Mây tiểu thư - út nữ nhà lí trưởng họ Lam làng Kim Điền - là một cô gái xinh đẹp như hoa, tính tình đoan trang nhu mì, lại thông minh xuất chúng. Chẳng ai trong ngôi làng này là không biết đến nàng, thậm chí danh tiếng của nàng còn lan sang đến huyện phủ bởi sự hiểu biết sâu rộng về y thuốc và thường xuyên không quản khó khăn để giúp đỡ người nghèo. Bởi lẽ đó ai ai trong làng cũng đều hết mực yêu quý nàng.
Chàng là thầy thuốc duy nhất vừa chuyển đến làng Kim Điền, lai lịch bất minh. Các thôn nữ trong làng vô cùng phấn khích khi biết có một thầy lang trẻ tuổi lại vô cùng tuấn tú, thư sinh. Thế nhưng chàng đặc biệt lạnh lùng từ chối hết tất thảy bởi quan niệm :" Nữ nhân ai ai cũng như nhau".
Hai con người, hai tính cách, hai quan niệm trái ngược rốt cuộc vì đâu mà đến với nhau?!
P/s: Hãy đọc qua phần mở đầu để phần nào hiểu được nội dung của truyện. Còn nữa, phần đầu có thể hơi lan man không được hay nhưng hãy kiên nhẫn một tí và đừng quên comment góp ý, những phần sau mình sẽ khắc phục triệt để. Cảm ơn vì đã nhấn vào truyện và đọc được phần mô tả này *bắn tym*
Một cuộc hôn nhân đơn thuần chỉ là đôi bên cùng có lợi, hắn cần con, mà cô, thì cần tiền. Trong cuộc hôn nhân không có tình yêu này, cô tưởng rằng chỉ cần mình làm tốt vai trò của một người vợ là được, trước giờ chưa từng nghĩ giữa hai người sẽ có tình yêu. Thế nhưng sau khi kết hôn, hắn lại cứ đem cô sủng tới trời. Em gái cùng cha khác mẹ với cô đánh cô một tát tai, hắn cho người đánh gãy tay cô ta; có người mắng cô là hồ ly tinh, hắn cho người hủy dung người đó; biết cô vẫn luôn thích nhất một quyển sách cổ "Lan Đình Tập Tự", hắn vận dụng quan hệ, đem bản gốc của quyển sách cổ đó về nhà để cô có thể xem thỏa thích; thậm chí, lúc cô bị bắt cóc liền uy hiếp cho nổ cả sân bay nếu như dám để chiếc máy bay của người bắt cóc cất cánh... Cô tưởng rằng, tất cả tất cả chính là bằng chứng của sự sủng ái và ưa thích hắn dành cho mình... Nhưng khi cô hoài thai mười tháng, chịu bao vất vả đau đớn sinh con ra, hắn lại bỏ cô lại cùng một tờ giấy thỏa thuận ly hôn sau đó xoay người rời đi chỉ bởi vì cô sinh ra, không phải là con trai mà là con gái...…
Tác giả: Vanilla JejeTình trạng: Hoàn thànhThể loại: khoái xuyên, hệ thống, chủ thụ, 1x1 (NP trá hình), HE, bề ngoài ngốc manh bạch ngọt bên trong phun tào thụ x trung khuyển phúc hắc độc chiếm dục cường côngToàn bộ công đều là một người! Kiên quyết 1x1! Cho dù có NP thì cũng chỉ là 1 công duy nhất mà thôi!Văn án:Lâm Mặc mắc bệnh tim bẩm sinh, được bác sĩ chẩn đoán có nguy cơ chết bất đắc kỳ tử. Nào ngờ chết thật, nhưng không phải do bệnh tim, mà là vì xe tông.Lâm Mặc tỏ vẻ (; ̄Д ̄)Sau khi chết lại có cơ hội buộc định với "Hệ thống xuyên nhanh theo yêu cầu" hưởng thụ nhân sinh, Lâm Mặc vui vẻ bước lên hành trình xuyên nhanh vô tận của mình.Hệ thống 419: [Xin ký chủ đưa ra yêu cầu]Lâm Mặc: Ăn no chờ chết! Không phải lo cơm áo gạo tiền![Đinh! Truyền tống đến thế giới theo yêu cầu!]...Lâm Mặc: "Vì cái gì tôi là một con thỏ, lại còn sắp sửa bị làm thịt?!" (╯‵□′)╯︵┴─┴[Hệ thống phân tích cho thấy phù hợp với yêu cầu 'ăn no chờ chết' của ký chủ, khiếu nại không giải quyết]…
Thể loại: xuyên không, ngược, sủng, hài, có H, HE. Couple: Đường Ngữ Yên x Triệu Kỳ Truyện được post song song tại: http://www.bachgiatrang.com/showthread.php?t=2497&p=10088#post10088 ~ tịnhquân - editor nghiệp dư; ko rành xưng hô ở cổ đại; ko hề biết chinese; nên chắc sẽ có nhiều sai sót; xin đừng bắt bẻ quá lol; thank much :-* - còn bản word thì ngay tại http://www.wattpad.com/user/tinhquansama phần giới thiệu đã có link download, cứ thoải mái dùng nếu thích :3 - finally, cám ơn đã đọc & ủng hộ votes :-*…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…