Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

52

Nghe thấy lời này, Đông Hách đỏ bừng mặt, hết sức xấu hổ!

Nhưng hôm nay quay mấy cảnh đều thuận lợi, vất vả lắm mới đến đoạn mấu chốt, cậu phải kiên trì cố gắng mới được!

Đông Hách cố nhớ lại lời thoại, nhưng nhận ra phía sau cậu không có thoại mà chỉ...

Đạo diễn hô to "Cắt!"

Lý Phủ nhanh chóng chạy đến nói với Đông Hách "Không phải ngại ngùng mà phải nắm chặt áo đối phương, dùng sức hôn anh ta!"

Không sai, đoạn sau kịch bản viết thế này: Án Hàn nói lời quá đáng như thế xong, Triển Thần say khướt liền kéo cổ anh hôn anh. Rồi tiếp đến là củi khô lửa bốc, cả hai bất chất thiêu cháy!

Đông Hách xấu hổ là do nghe Đế Nỗ cứ mở miệng ra là làm tình làm tình. Cho dù cậu biết đó chỉ là lời thoại nhưng...

À, còn đạo diễn Lý thì lại cho là Đông Hách xấu hổ vì màn hôn nhẹ kế tiếp đó.

Ông nghiêm túc bước tới làm công tác tư tưởng cho Đông Hách "Không cần hôn thật đâu, môi chạm môi là được rồi, cơ mà nếu hôn thật được thì hiệu quả càng tốt!" Ồ, ông cũng hiểu không ít nha ông đạo diễn thẳng tưng!

Đông Hách quay hết một loạt các cảnh từ quán bar đến ven đường, rồi trong xe, vào khách sạn xong thì rượu đã tỉnh hơn nửa, thế là lúc nghe đạo diễn Lý không ngừng nói hôn hôn hôn, tâm trạng vốn đang thấy bình thường của cậu bỗng dưng sinh ra mấy phần hồi hộp.

Hôn... Hôn rồi sẽ tới cởi quần áo đó!

Cố Khê chen miệng cắt ngang "Thôi được rồi đấy, vốn dĩ không xấu hổ đâu, nhưng nghe ông nói xong, không muốn xấu hổ cũng phải xấu hổ." Anh ta cực kì ghét bỏ mà liếc nhìn Lý Phủ.

Lý Phủ "..." Oan quá đi mà! Nhưng hình như cũng có chút đúng đúng...

Đông Hách vội vã hòa giải "Chúng ta quay tiếp thôi, thời gian không còn sớm!"

Thế là nhân viên công tác lại bận rộn chuẩn bị.

Đông Hách quét mắt tìm Đế Nỗ, phát hiện anh đang nhìn mình thì đầu ngón tay vô thức cuộn lại.

Hôn môi... Chuyện này hai người bọn họ từng làm không ít, bây giờ lại còn không cần kiềm chế để giả bộ hô hấp nhân tạo, cho nên bình thường làm sao thì giờ chỉ việc làm vậy là ổn.

Chỉ có điều... Đông Hách vẫn rất chi là hồi hộp.

Riêng tư thì thân mật sao cũng được. Nhưng ở đây nhiều người như thế, còn có cả máy quay, hôn nhau đúng là...

Đế Nỗ nhỏ giọng nói "Thả lỏng, đừng lo nghĩ nhiều."

Đông Hách ngẩng đầu nhìn anh, con ngươi nhấp nháy "Được chứ?"

Đế Nỗ chăm chú quan sát môi cậu một lúc, quả quyết "Được."

Một chữ kia nói là nói với Đông Hách, chả thà nói là đang tự dặn chính mình.

Đạo diễn máy quay hô lên một tiếng "Action!".

Đế Nỗ không lặp lại lời thoại ban nãy, mà chỉ giữ nguyên nụ cười mang theo ý tứ trào phúng nồng đậm.

Cảm xúc của Đông Hách tuy rằng bị đứt đoạn, nhưng may mà lúc này, cậu không cần đọc thoại mà chỉ cần diễn xuất bằng hành động.

Cậu nhổm dậy, kéo áo Đế Nỗ, có thể nói là thô bạo hôn anh.

Đế Nỗ rõ ràng là giật mình. Nhưng rất nhanh, anh đã cướp lại quyền chủ động, giữ lấy gáy cậu, làm sâu hơn nụ hôn non nớt.

Đông Hách đúng là không cần suy nghĩ nhiều. Cậu thuận theo một cách bị động, cảm nhận sự bi thương to lớn từ đối phương.

Tim cậu run rẩy, hằng hà sa số những xúc cảm xộc lên não.

Đế Nỗ im lặng đau khổ chờ đợi mười bốn năm, Đế Nỗ yêu cậu lâu như vậy...

Nếu không có đi chết đi, mọi thứ rồi sẽ đi về đâu?

Cậu sẽ chết ư...? Đế Nỗ biết cậu chết rồi sẽ biến thành cái dạng gì?

Anh ấy... Chấp nhận được không?

Sợ hãi giống như một con rắn độc cắn xé tim Đông Hách. Khóe mắt cậu nóng lên, trào ra một giọt lệ ướt át.

Đạo diễn Lý ngồi trước máy ghi hình trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên và mừng rỡ.

Tuyệt! Quá tuyệt! Trong kịch bản hoàn toàn không có chi tiết này, tất cả đều do Đông Hách tự phát huy. Nhưng loại tâm tình bạo phát này lại thể hiện quá đỗi hợp lí!

Yêu một cách sợ hãi, yêu một cách tuyệt vọng, biết rõ phía trước là vực sâu, nhưng vì người đứng trong vực sâu tối tăm đó chính là người mà bản thân nhung nhớ, cho nên không muốn chùn bước...

Giọt lệ này, quả là vẽ rồng thêm mắt!

Cố Khê nhíu mày càng sâu. Anh ta rất hiểu Đông Hách, càng hiểu diễn xuất của cậu hơn. Nếu như bảo đây là cậu đang diễn, vậy thì anh ta từ giờ sẽ đổi ngay tên thành Cố Béo!

Rốt cuộc là sao? Đông Hách... Có chuyện gì?

Đế Nỗ vừa buông người ra liền giật mình gọi "Tiểu Hách..."

Âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn khiến cảnh quay không thể tiếp tục.

Đông Hách lung tung lau nước mắt. Cậu đang định mở miệng, đạo diễn Lý đã một thân phi tới khen không dứt lời, đúng kiểu hận không thể cầm ngay cái danh ảnh đế chuyển từ Đế Nỗ qua Đông Hách.

Nhờ có vị đạo diễn "mù" ngắt lời, tâm tình Đông Hách thoáng cái biến chuyển. Cậu bật cười đáp "Làm gì đến mức vậy ạ... Tôi chỉ..."

Đế Nỗ vẫn nhìn cậu.

Đông Hách cười trấn an anh "Tôi chỉ thử tưởng tượng xem tâm trạng của Triển Thần như thế nào, chắc hẳn cậu ấy đã rất đau khổ."

Đế Nỗ bán tín bán nghi.

Đông Hách nhỏ giọng quay sang hỏi đạo diễn Lý "Tôi hơi mệt, quay xong đoạn này, hôm nay có thể kết thúc sớm không?"

Đạo diễn Lý nhanh chóng đáp ứng "Đương nhiên có thể! Tiến độ của chúng ta bây giờ đã rất nhanh rồi!"

Đông Hách nhìn Đế Nỗ. Anh đành mấp máy môi nói "Chúng ta tiếp tục."

Đoạn sau chính là cảnh cởi đồ. Cứ nghĩ mọi thứ sẽ rất khó khăn, nhưng không ngờ nó lại không khó đến thế.

Do cảnh này chỉ là mượn góc, cho nên hai người chỉ cởi trần nửa thân trên chứ không phải cởi hết. Lúc Đế Nỗ hôn dọc người Đông Hách, dù đã được nhắc trước là sau này hậu kì sẽ tạo hiệu ứng cho không khí trở nên ám muội mờ ảo, thì không khí trực tiếp ở trường quay vẫn không đến nỗi tệ...

Đạo diễn Lý chăm chú xem một hồi, nhỏ giọng rù rì "Đông Hách... cũng xinh đẹp phết ấy chứ..."

Không chỉ ông, mà mọi người có mặt ở đây đều nghĩ thế.

Vóc người Đông Hách rất đẹp, không quá gầy yếu, đường cong kiên định nhưng nhu hòa chảy dài sau lưng, da thịt bánh mật bởi vì nụ hôn của Đế Nỗ mà ửng hồng, hai mắt ngập nước cùng đôi môi khẽ run rẩy... Quả là mê người hết sức.

Một loại mê người thanh khiết mà trong sạch, khiến cho con người ta chỉ muốn nâng niu, bảo vệ trong lòng bàn tay như một vật báu.

Mà trí mạng hơn chính là sự thu hút quá mức, càng nhìn càng cuốn theo mà loại mê người này mang lại.

Người hô ngừng là Đế Nỗ. Anh khàn khàn hỏi "Vậy được rồi chứ?"

Đạo diễn Lý vội vã đáp "Được... Được rồi."

Đế Nỗ nhíu nhíu mày, cầm khăn lông quấn Đông Hách kín mít.

Đông Hách cũng làm bộ hắt hơi, cười gượng nói "Đúng là có chút lạnh nhỉ." Nói xong nắm chặt vạt khăn.

Cố Khê giục "Mau đi mặc đồ vào đi."

Đạo diễn Lý cũng giục "A Hách, cậu về nghỉ luôn đi, hôm nay quay đến đây thôi."

Nhờ công mọi người vất vả, hiệu suất làm việc trong ngày đã rất nhanh, đến cảnh khó nhằn nhất cũng thông qua một cách đầy thuận lợi.

Đông Hách thay đồ xong liền quay về khách sạn. Sau khi vào phòng, Đế Nỗ hỏi "Em có chuyện không vui sao?"

Được người quan tâm tất nhiên là ấm lòng. Đông Hách uống hết một ly nước rồi đáp "Cũng không có gì."

Đế Nỗ không hỏi tiếp, nhưng trong mắt vẫn hiển hiện nỗi lo lắng.

Đông Hách im lặng, khóe miệng giật giật xong giả bộ lơ đãng nói "Nếu như... Em nói là nếu như thôi nhé..."

Cậu bình tỉnh ngẩng đầu lên "Nếu như em chết, vậy anh..."

"Đừng nói linh tinh!" Đế Nỗ ngắt lời Đông Hách, dùng sức ôm lấy cậu.

Đông Hách "Nếu như, chỉ là nếu như thôi..."

Giọng Đế Nỗ run rẩy "Không có nếu như gì hết."

Đông Hách vừa ngọt vừa chát. Cậu vòng tay ôm lại Đế Nỗ, chôn đầu vào lòng anh nói "Nhưng con người sống ở trên đời, sẽ luôn gặp phải rất nhiều những chuyện bất ngờ."

Đế Nỗ "Anh sẽ trông chừng em thật cẩn thận, em..."

Tim Đông Hách nhói mạnh lên. Cậu giãy khỏi ngực Đế Nỗ.

Sau khi cả hai tách ra, cậu nhìn Đế Nỗ, nói rõ ràng từng chữ "Nếu như em chết, anh sẽ..."

Thực không nói được lên lời.

Nhưng Đế Nỗ vẫn nghe hiểu. Anh nhỏ giọng đáp "Anh sẽ."

Đông Hách trợn trừng mắt.

Đế Nỗ lần nữa ôm cậu vào lòng, trong giọng nói mang theo sợ hãi khó nén "Tiểu Hách, em đừng nói mấy lời này nữa... Em không biết đâu, trên đời này, anh chỉ có mình em thôi."

Nếu như ngay cả điều duy nhất là em cũng mất đi, vậy anh tồn tại còn ý nghĩa gì.

Nếu như cậu chết rồi, Đế Nỗ cũng sẽ chết theo...

Đông Hách không ngăn được viền mắt nóng lên. Cảm xúc này quá mức khó tả.

Ngoại trừ cha mẹ người thân, trên đời này hóa ra vẫn còn người quan tâm cậu như vậy, lo lắng đến sự sống chết của cậu như vậy.

Tại sao lại có một Đế Nỗ ngu ngốc và tốt đẹp đến thế.

Đông Hách nén nước mắt "Không đâu, không bao giờ." Cậu muốn nói cho anh biết về đi chết đi, nói cho anh rằng chỉ cần có đi chết đi ở đây, cậu sẽ không chết, dù chết cũng có thể sống lại.

Chỉ là trước đó, cậu hãy còn chuyện muốn tìm hiểu.

Hai người ở bên nhau đã lâu, nhưng cậu giống như vẫn chưa hiểu hết được Đế Nỗ.

Quá khứ của anh, tuổi thơ của anh, những chuyện anh đã từng trải qua...

Đông Hách muốn biết, tất cả.

Hai người không đi đâu mà chỉ ôm nhau cuộn tròn trên sofa, ôm cốc nước ấm nói về những câu chuyện phủ đầy bụi xưa.

Đế Nỗ nói: Đời này, anh chỉ có em.

Đây không phải lời tỏ tình mà sự thật.

Ngay từ lúc anh sinh ra, những chuyện anh gặp phải đã đều là bất hạnh.

Cha anh là một nhà kinh doanh, buôn bán lời không ít tiền, sau khi một đêm phất lớn, ông liền điên cuồng theo đuổi mẹ Đế Nỗ.

Mẹ Đế Nỗ xuất thân gia giáo, có cha mẹ đều là giảng viên đại học, tiền đồ bản thân cũng hết sức rộng mở. Loại người mà bà ghét nhất chính là loại nhà giàu mới nổi như cha của Đế Nỗ.

Nhưng cha Đế Nỗ vẫn dùng đủ mọi cách, nghĩ đủ mọi cách, nhiệt tình theo đuổi bà.

Trái tim con người chung quy vẫn là làm từ thịt. Tuy cha Đế Nỗ tình tình thô bạo, nhưng được cái ngoại hình đẹp trai hơn người, cộng thêm thói quen ra tay hào phóng, nhìn qua cũng coi như là một lòng say mê với mẹ của Đế Nỗ.

Những người xung quanh bị ông ta khiến cho mê mẩn, ai ai cũng đều nói giúp thay ông ta. Thậm chí đến cả ông bà ngoại cũng bị kẻ mặt người dạ thú này che mắt, ngầm đồng ý cho người theo đuổi con gái mình.

Sống trong hoàn cảnh đó, mẹ Đế Nỗ cũng không thể giữ vững được chủ kiến của mình quá lâu, chưa mấy đã rơi vào tay giặc. Trên thực tế, mẹ Đế Nỗ cũng không yêu cha của Đế Nỗ nhiều lắm, chỉ là đúng lúc đó thì bà có thai, lại cảm thấy đối phương không tệ. Dù gì mọi người cũng vẫn nói lấy một người yêu mình thì chẳng thiệt thòi gì mà. Mẹ Đế Nỗ nghe hoài cũng tin.

Nhưng ai ngờ, mới sau năm năm ngắn ngủi, cha Đế Nỗ đã bộc lộ bản tính thật của mình.

Háo sắc, nghiện rượu, lại còn cờ bạc.

Mẹ Đế Nỗ lúc đầu còn kiên nhẫn khuyên bảo. Ông ta cũng hứa hẹn sẽ thay đổi. Nhưng dần dà, nghe vợ nói nhiều, ông ta bắt đầu thấy phiền, rồi chuyển qua sử dụng hành vi bạo lực.

Mẹ Đế Nỗ không chịu nổi nữa, đòi ly hôn.

Ông ta vì thế mà như điên như dại lôi ảnh khỏa thân của mẹ Đế Nỗ ra uy hiếp, nói nếu bà dám ly hôn, ông ta liền đem hình rải khắp các giảng đường.

Mẹ Đế Nỗ quả nhiên không dám nữa. Chuyện như thế mà xảy ra, cha mẹ bà còn dạy nổi trong trường hay sao?

Thanh liêm suốt một đời, hai người đó sao mà chịu nổi cú sốc ấy.

Mẹ Đế Nỗ càng nhẫn nhịn, cha Đế Nỗ càng cho là mình bắt được nhược điểm, cuối cùng càng ngày càng phát điên với những ngôn từ vũ nhục cùng hành vi ngược đãi và bạo lực...

Ác mộng không thoát ra được giống như cái bóng ám ảnh mãi không thôi.

Tinh thần của mẹ Đế Nỗ dần dần đi tới biên giới sụp đổ...

Sau khi Đế Nỗ hiểu chuyện, anh muốn bảo vệ bà, nhưng anh thật sự quá nhỏ... Một đứa bé mới năm sáu tuổi thì có thể làm gì cơ chứ?

Anh bảo vệ bà, cha anh lại chỉ cần vung tay một cái là đã ném được anh ra ngoài.

Mẹ Đế Nỗ cũng không xót anh.

Đứa trẻ mà bà phải sinh cho một tên đàn ông như vậy, bảo bà làm sao mà thương cho nổi?

Bà không thể phản kháng cha Đế Nỗ, liền giận cá chém thớt lên người Đế Nỗ.

Nếu không phải tại Đế Nỗ, bà sẽ không cần gả mình cho người đàn ông đó, không cần trải qua những tháng ngày thống khổ đó!

Cha Đế Nỗ dùng bạo lực ngược đãi bà, ba liền dùng lạnh lùng ngược đãi Đế Nỗ.

Quan hệ gia đình dị dạng bắt đầu hình thành từ đó.

Cha bạo lực, mẹ điên cuồng, tất cả những gì Đế Nỗ có thể làm chỉ là trốn trong phòng của mình...

Bước ngoặt chỉ thật sự phát sinh sau một lần Đế Nỗ muốn "tự cứu".

Anh biết cha anh là ma quỷ, anh biết mẹ anh phải chịu khổ. Tuy là mẹ anh đối xử với anh không tốt, nhưng anh vẫn muốn cứu lấy bà.

Anh chờ rất lâu rất lâu mới chờ được một cơ hội được ở riêng cùng ông bà ngoại.

Anh nói với họ tất cả những gì mà mình biết.

Ông bà ngoại cả mặt đầy khiếp sợ. Đế Nỗ năn nỉ họ mau báo công an, nhưng cuối cùng họ vẫn không dám tin.

Con rể hiếu thuận của họ lại là người có thể làm ra những chuyện đó hay sao?

Con gái đang sống an nhàn sung sướng của họ thật sự bị ngược đãi?

Không thể tin!

Đế Nỗ suy cho cùng vẫn chỉ là trẻ con, nói càng rõ ràng mạch lạc lại càng khiến người không dám tin tưởng.

Đế Nỗ muốn báo công an, nhưng đã muộn.

Cha anh đã tìm tới.

Ông ta rất biết diễn kịch, còn diễn hết sức chân thật, bịa ra một đống lý do nói anh học xấu, nói dối, dỗ mờ mắt ông bà ngoại. Xong đâu đấy, lúc về nhà, ông ta mới như phát rồ mà đánh đập hai mẹ con một trận thê thảm.

Ông ta cho là Đế Nỗ bị mẹ anh xúi giục, không chỉ ra đòn nặng với bà mà còn ngược đãi bà về mặt tinh thần.

"Mày cho là cha mẹ mày sẽ quan tâm đến mày sao? Con điếm! Bọn họ chỉ là loại súc sinh thấy tiền sáng mắt, năm trăm vạn đã đồng ý đem mày bán đi, mày đã biết chưa!"

"Bọn họ vừa nghe tao nói dán ảnh khỏa thân của mày khắp trường, đến thở còn đéo dám thở! Ly hôn á? Mày cứ ở đó mà mơ đi!"

Đây có lẽ là câu nói đã chặt đứt hy vọng sống cuối cùng của mẹ Đế Nỗ.

Bà vốn dĩ không phải một con người kiên cường. Có thể chống đỡ đến giờ phút này hoàn toàn là vì cha mẹ mình. Cha Đế Nỗ biết rõ điều đó, cho nên chỉ cần một câu ly gián, ông ta đã có thể khiến bà triệt để tan vỡ.

Bà lựa chọn tự sát.

Trước khi tự sát, bà trở lại bình thường hơn. Mấy ngày đó, bà đối xử với Đế Nỗ tốt vô cùng. Giặt quần áo, nấu cơm, dỗ anh ngủ, hoàn toàn không khác gì những bà mẹ khác.

Đế Nỗ vui lắm. Khoảng thời gian đó có lẽ là khoảng thời gian vui nhất từ khi anh có mẹ.

Nhưng cuối cùng, hành động tàn nhẫn của bà lại đặt dấu chấm hết cho tất cả.

Mẹ anh đối tốt với anh, chỉ vì muốn kéo anh chết cùng...

Đế Nỗ vĩnh viễn không thể quên được bàn tay lạnh lẽo như ma quỷ của bà khi nắm lấy chân anh. Vĩnh viễn không thể quên nụ cười điên cuồng của bà dưới làn nước. Cũng vĩnh viễn không thể quên cảm giác tuyệt vọng khi bị nước biển xộc vào mũi vào miệng.

Tuyệt vọng thật sự, tăm tối thật sự, bất phục thật sự...

Nghĩ lại thì...

Đông Hách xuất hiện trong tình cảnh ấy quả đúng là giống như một cậu bé mang theo ánh mặt trời đến sưởi ấm anh.

Phàm là con người, ai cũng đều có lòng cầu sinh.

Cho nên Đế Nỗ liền nghĩ... Anh muốn sống!

Mà Đông Hách, chính là điều cứu sống anh.

Cậu soi sáng cuộc đời u tối của anh, cho anh mục tiêu để tiếp tục sống sót.

Mười bốn năm, Đế Nỗ vẫn luôn dõi theo mọi thứ mà Đông Hách đã làm, rồi dùng chúng để gột rửa những tăm tối nơi đáy lòng.

Người, không chỉ có mỗi kiểu giống như cha anh và mẹ anh, mà còn có Đông Hách.

Giữa người với người cũng không chỉ có mỗi ngược đãi và bạo lực, mà còn có cả mỉm cười và yêu thương.

Cái chết của mẹ Đế Nỗ đã làm sáng tỏ tất cả. Ông bà ngoại Đế Nỗ hối hận khôn cùng, rốt cuộc không chịu được áp lực của dư luận mà lần lượt tự sát. Bọn họ đã quên mất Đế Nỗ.

Cha của Đế Nỗ thì dính phải ung thư, chết rất xứng đáng.

Cho nên, trên đời này, Đế Nỗ đúng thật là chỉ còn lại Đông Hách.

Đông Hách nghe mà chảy cả nước mắt. Cuối cùng, cậu còn ôm anh khóc đến rối tinh rối mù.

Đế Nỗ vỗ lưng cho cậu nói "Đừng khóc, Tiểu Hách, đừng khóc mà."

Đông Hách nửa lời không đáp. Cậu không thể nào tưởng tượng nổi cuộc sống mà Đế Nỗ đã phải trải qua mấy năm nay, cũng không thể nào tưởng tượng nổi những thứ mà anh phải chịu đựng.

"Không chỉ có em..." Cậu nghẹn ngào "Anh không chỉ có em... Đế Nỗ, bạn của em cũng sẽ là bạn của anh, cha mẹ của em cũng sẽ là cha mẹ của anh, tất cả những gì của em đều sẽ là của anh!"

Viền mắt Đế Nỗ cũng ửng đỏ. Anh ôm cậu, dịu dàng nói "Cảm ơn."

Thật sự... Cảm ơn em.

Đông Hách khóc lâu lắm mới hồi phục được tâm tình.

Cậu nhìn Đế Nỗ, không còn gì để đắn đo nữa "Em có chuyện muốn nói với anh."

Đế Nỗ "Ừ?"

"Có lẽ anh sẽ không tin, nhưng đây đều là sự thật, rất thật, em không nói dối đâu, nếu em mà nói dối..."

Đế Nỗ không để cậu nói hết đã cắt ngang "Anh tin, em nói gì anh cũng tin."

Đông Hách gặp chuyện vừa ý, ngọt như ăn đường.

Cậu sắp xếp từ ngữ một chút, rồi kể hết những chuyện mình đã gặp phải cho Đế Nỗ nghe.

Chết đi rồi sống lại... Hệ thống... Nhiệm vụ... Rồi cả điểm sinh mệnh...

Đế Nỗ nghe mà như chìm vào giấc mộng.

Những thứ này, có lẽ ai nghe được cũng đều sẽ có biểu tình như anh mà thôi.

Đông Hách một hơi nói xong, liền lược lại trọng tâm "Tuy là lúc đầu em tiếp cận anh chỉ vì điểm sinh mệnh, nhưng không lâu sau em đã thật sự thích anh!"

Đế Nỗ đang định nói gì đó, nhưng rất nhanh, anh nhíu chặt mày, đầu não truyền đến một cơn đau đớn kịch liệt.

Đông Hách thấy thế vội hỏi "Sao vậy?"

Đúng lúc này, âm thanh của đi chết đi vang lên "Chúc mừng cậu hoàn thành nhiệm vụ cưỡng chế, sự thật sắp được phơi bày, xin hãy chuẩn bị tâm lí sẵn sàng."

"Sự thật?" Đông Hách ngẩn người "Có ý gì..."

Đáp lại cậu chính là một đoạn kí ức chân thật giống như được đích thân trải nghiệm ùa tới.

Cậu thấy chính mình chết đi, thấy Đế Nỗ gần như sụp đổ, thấy âm thanh của hệ thống vang lên.

Đây là tất cả những điều mà cậu không biết trong quá khứ.

Hóa ra... Cậu đã sống lại như thế... Hóa ra... Điểm sinh mệnh có được là như thế.

Tuy đi chết đi xuất hiện là duyên phận, nhưng muốn cho Đông Hách sống lại, vẫn cần phải có một điều kiện hết sức hà khắc.

Đầu tiên là trên đời này phải có một người coi Đông Hách là duy nhất.

Cái gì gọi là duy nhất? Chính là ngoài Đông Hách ra, trên phương diện tình cảm, người đó phải là một kẻ tay trắng.

Điểm này đến cả cha mẹ thân nhân của cậu đều không thể làm được, duy chỉ có Đế Nỗ.

Đi chết đi hỏi Đế Nỗ "Anh có nguyện ý dùng tính mạng của mình để cứu Đông Hách không? Tôi sẽ giúp cậu ta sống lại."

Đế Nỗ trả lời mà không thèm suy nghĩ "Tôi nguyện ý."

Sau khi khế ước được thành lập, đi chết đi cho Đông Hách sống lại, nhưng nó cũng không bắt Đế Nỗ chết ngay mà vẫn cho anh thời hạn một ngày.

Nó nói "Tôi sẽ xóa sạch mọi kí ức của anh ở thời điểm này. Về phía Đông Hách, cậu ấy sẽ nhận được những nhiệm vụ liên quan đến anh, trong trường hợp cậu ấy hoàn thành thì anh sẽ được sống lâu thêm một ngày, còn nếu cậu ấy không hoàn thành, vậy ngay ngày mai anh sẽ chết đi."

Đế Nỗ hỏi "Tôi chết rồi, cậu ấy vẫn sống tiếp đúng không?"

Đi chết đi đáp "Đúng."

Đế Nỗ nở nụ cười "Vậy là tốt."

Đi chết đi nhắc nhở "Cậu ta sẽ không nhận ra anh, cũng không thích anh, có thể đến cả nhiệm vụ đầu tiên cậu ta cũng không thèm làm."

Đế Nỗ nhẹ giọng "Không sao hết."

Đi chết đi lặp lại "Anh sẽ chết đấy, còn cậu ta, cậu ta có thể đến cả chuyện anh chết vì cậu ta, cậu ta cũng không biết!"

Đế Nỗ "Xin cậu nhất định đừng cho cậu ấy biết."

Đi chết đi "Được thôi, tôi bắt đầu xóa kí ức đây."

Đế Nỗ không nhớ gì. Mà Đông Hách chết đi rồi sống lại là dùng mạng của Đế Nỗ để sống lại.

Nhìn đến đây, sau lưng Đông Hách thấm đẫm mồ hôi lạnh. Cậu hét lên "Đi chết đi! Cậu ra đây cho tôi!"

Đi chết đi đê tiện hỏi "Kinh hỉ không? Bất ngờ không?"

Đông Hách cả đời này chưa từng hét to như thế "Điểm sinh mệnh là để kéo dài sinh mệnh cho Đế Nỗ? Vậy nếu tôi không làm, người chết thật ra là Đế Nỗ đúng không!"

Đi chết đi đáp "Đúng, mỗi ngày sẽ trừ 1 điểm sinh mệnh, chỉ cần điểm sinh mệnh thấp hơn 1, người chết sẽ không phải là cậu mà là người cho cậu sinh mệnh, Đế Nỗ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com