22
Đông Hách trợn mắt ngây người nửa ngày mới gào lên "Cái quỷ gì vậy!"
Hệ thống đi chết đi bổ sung "Cái nhiệm vụ hàng ngày này là của hai ngày, có thể hoàn thành trong vòng hai ngày, hơn nữa, ngày đầu tiên sẽ không bị trừ điểm sinh mệnh."
Đông Hách cả mặt đờ đẫn "Còn cả loại này nữa cơ à?"
Hệ thống đi chết đi "Thì cũng phải lo nghĩ cho kí chủ chứ. Độ khó nhiệm vụ tương đối cao, nếu ép cậu làm trong vòng một ngày, còn không phải đòi mạng cậu à?"
Đông Hách "..."
Hệ thống đi chết đi lại nói "Tôi đúng là một hệ thống không ngừng thấu hiểu cho kí chủ mà!"
Đông Hách "Đi chết đi."
Đi chết đi vẻ mặt nhu thuận "Hửm? Gọi chi đó?"
Đông Hách tức giận "Tôi cho cậu chết này!"
Đi chết đi "..."
Đông Hách thật sự rất giận. Hôm qua cậu mới nói thích... À không, là thử thích Đế Nỗ, kết quả nhiệm vụ hôm nay đã thành làm Đế Nỗ đau lòng, còn không phải bắt nạt người thì là gì?
Đau lòng? Đau lòng thế nào đây?
Làm gì mới có thể khiến Đế Nỗ đau lòng đây?
Đông Hách không ngủ được nữa, ngồi xếp bằng trên giường tra baidu những cách làm người đau lòng.
Tin tức thu được muôn màu muôn vẻ, nhưng chả có tí giá trị tham khảo nào.
Hệ thống đi chết đi sâu xa nhắc nhở "Từ tìm kiếm của cậu sai rồi."
Đông Hách hỏi nó "Sai chỗ nào?"
Đi chết đi đáp "Cậu nên tìm... Ừm... Làm thế nào mới khiến người yêu đau lòng."
Đông Hách "..."
Ngừng một chút, cậu ấp úng nói "Chúng, chúng tôi vẫn chưa phải người yêu!"
Ôi, đã từ không phải người yêu biến thành chưa phải người yêu rồi kìa! Đi chết đi nghe mà thấy răng ê buốt.
Nó nói "Tin tôi đi, ba ba không lừa cậu đâu."
Đông Hách "Ba tôi không lừa tôi, phế thải như cậu đừng nhận bừa."
Tuy nói thế, nhưng Đông Hách vẫn sửa lại từ tìm kiếm. Lần này, kết quả cho ra một loạt các bài với nội dung gần như "Một trăm điều không thể làm vì sẽ khiến người yêu đau lòng."
Thật đúng là có thể tìm được này...
Đông Hách mở ra nhìn một chút, nhất thời câm nín.
Sau khi cãi nhau thì tắt máy bốc hơi? Ừm, cái này không biết có làm Đế Nỗ đau lòng không, nhưng mấy hôm sau cậu bốc hơi chắc nè.
Nói chia tay một cách dễ dàng? Ừm, bọn, bọn cậu còn chưa bắt đầu hẹn hò mà!
Đay nghiến chuyện cũ? Ừm, hình như hai người chưa có chuyện cũ gì cả...
Dùng danh lợi địa vị của bản thân để áp chế đối phương? Ừm, gấm vóc lụa là có vẻ không áp chế được năng lực của Đế Nỗ...
Chả có gì đáng tin cả! Đông Hách ghét bỏ tắt máy, tự mình tìm cách khác.
Cậu dự định đúc rút kinh nghiệm từ ngay những người quanh mình. Hạ Tư Thành với Đỗ Khả thì thôi, không tham khảo được gì rồi. Hai người này suốt ngày ngọt ngọt ngào ngào, e là hai chữ đau lòng viết thế nào còn không biết.
Cố Khê... Ừm, người này thì đau lòng quá... Mấy tên cặn bã bình thường cũng còn không làm ra được chuyện giống thế.
Ai nữa ta...
Mấy tên bạn xấu khác đều là loại không tim không phổi, đau lòng vì người khác á? Căn bản không hề tồn tại.
Đúng lúc này, đồng chí Tiểu Lưu phong trần mệt mỏi chạy tới.
Đông Hách bắt lấy cậu ta hỏi "Cậu làm gì thì vợ cậu sẽ đau lòng?"
Tiểu Lưu ngẩn ngơ "A?"
Đông Hách thúc giục "Nói mau."
Tiểu Lưu không hổ là trợ lí Quốc Dân, phản ứng vô cùng nhanh nhẹn "Quên ngày mấy ngày kỉ niệm như lần đầu gặp nhau này, kết hôn này, thất tịch này, Valentine này, Giáng Sinh, Halloween cô ấy đều đau lòng hết."
Đông Hách "..."
Tiểu Lưu chớp chớp mắt.
Đông Hách lại hỏi "Còn chuyện khác không?"
Tiểu Lưu ngẫm nghĩ "Quên mua cho cô ấy mẫu giày mới, túi mới, quần áo mới cô ấy cũng đau lòng."
Đông Hách "..."
Tiểu Lưu lanh trí, lần này không đợi Đông Hách hỏi đã tự khai tiếp "Quên xin chữ kí Lý ảnh đế, Thẩm Thiên Vương, Trần Ca Thần cho cô ấy, cô ấy sẽ càng đau lòng hơn."
Đông Hách không hỏi nổi nữa, vỗ vai Tiểu Lưu nói "Người anh em, cậu thật vất vả."
Tiểu Lưu đáp "Cũng thường thôi, vợ là để yêu thương mà."
Đông Hách thừa nhận mình là GAY, cho nên không hiểu được quan điểm yêu đương của mấy anh thẳng nam!
Có điều, Đông Hách rất nhanh đã lại quay lại hỏi "Vậy vợ cậu làm gì sẽ khiến cậu đau lòng?"
Tiểu Lưu không hổ là ông chồng ba tốt (có sự nghiệp, thương vợ con, hiếu cha mẹ) đáp "Vợ em làm gì em cũng không đau lòng."
Đông Hách đảo mắt "Vợ cậu ngoại tình cậu cũng không đau lòng?"
Tiểu Lưu mỉm cười "Đấy không gọi đau lòng, mà gọi là muốn giết người!"
Đông Hách câm nín.
Tiểu Lưu suy nghĩ, nói "Cũng có lúc đau lòng."
Đông Hách vội giục "Nói nghe cái coi."
Tiểu Lưu "Lần trước, mẹ cô ấy bệnh nặng, ban ngày cô ấy ở bệnh viện nói nói cười cười, nhưng đêm về lại len lén khóc. Nhìn cô ấy như vậy, em rất đau lòng."
Đông Hách "..."
Giọng Tiểu Lưu nhỏ dần "Lúc cô ấy giả khóc, em thấy hay hay, nên cũng thường xuyên giả vờ an ủi cô ấy. Chỉ là lúc cô ấy khóc thật rồi, em lại chẳng biết phải dỗ cô ấy thế nào."
Đông Hách thở dài "Lần này tới Paris chả có chuyện gì, mai cậu đến đại lộ Montaigne mua ít đồ về làm quà cho cô ấy đi, dùng thẻ của tôi này, mua cho thỏa thích."
Tiểu Lưu "Uầy..."
Đông Hách lại nói "Ừm... Mua cả mấy thứ cho mẹ tôi nữa."
Tiểu Lưu biết tính Đông Hách, không khách khí nhận lấy cười cười "Cảm ơn anh Hách trước nhé."
Đông Hách vỗ vỗ vai cậu "Cậu cũng không dễ dàng gì mà!"
Tiểu Lưu mới sáng ra đã bị Đông Hách làm cho dở khóc dở cười, cũng không hiểu cậu muốn làm gì.
Đông Hách đi tới đi lui trong phòng nửa ngày, đến tận khi Đế Nỗ nhắn tin hỏi cậu dậy chưa cậu mới nhắn trả "Dậy lâu rồi."
"Đi ăn sáng không?"
Đông Hách không hiểu sao tâm trạng thật tốt, đồng ý đáp "Ừm."
Cậu vừa gửi tin đi, thì bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa.
Tiểu Lưu vội chạy ra mở.
Đế Nỗ thấy Tiểu Lưu cũng không bất ngờ lắm, lên tiếng chào hỏi cậu ta.
Tiểu Lưu chào hỏi lại anh, nhường đường nói "Anh Hách đang ở trong."
Đế Nỗ bước vào, nhìn thấy Đông Hách còn đang mặc đồ ngủ.
Đồ ngủ màu vàng họa tiết gấu làm nổi bật nước bánh mật, cánh tay cẳng chân nho nhỏ lộ ra vô cùng xinh đẹp.
Đông Hách vội vã "Chờ chút, tôi đi thay quần áo."
Đế Nỗ nói "Không vội, cứ từ từ thôi."
Đông Hách hỏi "Hôm nay anh đi quay bù à?"
Đế Nỗ ứng tiếng, Đông Hách lại hỏi "Quay ở đâu?"
"Khu phố Latin."
Đông Hách nói "Tôi cũng đến đó chơi."
"Có thể sẽ chán lắm đấy."
"Không đâu, nhìn anh diễn cũng vui mà."
Khóe miệng Đế Nỗ không nhịn được cong cong.
Hệ thống đi chết đi nhắc nhở "Vì nhiệm vụ, cậu không nên đi."
Đông Hách "..." Tý thì quên mất!
Hệ thống đi chết đi kiến nghị "Giờ sửa ý vẫn kịp đấy."
Kịp cái đầu cậu ý! Vừa nói đi lại kêu không đi, đây không phải chuyện đau lòng mà là chuyện thèm đòn ý!
"Không sao, nhất định còn dịp khác." Đông Hách tự an ủi.
Lúc đến phòng thay đồ, Đông Hách phát hiện cổ mình có vết đỏ.
Cậu sửng sốt nửa ngày mới nhớ ra... Đây là do hôm qua bị Đế Nỗ hôn?
Mặt Đông Hách đỏ ửng, nháy mắt cảm thấy chỗ đó nóng bừng.
Hệ thống đi chết đi thầm nghĩ: E là nhiệm vụ này hỏng rồi. Cái dạng ngốc ngốc kia, làm sao mà khiến người đau lòng cho nổi?
Đông Hách mặc quần áo tử tế, bần thần chốc lát rồi bất ngờ giật mình "Hỏng rồi! Có phải Tiểu Lưu thấy... Thấy dấu hôn này rồi không?"
Hệ thống đi chết đi nói "Thấy thì thấy chứ sao!"
Đông Hách gấp gáp "Nhưng tôi chưa làm gì với Đế Nỗ mà?"
Hệ thống đi chết đi nhướn mày "Chưa – làm – gì – á?"
Đông Hách im lặng, im lặng, rồi nhắc lại "Rượu say làm rồi, nhưng hôm qua chưa làm!"
"Nghe giọng cậu có vẻ thất vọng ha?"
Đông Hách thẹn quá hóa giận "Cút cút cút! Chả bao giờ nói chuyện đàng hoàng được với cậu hết!"
Đông Hách vốn định mặc áo phông, nhưng giờ để che vết hôn này, cậu đành đổi lại là áo sơ mi, thậm chí còn dựng cổ áo lên cho kín đáo,
Ai ngờ đây lại là kiểu mặc khiến Đế Nỗ khó nhịn nhất!
Sơ mi trắng Givenchy cổ điển, cổ áo với biểu tượng ngôi sao bắt mắt ôm lấy cần cổ trắng nõn, lại bộc lộ ra một vẻ đẹp khó tả.
Sạch sẽ, thanh tú, mang theo ít mê hoặc khó nói thành lời.
Đế Nỗ nghĩ đến dấu hôn bị giấu sau cổ áo, tâm tình không khỏi nóng lên.
Đông Hách bị anh nhìn đến căng thẳng, chẳng thể làm gì ngoài chủ động mở miệng giục "Đi thôi."
"Ừm." Đế Nỗ rất muốn hôn nhẹ cậu, nhưng e dè sự có mặt của Tiểu Lưu nên anh an phận không làm gì hết.
Da mặt Đông Hách rất mỏng, anh không muốn cậu bị mất tự nhiên.
Mùi vị bữa sáng không tệ. Vốn dĩ, người đến Pháp không cần phải sợ chuyện ăn uống, nhất là những người thích đồ ngọt như Đông Hách, vì điểm tâm ngọt của Pháp hoàn toàn có thể khiến cho cả tinh thần lẫn thể xác con người sung sướng.
Lúc ăn, hệ thống đi chết đi không ngừng làm công tác tư tưởng cho Đông Hách "Cân nhắc ý kiến của tôi đi."
Đông Hách lơ đẹp nó.
Hệ thống đi chết đi nói "Vậy nhé, cậu nói đi, sau đó lại đổi ý không đi nữa, vậy thì Đế Nỗ sẽ thấy đau lòng rồi."
Đông Hách phản bác "Làm thế là không giữ lời."
Hệ thống đi chết đi hỏi "Thế nếu làm thế với cậu, cậu có đau lòng không?"
Đông Hách đặt mình vào hoàn cảnh của người khác nghĩ nghĩ "Có..."
Hệ thống đi chết đi đắc ý "Đấy, đến cậu còn đau lòng, thì chắc chắc Đế Nỗ cũng sẽ đau lòng."
Đông Hách vẫn không cam tâm tình nguyện.
Hệ thống đi chết lại nói "Cậu có thể làm như này, đầu tiên cậu không đi, chờ nhiệm vụ hoàn thành rồi cậu lại đi không được sao?"
Đông Hách "..."
Hệ thống đi chết đi từ bỏ "Ba ba chỉ giúp cậu được đến đây thôi."
Đông Hách do dự, có chút động lòng.
Nhiệm vụ này nghe thì có vẻ nhẹ nhàng, lại được thời hạn hai ngày, thưởng 2 điểm sinh mệnh, đúng là không tệ tí nào.
Thế nhưng, nếu nghĩ lại, thì một khi thất bại, cũng chính là thất bại nhiệm vụ của hai ngày liên tiếp, cậu sẽ bị tổn thất tận 2 điểm sinh mệnh.
Cho nên, cậu không thể bỏ qua...
Hay là, cứ thử chút nhỉ?
Đông Hách thất thần, khóe miệng bị dính kem cũng không phát hiện. Đế Nỗ đứng dậy lau lau cho cậu.
Hai người đối diện nhau, khiến cho bao lời muốn nói của Đông Hách lại bị nuốt trở lại.
Hệ thống đi chết đi kích thích "Cậu có tí tiền đồ đi có được không hả!"
Đông Hách nghiến răng, mở miệng nói "Tôi không đến khu phố Latin nữa đâu."
Đế Nỗ rõ ràng hơi sửng sốt, không kịp phản ứng.
Đông Hách lại nói "Tôi ghét nhất là mấy việc quay phim, chả thú vị gì cả, không đi nữa đâu."
Lời này khá là quá đáng. Đông Hách nói xong cũng chột dạ, len lén nhìn Đế Nỗ. Cái nhiệm vụ này làm xong chả biết Đế Nỗ có buồn không, chứ cậu là cậu buồn thay anh luôn rồi.
Kết quả...
Đế Nỗ nở nụ cười, trong giọng nói tràn đầy cưng chiều "Anh cũng không muốn em đi, trời nóng thế này, người thì nhiều, anh lại chẳng có thời gian ở cạnh em, không đi tốt hơn."
Đông Hách "..."
"Ừm..." Hệ thống đi chết đi lên tiếng "Đừng nói đau lòng, trạng thái tinh thần của Đế Nỗ lúc này có khi còn là hài lòng một trăm phần trăm luôn ý."
Tại sao lại không đau lòng? Bị người cho leo cây không phải nên đau lòng sao!
Đông Hách không nhịn được hỏi "Tôi lật lọng anh không giận sao?"
Đế Nỗ đáp "Đây mà coi là lật lọng gì chứ? Em có thể ở Paris, anh đã vui lắm rồi, em đừng đến khu phố Latin nữa, nóng quá, anh sợ em khó chịu."
Đông Hách "..." Sao lại có cảm giác như uống nước lọc cũng có vị ngọt thế này? Ảo giác! Nhất định là ảo giác!
"Giờ phải làm sao?" Cậu gọi đi chết đi.
Đi chết đi một bộ quân sư bày mưu tính kế "Tăng độ phũ lên."
Đông Hách "Tăng thế nào..."
Đi chết đi nói "Bảo anh ta là cậu phải về nước."
Đông Hách "..."
Đi chết đi cam đoan "Tin tôi đi, lần này nhất định anh ta sẽ đau lòng."
Đông Hách nghe thế, chưa chi đã tự mình đau trước "Làm vậy không hay lắm đâu."
Đi chết đi hỏi ngược lại cậu "Có gì không hay? Cậu vốn đến đây vì chuyện gấp, giờ chuyện gấp xong rồi, cậu về cũng là lẽ thường tình mà."
Đông Hách "..."
Đi chết đi lại tiếp "Nghe tôi, lần này còn không được nữa, tôi gọi cậu là ba ba luôn."
Đông Hách vừa nghe, lập tức hưng phấn. Hồ hồ, cái này còn hấp dẫn hơn cả điểm sinh mệnh à nha!
Đế Nỗ, trước mắt đành để anh chịu thiệt chút vậy, chờ tôi thu xong thằng con trai này đã.
Đông Hách đặt dĩa xuống, đột ngột thông báo "Tôi phải về nước."
Đế Nỗ nhíu mày "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Đông Hách bị hỏi mà sửng sốt.
Đế Nỗ "Có việc gấp sao? Việc gì vậy, cần anh giúp không? Một mình em về ổn chứ? Anh về cùng em nhé?"
Đông Hách "..."
Đi chết đi "..."
Thấy Đông Hách không nói gì, Đế Nỗ trấn an cậu "Em đừng lo, cho dù có chuyện gì xảy ra, anh..."
Đông Hách đỏ ửng hai má, nhịn không nổi cắt ngang "Anh tới Paris không phải để quay bù ư?"
Đế Nỗ đáp "Không sao, sẽ kịp thôi."
"Anh vừa đến đây mà, lịch trình cũng định hết rồi."
"Đừng lo, anh về cùng em trước, sau đó đợi giải quyết xong chuyện của em, anh lại quay lại là được."
Đông Hách "..."
Đế Nỗ nhìn cậu đề nghị "Chuyến bay sớm nhất là 3 tiếng nữa, để anh nhờ Dương Sâm..."
"Thôi thôi thôi!" Đông Hách hơi hốt hoảng "Tôi không về nữa!"
Đế Nỗ ngạc nhiên.
Đông Hách giải thích "Tôi, tôi chẳng có việc gì gấp cả."
Đế Nỗ tất nhiên là không hiểu.
Đông Hách chẳng biết làm gì ngoài nhỏ giọng nói "Tôi chỉ tiện miệng nói thôi, anh đừng coi là thật."
Đế Nỗ hỏi lại "Thật à?"
Đông Hách ra sức gật đầu "Thật! Tôi... Chỉ là..." Cậu lung ta lung tung kiếm cớ "Có chút buồn chán."
Nói xong, cậu lại thấy không ổn lắm.
Đế Nỗ nháy mắt "thấu hiểu".
Lo lắng trong ánh nhìn của anh hoàn toàn rút đi mà thay bằng sự dịu dàng "Anh sẽ quay xong sớm để sau này được ở với em."
Tim Đông Hách lộp bộp rơi. Xong rồi, lại bị hiểu nhầm rồi!
Đế Nỗ sẽ không nghĩ là cậu đang làm nũng anh đấy chứ? Cậu... Cậu... Cậu không có maaaaaaaà!
Đế Nỗ nắm tay cậu, giọng nói giống y như dỗ trẻ em "Paris không có gì chơi, để ngày kia anh dẫn em đi miền Nam nhé."
Miền Nam nước Pháp là địa điểm nổi tiếng với những biển hoa. Tháng bảy tháng tám vừa hay lại là mùa hoa oải hương nở rộ...
Hai tên đàn ông to xác đi Provence... Ừm, thật sự không nên nghĩ nhiều đâu...
Đế Nỗ nói "Anh chưa từng đến đó bao giờ."
Đông Hách sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh "Anh chưa đến?"
"Đi một mình chả có ý nghĩa gì cả."
"Thì đi cùng bạn."
Đế Nỗ đề nghị "Đi cùng em được không?"
Tim Đông Hách thình thịch đập loạn, cậu hiểu rất rõ ý anh muốn nói.
Trong những địa điểm lãng mạn của Pháp, thiên đường hoa chính là nơi mà các cặp đôi yêu nhau nhất định phải đến.
Đế Nỗ trước giờ chưa đi, chứng tỏ anh chưa gặp được người muốn đi cùng. Lúc này, anh hỏi Đông Hách, anh muốn đi cùng Đông Hách...
Đông Hách muốn đi không? Tất nhiên là rất muốn đi!
Nhưng mà, cục cưng đi chết đi lại thì thầm "Giờ cậu từ chối, anh ta nhất định sẽ đau thấu tim gan."
Đông Hách liếc mắt nhìn nó "Gọi ba ba."
Đi chết đi "..."
Đế Nỗ hỏi Đông Hách lần nữa "Được không?"
Đông Hách đáp "Được, tôi sẽ dẫn anh đi, đảm bảo anh sẽ được thấy biển hoa đẹp nhất!"
Con trai đi chết đi "..." Còn có thể thế nào nữa chứ? Ba ba không nghe lời, nó cũng chả đánh chết được người ta! *bất lực*.
Đế Nỗ cười cong cả mắt "Ừm."
Buổi sáng, Đế Nỗ đến khu phố Latin. Đông Hách không đi đâu, về khách sạn ngồi chơi cả buổi.
Hệ thống đi chết đi hỏi "Cậu muốn từ bỏ nhiệm vụ này à?"
Đông Hách suy nghĩ "Để xem đã."
Đi chết đi tính toán "Bỏ cũng được, dù sao giờ cậu cũng dư dả."
Thực tế, Đông Hách cũng nghĩ vậy.
Tuy bị mất 2 điểm sinh mệnh rất đáng tiếc, nhưng chưa đến mức nguy hiểm đến tính mạng, miễn cưỡng cho qua cũng không thành vấn đề.
Đến trưa, Đông Hách bất ngờ nhận được một cú điện thoại. Vừa nhìn tên người gọi, cậu không thèm nghĩ ngợi gì mà tắt luôn.
Điện thoại gọi liền ba lần. Đến lần thứ tư thì chuyển sang hình thức nhắn tin.
"Cậu đang ở Paris??? Vì sao đến Paris lại không đến tìm tôi!!!"
Nhìn đám chấm hỏi, chấm than, Đông Hách cũng biết đối phương có bao nhiêu sốt sắng.
Cậu nhức óc nhủ thầm, sao tên ma vương này biết cậu đến Paris nhỉ? Để tránh anh ta mà cậu cửa trước không ra cửa sau không vào, làm sao mà anh ta vẫn biết được nhỉ?
Đúng lúc này, Tiểu Lưu điện tới.
Tiểu Lưu đau khổ nhận tội "Anh Hách, xin lỗi, em gặp giám đốc Dụ ở Đại lộ Champs-Élysées."
Đông Hách hiểu, vì cậu với Tiểu Lưu luôn như hình với bóng, thấy Tiểu Lưu chả khác nào thấy cậu.
Tiểu Lưu lại nói "Là tại em không cẩn thận."
Đông Hách an ủi "Không sao, lúc đầu cũng tại tôi kêu cậu đi mà." Đến Paris mà không mang quà về cho Thái Hậu, cậu còn không chuẩn bị nếm thử roi măng nướng thịt?
Nếu đã lộ thì không nghe máy cũng vô dụng.
Đông Hách nhìn điện thoại không ngừng reo vang, bất đắc dĩ ấn nhận "A Triết..."
Âm thanh đầu kia nghe khá là sốt sắng, một chút cũng không giống với Dụ ma đầu cao ngạo của làng thời trang "Cậu ở đâu? Cậu tới Paris lúc nào? Sao không bảo tôi?"
Liên tiếp mấy câu liền, Đông Hách đau đầu nói "Tôi sắp về rồi."
"Một giây nữa cậu đi tôi cũng phải đến gặp cậu cho bằng được!"
Đông Hách "..."
"Giờ cậu ở đâu? "
Đông Hách đọc tên khách sạn.
Dụ Tinh Triết hỏi "Sao lại ở đó?"
Những lần trước Đông Hách đến Paris, cậu đều chọn ở khách sạn Morris. Chỉ là lần này đi cùng Đế Nỗ, nên anh đã đặt phòng ở một khách sạn khác cho gần địa điểm quay hơn.
Đông Hách đương nhiên không dám nói ra nguyên nhân thật sự, qua quýt đáp "Thi thoảng cũng nên đổi địa điểm thôi ấy mà..."
Dụ Tinh Triết căn dặn "Ở đó đợi tôi, tôi đến tìm cậu."
Đông Hách còn đang băn khoăn xem nên nói mình đi ngay bây giờ hay nói mình xong việc sẽ đi ngay, không cần gặp mặt, Dụ Tinh Triết đã cúp máy.
Đông Hách lo lắng.
Quan hệ giữa cậu và Dụ Tinh Triết trước đây rất tốt. Tốt y như Cố Khê vậy. Ba người bọn họ lớn lên bên nhau từ nhỏ, xưng huynh gọi đệ suốt từ cấp một cho đến cấp ba.
Nhưng không hiểu sao, đến năm lớp mười một năm ấy, Dụ Tinh Triết lại bỗng nhiên gây chuyện.
Lúc đầu, anh ta chỉ gây chuyện với mỗi mình Đông Hách. Đông Hách níu kéo mấy lần, nhưng Dụ Tinh Triết vẫn đi tìm người khác chơi, không quan tâm đến cậu.
Sau đó tốt nghiệp, người người đều trưởng thành hơn, chuyện cũ năm cấp ba cũng theo gió bay đi, mọi người lần nữa quay về thân thiết với nhau.
Cơ mà chả hiểu sao, lần này Dụ Tinh Triết lại bắt đầu gây chuyện với Cố Khê.
Đông Hách thì hơi nghiêng về phía Cố Khê. Không phải tại cậu với Cố Khê thân nhau gì đâu, mà là tại Dụ Tinh Triết cứ cố tình gây sự thôi.
Cố Khê không làm gì anh ta, anh ta cũng bài trừ Cố Khê.
Đông Hách không ngốc, cậu nhìn thì cậu biết. Cho nên, tình cảm cứ thế mà xa cách.
Lại tiếp sau đó, Dụ Tinh Triết quay về Paris, liên lạc giữa hai người ít dần.
Có điều, tết nhất thì vẫn gặp nhau đôi ba lần vì mẹ Lý với mẹ Dụ vốn là chị em tri kỉ, quan hệ tốt đến mức chỉ hận không thể sinh lấy đứa con gái để kết thông gia.
Đông Hách đến Paris thật sự không muốn chạm mặt anh ta. Nhưng chuyện đến nước này, đúng là không gặp thì không yên mà.
Cũng không biết lúc gọi điện, Dụ Tinh Triết đang ở đâu mà đến rất nhanh, tối đa chắc chưa quá năm phút đồng hồ.
Xa cách nhiều năm mới gặp lại mà có vẻ như chả có gì thay đổi.
Dụ Tinh Triết vẫn là diện mạo hào nhoáng, dáng cao, người đẹp, trời sinh chính là một cái móc treo đồ chính hiệu. Tuy trông anh ta không hề nữ tính, nhưng nét đẹp của anh ta lại mang theo sự mê hoặc kiều diễm. Đôi mắt hẹp, dài, khẽ chếch, ngũ quan tinh xảo đến mức khuynh đảo chúng sinh.
Đông Hách có phần sờ sợ. Cố Khê mới chỉ là yêu nghiệt, chứ Dụ Tinh Triết đã lên đến bậc yêu tinh luôn rồi!
Đông Hách lên tiếng chào hỏi "A Triết, đã lâu không gặp."
Dụ Tinh Triết không đáp, một mực nhìn cậu, vẻ như chỉ hận không thể nhìn hết một lượt từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.
Đông Hách cười cười "Tôi chỉ ở vài ngày thôi, cho nên không muốn phiền cậu."
Dụ Tinh Triết cong cong khóe môi, ngoài cười nhưng trong không cười đánh giá "Còn học được cách ăn nói khách sáo cơ đấy."
Đông Hách "..."
Dụ Tinh Triết hỏi "Đến Paris làm gì?"
Đông Hách đâu thể nói sự thật? Cậu ấp úng mãi mà không bịa ra được lí do nào hợp lí.
Dụ Tinh Triết nhíu mày "Không nói thì thôi, ai cần biết chứ."
Đông Hách "..." Ờ, thế thì đừng có hỏi!
Dụ Tinh Triết liếc mắt "Cậu mặc cái gì đây? Givenchy đúng là càng ngày càng chả ra làm sao cả, cái áo sơ mi thế này mà cũng lôi ra bán được!"
Đông Hách phản đối "Được mà, mặc thoải mái lắm."
"Xấu phát ốm." Dụ Tinh Triết nói "Còn dính sốt cà chua nữa chứ."
Đông Hách "Hả? Dính hả?" Cậu cúi đầu nhìn, thấy trên góc áo đúng là có một vết màu hồng rất nhỏ rất nhỏ, nhỏ y như lỗ kim!
Có điều, đối với chứng ép buộc của Hách ma đầu mà nói, cái này nhìn rõ là ngứa mắt.
Đông Hách biết tính anh ta, kêu "Tôi đi thay đây."
Dụ Tinh Triết ngăn cản "Thay làm gì, tôi dẫn cậu đi ăn."
Đông Hách kinh ngạc.
Dụ Tinh Triết nói "Không phải cậu phải về nước gấp à? Đừng làm lỡ thời gian nữa."
Đông Hách kinh ngạc thật rồi đấy! Tên này thay tính đổi nết rồi à? Chứng ép buộc không phải không thuốc chữa sao?
Đông Hách theo anh ta ra khỏi khách sạn. Vừa ra, sóng nhiệt đã ập tới. Lúc này, Đông Hách mới sâu sắc hiểu được lời Đế Nỗ nói là thật. Nóng quá!
Đông Hách chưa đi được mấy bước, cả người đã nóng tưởng bốc hơi.
Xe Dụ Tinh Triết được đưa đến. Sau khi lên xe, Đông Hách được gió điều hòa thổi đến là dễ chịu. Có điều, cơ thể cậu ra nhiều mồ hôi, nên phần cổ có hơi khó chịu. Cậu đưa tay cởi cúc rồi kéo kéo.
Rõ ràng chỉ là một động tác vô cùng tự nhiên, nhưng mắt Dụ Tinh Triết vẫn tinh như cú vọ.
Anh ta vừa liếc đã thấy vết đỏ kia.
Đông Hách phát hiện đường nhìn của Dụ Tinh Triết, còn chưa hiểu ra, hỏi "Sao thế?"
Dụ Tinh Triết nghiến răng ken két, lạnh như băng đáp ngược "Cậu ngủ với Cố Khê?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com