Gây khó dễ ở Vũ gia(2)
Cân nhắc trước khi đọc
----------------
14.2
“Nếu ai bước ra khỏi cửa lớn cửa Vũ Gia, cứ giết thẳng tay cho tôi!”
Lời nói như đinh đóng cột của Hạ Chánh Thần khiến thời gian lẫn không gian như ngừng đọng, mẹ Vũ bỗng ôm mặt bật khóc còn người làm của Vũ gia sợ hãi, run rẩy. Khung cảnh bất giờ thật tang thương!
Vũ Yên không tin nỗi vào tai mình, có phải cô nghe nhầm không? Tại sao hắn có thể tàn nhẫn ra lệnh như vậy? Dù không xem ông là ba vợ thì ít nhất đây cũng là chuyện liên quan đến tính mạng người mà…
Hạ Chánh Thần hắn một khi đã nói thì chắc chắn làm, đừng trách hắn tàn nhẫn. Có trách thì trách lão già này chọc giận và cô gái cứng đầu tỏ vẻ quật cường kia.
“Tại sao anh lại làm như vậy? Dù gì ông ấy cũng là ba vợ anh, mạng người không phải thứ rẻ tiền.”
Cơn tức giận kéo đến, Vũ Yên cũng không thể tiếp tục làm ngơ trước những hành động tàn nhẫn này. Cô biết hắn không ưa gì gia đình cô nên một mực gây khó dễ, chuyện ba cô lên cơn bệnh cũ chắc chắn do hắn gây ra.
“Rõ là ông ta cũng không coi tôi là con rể, vậy cần gì coi ông ta là ba vợ!?”
Tựa như đang nghe một câu hỏi ngớ ngẩn, hắn bật cười sao đó lại hỏi ngược lại cô. Hắn là một người sòng phẳng, nên ai đối xử với hắn ra sao thì hắn sẽ trả lại gấp trăm lần, dù đó là người thân hắn cũng tuyệt đối không nương tay!
Câu trả lời này khiến cô càng thêm căm phẫn, siết chặt nắm đấm. Nếu như ánh mắt có thể giết người thì hắn đáng chết gấp ngàn lần!
“Ba, đừng sợ! Con sẽ đưa ba đi!”
Sợ không kiềm được sự tức giận, cô mặc kệ hắn quay sang Vũ Thanh nhẹ nhàng nói. Nói chuyện nhiều với kẻ máu lạnh như hắn thì thêm mệt, chi bằng cô tự cứu ba mình.
Hành động của cô khiến hắn thêm phần đổ dầu vào lửa. Đáy mắt tàn nhẫn liếc nhìn bóng dáng nhỏ đang đưa lưng về phía hắn, cô đang muốn chống đối hắn à?
Được!
Hắn sẽ chơi với cô!
“Vũ Yên, cô nên nhớ: Hạ Chánh Thần tôi nói được làm được!”
Nói xong hắn đưa tay chỉ về phía người làm trong Vũ gia, một gã đàn ông lực lưỡng gật đầu sau đó liền tiến về phía họ.
Vũ Yên ánh mắt hoài nghi nhìn về phía gã, dự cảm không lành chợt ập đến. Sau mọi chuyện cô dần hiểu, lệnh mà hắn đưa ra tàn nhẫn đến mức nào! Nhưng mà cô không biết gã kia định làm gì?
Nhưng ngay sau đó thì cô và mọi người trong Vũ gia mặt mũi xanh tím lẫn lộn.
Gã đàn ông lực lưỡng một tay lôi một cô hầu gái trong đám người làm ra, tay còn lại nhẹ nhàng rút một con dao bấm sáng chói trong túi quần ra. Hoàn toàn không để sự sợ hãi của cô gái trong mắt, gã tàn nhẫn ra tay rạch một đường lên khuôn mặt khả ái.
“Không…đau quá…hic hic!”
“Làm ơn…tha…tha cho…tôi hức!!”
“Máu…mặt của tôi..hức hức! Lạy…lạy các người tha cho tôi..hic”
…
Tiếng la thảm thiết của cô hầu gái trẻ khiến mọi người sửng sốt, những người còn lại sợ hãi đến mức run rẩy, một số lại chay tán loạn. Tình cảnh trước mặt khiến hắn hài lòng tột độ.
Vì chưa bao giờ chứng kiến cảnh tàn nhẫn như vậy, mẹ Vũ kinh hãi khóc càng lớn hơn. Ba Vũ tuy bệnh tái phát nhưng tinh thần vẫn còn tỉnh táo, ông chỉ còn biết trơ mắt ra nhìn hắn làm loạn trong Vũ gia mà không có cánh nào phải kháng.
Người im lặng nãy giờ là Vũ Yên, cô không ngờ hắn lại ra tay với người vô tội. Tại sao hắn không ra tay với cô? Như vậy cô mới không cảm thấy đau, đau ở đây là tâm can của cô.
Cô biết hắn làm vậy chỉ muốn hả cơn giận, cô gái kia là do cô liên lụy nếu không cũng không ra tình cảnh kia.
Nhìn vết thương trên mặt, máu không ngừng rỉ ra hòa lẫn với nước mắt khiến cô chết lặng. Bất chợt cô nhớ về ngày cô bị đưa đến ‘Hoan Lạc’ nhưng tại sao lần này tâm cô cảm thấy đau đớn nhiều như vậy?
Nguyên nhân vì lần trước là do cô chọc giận mới bị hắn làm cho thương tích đầy mình, tất cả là do cô tự làm tự chịu!
Nhưng lần này khác lần trước, mặc dù cô chọc giận nhưng hắn lại ra tay với người vô tội. Mục đích của hắn khiến cô phải đau đớn day dứt trong lòng. Đây so với vết thương thể xác thì có lực sát thương lớn hơn rất nhiều.
Thoáng nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của cô, Hạ Chánh Thần không khỏi mỉm cười. Hắn sớm biết dùng vũ lực đối với cô cũng vô dụng, chắc chắn cô sẽ không bị khuất phục. Vì thế nên hắn cũng không cần ra tay với cô làm gì!
Nhưng hắn biết rõ, cô gái có bề ngoài mạnh mẽ này chứa đựng sự yếu đuối trong tâm hồn. Đây là điểm yếu! Hắn đã lợi dụng điều này mà thẳng thắng ra tay với những người xung quanh cô, làm cô phải thương tâm!
Vũ Yên cô tại sao lại quên những hành động tà ác của hắn? Tại sao còn trông chờ vào chút nhân tính mỏng manh của hắn? Cô đã quên hắn thẳng tay giết mẹ con Dung Hoa như thế nào rồi ư?
“Dừng tay!”
Mũi dao sáng chói khi chỉ còn cách mặt cô hầu gái 1mm nữa thì dừng lại.
Lần này không phải Hạ Chánh Thần mà là Vũ Yên lên tiếng. Cô không thể im lặng để hắn làm loạn trong nhà cô thêm một khắc nào nữa.
Người hầu là tài sản, cũng là một thành viên của Vũ gia. Vì thế, cô nhất định sẽ bảo vệ đến cùng, dù đó có là Hạ Chánh Thần cô cũng không sợ hãi!
Nở ra nụ cười mãn nguyện, hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy vẻ tức giận của cô.
Hắn không hứng thú đi 'chỉnh' một cô hầu gái. Mục đích của việc này là để cô mở miệng, muốn cô coi sự tồn tại của hắn ở đây là thật. Và cũng để chứng minh lời hắn đã nói thì hoàn toàn làm được.
"Nơi này không phải nhà của anh. Anh cút về đi!"
Vũ Yên mất hết sự bình tĩnh mà chỉ thẳng tay vào gương mặt yêu nghiệt của hắn. Từ khi gặp hắn, cô phát hiện bản thân hoàn toàn vô dụng; đến nỗi một câu nói cũng không thể gây sát thương lên người khác.
"Vũ Yên, cô nghe cho rõ: Nơi nào Hạ Chánh Thần tôi đến thì đó là địa bàn của tôi. Ngay cả Vũ Gia cũng không ngoại lệ!"
Nói xong, hắn gác chân lên bàn, thoải mái như ở nhà; hoàn toàn không coi sự hiện hữu của ba mẹ Vũ để vào mắt.
Vũ Yên, đúng là một con mèo hoang nhưng mà bất quá hắn sẽ từ từ chặt hết móng vuốt. Nếu không nay hắn không dạy cho cô một bài học thì 3 chữ "Hạ Chánh Thần" sẽ đổi thành "Vũ Chánh Thần"!
Vũ Yên vì lời nói ngang ngược kia mà mặt xuất hiện mấy vạch đen. Cô không ngờ hắn lại bày ra bộ dạng bất cần đời như đang ở Hạ Gia một cách tự nhiên như vậy.
"Ông ơi...ông sao vậy? Hức"
Giọng nói của mẹ Vũ cắt đứt suy nghĩ miên man của cô.
"Ba ơi, ba đừng dọa con sợ!"
Vũ Yên vội vã xoay người lại nhìn thấy cảnh Vũ Thanh không ngừng ôm ngực, đau đớn hiện rõ trên gương mặt trung niên làm cô không khỏi hoảng loạn.
"Con...con gái! Mặc...mặc kệ ba đi...Chạy...chạy khỏi đây đi!"
Vũ Thanh cố nhận nhịn cơn đau từ ngực truyền đến, nhìn thấy con gái lo lắng khiến ông càng đau dữ dội.
Ra nông nỗi như ngày hôm nay là do một tay ông gây ra. Ai bảo ông vì một đứa nghịch tử mà đẩy cô vào địa ngục không lối thoát!? Tất cả là quả báo dành cho ông!
Vũ Thanh ông nếu hôm nay không qua khỏi thì chí ít cũng không thể một lần nữa ích kỉ hại cô! Ông không thể lại phạm sai lầm!
"Ông ơi...vạn lần ông đừng....xảy ra chuyện...hức hức...tôi sẽ phải sống... ra sao đây? Huhu!"
Tiếng khóc thê lương của mẹ Vũ càng khiến bầu không khí thêm phần bi thương.
Tâm can Vũ Yên theo đó mà đau khổ không dứt, cho đến lúc này mà ông có thể quan tâm cô mặc cho cái chết đến gần.
"Hạ Chánh Thần...tôi cầu xin cậu...hức hức...dù không nể tình thân...thì cậu hãy vì ông ấy cao tuổi...mà tha cho ông ấy...hức!"
Mẹ Vũ quay sang cầu xin con rể. Bà không thể nhìn chồng mình đau đớn thêm nữa, nếu ông có mệnh hệ gì chắc chắn bà sẽ sống không nỗi.
Nhưng đáp lại bà chỉ là nụ cười nhàn nhạt của hắn. Không ngờ là Vũ phu nhân cao cao tại thượng lại cầu xin hắn tha cho lão gia cứng đầu kia. Đúng là chuyện hài nhất trên thế gian!
"Tôi cầu xin cậu...hức...hãy cho ông ấy... một con đường sống...cậu muốn tôi làm gì...tôi cũng làm! Hic"
Mẹ Vũ bất chấp danh dự mà quỳ xuống cầu xin người đàn ông trẻ đang hiên ngang ngồi trên ghế sofa khiến mọi người kinh ngạc.
Vũ Thanh lẫn Vũ Yên không ngờ đến, ông mím môi muốn nói gì đó nhưng lại không thể nói ra được bất cứ chữ nào. Rốt cục ông đã tạo nghiệp gì mà vợ con ông ra nông nỗi này? Trời ơi..
Hạ Chánh Thần hơi bất ngờ trước hành động của mẹ Vũ, suýt nữa thì hắn đã gật đầu nhưng sự cao ngạo không cho phép! Điều hắn muốn không chỉ dừng lại ở việc ba mẹ Vũ khuất phục mà còn...
"Định diễn cảnh gia đình hạnh phúc trước mặt tôi à? Thật không biết nếu Vũ An thấy cảnh này thì sẽ ra sao nhỉ?"
Lời nói châm biếm khó nghe càng đem hy vọng của mọi người phá hủy. Hắn muốn xem thử cô có thể im lặng nữa hay không!?
"Mẹ, mẹ không cần cầu xin một kẻ máu lạnh như vậy. Tư cách làm người cũng không có, thật khiến người khác buồn nôn!"
Quả nhiên, Vũ Yên không thể trơ mắt nhìn mẹ cô tiếp tục cầu xin hắn nên vội vã đỡ bà đứng dậy. Bản thân cô có thể chịu khổ nhưng sẽ không để hắn vũ nhục đến ba mẹ cô! Cô không cho phép!
"Vũ Yên nên cận trọng lời nói, không chừng người tiếp theo phải trả giá là ba vợ của tôi đấy!"
Không cần quá nhiều lời, hắn đã thành công uy hiếp khiến trên dưới Vũ gia không dám nói bất cứ điều gì.
"Ba vợ của tôi' - những từ này lọt vào tai cô trở nên khó nghe. Nếu hắn coi ba cô thực sự là ba vợ của hắn thì hắn sẽ không làm vậy. Kinh tởm, hắn lại không biết ngượng mà nói như vậy trước mặt người của Vũ gia.
Nhìn thấy sự khinh bỉ hiện rõ trên mặt cô, nhưng hắn không những không tức giận mà còn cao hứng.
"Nói thẳng đi, anh muốn tôi làm gì!?"
Sự thoải mái của hắn khiến cô bất an. Vũ Yên biết rõ hắn đến đây chỉ để tìm cô và làm cô nhục nhã.
Nhưng hắn lại đem danh dự mẹ cô dẫm nát, đem tính mạng ba cô ra để đùa giỡn thì làm sao có thể chịu đựng thêm nữa? Nếu nhằm vào cô thì cứ nói thẳng đi.
"Vậy thì quỳ xuống cầu xin tôi đi!"
---------
🔥Thần, anh ít có ác?🍀
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com