Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

18. Vùng đen

Bước đi trong mớ hỗn độn và rối ren, Gun Atthaphan chẳng để tâm mình đã đến nơi nào. Chỉ khi chân mỏi lã lời, cậu mới dừng bước chọn một chỗ để ngồi xuống.

Đầu luôn cúi, rơi cho mình vài giọt nước mắt cuối cùng, đó là cậu tự dặn lòng mình như vậy. Thế mà khi nghĩ đến chuyện tiếp theo sẽ đối mặt với Off Jumpol như thế nào ở chốn hoang đảo này Gun lại lần nữa rơi lệ.

Liên tục lau nước mắt, rồi chóp chóp đôi mắt đỏ hoe của mình. Cậu từ từ trấn an bản thân phải bình tĩnh. Và khi ý thức trở lại, Gun giật mình bàng hoàng nhận ra mình đang ở một nơi xa lạ chưa từng đến.

Quan sát xung quanh, mọi thứ đều tối om, còn có phát ra những tiếng động lạ, tiếng gió đung đưa trên tán lá. Nuốt ngụm nước bọt, dẹp mớ hỗn độn kia sang một bên, cậu hiện đang cảm thấy sợ!

Trước đây không phải là chưa từng thế này, nhưng điều kì lạ là nơi này âm u khiến cậu sợ hơn rất nhiều lần.

Cố gắng nhờ ánh sáng của mặt trăng cậu đi xung quanh tìm dụng cụ để làm một cây đuốc. Chỉ ít phút sau, đuốc đã có cậu tiếp tục quan sát tìm đường về hang. Nhưng kí ức của cậu về nơi này hoàn toàn là con số không!

Gun càng thấy bất an, cậu nhớ anh từng căn dặn cậu như thế nào về nơi này. Giờ đây thì cậu toang rồi! Gun Atthaphan chỉ còn cách ngồi ở vị trí cũ, có khi anh còn lương tâm sẽ tìm cậu về. Cậu không thể đánh liều mà đi tiếp.

Chỉ là ông trời có vẻ không cho mọi chuyện diễn ra đúng ý cậu. Chẳng ngồi được bao lâu, cậu rùng mình mấy cái, cảm giác như có cặp mắt nào đó rình rập mình từ xa.

Đảo này, rừng này rất rộng lớn, nguy cơ sẽ có động vật ăn thịt rất cao.

Nhẹ đứng dậy, trực giác mách bảo điều gì đó, cậu ngước mặt lên cao nhìn. Không khỏi hoảng hồn khi thấy có một con rắn to bằng bắp tay người lớn đang trườn mình trên cành cây to, còn thè ra chiếc lưỡi dài. Mà cái cây lại ngay sau lưng cậu.

Không thể ở lại, cậu đành rời đi nơi khác. Lấy ra con dao nhỏ luôn mang theo bên mình, gọt nhọn lấy một đầu của cành cây dùng để làm giáo. Con dao nhỏ này thật ra là của Off Jumpol, anh từ lâu đã đủ tin tưởng để đưa nó cho cậu phòng khi gặp bất trắc.

Cậu bước đi theo trực giác đang mách bảo, vừa rồi nó đã mách bảo đúng, chỉ mong rằng tiếp theo vẫn sẽ như vậy. Chẳng biết đã trôi qua bao lâu. Trời càng trở lạnh, cậu liên tục hắt xì. Tiêu cự đôi lúc trở nên mơ hồ. Đến lúc nào không đến, cơn đau đầu lại đến khi cậu đang căng thẳng trong người.

Để bản thân ngồi nghỉ ngơi một chút, tay xoa thái dương, hàng chân mày cậu liên tục cau lại.

Cậu bây giờ chỉ muốn về hang đánh một giấc đẹp hay hưởng thụ hương thơm của vỏ thị để giúp thư giãn.

Cứ như cầu được ước thấy.

Ngay lúc này, bỗng dưng Gun ngửi được thoang thoảng mùi hương nào đó quanh đây. Mùi của nó khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn, hàng lông mày cũng giãn ra phần nào.

Như bị thu hút lấy, cậu chậm rãi tiến về phía trước, tìm nơi mùi hương lan toả.

Gun Atthaphan lần nữa ngạc nhiên với khung cảnh trước mắt mình. Như bước vào một vườn hoa tuyệt đẹp, cậu thấy dưới mặt đất có kha khá nhiều dây leo to, mọc trên nó là những bông hoa nhỏ xinh. Một màu vàng tươi, chúng như đang toả sáng, bởi sắc màu tươi sáng của nó có thể nhìn thấy rất rõ ràng trong màn đêm tịnh mịch như thế này. Những cánh hoa mềm mại, khiến người ta khi sờ vào đều cẩn trọng sợ làm tổn thương bông hoa nhỏ.

Đặc biệt, chúng toả ra một mùi hương rất lạ, cực thơm, cực dễ chịu. Gun Atthaphan cũng không biết tên của chúng là gì, nhìn thì không có gì đặc biệt hơn những loài hoa khác, nhưng lại chưa từng thấy bao giờ.

Gun thấy mùi hương mà chúng lan toả vẫn còn chưa đủ. Đôi chân bất giác mà đi tiếp, tiến thẳng về phía trước tìm kiếm điểm xuất phát chủ yếu.

Đuốc của cậu lúc này đã bị cháy hết, do bấc đuốc làm bằng vỏ cây bạch dương nên nhờ vào đó cho Gun biết rằng thời gian đã trôi qua 15 phút. Chỉ mới 15 phút nhưng ngỡ đâu là chặng đường dài.

Gun Atthaphan không chút bận tâm đến đuốc, nhờ vào trăng và những bông hoa toả sáng kì lạ dưới mặt đất mà đi tiếp.

Trên từng bước chân cậu cảm thấy rất sảng khoái, như đang dẫm lên những đám mây bồng bềnh, đầu óc cậu lúc này vô cùng thư giãn. Đến nổi mất đi cảnh giác hoàn toàn.

Miệng cậu nở nụ cười, nhưng ngược lại đôi mắt chẳng ánh lên một chút vui vẻ nào.

Nó trống rỗng, phủ một lớp sương mù.

Cậu bỗng nhìn thấy, nhìn thấy bóng lưng quen thuộc của một người.

Người đó đứng đó, có vẻ là đợi cậu.

~~~

Off Jumpol của vài giờ trước đó, không bận tâm đến điều gì lập tức bước vào nơi cậu đi lạc.

Nơi gọi là Vùng Đen.

Đến TaoTao dù chưa đi qua cũng biết nó đáng sợ đến thế nào, chỉ dám ở ngoài chờ đợi anh và Gun Atthaphan bình an trở về.

Anh đi vào trong, không cần đuốc, chỉ nhờ trăng soi đường. Cũng thật phi thường, mắt anh giống như sáng tựa như sao, tự mình có thể đi đi lại lại.

Off muốn cất tiếng thật to gọi cậu nhưng lại không thể, vì từng tìm kho báu nên cái nơi quỷ quái này tất nhiên anh đã đi qua. Hiểu rõ nó như thế nào. Sợ rằng khi lớn giọng sẽ làm kinh động đến động vật nơi đây.

Nếu nói chúng chỉ là động vật ăn thịt, hay động vật hung hãn bình thường thì thật sai lầm! Chúng quái đãn hơn thế nhiều!!

- Gun Atthaphan!

- Mày ở đâu, đừng có giận tao rồi trốn đi mất.

- Nghe thấy thì mau ra, nhanh rời khỏi chỗ này.

Off không thể không gọi cậu, điều chỉnh cho tông giọng không quá lớn, vừa đủ nghe nếu cậu gần đây.

Cứ thế anh đã đi tìm cậu rất lâu, lòng dâng lên rất nhiều lo lắng.

Anh không ngừng bước đi, không ai có thể ngăn cản việc này trừ khi tìm được cậu và ngoại trừ một thứ.

Xui xẻo cho anh lại gặp phải thứ đó. Nó đứng ngay trước mắt anh.

Một con lợn rừng!

Off Jumpol săn đã biết bao con lợn rừng, không ngán một con nào. Nhưng vấn đề là Vùng Đen anh đang đặt chân, nó hoàn toàn khác với ngoài kia.

Trước mắt anh, một con lợn rừng to bằng con trâu! Một kích thước khổng lồ so với lợn rừng bình thường. Bốn chi thì lực lưỡng, đôi mắt đỏ âu có thể nhìn được trong bóng tối. Nanh của nó to cỡ sừng trâu, có độ sát thương cao, sợ rằng nếu bị tấn công sẽ không sống sót nổi.

Nếu nói Off Jumpol sợ nó thì không hề! Anh có thể tấn công nhưng hiện lại không được, vì chính anh đã xâm nhập vào lãnh thổ của nó! Đã bước chân vào Vùng Đen thì có nghĩa là xâm nhập vào lãnh thổ của tất cả loài nơi đây.

Ở đâu cũng có quy tắc của nó.

Chẳng ai muốn nhà của mình bị người khác xâm nhập vào, cho nên con lợn rừng kia hiện đang dần nổi điên lên khi nhìn thấy Off Jumpol.

Trong 36 kế, lúc nào chạy cũng là thượng sách!

Anh chỉ có thể liều mình mà chạy, bảo vệ an toàn cho bản thân trước. Con lợn rừng hung hãn kia nhìn thì to tướng mà chạy lại rất nhanh.

Đường đi không mấy bằng phẳng, cây cối um tùm lại nhiều thật có phần khó khăn.

Anh càng tăng tốc nó cũng càng lao nhanh đến. Không bao lâu đã dí sát Off Jumpol!!

Tình hình hiện tại không hề ổn, anh cảm nhận được nanh của nó chẳng cách cái lưng anh là bao nhiêu.

Vừa chạy vừa nhìn về phía trước, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Anh dùng thêm nhiều sức, ngay tức khắc khi gần đến cành cây to đã xác định ở trước, nhanh như chóp anh lấy đà nhảy lên, tay giữ chặt lấy cành cây để đánh đu. Vừa ngay lúc anh nhảy lên cao, con lợn rừng to tướng kia đã không kịp phản ứng mà chạy lướt ngang qua. Theo quán tính và dùng sức Off đã lộn hẳn một vòng tròn!

Thành công thoát khỏi nanh nhọn trong gang tấc!

Chân liền đáp đất, Off Jumpol không khỏi thở hắt ra, tay lau đi mồ hôi trên trán. Nhưng không để anh nghỉ ngơi một giây nào, con lợn rừng kia liền chuyển hướng quay đầu. Nhắm thẳng đến anh mà tiếp tục đuổi.

- Mẹ kiếp!

Buông lời chửi thề, anh vội nhanh chân chạy đi.

Lần rượt đuổi này, anh đã đến đúng nơi, tìm thấy đúng người.

Dưới khung cảnh tối đen tĩnh mịch, từ xa anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của một người ở đằng trước anh. Off không nhìn nhầm, quả thật đó là Gun Atthaphan!

Mà điều tồi tệ ở đây chính là nơi cậu đang bước đi khiến anh không khỏi hoảng hốt. Anh bây giờ không quan tâm sẽ kinh động đến gì, chỉ biết cậu đang gặp nguy hiểm mà không hay biết.

Anh cất giọng thật to gọi cậu.

- Gun Atthaphan!

- Gun Atthaphan!

- Gun Atthaphan mau đứng lại!

Khoảng cách giữa Off Jumpol và cậu càng lúc càng thu hẹp.

Nhưng con lợn rừng điên kia cũng không ngừng đuổi theo sau anh.

Kể cả cậu, khoảng cách Gun Atthaphan đang tiến đến vực sâu không còn xa!

Nếu anh đến kéo cậu dừng lại thì con lợn rừng kia sẽ tấn công cả hai.

Nếu anh rẽ sang hướng khác thì cậu sẽ rơi xuống vực mà tan xương nát thịt.





































Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com