25
Đế Nỗ lên tiếng chào hỏi.
Dụ Tinh Triết nhìn qua nhìn lại bọn họ ba lượt, cuối cùng mím môi nói "Các cậu đi cùng nhau à?"
Đông Hách thực sự có chút ngại, cảm giác cứ như dẫn "bạn zai" về ra mắt người lớn, còn mặc đồ tình nhân, muốn bao nhiêu ấy liền có bấy nhiêu ấy.
Đông Hách chưa nói gì, Đế Nỗ đã đáp trước "Hách Hách nói hai người quen nhau từ nhỏ, nếu đã là bạn bè, thì chúng ta đi cùng nhau đi."
Hách Hách! Bạn bè!
Dụ Tinh Triết nháy mắt nổ thành pháo hoa. Anh ta nhìn chằm chằm Đông Hách, môi hơi động, hiển nhiên đang nổi bão.
Đông Hách lần đầu tiên nghe được Đế Nỗ gọi mình như thế... Ừm... Rất rất rất là ngượng!
Chỉ có điều, bây giờ không phải lúc nghĩ cái này, cậu phải trấn an Dụ Tinh Triết cái đã.
Dụ Tinh Triết chắc chắn là tức điên rồi. Cái này Đông Hách hiểu mà, lúc đầu, Cố Khê tưởng cậu thích Đế Nỗ cũng gần thế đấy thôi.
Không có nguyên nhân gì đặc biệt hết, chỉ đơn giản là cảm thấy không vui do bị giấu giếm, sau đó một suy ba ba suy mười, suy thành một ngày nào đó cậu có đối tượng kết hôn cũng không nói cho bọn họ, bọn họ liền bạo phát!
Đông Hách mở miệng giục "Chúng ta vào đi."
Ba người mỗi người dẫn theo một trợ lí cứ đứng mãi thế này thật chắn đường.
Vào á? Dụ Tinh Triết chỉ muốn cầm dao chém người chứ ở đó mà vào!
Cũng may, đúng lúc này đạo diễn Cesar đến. Ông ta là một người đàn ông trung niên để râu, dáng người phát tướng, nhưng thoạt nhìn lại khá thân thiện. Ông cười nói "Đến rồi à, hình như tôi đến muộn thì phải."
Đế Nỗ đáp "Chúng tôi cũng vừa đến thôi."
Cesar nhìn Đông Hách, hai mắt sáng lên "Vị này là?"
Đế Nỗ giới thiệu xong, Caser ý nhị hỏi "Các cậu..."
Đế Nỗ cười vô cùng hàm xúc, ánh mắt nhìn Đông Hách cũng sắp chìm chết người. Nhưng sợ Đông Hách xấu hổ, anh lại tương đối tâm lí nói "Chúng ta vào trước đã."
Dụ Tinh Triết "!!!" Mẹ nó, mắt muốn mù luôn rồi!
Dụ Tinh Triết tuy tính khí nóng nảy, nhưng hiện tại anh ta đã không còn là thiếu niên mới mười bảy mười tám tuổi, không còn hở cái là nổi điên, cho nên vẫn gắng gượng nhẫn nhịn được. Lúc này, mặc kệ trong lòng đang là máu chảy đầm đìa, ngoài mặt anh ta vẫn duy trì thái độ bình thường, ngoại trừ có phần lạnh lùng hơn tí xíu thì không đến nỗi nào.
Người trên bàn ăn không nhiều lắm. Mọi người đều quen biết Đế Nỗ và Dụ Tinh Triết.
Đế Nỗ và Dụ Tinh Triết có lẽ cũng biết nhau từ trước, nhưng xem chừng chỉ là bạn xã giao tiếp xúc thoáng qua chứ không có quan hệ thân thiết gì.
Cơ mà, cả hai lại khá là ăn ý khi không ai khiến Đông Hách khó xử.
Đế Nỗ không ở trước mặt nhiều người "show ân ái", Dụ Tinh Triết cũng không bám theo chất vất Đông Hách.
Đông Hách tương đối thoải mái. Những người ở đây đều thuộc loại EQ cao cấp, không cần biết thân phận của Đông Hách là gì, chỉ cần nhìn đồ đôi của cậu với Đế Nỗ thôi, cũng đủ để họ đối xử nhã nhặn với cậu rồi.
Đế Nỗ không quan tâm Đông Hách một cách trắng trợn mà để tâm từng chi tiết nhỏ. Giống như lúc nào anh cũng chú ý tới cậu. Đông Hách chỉ cần liếc mắt một cái, Đế Nỗ sẽ biết ngay là cậu đang tìm tương đen, sau đó chuyển đồ đến vị trí thuận tiện cho cậu dùng.
Những điều này người khác không thấy, nhưng Dụ Tinh Triết lại thấy rõ mồn một.
Miếng sườn bò nướng bỗng chốc như biến thành thịt bò nướng ướp ớt.
Dụ Tinh Triết nhấc ly rượu tu hơn nửa, tiếc là lửa không những không tắt mà trái lại càng phừng phừng rực cháy.
Đế Nỗ nhìn anh ta cười "Tửu lượng của giám đốc Dụ thật tốt."
Dụ Tinh Triết đáp "Sao bằng Lý ảnh đế được."
Đế Nỗ lắc đầu "Tôi không uống được đâu, một chút là say rồi."
"Đừng khiêm tốn thế, tôi lại nghe đâu, Lý ảnh đế đây là ngàn chén không say ấy chứ."
Cesar cắt ngang trêu "Dụ, cậu đừng có mà khiêu khích Nhậm, tửu lượng cậu ta tốt lắm đó."
Dụ Tinh Triết ngoài cười nhưng trong không cười "Gặp tri kỉ ngàn ly cũng thiếu, hiếm khi mới vui như hôm nay, tôi đến mở mấy chai rượu ngon đi!"
Nói xong, anh ta gọi phục vụ cho sáu chai rượu vang sáu số.
Tim Đông Hách rơi lộp bộp kêu lên "A Triết..."
Dụ Tinh Triết nhướn mày liếc cậu hạ lệnh "Gọi anh!"
Đông Hách "..."
Dụ Tinh Triết khoát tay "Mà thôi, xưng hô từ bé rồi, không chấp cậu nữa."
Câu này cũng chẳng phải dạng vừa, nói gần nói xa, cốt là để chứng tỏ tình thân từ lâu đây mà.
Đế Nỗ mặt không đổi sắc, giọng điệu bình ổn nói "Nếu giám đốc Dụ đã uống được như vậy, thì tôi đây cung kính không bằng tuân lệnh rồi."
Đông Hách vội quay sang nhìn anh "Anh mới uống lúc trưa mà!"
Đế Nỗ trấn an cậu "Không sao đâu!"
Trong mắt Đông Hách tràn đầy lo lắng. Cậu lo thật đi ấy chứ, trưa mới uống hai chai, tối đã đòi uống tiếp, không sợ hư người sao!
Tâm Dụ Tinh Triết chua loét, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ ra không để ý nói "Đừng cậy mạnh, không uống được thì thôi đừng uống."
Lời này ám thị vô cùng rõ ràng.
Đế Nỗ không đáp, chỉ giơ tay ra hiệu cho phục vụ rót rượu.
Đông Hách thở dài.
Chuyện gì đây? Sao lại có mùi thuốc súng vậy?
Tuy thế, những người khác lại thấy khá thú vị. Từ góc độ của bọn họ thì: Đế Nỗ và Đông Hách yêu nhau say đắm, Dụ Tinh Triết lại là bạn thân từ nhỏ của Đông Hách. Lúc này, Dụ Tinh Triết ước chừng là nổi tính "anh cả", muốn dạy dỗ Đế Nỗ một trận.
Giám đốc Dụ: Mẹ kiếp!
Giữa lời ra tiếng vào nhộn nhịp của quần chúng vây xem, bữa cơm "vui vẻ hòa thuận" kết thúc bằng cảnh cả Dụ Tinh Triết và Đế Nỗ đều say khướt.
Thế nhưng, cả hai tên say này đều là "người từng trải", say cũng không thể hiện ra ngoài mà trông hoàn toàn như người bình thường.
Tan tiệc, giám đốc Dụ được trợ lí đỡ đi, còn Đông Hách nắm tay Đế Nỗ dắt về xe. Cả hai vừa lên xe, Đế Nỗ liền ấn cậu lên ghế hôn.
Đông Hách bị hôn đến phát say. Cậu nhỏ giọng kêu lên "Đế, Đế Nỗ..."
Đế Nỗ trăm phần trăm là say. Anh ôm cậu, âm thanh mềm mại như kẹo đường "Hách Hách."
Đông Hách bị gọi đến run rẩy.
Đế Nỗ lại nói "Bảo bối của anh."
Đông Hách, Đông Hách, từ cái tên này có thể thấy cậu vốn sinh ra là để yêu thương.
Cha Lý mẹ Lý coi con độc nhất là cậu như bảo bối, mà đâu biết rằng, trên đời này vẫn còn một người coi cậu như bảo bối, một bảo bối chỉ để cất giữ trong tim.
Đông Hách hai má đỏ ửng, tâm tình ngọt ngào.
"Đế Nỗ..." Cậu kích động đến muốn bật ra ba chữ kia.
Nhưng Đế Nỗ đã nhỏ giọng nỉ non "Đừng rời xa anh."
Đông Hách giật mình.
Hệ thống đi chết đi khịt mũi.
Đông Hách tưởng mình nghe nhầm.
"Đế Nỗ vừa nói gì vậy?"
Đi chết đi đáp "Cầu cậu đưa anh ta về nhà."
Khóe miệng Đông Hách giật giật "Lời cậu nói mà đáng tin, chắc heo cái cũng trèo được cây mất."
Đi chết đi ha ha bật cười.
Đông Hách nhìn sang Đế Nỗ, anh đã nhắm mắt ngủ từ bao giờ.
Ngủ rất yên ắng, ngủ rất sâu, nhưng tay vẫn một mực nắm chặt cậu không buông, tựa như đến cả trong mơ anh cũng không dám thả lỏng. Anh sợ, anh chỉ cần khẽ buông tay, vật báu của anh sẽ trôi đi rất xa.
Tâm Đông Hách mềm nhũn, khóe miệng hơi hơi cong cong.
Đi chết đi khiêu khích "Nhìn cái bộ dạng nhà cậu kìa, muốn hôn thì hôn đi."
Đông Hách đe nó "Câm miệng!"
Đi chết đi ngược lại càng không câm "Đừng nói tôi không nhắc cậu nhé, nhiệm vụ tùy cơ của cậu còn chưa có xong đâu."
Đúng rồi, ban sáng mới ngủ có năm mươi bảy phút, cách thời hạn một tiếng hãy còn ba phút.
Đông Hách cẩn thận ngả đầu Đế Nỗ lên đùi mình. Cậu cúi đầu nhìn anh, trong mắt tràn đầy ý cười.
Đừng nói ba phút, ba tiếng cậu cũng cam lòng.
Đế Nỗ hôm nay quả thực uống rất nhiều. Lúc về đến khách sạn, Dương Sâm phải dìu anh mới về được đến phòng.
Đông Hách muốn giúp, Dương Sâm đã cản lại nói "Cậu cứ đi theo là được."
Đế Nỗ say thành như vậy, nhưng vẫn một mực nắm chặt tay cậu không buông.
Đông Hách có phần xấu hổ. Tuy thế, Dương Sâm lại tuyệt nhiên không liếc mắt nhìn. Thậm chỉ đến cả các trợ lí đi cùng cũng không, kiểu như đây là chuyện hết sức bình thường vậy. Hoàn toàn không có ai tỏ ra kinh ngạc hay để ý.
Đông Hách thầm nghĩ: Tố chất của đoàn trợ lí nhà Đế Nỗ thực không tệ! Cả nhóm đều trầm ổn đáng tin!
Nhóm trợ lí trầm ổn đáng tin với tinh thần yêu ai yêu cả đường đi, nửa đêm không ngừng bàn tán sôi nổi trong nhóm chat "Đứng gần nhìn mới thấy đại bảo bối càng đáng yêu hơn!"
"Cái bộ dáng cô vợ nhỏ kia quả là ngọt chết người mà!"
"Đáng tiếc lão đại lại say."
"Đáng tiếc +1."
"Đáng tiếc +2."
"Đáng tiếc +..."
"Giải tán giải tán, ở đây không có xe đến trường mẫu giáo đâu nhé." (*)
[Xe đến trường mẫu giáo màu vàng = khai hoàng xe = H.]
May mà Đông Hách không biết đến sự tồn tại của cái nhóm "Những tay sai bé nhỏ của Dương đại lão" này, chứ không, đợi cậu vào được nhà chính, cậu lại chẳng cấm chỉ cả đám!
Đêm, Đông Hách đi ngủ vô cùng sớm. Sau đó, cậu mơ. Trong mơ có ông nội, có cha mẹ, có Cố Béo. Cậu mặc âu phục trắng, đứng dưới tán cây hoa đào rực rỡ, vừa căng thẳng vừa hồi hộp chờ đợi.
Cậu chờ đợi cái gì?
Chờ Đế Nỗ.
Chờ Đế Nỗ làm gì?
Trong mơ, mặt Đông Hách còn đỏ hơn cả cánh đào bay đầy trời.
Đế Nỗ... Đế Nỗ...
Con người đúng là thú vị. Có thể mất cả đời cả kiếp cũng không yêu nổi một người, nhưng cũng có thể chỉ liếc qua nhau đã yêu đến si mê ngây dại.
Đông Hách mỉm cười, tim đập loạn trong lồng ngực. Niềm vui tựa như được ôm chầm lấy cả biển hoa.
"Cậu có tư cách gì?"
Bỗng dưng, một âm thanh lạnh lùng từ đâu truyền tới.
Cả người Đông Hách cứng đờ. Sắc mặt nháy mắt trắng xanh. Cậu xoay người, thấy biển hoa biến thành vực sâu. Trong vực sâu, có một người đàn ông đang đứng. Vẻ mặt anh ta âm trầm, hai mắt lóe ra sự hung ác nham hiểm của loài rắn độc.
Đông Hách đứng thẳng, cố giả bộ trấn định lên tiếng "Anh Lan."
Người đàn ông cười nhạo "Gọi một người muốn giết cậu là anh? Cậu có ngu không?"
Đông Hách giật mình tỉnh giấc. Cậu thở dốc, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Cậu quay đầu nhìn phía bên ngoài cửa sổ. Mặt trời đã bắt đầu lên, khoảng không giống như khay ngọc được rửa sạch màu mực đen, từ từ chuyển trắng.
Đông Hách hít sâu, tâm trạng dần hồi phục lại. Cái cảm giác bị rắn độc nhìn chằm chằm này cũng rút đi theo bóng đêm.
Cậu đứng dậy vào nhà vệ sinh tắm xong thì hoàn toàn trở lại bình thường.
Hệ thống đi chết đi cân nhắc một chút, rốt cuộc vẫn chọn cách im lặng.
Đông Hách thay áo ngủ, ôm điện thoại chơi Liên Quân.
Tuy mạng lag muốn chết, nhưng Đông Hách lại may mắn ngoài ý muốn. Cậu dùng Luban đi trận mà lớ ngờ thế nào được ngay quả Quadra Kill (giết 4 tướng địch liên tiếp).
Đông Hách vội vàng cap màn hình up lên Wechat, thậm chí còn cố ý bỏ thêm một câu đậm mùi trẻ trâu "Chân ngắn thì sao? Vẫn đại sát thiên hạ nhé!"
Thương thay, đám bạn đểu nhà cậu toàn thuộc loại cú đêm, mới sáng sớm như này căn bản là chẳng ma nào onl, cho nên đến cả cái like cũng không có. Đông Hách không vui!
Cậu mở ván mới. Ai ngờ lần này, Luban nhà cậu bị Lý Bạch nhà đối phương bạo sát bảy lần, khiến cậu giận xóc cả hông.
Đại trượng phu co được thì giãn được! Ván sau anh lại là hảo hán!
Đông Hách đang định đấu lại, điện thoại đã vang lên âm báo tin nhắn mới.
Lão Cá "Tỉnh?" (Cá: 鱼 /yú/ – Dụ: 喻 /yù/)
Đông Hách nhìn thời gian, kinh ngạc thầm nghĩ, mới bảy giờ sáng mà giám đốc Dụ đã dậy rồi cơ á???
Wechat lại tới một tin mới "Tôi thấy cậu đăng status trên bảng tin, bảnh mắt ra đã chơi chơi chơi!"
Đông Hách hỏi anh ta "Sao cậu dậy sớm thế?"
Dụ Tinh Triết đáp "Tôi thích."
Đông Hách tỏ ý ông đây đếch muốn nói chuyện nữa.
Dụ Tinh Triết rất nhanh nhắn lại, lần này, anh ta nhắn bằng âm thanh "Ra mở cửa cho tôi."
Đông Hách sửng sốt "Mở cửa á?"
Giọng Dụ Tinh Triết hơi khàn khàn "Mở mau!" Ngữ khí này giống hệt như đang nghiến răng nghiến lợi nói.
Đông Hách rốt cuộc cũng kịp phản ứng "Cậu ở trước cửa phòng tôi à?"
Dụ Tinh Triết không trả lời.
Đông Hách lăn khỏi giường, chạy tới nhìn qua mắt mèo, quả nhiên thấy được Dụ Tinh Triết.
Cậu vội vàng mở cửa "Sao tới sớm vậy?"
Dụ Tinh Triết chen vào nhà nói "Khát chết đi được, mau rót cho tôi cốc nước."
Đông Hách đi rót nước cho anh ta, lúc bưng nước quay lại, cậu mới nhận ra Dụ Tinh Triết hãy đang mặc quần áo từ tối qua, hơn nữa, tóc tai anh ta lộn xộn, đúng kiểu cả đêm không về. Tim cậu lộp bộp rơi "Tối qua, cậu..."
Dụ Tinh Triết lạnh giọng "Nước."
Đông Hách đưa nước cho anh ta.
Dụ Tinh Triết ngửa đầu uống cạn, kiểu như thật sự rất khát.
Đông Hách không dám hỏi xem có phải Dụ Tinh Triết chầu trực ngoài cửa phòng cậu cả đêm hay không, và anh ta ở ngoài đó làm gì?
Hiển nhiên, Dụ Tinh Triết cũng không thích bị hỏi, anh ta nói "Tôi đi tắm cái đã."
Đông Hách gật đầu "Ừ ừ ừ, tôi đi lấy quần áo khác cho cậu."
Cậu rất hiểu tính tình Dụ Tinh Triết, đặc biệt là cái chứng ép buộc thời kì cuối của anh ta. Bắt anh ta mặc đồ qua đêm chẳng khác nào giết anh ta, nhất là quần áo lại còn ám đầy mùi rượu.
Dụ Tinh Triết tắm rửa thay quần áo xong, cả người nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều. Chỉ là tinh thần anh ta vẫn không tốt lắm, mắt có quầng thâm.
Đông Hách bồn chồn trong người. Cậu không hỏi, nhưng cậu có thể chắc chắn một trăm phần trăm là Dụ Tinh Triết thức trắng đêm qua.
"Còn muốn uống nước không?" Uống nhiều rượu như vậy hẳn phải khát lắm.
Dụ Tinh Triết đáp "Tôi tự rót."
Anh ta đi rót nước, lúc về cầm theo hai cốc, một cốc là nước lọc, còn một cốc là sữa nóng.
Anh ta giữ lại cốc nước lọc, đưa cho Đông Hách cốc sữa nóng.
Đông Hách "..."
Dụ Tinh Triết liếc mắt "Uống đi, không dài người ra được thì cũng tốt cho sức khỏe."
Đông Hách đúng là có thói quen này. Thời còn học cấp ba, mỗi sáng và tối, cậu đều kiên trì uống hết một cốc sữa nóng để phát triển chiều cao, tuy rằng vẫn luôn vô dụng nhưng thời gian lâu dần, lại thành quen. Nhất là những lúc mơ thấy ác mộng, một cốc sữa nóng sẽ giúp cậu khôi phục tinh thần nhanh chóng.
Đông Hách ôm cốc sữa, ngồi khoanh chân trên sofa đánh giá Dụ Tinh Triết.
Dụ Tinh Triết im lặng một lúc, cuối cùng mở miệng "Cậu với Đế Nỗ là sao?"
Đông Hách thầm nghĩ, quả nhiên là tới vì chuyện này!
Cậu hơi ngại ngùng đáp "Thì, thì thế chứ sao!"
Dụ Tinh Triết nhìn cậu chằm chằm "Không phải cậu với Cố Khê ở bên nhau rồi à?"
Đông Hách chớp chớp mắt, ngây ra một lúc "Tôi với anh Khê làm sao có thể ở bên nhau?"
Dụ Tinh Triết tạm ngừng, sau đó hỏi tiếp "Cậu không thích Cố Khê?"
Đông Hách "..."
Cậu nhớ tới phán đoán lúc trước của mình, cho rằng Dụ Tinh Triết thích Cố Khê, nên vội vã giải thích "Tôi với anh Khê trong sạch, hoàn toàn không như cậu nghĩ đâu!"
Dụ Tinh Triết trần thuật "Bốn năm trước, tôi nghe thấy cậu tỏ tình với anh ta."
Bốn năm trước?
Đông Hách vắt óc suy nghĩ hồi lâu vẫn không ra "Tôi tỏ tình với anh Khê á?"
Dụ Tinh Triết khẳng định "Đúng! Cậu nói cậu thích anh ta từ lâu rồi, thích từ hồi cấp hai."
Đông Hách thử tưởng tượng tới cảnh đó, nhất thời nổi đầy da gà "Sao có thể..." Chuyện này kì quặc chả khác quái nào chuyện cậu đi tỏ tình với ba cậu hết! Còn không sợ bị mẹ cậu đánh cho liệt nửa người luôn!
Dụ Tinh Triết lại nói "Cố Khê đồng ý, còn nói sẽ đối tốt với cậu, ở bên cậu cả đời."
Đông Hách tiếp tục bị cảnh này đánh cho cháy đen!
Dụ Tinh Triết gần như ghiến răng ghiến lợi "Sau đó các cậu ôm nhau."
Đông Hách "..." Có lẽ anh nằm mơ giữa ban ngày rồi đấy!
Dụ Tinh Triết hỏi "Sao? Cả đời của anh ta ngắn như vậy thôi à?"
Đông Hách cười khổ "Cái gì vậy không biết."
Dụ Tinh Triết nghiêm mặt "Có phải Cố Khê phụ bạc cậu không?"
Đông Hách thầm nghĩ Cố Khê có khi bị cái họa không biết từ đâu bay đến này đè chết rồi!
Dụ Tinh Triết mài răng "Cậu đừng lo, mai tôi sẽ về nước làm chết anh ta!"
Đông Hách thực sự nhịn không nổi nữa, lắc đầu nói "Cậu đừng trêu tôi nữa, gì chứ tôi với anh Khê là bạn tốt đó, giữa chúng tôi không thể có chuyện gì được đâu."
Dụ Tinh Triết đầy mặt không tin.
Đông Hách chăm chú suy nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra một chuyện.
Hình như, hình như đúng là cậu có từng "tỏ tình" với Cố Khê.
Có phải bốn năm trước hay không thì không nhớ, nhưng đúng là khi ấy, Cố Khê bị tên cặn bã kia làm cho tan nát cả thể xác lẫn tinh thần. Tuy thế, anh ta lại nhất quyết không để mất tự tôn. Trong lúc tuyệt vọng, anh ta đã đến tìm Đông Hách, bắt Đông Hách diễn kịch với anh ta.
Diễn cho tên cặn bã kia xem.
Kịch bản đại khái giống như Dụ Tinh Triết nói. Cậu thổ lộ với Cố Khê, Cố Khê bừng tỉnh đại ngổ, phát hiện "tình yêu đích thực" vẫn luôn ở bên, "cảm động" muốn chết ôm lấy Đông Hách, tỏ ý sau này sẽ đối với cậu thật tốt.
Tên cặn bã kia thế mà tin thật. Anh ta thậm chí còn mặt dày đến tìm Cố Khê nói "Em không cần anh nữa rồi."
Cố Khê khi ấy vô cùng khí phách hiên ngang đáp "Cút! Đừng có để ông thấy mày lần nữa!"
Sau đó, tên cặn bã kia ra nước ngoài. Cố Khê mất mát một thời gian rất dài. Nhưng đau dài chẳng bằng đau ngắn, sớm muộn gì cũng chia tay, thời gian sẽ xóa nhòa được tất cả thôi.
Không ngờ, Dụ Tinh Triết cũng thấy được cảnh ấy.
Dựa vào cái khả năng diễn xuất đó của Đông Hách, ấy vậy mà lại có thể lừa được tận hai người! Chuyện này mà kể ra, cả giới giải trí chắc chả ai tin!
Đông Hách hỏi Dụ Tinh Triết "Cậu có biết Thẩm Gia Trạch không?"
Dụ Tinh Triết ngẫm nghĩ "Sơ sơ."
Đông Hách nói "Ờm, thời đại học Cố Khê có qua lại với anh ta. Nhưng mà sau đó hai người tan rã trong không vui, Thẩm Gia Trạch cặn bã đến mức khiến Cố Khê tức điên, nên anh ta đến tìm tôi nhờ diễn kịch."
Dụ Tinh Triết sửng sốt "Diễn kịch???"
Đông Hách đáp "Đúng, diễn kịch!"
Dụ Tinh Triết nắm vai cậu "Cậu không thích anh ta?"
"Ờ, sao tôi thích anh ta được chứ..."
Dụ Tinh Triết chau mày, môi khẽ run. Một đống lời muốn nói trào lên đến cổ họng nhưng không tài nào nói ra được.
Đông Hách e dè hỏi "Có phải... Cậu thích anh Khê không?"
Dụ Tinh Triết vừa nghe liền bàng hoàng, sau đó hung hăng nói "Tôi thích cậu!"
Đông Hách trợn mắt "Hả?"
Cái quỷ gì vậy???
Nhưng cái quỷ hơn hãy còn ở phía sau. Một giọng nói dễ nghe nhưng vô cùng lạnh lùng vang lên "Có phải tôi làm phiền hai người rồi không?"
Đông Hách quay đầu, thấy Đế Nỗ đang đứng cạnh cửa.
Hệ thống đi chết đi nhắc nhở "Tiện tay đóng cửa là thói quen tốt đó nha con trai."
Đông Hách "!!!"
Hệ thống đi chết đi "Nhiệm vụ hàng ngày: Giải thích rõ mọi chuyện với Dụ Tinh Triết trước mặt Đế Nỗ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com