SỔ CHI TIÊU GIA ĐÌNH
Tôi và con trai ra ngoài mua giày, đi ngang qua một tiệm làm móng.
Thấy kế bên có khu vui chơi trẻ em, tôi liền bảo con tự vào chơi, còn mình thì vào tiệm làm móng.
Làm xong, con trai liếc mắt châm chọc tôi:
"Mẹ không phải con gái trẻ trung gì nữa, tay làm như vậy rồi ai làm việc nhà? Mẹ bao nhiêu tuổi rồi, tự biết xấu hổ một chút đi chứ."
Về đến nhà, chồng tôi thì lườm tôi một cái rồi không ngừng khen con trai biết điều.
Mấy hôm sau, con trai đứng đợi ngoài cổng trường giữa mùa đông rét buốt đến tối mịt, run lẩy bẩy chẳng ai đến đón.
"Thầy à, gọi ba nó đi, tôi bận lắm."
1.
Con thi học kỳ được điểm cao, tôi giữ lời hứa, dẫn nó đi mua đôi giày thể thao hàng hiệu mà nó luôn ao ước.
Vừa đến cửa hàng, tôi chẳng ngần ngại mua ngay cho nó một đôi giá hơn một triệu.
Ra khỏi tiệm, đi ngang tiệm nail, thấy bảng ghi "Khuyến mãi! Mọi kiểu dáng đều 100k, chỉ hôm nay!"
Tết sắp đến, tôi nhìn đôi tay ngày càng thô ráp vì làm việc nhà, bỗng muốn tự thưởng cho bản thân một chút.
Tôi mở lại folder cũ đã lưu bao nhiêu mẫu móng trước đây, chọn một kiểu móng ngắn để không ảnh hưởng việc nhà.
"Chị ơi, kiểu này hợp với khí chất chị lắm luôn, màu đỏ này vừa sang vừa rất hợp Tết."
Cô nhân viên làm móng vừa làm vừa trò chuyện rất thân thiện:
"Chị nhìn trẻ lắm đó, chỉ cần chăm sóc bản thân một chút là xinh đẹp ngay. Để em tặng chị vài miếng mặt nạ tay nha!"
Lúc đó tôi bỗng cảm thấy mình như được trở lại tuổi thanh xuân.
Tôi học sớm, tốt nghiệp sớm, bước vào môi trường công sở với khí thế hừng hực, là người đầu tiên trong nhóm thực tập được giữ lại chính thức.
Khi sự nghiệp đang rực rỡ, tôi bất ngờ mang thai.
Rõ ràng đã phòng tránh kỹ, sao vẫn mang bầu được chứ?
Ban đầu tôi định giấu chuyện mang thai, chờ bụng lớn hẵng xin nghỉ việc rồi tính tiếp. Ai ngờ ngày hôm sau cả công ty đều biết, tôi bị ép phải chủ động xin nghỉ.
Chồng tôi khi biết chuyện không hề ngạc nhiên, ngược lại còn nắm chặt tay tôi:
"Em yên tâm, không đi làm nữa thì có anh lo. Em cứ ở nhà dưỡng thai, sau này anh sẽ bù đắp cho em."
"Chị ơi, làm xong rồi đó, chị xem thử đi."
Tôi chăm chú ngắm tay mình, móng tay đẹp thật, nhưng đôi tay sần sùi vẫn khiến tôi buồn lòng.
Lúc đón con, vừa nắm tay con thì nó đã hất mạnh ra.
"Gì vậy trời, đâm ch .t con rồi!"
Nó nhìn chằm chằm vào tay tôi, tôi ngơ ngác, rồi vui vẻ giơ tay khoe:
"Đẹp không, mẹ mới làm đó."
Nhưng nó chẳng vui tí nào, mặt ngày càng lạnh lùng:
"Mẹ không phải con gái nữa rồi, tay làm vậy sao làm việc nhà? Mẹ lớn tuổi rồi, đừng làm mấy trò trẻ con nữa."
Nghe con nói vậy, tim tôi như bị bóp nghẹt.
Nhưng tôi lại nghĩ, con trai mà, không hiểu chuyện. Nếu là con gái chắc sẽ thông cảm hơn.
Nó quay đi không đợi tôi, cứ thế đi càng lúc càng nhanh.
Tôi tay xách nách mang, phải vội vàng lắm mới đuổi kịp.
Về nhà, tôi kể lại với chồng, mong anh ấy dạy dỗ con một chút.
Kết quả là anh ôm con trai, hôn lấy hôn để:
"Không hổ danh là con trai bố, hiểu chuyện thật."
"Tôi thấy con nói đúng đấy. Móng tay vậy thì làm việc nhà kiểu gì? Còn tốn tiền nữa."
Con trai đứng bên cạnh gật đầu hưởng ứng:
"Đúng rồi! Mẹ đâu có đi làm, toàn tiêu tiền của ba thôi!"
Tôi tức nghẹn:
"Tôi không đi làm là vì ai? Nếu không vì sinh con thì tôi đâu bị buộc thôi việc. Còn anh, chẳng phải nói sau khi có cháu thì mẹ anh sẽ phụ trông con à? Giờ con lớn rồi lại quay sang trách tôi không đi làm?"
Tôi chỉ vào đôi giày mới của con:
"Tôi làm móng hết hơn trăm ngàn, giày của con hơn một triệu, ai mới là người hoang phí?"
Con trai vẫn không hề thấy sai:
"Con mua giày vì con học giỏi! Còn mẹ làm mấy thứ như yêu tinh vậy là vung tiền vô ích!"
Tôi cười lạnh:
"Nếu không có mẹ mỗi tối kèm cặp, con có được điểm như bây giờ không? Mẹ chẳng có công lao gì à?"
Chẳng ngờ chồng tôi lại lườm tôi một cái, tiếp tục cắm đầu xem clip trên điện thoại.
"Con học giỏi vì con thông minh, liên quan gì mẹ? Mẹ thì tay như vỏ cây già còn bày đặt làm móng! Chỉ giỏi xài tiền ba con kiếm được! Có bản lĩnh thì mẹ tự đi kiếm tiền đi!"
Ánh mắt khinh khỉnh của con trai như đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi khoá cửa phòng lại, chồng ở bên ngoài gào lên:
"Lại nổi điên gì nữa đấy! Không nấu cơm à?"
2.
Cả tối tôi không ăn uống gì, nằm lịm trong phòng.
"Rầm!" Tiếng đóng cửa làm tôi giật mình tỉnh dậy.
Ngoài phòng vang lên tiếng hai cha con cười nói vui vẻ:
"Ba, KFC ngon quá trời! Ngon hơn mẹ nấu nhiều, sau này mình đi ăn hoài được không ba?"
"Đương nhiên rồi con! Mẹ con không thương con thì còn có ba nè, ba không để con đói đâu!"
Câu đó cố tình nói to như muốn chọc tức tôi.
Tôi cũng chẳng thèm nhịn nữa. Được thôi, các người không cần tôi thì đừng trách tôi lạnh lùng.
Tôi lập tức đặt một tô lẩu cay siêu to trên app.
Từ lúc mang bầu tôi đã không dám ăn cay. Sau này con lớn, mẹ chồng không cho ăn đồ linh tinh, tôi cũng phải làm gương theo.
Giờ thì nhìn xem, làm gương ra cái gì?
Tôi ngồi trên tấm thảm trước ghế sofa, mở lon coca, ăn lẩu cay, xem show giải trí.
Con trai thấy tôi ăn, nhăn mặt:
"Con cũng muốn ăn!"
"Không phải các người vừa ăn rồi à? Với lại ba con nói lẩu cay là đồ ăn rác, con không được ăn."
Tôi không thèm liếc con một cái, vừa ăn vừa cười xem chương trình.
Nó nhào tới định giật, tôi vung tay tát cho hai cái bạt tai.
Dạy con phải dạy từ nhỏ, không thì lớn lên sợ đánh không lại nó nữa.
Con trai bị tôi đánh ngã lăn ra đất, khóc ầm lên đòi tìm ba.
Tôi nổi điên, đứng bật dậy gào lớn về phía chồng:
"Muốn tìm ba con hả? Kể cả tìm ông trời cũng vô ích! Nói tôi tiêu tiền của ba con hả? Vậy bảo ba con có gan thì trả lại tiền của tôi đi!"
Tiếng khóc im bặt. Chồng tôi cũng không dám ló mặt ra.
Mấy ngày sau con trai đều do chồng tôi đưa đón, tôi cũng đỡ phải lo.
Tôi trang điểm thật đẹp, đi ăn lẩu một mình, món mà tôi luôn tiếc không dám ăn.
Đang tận hưởng thì điện thoại reo.
Là giáo viên chủ nhiệm của con trai:
"Chị là mẹ của Dương Dương đúng không ạ? Chị quên đón cháu rồi."
Tôi bật loa ngoài:
"Thầy gọi cho ba nó đi, giờ cháu do ba nó đón."
"Với lại, chị ơi, dạo gần đây thành tích của Dương Dương tụt dốc lắm, bài tập về nhà làm qua loa, sai sót tùm lum..."
"Xin lỗi thầy, mấy chuyện này thầy trao đổi với ba cháu nhé. Tôi đang bận ăn lẩu, chào thầy."
Nói xong, tôi cảm thấy nhẹ lòng, nhưng trong lòng vẫn có chút xót xa.
Nói thật, con trai là đứa tôi mang nặng đẻ đau, dứt ruột sinh ra, bảo không đau lòng là nói dối.
Nhưng hành động sau đó của nó mới khiến tôi thật sự nhận ra, dạy dỗ tử tế đến mấy, cũng chẳng thắng nổi dòng máu nó thừa hưởng từ cha.
3
Về đến nhà, vừa thấy trước cửa có thêm hai đôi giày, tôi biết ngay sắp có một trận chiến lớn.
Quả nhiên, mẹ chồng và em chồng đang ngồi chễm chệ trên sofa, bắt chéo chân, như thể sẵn sàng mở một buổi họp kiểm điểm tôi.
Vừa bước vào, em chồng đã thò đầu ra nhìn mấy túi đồ tôi xách trên tay:
"Mua túi mới nữa hả chị dâu? Cho em coi với, chắc mắc lắm nhỉ?"
Tôi giật tay giấu túi ra sau.
Chưa kịp để mẹ chồng mở miệng, thì thằng con trai tôi – đang ngồi trong lòng bà – đã nhanh nhảu lên tiếng:
"Dù có tốn bao nhiêu tiền cũng là tiền ba con thôi!"
"Nội ơi, mẹ lười lắm, ba tan làm về là mẹ bắt ba phơi đồ, làm việc nhà, lấy nước."
Mẹ chồng nghe xong thì vuốt đầu cháu đầy yêu thương:
"Vẫn là cháu trai bà hiểu chuyện. Có người lớn tướng rồi mà không bằng thằng nhỏ."
Được bà nội cổ vũ, thằng bé càng hăng máu, quay sang tôi xỉa xói:
"Tiền mẹ tiêu đều là của ba con hết! Mẹ may mắn lấy được người giỏi kiếm tiền như ba, chứ không thì làm sao sống nổi? Bụng còn có cái sẹo to tướng, nhìn gớm chết. Mẹ cả ngày chỉ biết rảnh rang, chẳng làm được cái gì."
Nghe đến cái sẹo bụng, tôi không chịu nổi nữa.
Hồi đó tôi cũng là cô gái thích làm đẹp, cố gắng tập luyện để sinh thường, không để lại sẹo.
Vậy mà mẹ chồng cứ khăng khăng nói sinh mổ thì con mới thông minh, ép tôi phải mổ.
Còn đe dọa nếu không mổ thì khỏi tiêm thuốc tê.
Thế là bụng tôi mang vết mổ vừa dài, vừa xấu xí, lại còn cong vẹo. Mỗi khi trời mưa lại ngứa ngáy.
Nhưng càng về sau, tôi càng xem nó là một huân chương, một dấu ấn của người mẹ.
Tôi chỉ tay vào họ rồi gào lên:
"Mấy người còn dám nhắc đến cái sẹo đó à? Nếu không vì sinh ra cái giống súc sinh này thì tôi đâu có cái sẹo đó! Biết trước nó lớn lên thành cái thứ này, tôi đã bóp chết từ trong trứng rồi!"
Mẹ chồng nghe tôi phát điên thì ôm chặt lấy cháu cưng của bà.
Có người chống lưng, thằng con không hề sợ hãi, cứ trợn mắt nhìn tôi, thái độ khinh khỉnh.
Chẳng bao lâu sau, nhân vật "mất tích" – ba của nó – cũng mò về.
Mẹ chồng bắt đầu tru tréo:
"Chưa từng nghe cái kiểu gì lạ đời, con đi học về mà mẹ nó không ra đón, để thằng nhỏ đứng chờ giữa trời tối lạnh cóng. Đúng là lòng dạ sắt đá!"
Tôi mang đống đồ vào phòng ngủ, thong thả ngồi xuống sofa bóc cam ăn.
Tôi hỏi:
"Anh đi đâu?"
Chồng tôi lúng túng thấy rõ, rồi lấy lại bình tĩnh, định đổ vạ:
"Em còn hỏi anh đi đâu à? Anh đi làm kiếm tiền nuôi cái nhà này đấy! Còn em, cả ngày chẳng làm gì, đến đón con cũng không, em định làm gì nữa đây hả?"
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta:
"Anh nghe rõ đây, ngày nào tôi cũng chạy xe nửa tiếng, mưa gió cũng không bỏ, để đón con tan học. Xe anh mua đó, tôi được ngồi thử lần nào chưa? Anh từng đón con một buổi nào chưa? Mặt dày cũng vừa phải thôi.
Anh không từng bảo nhà này thiếu ai cũng được à? Giờ thì cứ mà tự xoay xở đi!"
Tôi quay sang con trai:
"Còn con nữa, tối hôm qua thầy gọi nói điểm của con tụt thê thảm. Con từng bảo học hành không liên quan đến mẹ, đúng không? Vậy thì từ giờ, tất cả giấy tờ, điểm danh, ký tên – tìm ba con.
Số điện thoại của thầy cô, tôi xóa sạch. Các group lớp tôi cũng rời hết rồi!"
Thằng bé đứng sững, quay sang nhìn ba nó, cả hai lặng thinh.
Tôi ăn xong múi cam cuối cùng, rồi vào phòng.
Ngoài kia, con trai tôi đập cửa rầm rầm:
"Sao mẹ không nấu cơm cho tụi con ăn! Con đói rồi! Mẹ ra nấu cơm mau lên!"
Tôi mở cửa, nhìn nó:
"Nhà này đông người thế, sao cứ phải tôi nấu?"
Thằng bé trừng mắt:
"Chẳng lẽ mẹ không ăn sao?"
Tôi cất giọng thật to, cố tình để ai ở phòng khách cũng nghe rõ:
"Tôi ăn lẩu ngoài đường rồi! Không những không đói, mà còn no căng cả bụng!"
Nói xong, tôi đóng sầm cửa lại.
Bên ngoài, chồng tôi nhỏ giọng nói với mẹ anh ta:
"Con cũng ăn rồi, hay để con gọi đồ ăn ngoài cho mẹ với em ăn nhé?"
Vừa nghe đến tốn tiền, mẹ chồng liền xót ruột:
"Thôi, mẹ ra bếp nấu mì cho xong, đồ ngoài không sạch sẽ."
Bà không hề biết rằng, số tiền bà cố tiết kiệm đó còn không bằng giá một ly trà sữa mà con trai bà đã mời đồng nghiệp nữ ngoài tiệm.
Tôi biết chuyện đó nhờ... thầy giáo chủ nhiệm.
4
Trước đây vì chuyện học hành của Dương Dương, tôi từng quấy rầy cô giáo chủ nhiệm – cô Trương – không ít. Tôi hay nhắn tin cho cô, còn thường âm thầm gửi hoa quả và bánh ngọt, chỉ mong cô quan tâm đến thằng bé nhiều hơn.
Có lần cô Trương đăng tin nhờ giúp đỡ trên trang cá nhân, tôi lập tức gửi cho cô số của một chuyên gia trẻ em.
Từ đó cô rất cảm kích tôi. Sau khi biết tôi tốt nghiệp đại học danh tiếng nhưng lại ở nhà làm nội trợ, cô càng thấy tiếc cho tôi hơn.
Tối hôm đó, thấy tôi rời hết các group lớp, cô Trương thử nhắn tin riêng.
Nhưng tôi cũng đã xóa liên lạc với cô.
Không còn cách nào khác, cô đành gọi điện:
"Mẹ của Dương Dương ơi, em có một chuyện không biết nên nói sao. Chị add lại em nhé."
Sau khi kết bạn lại, cô gửi tôi hai tấm hình.
Là chồng tôi cùng một người phụ nữ khác đi đón Dương Dương tan học. Sau khi đưa thằng bé lên xe, hai người còn ôm nhau rồi hôn một cái.
"Chuyện này là em vô tình thấy lúc trực ca tối nay. Mẹ Dương Dương, em không biết giữa chị và ba cháu có chuyện gì, nhưng con trẻ thì vô tội."
Tôi cảm ơn cô, chăm chú nhìn kỹ hai bức ảnh.
Không sai, chồng tôi đã ngoại tình.
Bao nhiêu ký ức đẹp đẽ từng có bỗng hiện về như phim tua ngược. Tôi đau đầu đến mức không muốn nghĩ thêm nữa.
Chỉ biết như một cái máy, tôi mở laptop lên và lập tức viết một bản CV, định sớm tìm lại công việc.
Thế nhưng liên tiếp nhiều ngày, CV gửi đi đều không nhận được hồi âm.
Cũng đúng thôi, tôi đã qua độ tuổi vàng của nghề nghiệp. Trong khi kinh tế hiện tại lại đang suy thoái, các công ty cắt giảm nhân sự còn không kịp, lấy đâu tuyển người mới.
Tôi biết cứ tiếp tục như vậy không ổn, liền chủ động liên lạc với một người bạn cũ.
"Dư Hồng, tớ có chuyện muốn nhờ cậu. Mai rảnh ăn trưa không?"
Đầu dây bên kia đùa:
"Chồng cậu cho phép hả? Chiều mai đi, sáng tớ còn họp."
Dư Hồng là bạn cùng phòng đại học với tôi. Ngày xưa cô ấy suốt ngày lên diễn đàn khoe tôi là hoa khôi trường, còn tự lập một topic để đăng toàn ảnh chụp trộm tôi.
Gần đến kỳ thi, cô ấy hay nói:
"Cậu đừng học nữa, làm minh tinh đi, tớ làm quản lý cho."
Nếu là bây giờ, chắc chắn cô ấy lại bảo:
"Đi làm hot girl mạng đi, tớ làm trợ lý riêng cho cậu."
Hồi tôi quen chồng mình, Dư Hồng chê lên chê xuống. Nhưng đúng lúc đó, ba tôi đổ bệnh nặng. Anh ấy ngày đêm túc trực, lo lắng từng li từng tí, chạy đôn chạy đáo khắp bệnh viện.
Ba tôi nắm tay tôi dặn:
"Nhà mình không khá giả, thôi đừng kén chọn quá, ba thấy thằng này được đấy."
Tôi không muốn ba mang theo tiếc nuối, nên sớm tổ chức đám cưới, yên bề gia thất.
Hồi đại học, tôi và Dư Hồng từng hứa làm phù dâu cho nhau. Hôm đám cưới tôi, Dư Hồng làm phù dâu mà khóc như mưa, còn lườm chồng tôi không biết bao nhiêu cái.
Cuối cùng chỉ thốt được một câu:
"Chỉ cần hắn đối xử tốt với cậu, nếu hắn dám bắt nạt cậu, người đầu tiên không tha cho hắn là tớ!"
Đáng lý hôm đó phải là ngày hạnh phúc nhất đời, vậy mà cả hai đứa tôi lại khóc thành ra nước mắt đầy mặt.
Sau này Dư Hồng không kết hôn, mà bắt kịp xu hướng, lập công ty riêng trong ngành internet, giờ đã là nữ cường nhân có tiếng.
Chồng tôi từ sau đám cưới, lấy lý do tôi mang thai nên cấm tôi qua lại nhiều với cô ấy. Hai người hễ gặp là lại đấu khẩu.
Ngày hôm sau, tôi gặp lại Dư Hồng, cô ấy không mặc đồ công sở như thường lệ mà diện một bộ kiểu Chanel trẻ trung.
"Sao chồng cậu hôm nay lại rộng lượng để cậu ra ngoài vậy?"
Vừa thấy Dư Hồng, khí thế mấy ngày nay tôi gồng lên liền sụp đổ, nhào vào vai cô ấy khóc nức nở.
Tôi từ từ kể hết những việc cha con nhà kia đã làm với tôi. Dư Hồng nghe xong, đập bàn cái "rầm":
"Cái đồ cầm thú! Vậy mà dám đối xử với cậu như thế! Nếu không vì hai cha con nhà nó, cậu đâu phải chôn chân ở nhà mấy năm nay! Mẹ nó, chúng nó dám nói cậu như vậy à? Ly dị đi! Bắt buộc phải ly dị! Yên tâm, chị đây nuôi cậu! Chị bây giờ là quý bà giàu có!"
Tôi trấn tĩnh lại, nhờ cô ấy tìm giúp một công việc, lương không quan trọng.
"Tìm gì nữa! Bên công ty tớ vừa trống vị trí giám đốc sáng tạo bộ phận quảng cáo, xem cậu có nể mặt mà đến làm không?"
Tôi xua tay lia lịa, đã lâu không đi làm, tư duy thiết kế cũng lạc hậu mất rồi.
Dư Hồng phẩy tay:
"Không biết thì vừa làm vừa học, cậu quên hồi xưa đồ án tốt nghiệp của cậu là thiết kế xuất sắc à? Tớ cho cậu đi học thêm, vừa học vừa làm. Cậu học nhanh thế, ai tớ không tin, chứ cậu thì tớ tin tuyệt đối."
"Nhưng mà..." Tôi vẫn lúng túng, sợ mình làm phiền cô ấy.
"Trời ơi, lắm lời quá. Ghế đó để không cũng là để không, cậu ngồi tạm cho chị cái, coi như giúp chị."
Xong việc, hai đứa lại như hồi đại học, khoác tay nhau đi dạo phố, làm nail, mua túi mới.
Chị em đồng hành, niềm vui nhân đôi!
Ban đầu tôi còn định ly hôn trong hòa bình, giờ thì thôi, không lột một lớp da hắn, tôi không mang họ tôi nữa.
5
Tôi thuê một thám tử tư để theo dõi Lý Dược Tiến, chuyện cần tiêu tiền thì không thể tiếc được.
Tôi thu dọn hành lý, tìm thuê một chỗ ở mới và gửi cho Lý Dược Tiến một tin nhắn:
"Vài hôm tới em về nhà mẹ đẻ."
Hắn không dám nói gì, vì hắn sợ ba tôi. Công ty của hắn ngày trước cũng là do ba tôi bỏ vốn đầu tư. Mà ba tôi từng là quân nhân đấy.
Câu "đàn ông có tiền thì sinh hư" – giờ nghĩ lại thật sự không sai chút nào.
Tôi bắt đầu đi làm ở công ty của Dư Hồng. Ai cũng biết tôi vào là nhờ "đường sau", nể mặt bà sếp nên bề ngoài họ tỏ ra khách khí.
Tôi chủ động mời cả phòng đi ăn một bữa ở nhà hàng sang trọng sau giờ làm.
Trên bàn tiệc, phó giám đốc – người vốn nổi tiếng ăn nói cay nghiệt – nhìn tôi cười nhếch mép:
"Giám đốc Lý tốt nghiệp trường nào thế?"
Câu hỏi đó rõ ràng không có thiện ý.
Tôi vẫn tự tin nói ra tên trường mình học.
"À, chỉ học cử nhân thôi à. Thảo nào... Nếu không có hậu thuẫn của Tổng Dư thì chắc hồ sơ đã bị loại từ vòng đầu rồi."
Mặt tôi nóng bừng, đỏ lên từng đợt.
Cô ta lại bắt đầu liệt kê trình độ học vấn của cả phòng thiết kế, toàn du học sinh tốt nghiệp thạc sĩ từ nước ngoài, kinh nghiệm đầy mình. Tôi như bị tạt cả gáo nước lạnh, bỗng thấy mình đúng là "tài không xứng chức".
Lúc đó, Vương Nhiên đứng dậy bênh tôi:
"Học tỷ là do phải ở nhà chăm con nên mới không học tiếp. Ngày trước chị ấy là thiên tài thiết kế của M đại, còn là người duy nhất đạt Giải Thiết Kế Xuất Sắc đấy."
Phó giám đốc bĩu môi:
"Cô biết ngành thiết kế này đổi mới nhanh cỡ nào không? Mấy cái cảm hứng thiết kế hồi đó chắc ở nhà nấu cơm, đẻ con lâu quá cũng bay sạch rồi nhỉ?"
Cô ấy còn trẻ, năng nổ, mang cái khí thế hừng hực như tôi thuở mới ra trường. Nhưng đáng tiếc là dùng để công kích phụ nữ cùng giới.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, thì một chị đồng nghiệp – có lẽ cũng là mẹ – đập bàn thay tôi:
"Cô chưa làm mẹ, nhưng là phụ nữ, cô có dám đảm bảo cả đời không sinh con không? Có dám chắc cả đời không vì gia đình mà đánh mất sự nghiệp không? Là phụ nữ mà không hiểu cho phụ nữ, lại còn ác ý với người quay lại công việc sau khi làm mẹ? Cô biết vì sao mãi vẫn chỉ là phó giám đốc không? Tôi nói cho cô biết, chức vụ không phải chỉ dựa vào năng lực!"
Cô phó bị chặn họng, mặt xụ xuống rồi xách túi bỏ về.
Tôi há miệng, nhưng không biết nên nói gì.
Chỉ đành nâng ly mời mọi người, rồi vui vẻ ăn uống cùng cả bàn.
Trong lúc ăn, mọi người trở nên thân thiện hơn hẳn.
Một cô bé thật thà nâng ly:
"Chị Lý, em không phải nịnh đâu, chứ nếu ngày xưa chị đi làm minh tinh thì giờ chắc chắn là top đầu showbiz luôn rồi!"
Tôi nhớ lại hồi đại học Dư Hồng hay cầm điện thoại quay lén tôi từ đủ góc độ, không nhịn được bật cười.
Cô em học dưới nghe thế thì hào hứng hẳn lên:
"Để em kể cho mọi người nghe, hồi đó chị là nhân vật chính của một topic trên diễn đàn M đại, toàn là ảnh đẹp chị ấy không đó!"
Thế là ai cũng rút điện thoại ra tìm, tôi thì cảm thấy y chang kiểu ngồi họp mặt Tết rồi bị mấy cô chú họ hàng tra hỏi có TikTok không.
Mọi người đồng loạt hét lên:
"Trời ơi giám đốc Lý ngày xưa đẹp thế cơ à! Phải biết sớm thì chị đi thi mấy show tuyển chọn là nổi như cồn rồi!"
"Đúng rồi đó! Mặt mộc đẹp kiểu này chụp cam thường còn đỉnh hơn cả mấy app filter!"
"Ăn xong cho em chụp chung tấm hình nha giám đốc!"
Tối đó, ăn xong chưa được bao lâu thì Dư Hồng gọi ngay:
"Sao rồi, có ai làm khó cậu không?"
Chị gái à, cả văn phòng ai cũng biết chị là chỗ dựa lớn của em, ai mà dám làm gì, không muốn đi làm nữa chắc?
Nhưng nói thật, Tiểu Hồng này, tớ thấy mình còn thiếu sót quá nhiều, tớ muốn học để bắt kịp nhanh hơn.
Thế là tôi bắt đầu cuộc sống ngày đi làm – tối học thêm.
Thám tử tư cũng không rảnh rỗi, gửi tôi hẳn một file trình chiếu hơn 100 trang, từ ảnh, video hai người hôn nhau, đến chi tiết từng lần vào khách sạn – ngày giờ, địa điểm, giá phòng. Cả trà sữa họ uống cũng không lọt: loại gì, mấy giờ, ở đâu.
Tôi lưu hết.
Lý Dược Tiến, chờ đấy, tôi sẽ bắt anh nôn ra từng đồng từng xu anh đã xơi của tôi, đến cả xương cũng không chừa.
Lớp học thêm còn giới thiệu tôi một cuộc thi thiết kế tên là "Thanh Quả", giới hạn tuổi từ 23–32. Mà năm nay tôi vừa tròn 32. Tự dưng có cảm giác định mệnh.
Lần đầu tiên cuộc thi ấy tổ chức, tôi cũng từng đăng ký. Khi đó mọi người đều trông đợi vào tác phẩm của tôi. Nhưng năm đó tôi bất ngờ có thai, rồi vội vàng cưới.
Giờ thì tôi bắt đầu học lại từ đầu, làm quen với phần mềm mới, từ số không đến thành thạo. Tôi thức trắng liên tục, chỉnh sửa từng chi tiết, y như hồi đại học theo đuổi chủ nghĩa hoàn hảo.
Có hôm về lấy đồ, tôi ghé nhà vào một chiều ngày thường để tìm lại bản vẽ tay hồi đại học.
Không may em chồng ở nhà. Lại còn đang ngồi trước bàn trang điểm dùng mỹ phẩm của tôi.
Vừa thấy tôi, cô ta hơi ngượng, rồi lập tức dựng lên bộ dạng đàng hoàng:
"Tôi biết ngay cô ta sẽ nói gì – toàn đồ anh trai tôi mua, tôi dùng thì sao?"
Tôi cười nói:
"Da dạo này đẹp quá ha, chị thích thì cứ lấy hết luôn mấy món skincare đó, dù gì cũng là tiền anh chị bỏ ra mà."
Em chồng nghe xong thì cười không thấy tổ quốc, miệng toe toét đến tận mang tai.
Cứ cười đi, không cười được lâu đâu.
Cô ta hí hửng bôi thử tiếp, coi tôi như không khí. Tốt thôi, tôi lặng lẽ xách cái hộp đựng bản vẽ đi.
Tối đó tôi kể lại chuyện với Dư Hồng, cô nàng giận đến ném cả đũa xuống bàn:
"Cậu bị điên à, nó dám dùng đồ của cậu mà không bị chửi sấp mặt hả?!"
Tôi gắp cho cô ấy miếng sách bò, cười:
"Đừng giận, mấy món đó toàn đồ giả Lý Dược Tiến mua cho tớ đấy. Xài xong là mặt nở hoa luôn."
Dư Hồng vừa nghe xong thì hết giận ngay, cười ngặt nghẽo không ngừng.
Tôi thấy, cách trả thù ngọt ngào nhất chính là để họ tự chuốc lấy hậu quả.
Giờ không còn chăm con nữa, mẹ chồng tôi tiếc tiền thuê bảo mẫu, đành mỗi ngày phải đi xe buýt đưa đón cháu.
Còn em chồng, con người ích kỷ, chỉ thích bám lấy hội con nhà giàu. Nhưng người ta chỉ xem cô ta là "trà xanh không công".
Mẹ chồng ngày nào cũng than mệt, than khổ. Trước đây bà ta nói việc nhà không mệt, giờ thì mệt đến sắp gục.
Bà gọi điện cho Lý Dược Tiến chửi tôi xối xả, bảo ông ta xui xẻo mới cưới phải người như tôi.
Tối đó, Lý Dược Tiến gọi cho tôi, viện cớ là sinh nhật mẹ anh ta, bảo tôi về nhà.
Nhưng tôi biết rất rõ – mẹ chồng tôi xưa giờ chỉ tổ chức sinh nhật theo lịch dương. Lần này lại lấy âm lịch ra làm cớ...
Tôi có linh cảm đêm nay... sẽ có trò hay để xem.
6
Về đến nhà, tôi lịch sự mang theo một chiếc bánh kem.
Vì tan làm muộn nên tôi không kịp đặt trước, chỉ mua được cái bánh sáu tấc – cũng tạm đủ ăn.
Ai ngờ vừa bước vào nhà, em chồng đã giở giọng móc méo:
"Mua cái bánh bé xíu vậy ai ăn cho đủ? Đến con chị ăn một mình chắc cũng không đủ no nữa!"
Tôi tiến lại gần, dí sát mặt vào cô ta:
"Con nào? Tôi có đứa con nào đâu?"
Dương Dương ngơ ngác, cứ tưởng tôi bị mất trí, lặng lẽ kéo áo tôi gọi một tiếng:
"Mẹ ơi... Ba tối nào cũng về rất muộn, bài tập con làm bà nội không hiểu. Mẹ giúp con xem được không?"
Tôi ngồi xuống bàn ăn, lạnh nhạt cắm mặt vào điện thoại, giả vờ không nghe thấy.
"Bao giờ ăn cơm vậy? Tôi đói rồi."
Hóa ra chẳng làm gì, chỉ ngồi chờ ăn thôi mà lại sướng đến thế.
Lạ thật, hôm nay mẹ chồng không càm ràm tôi câu nào, lặng lẽ tiếp tục nấu ăn.
Trực giác phụ nữ mách bảo – tối nay chắc chắn có biến.
Em chồng hậm hực cầm ly đập mạnh xuống bàn:
"Dương Dương nói chuyện với chị mà chị giả điếc à? Làm mẹ kiểu gì vậy! Cả ngày chẳng đi làm, việc nhà không động tay, chỉ biết ra ngoài rong chơi hưởng thụ. Thật tội cho mẹ em, tuổi già rồi mà còn phải đưa đón cháu."
Lý Dược Tiến cuối cùng cũng mò về. Tay xách một cái bánh kem cỡ đại, nhìn là biết đặt làm riêng, không rẻ. Còn cầm thêm bó hoa và quà sinh nhật.
Từng ấy năm sống chung, lần đầu tiên thấy hắn đối xử với mẹ hắn tử tế đến vậy.
Mẹ chồng tôi chống gậy tập tễnh từ bếp bước ra, mang theo món ăn vừa nấu xong.
Tôi không buồn quan tâm họ đang diễn vở gì, liền thẳng thắn tuyên bố:
"Hôm nay cả nhà có mặt đầy đủ, tôi có chuyện muốn nói. Tôi muốn ly hôn với Lý Dược Tiến – đứa con cưng của bà, người anh hoàn hảo của cô, ông bố toàn năng của Dương Dương. Về tài sản..."
Chưa nói xong, mẹ chồng – người trước nay mong tôi ly dị từng ngày – lại quay sang khuyên nhủ:
"Tiểu Dao à, con lấy chồng về nhà chúng ta chịu nhiều khổ sở, mẹ biết. Nhưng Dương Dương còn nhỏ, con thật lòng bỏ con ở lại mà đi sống cho riêng mình à?"
Tôi đập bàn cái "rầm":
"Mấy người định giở trò gì đây? Bớt diễn đi. Ngày mai gặp nhau ở Cục Dân Chính!"
Tôi vừa đứng dậy, mẹ chồng lập tức ôm ngực, gục xuống đất.
Miệng thì rên rỉ đau đớn:
"Ối giời ơi, ối giời ôi..."
Em chồng phản ứng nhanh bất thường:
"Anh ơi, hình như mẹ lên cơn đau tim rồi!"
Nói xong không gọi 120 mà chỉ ôm mẹ gào khóc.
Lý Dược Tiến lập tức quỳ rạp xuống trước mặt tôi:
"Vợ ơi, đừng ly hôn có được không? Anh sai ở đâu em nói, anh sửa!"
Dương Dương sợ hãi, vừa khóc vừa đấm loạn vào người tôi:
"Mẹ là đồ xấu xa! Mẹ không phải mẹ con! Mẹ đi đi! Đây không phải nhà mẹ!"
Tôi... đi á?
Với cái thế cục này, đi là không kịp rồi – phải chạy mới thoát.
Tiếc là tôi quên mất: chạy được khỏi nhà sư, nhưng chạy không khỏi cái chùa này!
7
Sáng hôm sau vừa bước vào công ty, ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp đã dồn về phía tôi.
Cô em khóa dưới tốt bụng kéo vạt áo tôi thì thầm:
"Chị không xem điện thoại à? Chị lên hot search rồi đó!"
Một tiêu đề đang "nóng hổi" hiện ra trước mắt tôi:
"Rồi cũng đến lúc ta phải học cách chấp nhận sự thật: mẹ không yêu mình."
Liên kết dẫn đến một đoạn video – chính là đoạn trích từ camera hôm sinh nhật mẹ chồng.
Lúc đó tôi mới bừng tỉnh, chậm một nhịp – thì ra bị gài bẫy rồi.
Càng lúc càng nhiều người đồng cảm chia sẻ, lượng chuyển tiếp tăng vọt, đến mức có cả đám cư dân mạng thích gây chuyện bắt đầu lục tung danh tính tôi.
"Woa, cô này nhìn cũng xinh phết đấy chứ!"
"Hình như từng là hoa khôi M đại thì phải!"
"Gái xinh ơi, khi nào ly hôn thì để anh nuôi nha~"
"Thằng trên kia không có ba quan điểm à? Con đàn bà này bỏ bê con cái, đạo đức gì nữa!"
"Đúng đó, không yêu con thì sinh con làm gì? Quá đáng!"
"Gái đẹp đều là loại rắn rết hết!"
...
Cộng đồng mạng bắt đầu công kích cá nhân. Tôi mặc kệ, tiếp tục làm việc như thường.
Đến giờ nghỉ trưa, tôi đang định xuống căn tin ăn cơm thì thấy mấy đồng nghiệp đổ xô ra cửa sổ.
Tôi cũng bước đến xem, suýt nữa thì phun cả máu.
Một tấm băng rôn đỏ chói giăng ngang cổng công ty:
"Người đàn bà rắn rết Lý Nhiên, đạo đức bại hoại, đề nghị công ty lập tức sa thải!"
Trời ơi, tụi nó tìm tới tận đây rồi!
Còn có cái loa nhỏ, và đứng cạnh là mẹ chồng cùng em chồng tôi, vừa giơ băng rôn vừa hét rùm trời.
Tôi tức đến nỗi máu dồn thẳng lên não, đang định xông ra xử lý.
Thì chiếc Porsche của Dư Hồng lao tới.
Cô bước xuống, tháo kính râm, quét mắt nhìn hai mẹ con đang la hét phía trước.
Chưa cần nhiều lời, Dư Hồng từ chiếc áo khoác Chanel lấy ra một cái bật lửa... đúng loại hai nghìn đồng một cái.
Phực! – Tấm băng rôn cháy rụi chỉ trong chốc lát, khiến mẹ chồng và em chồng tôi hốt hoảng vứt vội xuống đất.
Mẹ chồng giơ tay chỉ vào mặt Dư Hồng, bắt đầu mắng chửi.
Nhưng chị đại nào dễ bị dọa, Dư Hồng cầm cái loa nhỏ ném xuống đất – vỡ tan tành.
Sau đó cô móc ra vài tờ tiền đỏ rực, vứt thẳng xuống chân họ:
"Cho đủ lễ, khỏi nói tui không tử tế."
Sếp chuẩn bị xuống, đồng nghiệp xung quanh bắt đầu vờ như không có chuyện gì, lặng lẽ tản đi ăn trưa.
Dư Hồng đi giày cao gót đời mới, sải bước vào phòng tôi, vung tay ném chìa khóa xe Porsche lên bàn:
"Xe này để chị đi. Giờ chị nổi tiếng rồi, giữ hình tượng cho cẩn thận! Khi nào tính chơi màn phản công đây?"
Tôi bị cô ấy chọc cười:
"Đen đỏ gì cũng là đỏ mà đúng không? Cứ để họ xào cho nóng thêm chút nữa, đến lúc đó cho hắn ta chết không kịp ngáp!"
Gia đình chồng cũ thậm chí còn tận dụng luôn độ hot, mở cả livestream, tự xưng là "người bị tổn thương".
Ngày nào cũng khóc lóc diễn cảnh bi thương, bóng gió chửi tôi là "người mẹ bỏ bê con cái".
Tôi không buồn quan tâm, tiếp tục chuẩn bị bài thi cho cuộc thi thiết kế Thanh Quả.
Phải nói sống một mình đúng là nhẹ nhàng, sau giờ làm còn có thể đi làm móng, tập yoga với chị em bạn dì.
Cuộc sống thoải mái hơn nhưng tôi vẫn quay lại tiệm nail cũ làm móng.
Vừa thấy tôi, cô bé nhân viên đã lao ra tiếp đón:
"Chị tới rồi à? Dạo này có chuyện vui gì không mà thấy chị trẻ ra hẳn luôn á!"
"Thế hả?" – tôi sờ mặt mình – đúng là tiền mà dùng cho bản thân thì chưa bao giờ là phí phạm!
Lúc đang làm móng, cô bé còn khen tay tôi dạo này trắng trẻo, mềm mại.
Chứ không phải ngày nào cũng rửa bát, nấu cơm cho cả đống người thì tay có trắng nổi không?
Trong lúc ngồi làm móng, tôi tán gẫu đôi chút về chuyện gần đây.
Không ngờ cô bé cũng biết vụ hot search, nói đến đó thì giận đến nỗi ngừng làm móng, nghiến răng nghiến lợi mắng:
"Em cmt cả đống ở dưới đó! Toàn mấy người mắt mù, còn bảo em là seeding! Chị nhìn đi, một người mẹ không yêu con thì có bỏ tiền mua giày hiệu cho nó không? Có chấp nhận mình tay sần móng gãy không làm nổi móng tay không?! Chị hi sinh như thế mà tụi nó dám nói chị ham chơi, bỏ bê gia đình?! Sao chị không phản bác đi?"
Giọng cô bé tức mà thương, kiểu giận vì tôi không đánh lại.
Tôi chỉ mỉm cười bảo:
"Chị có phản bác mà. Lúc chị bước vào, em chẳng khen chị trông trẻ trung xinh đẹp hơn sao? Đó chính là phản bác đấy. Còn mạng xã hội, vốn dĩ là con dao hai lưỡi thôi."
Nhưng tôi quên mất – trên mạng có những kẻ rảnh đến mức bệnh hoạn.
Về đến nhà, tôi phát hiện cửa bị đặt một con thỏ chết, còn tường bị xịt sơn đỏ lòm.
Tôi lập tức chụp ảnh làm bằng chứng, gọi công an.
Dựa vào camera của khu dân cư, cảnh sát nhanh chóng tóm được kẻ xịt sơn.
Tôi hoàn toàn không biết người đó là ai.
Chính lúc này, tôi mới nhận ra:
Đã đến lúc – phản công thực sự rồi.
8
Gia đình chồng cũ bắt đầu livestream bán hàng trên mạng. Trước khi để hắn thân bại danh liệt, tôi quyết định phải ly hôn cho xong.
Lý Dược Tiến ban đầu không chịu. Tôi thẳng tay quăng tập hồ sơ 100 trang bằng chứng ngoại tình vào mặt hắn.
"Nghe nói anh livestream kiếm được khối tiền rồi nhỉ? Giờ chia tài sản theo tỷ lệ ba-bảy. Không đồng ý thì tôi kiện ra tòa. Lúc đó thì xác định ra đi tay trắng nhé!"
Lý Dược Tiến mắng tôi đê tiện, âm thầm gài bẫy hắn. Tôi chẳng buồn cãi.
Vừa cầm được giấy chứng nhận và nhận đủ tiền, tôi lập tức rời đi.
Hôm đến làm thủ tục ly hôn, trời nắng đẹp, tôi có cảm giác như vừa được tái sinh.
Không ngờ Lý Dược Tiến lại dắt theo cả Dương Dương tới.
Vừa thấy tôi, thằng bé liền khóc lóc om sòm, ôm chặt lấy tôi, gào lên đòi ba mẹ đừng ly hôn.
Nó túm chặt lấy vạt áo tôi không buông, thu hút một đống người xung quanh hiếu kỳ đứng lại xem.
Không ngoài dự đoán, hôm đó ly hôn không thành. Tối đến, livestream của Lý Dược Tiến lại cháy view.
Muốn lấy con ra làm con tin với tôi?
Được thôi. Tối đó tôi cũng lập một tài khoản livestream, tên là "Nữ hoàng độc thân!"
Tôi đăng một đoạn video, ghi lại hành trình trưởng thành của bản thân.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là học sinh xuất sắc, đỗ vào M đại, từng là hoa khôi được cả trường công nhận.
Từ khi kết hôn, tôi biến thành một người hầu không tên không tuổi, tất cả những gì tôi làm cho gia đình đều bị phủ nhận.
Tôi không cam tâm. Tôi muốn giành lại bản thân mình!
Phần bình luận bùng nổ:
"Ý gì đây? Nữ chính ra mặt rồi kìa, chuẩn bị đảo chiều chăng!?"
"Tôi đã nói rồi, gái xinh nhìn là biết hiền lành tử tế!"
"Chuẩn bị drama lớn chưa từng thấy! Mua bắp ngồi hóng!"
...
Chưa được đâu. Tôi thuê một luật sư – luật sư hàng đầu – để xử lý toàn bộ vụ ly hôn.
Quả nhiên chuyên nghiệp có khác, ra tòa dồn ép đối phương đến câm lặng, cuối cùng buộc được Lý Dược Tiến ký đơn ra đi tay trắng.
Còn con?
Tôi để con cho hắn nuôi. Tôi không cần.
Tôi đợi đến khi livestream của chồng cũ đang lên đỉnh, liền gửi yêu cầu kết nối. Kết quả bị từ chối ngay lập tức.
Biết ngay mà, họ không dám nhận.
Vậy thì tôi tự livestream.
Tôi công khai toàn bộ 100 trang bằng chứng ngoại tình.
Sau đó, nhiều người bắt đầu xin vào livestream. Tôi nhấn chọn một cái tên quen thuộc.
"Xin chào, tôi là giáo viên chủ nhiệm của Dương Dương, tôi họ Trương. Tôi có thể đảm bảo với tư cách là nhà giáo rằng những gì tôi sắp nói đều là sự thật.
Mẹ của Dương Dương luôn rất quan tâm đến việc học của cháu. Cô ấy gần như ngày nào cũng đưa đón cháu, dù nắng hay mưa. Thành tích của cháu từng rất tốt.
Nhưng từ khi ba cháu chăm sóc, kết quả học hành tụt dốc thảm hại. Những buổi điểm danh, kiểm tra bài, ông bố, bà nội và cô của cháu đều lờ đi như không thấy..."
Nghe đến đây, tôi bật khóc.
Dương Dương giờ sống xa hoa, giống hệt một công tử nhỏ được nuông chiều.
Tiếp theo lại có một yêu cầu kết nối nữa.
"Tôi là phó giám đốc công ty mà cô ấy đang làm. Thành thật mà nói, lúc đầu tôi khá xem thường cô ấy. Học vấn như cô ấy hoàn toàn không xứng làm sếp của tôi.
Nhưng tối nay khi danh sách giải Thanh Quả được công bố – giải Vàng là cô ấy.
Chừng ấy thành tích đủ chứng minh năng lực của cô. Tôi xin lỗi vì những gì đã nói ở buổi tiệc lần trước.
Cô không phải bình hoa. Cô là sứ Thanh."
Tôi tắt livestream. Rồi xóa luôn tài khoản.
Lặng lẽ nhìn vào bảng vàng danh sách giải thưởng:
Giải Vàng – Lý Nhiên.
Tôi bật khóc – khóc như chưa từng được khóc.
Sau đó mở điện thoại ra, nhận được hàng loạt tin nhắn chúc mừng.
Dư Hồng chẳng nói gì, chỉ im lặng chuyển cho tôi bao lì xì 8888 đồng.
Lý Dược Tiến vẫn cố chấp, livestream mắng tôi không ngừng.
Tiếc rằng dân mạng không còn tin hắn nữa, đơn hàng refund ào ạt.
Hắn vi phạm hợp đồng, bị công ty phạt nặng. Đã ra đi tay trắng nay còn ôm thêm một đống nợ.
Không còn thu nhập, gia đình hắn buộc phải cuốn gói về quê.
9
Sau khi giành được giải Thanh Quả, rất nhiều công ty ngỏ lời mời tôi về làm. Nhưng tôi vẫn kiên quyết ở lại công ty của Dư Hồng.
Một ngày nọ, một trợ lý đắc lực của tôi rụt rè đến gặp, nói rằng cô ấy đã mang thai.
Nhìn vẻ mặt hoang mang lo lắng của cô ấy, tôi chuyển cho cô một phong bao lì xì.
Cô tưởng tôi định sa thải, liền òa khóc.
"Về nhà an thai cho tốt. Vị trí này vẫn sẽ để dành cho em. Một năm sau, nếu em muốn quay lại, cứ nói với chị."
Thời gian trôi nhanh thật. Chớp mắt đã một năm.
Nhưng cô ấy không quay lại nữa.
Cô nói: "Chỉ cần nhìn thấy con một cái, em đã không nỡ rời xa rồi."
Tôi hiểu. Trên đời này có biết bao người phụ nữ tài giỏi bị giữ chân trong bốn bức tường, không phải họ không biết sự cô đơn và cay đắng của việc làm nội trợ toàn thời gian.
Nhưng con cái luôn là điểm yếu mềm trong lòng người mẹ.
Vừa là gót chân A-sin, cũng là giáp trụ cả đời của họ.
Bi thương là ở chỗ – từ chính cơ thể của người phụ nữ lại sinh ra mũi dao đâm ngược vào họ.
Tôi không trách cô ấy.
Chỉ nhắn lại một câu:
"Chúng ta trước hết là chính mình, rồi mới là mẹ."
Trời cũng đã khuya. Ngày xưa giờ này, tôi vẫn đang ngồi kèm con học bài.
Nhiều năm kết hôn, tôi đã đánh mất bản thân từ lúc nào không hay.
Giờ đây, từng chút một, tôi tìm lại chính mình. Từng bước, từng bước, tôi đang hoàn thành giấc mơ đã từng bị bỏ lỡ.
Ý nghĩa của cuộc sống là gì?
Khi bị gia đình phản bội và ruồng rẫy, tôi từng tuyệt vọng. Nhưng vượt qua được sự tuyệt vọng đó, tôi không cam tâm dừng lại.
Bước ra khỏi vũng lầy, một phần vì cuộc sống ép buộc.
Nhưng cũng bởi chính vì là mẹ, tôi mới có đủ can đảm để đối mặt với tất cả những điều ấy.
Sinh con là một lần đi qua Quỷ Môn Quan.
Đến cái chết còn không sợ, thì tôi còn sợ gì nữa?
Phần đời còn lại –
phải thật lòng yêu lấy bản thân mình.
(Hết)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com