NS 65
65.
“Jaejoong ,em có nge thấy gì không?”
Không có tiếng đáp lại.
Jung Yun Ho cúi đầu,phát hiện Jaejoong đã nhắm mắt,lông mày cậu hơi nhíu.Hắn sợ đến hồn bay phách tán,cố sức lay đầu Jaejoong , “ Jaejoong ! Jaejoong”
“Uhm?” Jaejoong vô thức phát ra âm thanh nhưng không hề mở mắt.
“ Mở mắt ra ! Nhìn anh đây này!” Jung Yun Ho dùng môi chạm vào mắt Jaejoong.
“Uhm…” Jaejoong khẽ mấp máy môi.
“Jaejoong,Wi jiheon đến,chúng ta được cứu rồi!” Jung Yun Ho phấn khích nói với Jaejoong .
“Uhm…” Jaejoong đã không thể nói được lời hoàn chỉnh,cậy chỉ có thể phát ra một âm tiết đơn giản.”
“Jaejoong ,chúng ta sẽ không chết Wj sẽ cứu chúng ta!” Jung Yun Ho nói chuyện hết lần này đến lần khác,hắn đau đớn phát hiện Jaejoong dường như đã không còn ý thức nữa,cậu nghe không hiểu lời hắn nói,
Đôi mắt của Jaejoong nhắm lại lần nữa,cùng xung quanh lông mày vẫn nhíu chặt như cũ.
“Jaejoong ah,em mở mắt có được không?Chúng ta nói chuyện,rất lâu rồi chung ta không nói chuyện thật sự với nhau…” Jung Yun Ho đau thương van xin, “ Jaejoong ,Jaejoong….”
Kỳ thực Jaejoong rất muốn mở mắt.Cậu nghe được tiếng Jung Yun Ho nói nhưng cậu kiệt quệ rồi,không có sức lực để nâng mí mắt lên.Cậu chỉ có thể nghe âm thanh của Jung Yun Ho và tưởng tượng khuôn mặt hắn,sau đó lặng lẽ trả lời trong lòng.
Cậu nghe Jung Yun Ho nói trong chiếc nhẫn của cậu có thiết bị theo dõi GPS nên hắn mới tìm được nơi này,cũng nghe hắn nói hắn rất vui mừng khi Jaejoong không tháo nhẫn ra.Hắn nói kỳ thật không thực sự làm thương tổn bản thân,hắn đập vào mình là có tình cho Cheol Chil nhìn,thực tế thì vết thương không nghiệm trọng lắm,,,
Jung Yun Ho nói triển miên không dứt,có nói nhiều đến thế nào Jaejoong cũng không nghe rõ bởi lẽ người hắn vẫn luôn run lẩy bẩy. Jaejoong rất muốn cởi bớt áo trên người cho hắn nhưng cũng chi muốn mà thôi vì cậu không có sức lực.
Bỗng nhiên Jung Yun Ho kinh động gọi lớn bên tai Jaejoong ,” Jaejoong ,em xem !Vết thương trên lưng không chảy máu nữa! Cám ơn trời đất! Không tổn thương đến động mạch! Jaejoong ,em có nghe không?Đây là điềm báo tốt đúng không?Ông trời không đành lòng khiến chúng ta bất hạnh,chũng ta sẽ không chết!”
Đồ ngốc,không chảy máu,liệu có phải là bởi vì máu đã chảy hết rồi không?
Sau một lát,Jaejoong cảm thấy trên cổ có một luồng nhiệt,trái tim cậu cũng đau nhức theo… YunHo đừng khóc,anh nói nhiều một chút đi,nhân lúc em vẫn còn nghe được…
Jung Yun Ho thật sự khóc,hắn tức giận,dùng cằm liên tục cọ vào đầu Jaejoong,hét lên,” Em thức dậy cho anh! Kim Jae Joong! Em tỉnh dậy cho anh! Anh vẫn chưa dằn vặt em đủ đâu,không cho em ngủ! Dậy đi! Em đúng là đầu heo,ở nhiệt độ thấp như thế này mà cũng ngủ được,em không thấy lạnh sao?!Dậy đi!”
Jaejoong cảm thất bản thân dường như bị Jung Yun Ho khống chế,tâm tình thay đổi rất nhanh theo niềm vui nỗi buồn của hắn,giống như hiện tại tâm tình của cậu vô cùng cởi mở,nếu như cho cậu một chút sức lực cậu sẽ cười ngặt nghẽo.
Thế nhưng…
Sao lại càng ngày càng lạnh,vừa lạnh vừa đói vừa mệt,Jaejoong nghĩ có phải hình dáng của mình đã trở thành xác không hong gió rồi không?Nói vậy còn tư cách để được yêu không?
Jaejoong cảm thấy thân thể mình trở nên rất nhẹ,chẳng lẽ giống như trong phim truyền hình,là hồn rời khỏi xác sao? Nhưng ngay lập tức cậu liền phủ nhận cách nghĩ này,vì Jung Yun Ho bế cậu lên,ôm ngang người giống như bên công chúa.
Jaejoong có chút không vui.Cậu ghét nhất bị Jung Yun Ho xem như phụ nự.Cậu là đàn ông cũng giống như Jung Yun Ho ,một người đàn ông kiêu ngạo !
Ban đầu cậu không biết Jung Yun Ho bế cậu để làm gì nhưng những vết thương đồng loạt đau nhức khiến cậu nhận thức được là do hành động của Jung Yun Ho gây ra … HẮn đang bế cậu chạy bộ!
Hắn vừa chạy vừa thì thào,” Jaejoong ,ấm không? Ấm rồi thì tỉnh lại đi!” Jaejoong nghĩ nếu như bây giờ cậu mở mắt,cũng không phải vì ấm áo mà tỉnh lại,nhất định là bị đau đến thức tỉnh!
Jung Yun Ho không ngừng chạy,không gian kho đông lạnh cũng không lơn hắn đã chạy rất nhiều vòng rồi,Jaejoong vẫn luôn mệt mỏi suy nghĩ,cậu chỉ muốn chống chọi với cảm giác đau đang dần dần gia tăng thêm này thôi,Không biết chạy được bao lâu,Jung Yun Ho cẩn thận nhẹ nhàng đặt Jaejoong xuống đất,sau đó ôm cậu vào lồng ngực hắn.Trái tim Jung Yun Ho đập thùm thụp,ngực cũng phập phồng bất định,trên ngực có một lớp mồ hôi tinh mịn hơi lành lạnh.
Jaejoong cảm thấy vô cùng an tâm,đau đơn cũng giảm bớt rất nhiều.
“Jaejoong …”
Huh? Jaejoong tập trung tinh thần
“Em vẫn không chịu mở mắt ra sao?” Giọng nói của Jung Yun Ho để lộ chút mệt mỏi,còn mang theo tuyệt vong.
….
“Không cần anh nữa sao?”
….
“Jaejoong nếu như em thật sự không muốn sống tiếp với anh,anh cũng chỉ có thể chết cùng em …”
Jaejoong cảm giác được khóe mắt cậu nóng lên,chất lỏng nóng hổi trượt ra,hóa ra người đang hôn mê có thể khóc,là bởi vì phải chịu đựng nhiều đau đơn mà mình không muốn sao?
YunHo ah,thứ lỗ cho em,đời này đã định trước là không thể nào làm Kim Jae Joong của anh.
Trong dòng ý thức cuối cùng,Jaejoong vẫn được nụ hôn ấm áp vây quanh,trong miệng Jung Yun Ho có một mùi hương thơm tho mát mẻ khiến cho cậu bịn rịn lưu luyến. Jaejoong nghĩ vì ham mê nụ hôn này,cậu có thể chống đỡ lâu hơn một chút.
Âm thanh tiếp theo Jaejoong không thể nghe thấy trog tăm tối cậu cảm giác rất nhiều hơi nóng bắt đầu bốc lên,từng chút xua tan cái lạnh đang chiếm trong cơ thể,cho đến khi tất cả các phần tử không khí ơn lạnh theo lô chân lông ép ra ngoài,ấm áp dào dạt bao bọc cơ thể,giống như được ánh mặt trời chiếu rọi,
Thì ra là ảo giác trước khi chết là thế này…
Thế nhưng tại sao không nhìn thấy khuôn mặt YunHo ?
Không phải người trước khi chết có thể nhìn thấy người mà mình muốn gặp nhất sao?
Tại sao YunHo ,JunSu ,Changmin ,tất cả đều không nhìn thấy…
Xung quanh ngày càng ầm ĩ,các loại tiếng động đan xen nhau,quen thuộc và xa lạ,của con người và đồ vật,làm cho Jaejoong đau đầu muốn nứt ra.
Trong hôn loạn một giọng nói nổi bật lên trên tất cả,không hiểu vì sao người ấy là tràn đầy sinh lực đến thế,” Kim Jae Joong em nghe rõ cho anh! Hiện tại ông trời giúp đỡ chúng ta,em cố gắng đấu tranh cho anh! Chẳng qua đạn làm bị thương cánh tay,dao nhỏ làm bị thương thắt lưng,những vết thương nhỏ ất không thể làm chảy hết máu của em được! Nếu như em không muốn thấy bên cạnh bia mộ của em dán ảnh của anh,thì nhanh tỉnh lại cho anh! Có nghe hay không?!”
Trống rỗng vô tận….
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com