai, cháu sẽ lấy danh nghĩa luật sư khởi tố bác, hy vọng bác suy nghĩ kỹ rồi gọi điện thoại cho cháu.”

Tử Du không phải là người cường thế nhưng một số chuyện không thể không mạnh tay, như vậy sẽ bị xem thường.

“Tử Du, con đừng....” Bà Điền như muốn nói gì nhưng Tô Dương đã đi lên ngăn giữa hai người.

“Cậu thật nông nổi, lại dám uy hiếp người khác, cũng không xem lại thân phận của mình lại dám uy hiếp bác gái?” Tô Dương trợn mắt nhìn Tử Du, đứng bên cạnh bà Điền, hùng hùng hổ hổ.

“Tô Dương....” Bà Điền quát Tô Dương một tiếng để cho cậu ta câm miệng nhưng cậu ta vẫn trợn mắt nhìn Tử Du một cái.

“Những lời muốn nói tôi cũng đã nói xong, chúng ta gặp nhau ở tòa vậy.” Tử Du bị chọc tức, hung hăng trợn mắt nhìn Tô Dương một cái, nhất định cậu ta đã nói gì đó với mẹ Hiên Thừa, nếu không bà sẽ không đột ngột đổi ý.

Sau khi Tử Du đi, bà Điền ngồi trên ghế salon, toàn thân vô lực. Tô Dương ngồi bên cạnh bà.

“Bác gái, bác đừng sợ. Nhà họ Điền chúng ta tài cao thế lớn, sao phải sợ cậu ta chứ?”

Tô Dương có chút hài lòng, bởi vì cậu ta có cảm giác đã thu phục được bà Điền.

“Tô Dương, cậu nói cho tôi biết, cậu thật sự đã có máu mủ của nhà họ Điền sao?” Mẹ Điền nhìn chằm chằm bụng Tô Dương hoài nghi hỏi.

Nếu không phải vì chuyện này, bà sẽ không đột ngột đổi ý. Mặc dù là cháu gái họ Điền, nhưng dù sao vẫn là con gái, hơn nữa nhìn Tử Du thân mật với người đàn ông nước ngoài đó, còn có thái độ của Nicole đối với anh ta, rõ ràng muốn nhận người ta làm ba. Ngày nào đó nếu Tử Du thật sự đi nước ngoài cùng người đàn ông này vậy Nicoel không phải thành cháu gái người ta sao.

Nhưng trong bụng Tô Dương bây giờ không giống như vậy, nói không chừng là một đứa cháu trai, mặc dù bà không thích Tô Dương nhưng người ta cũng đã có cũng không thể đuổi ra khỏi nhà.

“Bác gái, chuyện như vậy có thể giả sao? Nếu như bác thật sự không giúp cháu, cháu chỉ có thể sinh máu mủ của nhà họ Điền trong tù.” Tô Dương làm vẻ mặt uất ức cúi đầu nói.

“Được rồi, đã như vậy, chuyện này cũng phải bàn với Điền Hủ Ninh xem phải làm thế nào, bây giờ nó với Tử Du vẫn là vợ chồng danh chính ngôn thuận đấy....”

“Bác gái, chuyện này để cháu tự nói với anh ấy đi, cháu muốn tạo sự bất ngờ cho anh ấy....”

“Vậy cũng được!”

“Đúng rồi, bác gái, cô người làm đó....” Tô Dương nhất định không quên cô người làm nhà họ Điền đó, chính là cô người làm tận mắt nhìn thấy cậu đẩy người.

“Cậu muốn làm gì?”

Mặc dù là người làm nhà họ Điền nhưng bà cũng không biết nên làm thế nào.

“Vậy sa thải cô ta đi, để cô ta đi càng xa càng tốt!”
----------
TAO TỨCCCCCCC, SAO MÀ KHỐN NẠNNN

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com