Lời bạt
Truyện xong rồi nhưng mà không biết nói gì nên đã chờ sau khi tới bản thân cũng quên là mình đã ghi cụ thể những gì để đọc lại từ đầu và xem thử trải nghiệm đọc của mọi người với sản phẩm mình đã viết ra như thế nào.
Sau đây là 3 ý chính mà phần lời bạt này muốn đề cập tới:
1. Tự đánh giá truyện để xem kỳ vọng của bản thân và sản phẩm thực tế có giống nhau không
2. Giải thích một chút về đoạn kết và epilogue
3. Nói cho mọi người biết những nội dung đáng lẽ đã dàn trải trong Extra nhưng mà mình đã cắt
🤡 vl nhiều nhỉ???????? Ai hứng thú đoạn nào thì kéo hẳn xuống đoạn đó đọc giúp mình nha =))))))))))
-------------------------
1. Tự đánh giá truyện để xem kỳ vọng của bản thân và sản phẩm thực tế có giống nhau không
Trả lời: không, nhưng mà mình vẫn hài lòng với sản phẩm cuối.
Nói tới việc ban đầu mình tính viết cái gì trước đi nhé. Thật ra ban đầu mình tính viết kiểu mhj thật sự bully cwj, và có thể sẽ bao gồm cả lạm dụng tình dục, cưỡng bức để thị uy sức mạnh/ thể hiện sự thượng đẳng thông qua việc hạ thấp kẻ yếu thế hơn.
Nhưng mà tiêu chuẩn đạo đức của mình không cho phép mình viết ra một thứ như vậy 🗿. Có một khác biệt rất lớn giữa tưởng tượng ra được, đọc và phân tích được tác phẩm của người khác, và tự mình viết ra. Thật sự là mình không cho phép bản thân viết ra một thứ như vậy được 🤡.
Vốn 3 tháng trước mình có dự định sẽ xây chặt theo Count of Monte Cristo về theme "đền tội tương xứng" cũng như "sự tha thứ" (đó là lý do mọi người thấy tên chapter được đặt theo khái niệm trong Kinh Thánh khá nhiều vì mấy cái đó là cái lõi cho Alexandre Dumas xây dựng cốt truyện dựa theo theme đền tội/ trả thù). Thật ra đang cân nhắc xóa tên chapter, chỉ ghi Chapter 1 2 3 4 thôi cho hợp lý (nma không, mình muốn làm khó xem mn có thể giải thích được tại sao mình vẫn để tên như vậy không, cause why not???)
Vì ý định của mình là 1 chuyện, nma ai biết được mn có cách lý giải gì thú vị thì sao =))))))
Thật ra mình khá hài lòng với việc kể chuyện bằng cách kết hợp: không theo trình tự tuyến tính của thời gian lắm, thay đổi theo góc nhìn nhiều nhân vật, đôi khi có các ý hơi phân mảnh/ cố thể hiện thao dòng ý thức/ suy nghĩ của nhân vật, và đặc biệt là tận dụng presuppositions của người trong cuộc 🥰
Presuppositions là "tiền giả định", kiểu giống như "Cô ấy đã thắng một cuộc thi" thì tiền giả định chính của câu đó là "cô ấy đã tham gia một cuộc thi nào đó" (nên mới thắng được)
Và việc kể không theo trình tự tuyến tính của thời gian + nhân vật liên tục nói chuyện với nhau trong khi nhắc tới các presuppositions mà chỉ người trong cuộc mới nghe và hiểu được ngay (còn người đọc phải đọc tiếp mới hiểu được/ phải giả bộ bản thân cũng biết mới có thể theo dõi tiếp được) đã tạo được hiệu ứng mà mình mong muốn 🥰
Đó là đuma, đọc cái truyện này mệt vải lone =)))))))))))) Đó là chưa kể khi thay đổi góc nhìn nhân vật, người đọc phải "thay não" và nhớ xem người đó biết được bao nhiêu phần của câu chuyện này rồi (bà Jeongsun trong đoạn này kể được như vậy là biết được tới đâu rồi, nếu mà bà Moon thì đoạn này biết cái gì, chưa biết cái gì rồi,....)
Và người đọc còn nhặt được thông tin "mới" (những sự kiện đã "cũ") qua lời nhân vật nói với nhau nữa 🥰
Kiểu cwj biết tự nhiên lớp 11 mhj chăm học nma không biết đó là do mhj đã nhìn lén cậu tắm và đang trốn chạy khỏi cảm giác tội lỗi (cwj chỉ đọc được đoạn mhj tự nhận về việc cố học ở đh để tỏ tình, chứ chuyện lớp 11 mhj không ghi vào sổ mà đợi tới cái đêm trời mưa kia mhj mới nổi hứng kể cho cwj nghe nguyên nhân sâu xa).
Có thể nói nó là cái thứ yên bình hỗn loạn nhất mà chính tôi đã viết ra =))))))))
🥰 À quên, truyện này có nhiều cái ref mình lười giải thích quá nên chưa ghi 🥰
Ví dụ như đoạn kết là thư bà Seongjun gửi Hyeonjun và mấy cái ref địa ngục của nhiều nền văn hóa 🤡💔.
-------------------------------
2. Đoạn kết và Epilogue
Chắc là mọi người cảm thấy "chưng hửng", hay kiểu "bất ngờ" tại sao tự nhiên Chapter cuối lại liên quan tới ý nghĩ về Địa ngục, về "phải quên đi mới có thể sống lại",...
Thì trước hết đó là do 3 tháng không viết ngay cộng với trong thời gian đó mình đã đọc xong Katabasis của R. F. Kuang nên cảm hứng đã thay đổi đột ngột.
Cái ý tưởng mà "có 9 tỷ cái địa ngục khác nhau" hay có 1 địa ngục chung cho tất cả là sinh ra sau khi đọc truyện (ý tưởng sinh ra từ cá nhân thôi chứ không phải chi tiết trong truyện). Thật ra còn một chi tiết nữa liên quan tới "lời xin lỗi" ở địa ngục trong truyện của Kuang nhưng mà nếu xài nó thì đạo văn quá nên mình không nhắc tới, hơn nữa nói ra ở đây thì là spoil nên thôi =))))
Anyways mình là fan của Kuang nên đm bả là tác giả còn sống duy nhất mà hiện mình đang theo dõi (mấy tác giả yêu thích còn lại của mình chết hết rồi 🗿).
Nôm na thì symbolic thinking của mình đó là "Địa ngục" gắn với nuối tiếc việc chưa thành, tội lỗi chưa trả đủ,... và là tất cả những gì gắn (gaps) ở giữa sự sống và cái chết "thật" của một phiên bản con người nên để cwj nhúng dòng suy nghĩ của bản thân đi qua cái giai đoạn đó và "tha thứ" cho mhj (vì cậu cảm thấy "đủ rồi", cảm thấy nhẹ lòng rồi, gì cũng có thể ổn) là để cả hai "sống lại" trong một cuộc đời mới, cuộc đời yêu nhau chính thức.
Còn Epilogue???
Do mình chọn một cái kết như kiểu kịch và vì bản thân chưa nói tới góc nhìn của xã hội cho vấn đề này (dù sao nhà Moon trong truyện cũng nổi tiếng) nên trông hình hài của Epilogue mới như vậy. Vai trò của nó là để hoàn thiện lại cái phần thiếu sót mình chưa khai thác của câu chuyện (một cái thrown-out speech, một góc nhìn bị lãng quên).
------------------------------
3. Nói cho mọi người biết những nội dung đáng lẽ đã dàn trải trong Extra nhưng mà mình đã cắt
Ai tiếc thì thôi nhưng mà lười quá không viết tiếp nổi =))))))))))))))
3.1 Extra 3
Cái Extra 3 sẽ bao gồm việc mhj với cwj nhận nuôi con và chuyện đó khó khăn như thế nào (vì bản thân 2 ng họ cx là anh em không chung huyết thống như hai đứa trẻ)
Kiểu, how could u teach the children if you are not a conventionally-good model?
3.2 Segg trong Extra
Mình tính cho On2eus chơi bịt mắt rồi mò trúng vị trí trên cơ thể theo yêu cầu của người không bịt mắt + hôn đúng vào vị trí theo yêu cầu của người không bịt mắt.
=> như kiểu nếu không "thấy" nữa thì xúc giác + thính giác + vị giác + khứu giác là những cách còn lại để cảm nhận người mình yêu 🗿. Hơn nữa game "tìm đúng vị trí" là để cho người bị bịt mắt "vẽ lại người kia" trong đầu xem có chính xác hay không.
Ngoài ra thì mình muốn cho On2eus bất nghe người kia nói "Anh yêu em" với "Em yêu anh" trong lúc bị bịt mắt. Mình nghĩ phản ứng tự nhiên sẽ là nổi da gà và phấn khích 🤡☝️
Ngoài cái game tìm vị trí trên cơ thể thì game còn lại là: bịt mắt bắt dê.
Pov của cwj là cảm thấy khỏa thân bị bịt mắt rất insecure (ám ảnh sự bị chỉ trích) nhưng chỉ cần nghe chỉ dẫn của mhj để đến được chỗ anh khi cậu bị "lạc" thì giống như tìm được điểm tựa duy nhất trong màn đêm, "qua phải, qua trái, bên này, lại đây với anh đi" và cuối cùng cậu tìm thấy và được mhj ôm. => Như tìm thấy chỗ neo đậu an toàn vậy vì việc di chuyển khi không thấy đường rất khó, hơn nữa còn insecure vì đang naked nữa => "Anh ôm em thêm một chút nữa có được không?", "Luôn luôn"
Pov của mhj sẽ như nghe tiếng gọi của Siren và nguyện chết cho tiếng gọi của người yêu 😏☝️. Cwj sẽ kêu ổng làm gì cx đc và ổng sẽ nghe lời làm theo.
Thật ra tính plan cho chơi sm nhẹ nhẹ 🤡 kiểu blindfolded, foot play with cock, 칵쿠 mhj.
nma đm thôi, nhiều quá ngấy.
-------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com