Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

53

Đông Hách càng nghĩ càng sợ, mấy nhiệm vụ đầu, cậu hầu như đều hoàn thành sát nút, lỡ như lúc ấy mà cậu sơ suất thất bại thì biết làm sao đây?

Lẽ nào Đế Nỗ sẽ cứ thế mà vô duyên vô cớ chết đi?

Đông Hách lộn xộn cất tiếng "Sao cậu không nói sớm cho tôi biết!"

Đi chết đi thẳng thừng "Nói sớm Đế Nỗ lại chả chết sớm."

Lúc đó, Đông Hách đừng nói là thích, cậu căn bản là "ghét" Đế Nỗ chết đi được. Nếu đi chết đi nói thật với cậu là điểm sinh mệnh dùng cho Đế Nỗ, e là Đông Hách chẳng những không coi trọng nhiệm vụ mà có khi còn cảm thấy như mình đang bị ép buộc.

Cho nên, đi chết đi mới bịa ra một cái cớ, nói điểm sinh mệnh là để cho cậu dùng, điểm sinh mệnh mà thấp hơn 1, người chết sẽ là Đông Hách.

Đây cũng là điều dễ hiểu, vì con người hầu như ai cũng có xu hướng quý trọng bản thân mình hơn, nhất là những người từng chết qua một lần, họ sẽ vì bảo vệ tính mạng mà không ngại làm trái với bản năng.

Thực tế cũng chứng minh, từ đó tới nay, nhiệm vụ nào Đông Hách cũng hoàn thành một cách mĩ mãn, không có nhiệm vụ nào mà cậu lại không làm.

Đông Hách hiểu. Cậu run run nói với đi chết đi "Cảm ơn cậu."

Đi chết đi có vẻ ngượng ngùng "Ơn ơn cái mông, gọi một tiếng ba đi, ba Lý liền vui vẻ."

Đông Hách "..."

Đông Hách im lặng một lúc lại như nhớ ra chuyện gì "Lần thứ hai tôi chết đi rồi lại sống lại là sao..." Lẽ nào Đế Nỗ lại cứu tôi một lần nữa?

Đi chết đi khinh bỉ "Có tôi ở đây rồi cậu còn chết được nữa chắc."

Đông Hách không hiểu.

Đi chết đi đành giải thích "Sau khi khế ước đạt thành, tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ mạng sống cho cậu. Với cả lúc đó, cậu cũng tốn mất 4 điểm sinh mệnh rồi thây." Nhớ lại lúc ấy thì đi chết đi thậm chí còn tính ăn gian mất của Đông Hách 1 điểm. Nhưng nó làm thế cũng chỉ vì muốn phòng ngừa trường hợp một ngày nào đó, khi mà Đông Hách lỡ làng không kịp hoàn thành nhiệm vụ, thì Đế Nỗ cũng còn 1 cơ hội để mà sống sót.

Đông Hách không so đo với tính toán của đi chết đi, vội vã hỏi "Thế điểm sinh mệnh dùng cho ông tôi với mẹ tôi..."

Đi chết đi đáp "Điểm dùng cho Đế Nỗ sẽ bị trừ đi 1 điểm vào đúng thời điểm cậu sống lại mỗi ngày, cũng tức là chín giờ năm mươi lăm phút, chỉ cần nó không thấp hơn 1 thì không có vấn đề gì. Những điểm còn lại, cậu hoàn toàn có thể dùng để thay thế việc không làm nhiệm vụ hoặc cho người thân trong gia đình."

Đông Hách thở phào nhẹ nhõm "Cảm ơn cậu." Đây hẳn là phúc lợi mà đi chết đi muốn dành cho cậu.

Nhưng rất nhanh, đi chết đi đã phủ quyết nói "Không cần cảm ơn, vì nhiệm vụ không phải do tôi muốn phát là phát."

Nói xong, nó hơi ngừng một chút rồi mông lung cảm thán "Suy cho cùng, cũng là do Đế Nỗ không lúc nào là không nhớ nhung cậu."

Đông Hách: ???

"Haiz, cội rễ của nhiệm vụ chính là tầng ý thức sâu thẳm trong tâm trí Đế Nỗ. Chỉ cần anh ta nhớ thương cậu đến một hạn mức nhất định thì sẽ sản sinh ra một nhiệm vụ cơ sở. Sau đó tôi sẽ từ cơ sở đó mà mài giũa lại một chút rồi phát ra cho cậu. Đặc biệt là nhiệm vụ tùy cơ, cái đó hình thành hoàn toàn dựa trên tâm tư của Đế Nỗ. Cho nên nói, cậu tích được nhiều điểm sinh mệnh như vậy, tất cả là nhờ công Đế Nỗ không lúc nào là không nhớ nhung cậu."

Hay nói cách khác, sức khỏe của người nhà Đông Hách có được là do Đế Nỗ quá quá yêu Đông Hách.

Đông Hách bật khóc. Trên đời này sao lại có người tốt đến như thế!

Kiếp trước Đông Hách chắc phải cứu cả một vũ trụ, thì kiếp này cậu mới may mắn gặp được Đế Nỗ!

Đi chết đi tổng kết "Thế nên cậu không cần nghĩ ngợi gì nhiều, chăm chỉ làm nhiệm vụ, tiếp tục tích điểm sinh mệnh đi, cả tính mạng của người cậu yêu lẫn sức khỏe của người nhà cậu đều nằm trong tay cậu đó."

Lúc này, trong lòng Đông Hách tràn đầy quyết tâm. Không cần nội ra xa, chỉ cần nghĩ đến việc tiếp tục kéo dài tính mạng cho Đế Nỗ thôi, cậu cũng đã không muốn từ bỏ bất kì một nhiệm vụ nào rồi.

Đi chết đi bổ sung "À đúng rồi, cậu còn phải cố gắng khiến cho Đế Nỗ không ngừng yêu cậu, càng ngày càng yêu cậu, vì chỉ có như thế, nhiệm vụ mới không ngừng phát ra."

Đông Hách không hề nghi ngờ gì về tình cảm mà Đế Nỗ dành cho mình, nhưng cậu vẫn phòng ngừa bất trắc hỏi "Tức là nếu Đế Nỗ không yêu tôi nữa, thì nhiệm vụ sẽ biến mất sao?"

Đi chết đi khẳng định chắc như đinh đóng cột "Ừ."

Đông Hách trừng mắt "Vậy không phải anh ấy sẽ chết ư?!"

Đi chết đi "Không sai, về chuyện này, tôi cũng đã từng nhắc nhở anh ta."

Mà Đế Nỗ, sau khi nghe xong, rất bình tĩnh nở nụ cười đáp "Nếu thế thì cứ để cho hắn chết đi." Anh dùng "hắn" để chỉ một bản thân không yêu Đông Hách...

Đông Hách lại muốn khóc.

Đi chết đi ngăn cản "Thôi, chuyện đã thế rồi, cậu đừng khóc nữa, cảm động thì mau cố gắng chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ đi, đừng kén cá chọn canh than phiền lắm chuyện, tôi bảo cậu hôn thì cậu hôn, bảo cậu ôm thì cậu ôm, bảo ôm nâng nhẹ thì phải biết đường chủ động nhảy lên, đã nghe rõ chưa?"

Đông Hách đầu óc giờ chỉ còn nghĩ được tới Đế Nỗ, đào đâu ra tâm tư để mà để ý đến mấy lời ba lăng nhăng của đi chết đi?

Nhưng đi chết đi có vẻ vẫn rất chi là hăng hái nói "Hai người làm cũng làm rồi, cậu nói xem, nhiệm vụ bây giờ có phải cũng nên thăng cấp một tí cho nó có phong vị người lớn hay không?"

Đông Hách căn bản không có cùng suy nghĩ một vấn đề với đi chết đi. Cậu nghiền ngẫm hỏi "Lần trước Đế Nỗ bị cảm mạo, là do ý thức không muốn lây bệnh cho tôi của anh ấy quá mạnh mẽ, nên mới không có nhiệm vụ mấy ngày liền à?"

Đi chết đi "Ờ, nên cậu chú ý gây dựng cảm giác tồn tại trước mặt anh ta đi. Nhớ phải thời thời khắc khắc quan tâm anh ta, đừng để cho cái tình huống ngoài ý muốn như thế lại phát sinh lần nữa."

Đông Hách quyết tâm nắm chặt tay "Tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không phát sinh nữa đâu!"

Đi chết đi cảm thấy hai bên trò chuyện đã tương đối, bèn nói "Giờ có một chuyện cần cậu quyết định đây."

Đông Hách sửng sốt "Hả? Gì cơ?"

Đi chết đi "Về sự thật, cậu có thể lựa chọn chia sẻ hoặc không chia sẻ với Đế Nỗ."

Đông Hách ngây ra "Nhưng không phải tôi đã kể hết cho anh ấy nghe về cậu rồi sao?"

Đi chết đi giải thích "Chỉ cần là kí ức liên quan đến tôi thì đều nằm trong phạm vi có thể xóa bỏ."

Đông Hách nghe hiểu. Tức là tuy cậu đã kể cho Đế Nỗ nghe, nhưng đi chết đi vẫn có thể xóa sạch đoạn kí ức này.

Đi chết đi nói tiếp "Tôi khuyên cậu là chọn phương án không chia sẻ. Vì mặc dù thẳng thắn là đúng, nhưng đôi lúc có những thứ, không thẳng thắn thì vẫn tốt hơn."

Đông Hách đồng ý.

Bởi nếu cậu nói cho Đế Nỗ biết, nó chưa chắc đã một niềm vui đối với anh. Anh sẽ cho là mọi thứ cậu làm chẳng qua chỉ là vì "nhiệm vụ", rồi thì tình yêu mà cậu dành cho anh không phải là một tình yêu thật sự. Anh sẽ băn khoăn tự hỏi không biết cậu có thật lòng thương anh hay không, hay cậu chỉ "yêu" anh vì cậu thấy hổ thẹn!

Đế Nỗ xứng đáng có được một cuộc đời hạnh phúc.

Mà khiến anh hạnh phúc chính là chuyện mà cả đời này Đông Hách cần làm!

Đông Hách kiên định đưa ra lựa chọn "Không chia sẻ."

Âm thanh đi chết đi nhanh nhẹn vang lên "Vậy tôi bắt đầu xóa bỏ kí ức."

Đông Hách mở mắt ra. Cậu thấy Đế Nỗ đang chớp mắt hỏi mình "Có chuyện gì muốn nói với anh sao?"

Đông Hách ôm cổ anh hôn mấy cái.

Đế Nỗ bị hôn đến cong cong hai mắt, giọng nói dịu êm như biển cả gọi "Tiểu Hách..."

Tình yêu chất đầy tim Đông Hách cuộn trào như muốn đạp cửa xông ra. Cậu hé miệng nói "Chuyện em muốn nói với anh là..."

"Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh!" Hai mắt Đông Hách sáng bừng, trong suốt ý cười "Đế Nỗ, chúng ta kết hôn đi!"

Đế Nỗ ngây ngẩn cả người.

Sau khi Đông Hách ý thức được điều mình vừa nói, cái đầu nóng bừng rốt cuộc bình tĩnh lại đôi chút, cậu lắp bắp giải thích "Cái đó, ý em là, ý em..."

Đế Nỗ đè lại gáy cậu, dùng sức hôn xuống.

Đông Hách hết sức xấu hổ, nhưng tâm tình cậu vẫn không ngừng kích động. Cậu đáp trả nụ hôn của Đế Nỗ. Hành động này đối với Đế Nỗ mà nói không khác gì một sự mê hoặc to lớn. Cứ thế, hai người liền tiến tới chuyện tốt ngay giữa ban ngày ban mặt.

Sau khi xong xuôi, Đông Hách dính chặt lấy Đế Nỗ chẳng khác nào một cái kẹo kéo "Sau này ngày nào chúng ta cũng phải ở bên nhau!"

Đế Nỗ mỉm cười "Ừ."

Đông Hách dặn dò "Kể cả cảm mạo ốm đau cũng phải ở!"

Đế Nỗ ngọt ngào "Ừ."

Đông Hách "Nếu anh bề bộn nhiều việc, em có thể giúp anh."

Đế Nỗ nhìn cậu cười.

Đông Hách cân nhắc đến bản lĩnh của mình, miễn cưỡng sửa lời "Không... Không giúp được anh cũng phải cho em ở cạnh anh."

"Chỉ cần em ở cạnh anh đã là giúp anh rồi."

Đông Hách nghĩ nghĩ, nói tiếp "Tuy là ngày nào cũng gặp nhau, nhưng..."

A, ngại quá đi, không muốn nói đâu. Nhưng liên quan đến điểm sinh mệnh, liên quan đến Đế Nỗ, cậu vẫn phải kiên trì "Tuy là ngày nào cũng gặp mặt, nhưng anh vẫn phải nhớ em!"

Nói rồi! Nói rồi! Aaaaa! Cậu cũng bị trình độ chai mặt của mình dọa chết rồi!

Nhưng hiển nhiên... Đế Nỗ nghe xong lời này thì hết sức vui vẻ, cả đầu đều là suy nghĩ Tiểu Hách đang làm nũng, Tiểu Hách thực đáng yêu, Tiểu Hách đang an ủi anh...

Đông Hách xấu hổ đỏ bừng mặt, nhưng vẫn thúc giục hỏi "Được không?"

"Được!" Tim Đế Nỗ như muốn tan chảy "Thời thời khắc khắc, lúc nào cũng nhớ em!"

Đông Hách "Còn phải mãi mãi..."

"Ừm, mãi mãi!"

Đông Hách đã hơi hơi an tâm, chỉ là vẫn bị độ mặt dày của mình kích thích đến không ngóc đầu lên được.

Đi chết đi quả thực không nhìn nổi nữa. Hai tên này lúc trước đã đủ ngấy rồi, giờ lại còn ngấy gấp 10086 lần, đúng là... Hừ!

Ngọt ngào được hai ngày, Đông Hách theo lệ thường nhận được điện thoại của Thái Hậu.

Nhưng Thái Hậu bình thường luôn lải nhải một đống điều quan tâm, hôm nay lại đi thẳng vào vấn đề hỏi "Chuyện giữa con với Đế Nỗ là sao?"

Đông Hách tròn mắt.

Đứng trước idol và con trai, con trai tất nhiên quan trọng hơn gấp trăm lần! Bà nghiến răng nghiến lợi hỏi "Không phải người con ghét nhất là Đế Nỗ sao?"

Đông Hách há miệng, một đống lời muốn nói xông ra...

Cậu vốn dĩ đang rất căng thẳng, nhưng chả hiểu sao, cảm giác đó nháy mắt liền tan biến.

Cậu bình tĩnh nói "Mẹ, mẹ với ba về nước chưa? Chúng ta gặp nhau rồi nói."

Đối với chuyện này, Đông Hách đã sớm chuẩn bị tốt tâm lý từ lúc ông nội thấy cậu và Đế Nỗ ở cùng nhau.

Qua mắt Thái Hậu thì dễ chứ qua mắt ông nội thì không dễ tí nào. Mặc dù bên ngoài ông không tỏ ra bất kì thái độ gì, nhưng chắc chắn kiểu gì ông cũng sẽ cho người đi bí mật điều tra...

Quan hệ giữa Đông Hách và Đế Nỗ cũng không còn là điều quá mức cấm kị. Tuy cả hai lấy cớ quay phim để ngụy trang, nhưng loại ngụy trang này ngoại trừ đạo diễn Lý ra, những người khác... E là chả ngụy được!

Mà ông nội một khi đã biết thì nhất định sẽ nói với ba mẹ...

Trong gia đình Đông Hách, chuyện giáo dục con cái trên cơ bản là một tay Thái Hậu chủ trương, thế cho nên, người vừa xuống máy bay đã vội vã gọi ngay cho cậu.

mẹ Lý nghe thấy âm thanh bình tĩnh của Đông Hách, quay đầu nhìn chồng nói "Thằng bé muốn gặp mặt nói chuyện!"

Lông mày ba Lý dựng ngược lên, hầm hè "Gặp càng tốt, tôi phải đánh chết cái tên bất hiếu này!"

mẹ Lý đảo mắt, lười không thèm đáp.

Nhưng rất nhanh, ba Lý đã khó nhịn hỏi "Cơ mà, Tiểu Hách thích đàn ông thật hả?"

Cái tâm trạng có con trai comeout này...

mẹ Lý trừng ông "Cho ông cười nhạo lão Cố này! Giờ thì xem ông cười thế nào nhé!"

Năm đó, khi Cố Khê comeout, ba Cố giận đến mức "bỏ nhà ra đi", ba Lý phải đến "khuyên bảo" không ngớt lời, câu nào câu nấy đượm mùi đạo lí, rằng thì là mà ông phải sống thoáng ra chút đỉnh, con cháu tự có phúc của con cháu, chúng ta đâu thể sống thay cuộc đời của chúng nó, bla bla một đống... Giờ thì hay rồi, tất cả đều trát lại hết trên mặt mình!

ba Lý giống như còn nhớ đến chuyện gì đó, nháy mắt nghẹn đỏ cả mặt, bộ dáng thấp thỏm bất an.

Sau khi hẹn xong địa điểm với cha mẹ, Đông Hách liền đón xe rời đi dưới sự hướng dẫn của Tiểu Lưu.

Trước lúc đi, cậu nói với Đế Nỗ "Chắc là ba mẹ em biết chuyện rồi."

Đế Nỗ lo lắng siết chặt tay cậu.

Đông Hách trấn an anh "Biết cũng tốt, dù gì em cũng đang tính nói rõ với cả hai."

Đế Nỗ chớp chớp mắt, hiển nhiên là đang hết sức bất an.

Đông Hách nhất thời mềm lòng đến rối tinh rối mù. Cậu hôn hôn anh "Đừng lo mà, mẹ em thích anh lắm, còn mê anh nhiều năm rồi."

Đế Nỗ cười khổ "Anh tranh bảo bối với dì, chắc giờ..."

Nghe được hai chữ bảo bối, Đông Hách đỏ bừng cả mặt, ngọt ngào nói "Thật sự không cần lo đâu, em đảm bảo ba mẹ em sẽ chấp nhận chúng ta."

Đế Nỗ cũng không biết tại sao Đông Hách có thể tự tin như thế.

Dù gì, gặp phải mấy chuyện như comeout này, các bậc cha mẹ bình thường hầu như đều sẽ lửa giận ngút trời.

Xã hội, nói gì thì nói, vẫn chưa thật sự mở ra con đường bình đẳng cho những người đồng tính...

Hai mắt Đông Hách trong veo, sáng bừng, kiên định nói "Đế Nỗ tốt nhất thiên hạ thuộc về em, ba mẹ sẽ mừng cho em."

Đế Nỗ không nhịn được bật cười "Tốt chỗ nào chứ?"

Đông Hách cong cong hai mắt, miệng dẻo như kẹo kéo "Chỗ nào cũng tốt hết á, ngoại hình tốt nè, tính cách tốt nè, diễn xuất tốt nè, kiếm tiền tốt nè, còn..."

Đế Nỗ không dám nghe nữa. Nghe nữa, chắc anh không nỡ buông tay cậu mất!

"Đi đi thôi..." Đế Nỗ chạm khẽ vào môi cậu "Anh chờ tin của em."

Đông Hách sửa lại cho đúng "Là chờ tin tốt của em."

Bất an trong lòng Đế Nỗ dịu đi rất nhiều, anh nhỏ giọng đáp "Ừ."

Đông Hách vui vẻ ra ngoài, cùng Tiểu Lưu tiến tới chiến trường.

Nếu như Thái Hậu tìm cậu trước ngày hôm nay, có lẽ cậu sẽ ném điện thoại đi rồi phi thân lên máy bay chạy trốn tới một nơi chân trời góc biển nào đấy.

Cũng hết cách rồi, vì cậu sợ bị đánh chết mà!

Nhưng giờ, lòng cậu tràn đầy dũng khí. Cho dù có phải ăn một bữa "thịt xào măng", cậu cũng không thấy lo tí nào.

Đế Nỗ đã làm nhiều thứ vì cậu như thế, cậu sao có thể tiếp tục làm con rùa rụt cổ? Cậu muốn mình mạnh mẽ, muốn bước một bước đầu tiên trên con đường xây dựng tương lai cho cả hai.

Cậu muốn thẳng thắn với ba mẹ. Những chuyện không thể cho Đế Nỗ biết, cậu sẽ cho ba mẹ biết!

Mặc kệ khó tin đến cỡ nào, nó chung quy vẫn là sự thật!

Đông Hách hùng dũng quay về căn nhà riêng của ba mẹ Lý nằm ở ngoại thành. Sau khi dừng xe, cậu có chút hồi hộp.

Dù sao ba Lý giận lên cũng khá là đáng sợ.

Mặc dù mẹ Lý chính là một chiếc "bình cứu hỏa", nhưng điều kiện tiên quyết là mẹ Lý phải về phe cậu cái đã.

Còn nếu như mẹ Lý mà về phe ba Lý, vậy thì trình độ nóng nảy của ba Lý chả khác nào đạt tới mức đối đa!

Điều khiến Đông Hách lo nhất chính là mình vừa vào nhà đã bị ba Lý không nói không rằng tẩn cho một trận!

Nhưng trên thực tế, đôi vợ chồng ở bên trong cũng đang rất căng thẳng và sốt sắng. Tâm trạng của ba Lý thậm chí còn một lời khó mà diễn tả cho hết.

Chi tiết chính là...

ba Lý đi lại vài vòng trong nhà, nhịn không được hỏi lại lần thứ bảy tám "Em nói xem, nó mà thích đàn ông thật thì phải làm sao bây giờ?"

mẹ Lý đáp "Còn làm sao? Đây cũng đâu phải bệnh đâu mà muốn chữa là chữa!"

ba Lý tiếp tục xoay tròn, vòng vo nói "Anh... Anh..."

mẹ Lý cắt ngang "Anh đánh cũng chả có ích gì đâu, lại chẳng phải mấy chuyện như lên lớp ngủ gật không làm được bài kiểm tra rồi ăn trứng ngỗng mang về!"

ba Lý thở dài, không ngừng đảo qua đảo lại, đảo đến mẹ Lý choáng đầu hoa mắt "Nếu như anh nghiêm khắc quá... Có phải, nó cũng... Cũng sẽ giống như Tiểu Khê..."

mẹ Lý đứng phắt dậy, mặt mày trắng bệch, quát chồng "Anh bình tĩnh lại cho em! Tiểu Hách nếu như có chuyện gì không hay, em liều mạng với anh!"

ba Lý mềm nhũn cả chân...

Chuyện Cố Khê tự sát, đến cả cha mẹ Cố Khê cũng không biết, chỉ có Đông Hách và ba mẹ Lý biết. Lí do là do lúc đó Đông Hách quá mức sợ hãi, không nghĩ ra được người nào có thể giúp đỡ, mới chạy tới tìm ba mình.

ba Lý cũng không rõ ngọn ngành, chỉ cho là Cố Khê thất vọng về gia đình.

Giờ nghĩ lại, mồ hôi lạnh nháy mắt chảy ròng!

Đông Hách vào nhà, nhỏ giọng hô "Ba mẹ, con về rồi."

Cậu vốn tưởng mình sẽ nghe được một tiếng gầm đầy giận dữ "Thằng bất hiếu! Mày về làm gì!" của ba.

Nhưng kết quả, ba mẹ cậu lại xuất hiện một cách đầy dè dặt.

Đông Hách ngẩn người.

ba Lý không lên tiếng, mẹ Lý mở lời gọi "Về rồi à, mau vào đi."

Sau khi vào nhà, Đông Hách len lén liếc nhìn ba mình.

ba Lý buồn bực không nói không rằng, chỉ dùng khóe mắt đảo qua phía vợ rồi ngồi thẳng tắp.

Đông Hách thấy thế, nháy mắt hiểu hơn phân nửa.

Đi chết đi hừ một tiếng nói "Cậu đó, đúng là kẻ được lớn lên trong bình mật!"

Viền mắt Đông Hách có chút cay, lời ra đến miệng lại không tài nào thốt lên được.

Cứ nghĩ ba sẽ giận lắm. Nhưng ông lại không những không giận mà còn có vẻ lo lắng.

Là do... Chuyện của Cố Khê đi?

Đông Hách thật không ngờ, ba mẹ cậu lại nghĩ được đến những chuyện này khi đang giận dữ.

Nếu vậy thì kể cả không có sự thật mà đi chết đi cho cậu, ba mẹ cậu cũng sẽ không đuổi cậu ra khỏi nhà hay ép cậu thỏa hiệp...

Con trai mình thích một người đàn ông đâu phải chuyện mà đa số các ông bố bà mẹ đều chấp nhận được?

Cơ mà, so với an nguy của con, thì tất cả đều chả đáng là gì.

Tâm trạng của Đông Hách quả thực khó mà diễn tả được hết. Cậu lắc đầu, thẳng thắn nói "Ba mẹ, hai người yên tâm đi, con sẽ không làm chuyện gì ngốc nghếch đâu."

Nghe đến chuyện ngốc nghếch, ba Lý nháy mắt căng thẳng lén nhìn mẹ Lý.

mẹ Lý đang định mở miệng, Đông Hách đã hít sâu nói tiếp "Có chuyện con muốn nói cho ba mẹ biết, tuy là rất khó tin, nhưng chúng thật sự đã xảy ra với con."

Sau đó, Đông Hách không ngừng kể lại mọi chuyện.

Từ khi cậu chết đi rồi sống lại cho đến khi mọi chuyện được phơi bày.

ba Lý mẹ Lý nghe mà ngẩn người.

Không sai, phàm là ai, nghe được chuyện này đều sẽ ngẩn ngơ.

Đông Hách thở dài "Rất khó tin đúng không ạ? Nhưng chân tướng... Đúng là như thế."

mẹ Lý sửng sốt mãi mới thốt lên được mấy từ ngắt quãng "Đế Nỗ... Thằng bé..." Bà nghẹn ngào, rốt cuộc vẫn không thể nói xong.

Đau lòng...

Một Đế Nỗ có tuổi thơ đầy bất hạnh, lại vì một ánh sáng mang tên Đông Hách mà trở nên tốt đẹp.

Hai chữ nhân duyên, quả là hết sức kỳ diệu.

ba Lý lên tiếng cảm thán "Chuyện này... Thật không thực tế!"

Người bình thường chắc chắn không thể chấp nhận mấy chuyện phi lí thế được!

Nhưng đúng lúc này, một âm thanh già nua vang lên. Ông nội Lý chắp tay đi tới, một câu vào thẳng vấn đề "Vậy là, ông khỏe lại cũng là nhờ thế sao?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com