Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

7

Thời trung học của Điền Hủ Ninh vẫn như thế, lúc nghe giảng thì đi vào cõi thần tiên, lúc học thể thao lại sinh long hoạt hổ, chiều thứ sáu thì chạy như bị ma đuổi tới dưới gốc bông gòn ngồi, còn đúng giờ hơn chuông đại học nữa.

Bà cụ đi mua đồ ăn về thấy hắn ngồi dưới cây bông gòn, chỉ biết nói: "Ai da, vừa đúng bốn giờ rưỡi." nếu trông thấy dưới tán cây là hai bóng người đang đánh nhau, vậy thì lúc đó là năm giờ mười lăm phút.

anh Điền Lôi đợi vợ à anh:3

.

Đại hội thể dục thể thao dành cho các trường trung học trong thành phố đã đến. Điền Hủ Ninh là kiện tướng đắc lực đứng đầu đại diện cho trường đi thi, cầm cờ bước đi, tay và chân thẳng tắp, lúc đi qua ban giám khảo thì cực kỳ đoan đoan chính chính, nhóm nữ sinh đến xem trận đấu khẽ nghị luận:

"Đó là học sinh trường nào thế? Cao quá đẹp trai quá!"

Ánh mắt Điền Hủ Ninh hướng tới chỗ ngồi của ban giám khảo, có chút nôn nóng: người ngồi trên ghế ban giám khảo toàn mặc đồng phục màu tím, không biết trong đó có Tử Du hay không? Sau khi tới chỗ người lãnh đạo nghe chỉ dẫn, thì có tiếng người nói lớn, tiếng nói lanh lảnh:

"Trận đấu sắp bắt đầu, mời các vận động viên vào vị trí."

Điền Hủ Ninh kích động đến gần như muốn quăng đi lá cờ trên tay, bóng dáng thon cao, gương mặt thanh tú và giọng nói dễ nghe kia, không phải Tử Du thì còn ai vào đây?

Tử Du đã sớm chú ý tới bóng người cao to trong đội ngũ đó, lúc thi chạy 400m dành cho nam, miệng hô to "Các vận động viên cố lên", nhưng tầm mắt chỉ khóa chặt trên cái người cao to chạy đầu tiên kia. Lúc chạy tới đích thì một cô gái tắt micro, nhỏ giọng nói:

"Ai, lại thua Điền Hủ Ninh trường xx!"

Đôi môi cánh hoa của Tử Du vì vui vẻ mà cong lên: "Đúng vậy, năm nào thi cũng về nhất!" Kiêu ngạo như đó là học sinh mà cậu bồi dưỡng ra.

.

Mảnh đất trống bên khu Tây sau hai năm đã được thay bằng một tòa lầu cao ba mươi tầng, một tầng hơn mười hộ, mỗi hộ đều rộng lớn và có ba phòng hai sảnh, thang máy lên thẳng tầng cao nhất, phía trên là cái bảng với hàng chữ thật to lóe ánh vàng rực rỡ: "Nơi ở mới của giáo sư".

Thật đột nhiên, Điền Hủ Ninh từ khu Tây nho nhỏ dọn tới khu trung tâm, còn Tử Du thì từ khu trung tâm dọn đến khu Tây.

Năm Điền Hủ Ninh nghỉ hè lớp 11, vẫn để lõa thân trên, giúp giáo sư Tử khiêng đồ về nhà mới, Tử Du đứng bên cạnh hắn, trong tay cầm sách vở bình hoa hoặc những vật nhẹ, phá lệ không mắng hắn là "đồ dã man", nhưng đôi con ngươi đen bóng vẫn không ngừng liếc, nhìn về phía khuôn ngực khỏe mạnh cường tráng của Điền Hủ Ninh đứng bên cạnh.

Điền đại tẩu cũng đi tới, giúp cô Vương lau sạch bàn ghế tủ kệ, vừa lau vừa nói với cô Vương:

"Thật đúng là dằn vặt mà! Bây giờ thì tốt rồi, hai nhà ở cách xa như vậy, sau này gặp mặt thật sự không tiện!" Quay đầu nhìn hai đứa nhỏ vẫn trầm mặc không lên tiếng. "Còn đứng ngốc ở đó làm gì, giúp lấy đồ đi nào!"

Sau khi giáo sư Tử đã dọn đi, Điền Hủ Ninh vẫn một mình chạy đến ngồi dưới tán cây bông gòn, phơi nắng! Ngươi nói chiều bốn giờ rưỡi mặt trời không phải lặn rồi sao? Điền Hủ Ninh trừng mắt: ngươi quản à?

Năm giờ, mặt trời chiếu xuống in bóng thật dài lên mặt đất, có một người nhẹ nhàng bước đến tán cây bông gòn, Điền Hủ Ninh dụi dụi mắt, biểu tình như gặp quỷ: "Tử Du, cậu tới đây làm gì?"

Con ngươi Tử Du long lanh, đôi môi phấn hồng bị hàm răng trắng noãn cắn chặt, đầu quật cường ngẩng lên: "Tớ quên mình đã chuyển nhà, đi đi một hồi thì đến đây. Sao, không được?"

Ai! Điền Hủ Ninh xoa xoa mũi, ha ha cười: "Tử Du, uổng cho cậu thi hạng nhất! Ngay cả nhà mình ở đâu cũng không nhớ, đầu cậu sao có thể lớn lên được thế?"

"Đầu của tớ lớn lên thế nào cũng vẫn tốt hơn cậu, cái đồ đầu óc không lớn được!"

"Câụ mắng ai đầu không lớn được?"

"Nói cậu đó, đồ dã man!"

Ve kêu báo hiệu một mùa hè nóng bức, dưới tàng cây bông gòn lại là hai bóng người đang đánh nhau.

.

Học thêm vào tháng tám của cấp ba bắt đầu. Tử Du quyết định không nội trú nữa, học ngoại trú, để có nhiều thời gian ôn tập.

Ngày đầu tiên học thêm, Tử Du ra khỏi cửa nhà mới của giáo sư, nhìn thấy Điền Hủ Ninh đang lười biếng dựa vào chiếc xe đạp, liền lộ ra một hàm răng trắng:

"Điền Hủ Ninh, cậu phát điên cái gì đó?"

Điền Hủ Ninh cười đến thật đáng đánh: "Tớ đến chở cháu tớ tới trường."

"Chúng ta không học cùng trường." Hơn nữa hai trường ở hai hướng khác nhau.

"Tử Du cậu có đi hay không, dây dưa nữa là tớ sẽ bị trễ học!"

Buổi sáng, trên con đường lớn im lặng, có người vui vui vẻ vẻ đạp xe đạp, tiếng hát khủng khiếp phát ra: "Muốn gặp em, không có em, cho dù thành phố có đẹp đi nữa... Ai da, đừng nhéo!"

.

Cho dù trường học đã nghiêm cấm, nhưng cũng có những học sinh lén lút yêu đương nhau. Trên hành lang có người nhỏ giọng nghị luận:

"Biết Đổng Lệ học lớp 12 không, bạn trai của cậu ấy rất lãng mạn, mỗi ngày đều chở cậu ấy đi học, hâm mộ chết được!"

Tử Du sải bước ra cổng trường dưới ánh chiều vàng rực, xa xa đã thấy có một bóng người cao lớn ngồi trên xe đạp chờ cậu, cậu cúi đầu hung hăng đá hòn đá nhỏ trên mặt đất:

"Cái tên Điền Hủ Ninh thần kinh!" Khóe miệng lại giấu không được gợi lên một nụ cười.

Cô Vương nói với Điền đại tẩu: "Hay là bảo Hủ Ninh nhà chị đừng đến chở Tử Du đi học nữa, thời gian của học sinh cấp ba rất quý đấy."

Điền đại tẩu nói: "Không sao, Tử Du thường dạy thêm cho Hủ Ninh mà đúng không?"

Cũng đúng, sáng sớm trên đường lớn, Tử Du ngồi phía sau Điền Hủ Ninh, lớn tiếng hỏi: "Tớ hỏi cậu, 'Thiên nhai hà xử vô phương thảo', câu tiếp theo là gì?"

"Hà tất chích tại bổn ban hoa – ai da!" Trên lưng đã trúng một đòn.

"Cho cậu thêm một cơ hội, 'Trường Giang hậu lãng thôi tiền lãng'."

"Nhất lãng canh bỉ nhất lãng lãng... ai da! Đừng nhéo!"

.

Phòng ngủ của Tử Du rất sạch, cái đèn bàn màu da chiếu khắp phòng gợi cảm giác ấm áp, Tử Du nhìn tập bài tập toán vô cùng thê thảm của Điền Hủ Ninh, trợn mắt xem thường.

"Vậy cũng không hiểu, heo!"

"Cậu mắng ai đó, hai chúng ta đều là tuổi đó thôi!"

"Điền Hủ Ninh, cậu không chỉ tuổi con heo, mà còn có cả đầu của con heo!"

"Tử Du cậu lại chửi bậy người ta!"

Hai người chửi chửi rồi đánh thành một đoàn, đánh đến trên cái giường nhỏ của Tử Du. Điền Hủ Ninh đè chặt Tử Du dưới thân, nút áo Tử Du đã đứt hết chỉ còn lại một cái, từ phía trên nhìn xuống cái áo rộng thùng thình, có thể thấy rõ ràng da thịt trơn mềm cùng xương quai xanh tinh xảo. Tử Du vừa tắm xong, cái cổ trắng nõn còn phát ra mùi hương dễ chịu, khiến Điền Hủ Ninh sửng sốt.

Thân thể cường tráng cao lớn cầm chặt cổ tay cậu, ánh mắt hữu thần nhìn chằm chằm vào cậu, bên trong như có một ngọn lửa đang thiêu đốt, Tử Du cũng sửng sốt.

Cô Vương bưng mâm trái cây đi vào, vừa thấy hai người đang ở trên giường thì lắc đầu:

"Sao lại đánh thành như thế? Thật đúng là một đôi tiểu oan gia."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com