Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

29. Biết rõ

Ngay khi tiếng còi âm thanh của tàu vang lên. Off Jumpol căn dặn khỉ nhỏ ở lại chốc lát để đánh lừa bọn người kia. Sau đó liền lấy tấm bản đồ từ túi quần ra nhìn lại một lượt để ghi nhớ, xong liền ném đại dưới mặt sàn tạo thành vụ đánh rơi.

Nắm lấy bàn tay Gun Atthaphan, dắt người đi ra khỏi chỗ này. Đi theo đường chéo đến bìa rừng, anh nghe thấy tiếng động, biết ngay là bọn người kia đã gần chạy đến. Lập tức kéo Gun Atthaphan ngồi xuống cùng mình nắp sau bụi cây.

Để cậu đối mặt với anh, còn anh thì hướng tầm nhìn ra phía tàu đánh cá quan sát hai con người kia.

Anh đã lo lắng bọn họ sẽ nhìn thấy dấu chân của anh và cậu trên bãi cát. Thật may khi họ đã đổ dồn sự chú ý toàn bộ của mình lên tàu đánh cá. Lại thêm có khỉ TaoTao thông minh chạy loạn trên cát phá đi dấu chân người thay bằng dấu chân của nó.

Gun Atthaphan sau khi bị kéo ngã xuống đất còn chưa kịp định hình, chỉ vừa mới ngước mặt lên đã vô tình chạm phải gương mặt phóng to gần như hết cỡ của người kia. Trong bất giác, cậu thoáng ngại ngùng, vì ít khi đối mặt với anh một cách gần đến thế này.

- Em...em có thể nhìn không?

Như cậu bé nhỏ ngoan ngoãn, cậu hỏi anh về việc mình có thể nhìn thấy chuyện mà anh đang bận tâm hay không.

Off Jumpol có hơi chần chừ vài giây, sau đó cúi thấp mặt xuống nhìn cậu, rồi mới đáp.

- Được, nhớ giữ im lặng.

Giọng nói trầm khàn khi anh đè giọng nhỏ lại, như lời thủ thỉ bên tai. Không khỏi khiến tim cậu đập nhanh hơn. Nhưng để tránh việc này cứ tiếp diễn cậu liền xoay mặt về phía biển.

Từng nghe cô gái đáng thương kia nói còn có người khác. Giờ đây cậu mới có thể nhìn thấy tận mắt.

Lần này không còn thoáng vui mừng như những đợt trước. Vì cậu bây giờ đã nhớ ra sợ hãi từ cô gái khi nhắc đến hai từ "bọn chúng". Và vì nếu không có chuyện xấu đang xảy ra, thì Off Jumpol sao lại có thể bỏ lỡ cơ hội rời khỏi đảo khi có người dân đến như vậy? 

Xoay mặt vào trong, cậu muốn mở lời nói chuyện, lại lần nữa chạm phải gương mặt muốn chiếm hết cả tầm nhìn. Lần này còn hơn thế, vì ánh mắt của hai va vào nhau cùng một lúc. Cậu muốn nói, anh cũng cùng lúc muốn nói gì đó. Thế nhưng cả hai rốt cuộc không ai nói được câu nào. 

Cũng phải, thời gian qua giận dỗi đủ điều, số lượng từ ngữ lọt qua tai đối phương không có là bao nhiêu. Cả hai chừa cho nhau khoảng cự li xa cách. Bây giờ cứ vậy mà đối mặt rất gần, rất gần, chỉ trong ít phút đã phá vỡ đi giới hạn mà họ tự đặt ra trong bao ngày qua.

Gun Atthaphan lúc này ngoài nghe thấy tiếng trống ngực của bản thân ra thì không còn để ý đến điều gì khác. Chỉ là chuyện hệ trọng trước mắt không phải là trao ánh nhìn yêu thương. Lý trí trong Off liền kéo anh dậy, còn anh thì đưa cậu chạy về hang.

Mà anh cũng nào có ngờ, tên kia đã vô tình nhìn thấy bóng lưng của người bé nhỏ.

~~~

- Ảo giác à?!

New Thitipoom nhếch mép hỏi Non khi hắn ta nói nhìn thấy có người lạ.

- Thôi, không có gì.

Nonsie phẩy phẩy tay, chuyện này bản thân hắn cũng không mấy chắc chắn. Nhưng trong hắn đã tự động sinh ra sự cảnh giác đối với xung quanh.

Quay về từ tàu với tấm bản đồ trên tay, New không tránh khỏi việc bị gã thủ lĩnh chửi cho một trận ra hồn. Nhưng New không thể làm gì khác, chỉ có thể ngậm ngùi nuốt cơn uất ức vào trong, tạm thời không tìm được lí do nào hợp lí để giải thích.

- Anh nghĩ có điều gì đó lạ lạ.

New Thitipoom nói nhỏ với em gái mình khi mọi người đều đang bận việc riêng.

- Ý anh là nói về việc tấm bản đồ?

New nhẹ gật đầu.

- Em ban đầu cũng nghĩ vậy, tính anh vốn không phải là người cẩu thả. Nhưng mà nguyên nhân bản đồ bị rơi chỉ có hai trường hợp đã nói ra là hợp lí mà thôi.

Phải, người trong nhóm thì không có lý do nào để lấy. Nên mọi người đều hướng đến ý nghĩ một cách bình thường rằng: New đã làm rơi. Và cũng bởi lẽ đó đã thúc đẩy Off Jumpol hành động.

Mở to đôi mắt, Jane bỗng nhớ đến một điều, lập tức nói với anh trai mình.

- Hay là...có khi tin đồn về linh hồn canh giữ kho báu là có thật không P'New?

Thitipoom giật mình nhìn em gái, ánh mắt đầy phức tạp. Nghe thì có vẻ hợp lí, chỉ là:

- Nhưng chỉ toàn là lời nói miệng từ những người khi thoát khỏi đảo của trước đây truyền lại cho đến sau này. Mà số người may mắn đó lại ít ỏi, thành ra tài liệu về linh hồn ấy cũng ít ỏi theo. Thực hư ra sau, người đời có thổi phồng sự thật lên hay không. Còn chưa rõ.

Trong hiện tại không chỉ Non mà New Thitipoom cũng đã gia tăng sự cảnh giác.

Cầm lấy tấm bản đồ hòn đảo trên tay, Nonsie nhìn gã thủ lĩnh Gumpa bên cạnh và nhìn một lượt những người khác phía sau. Hắn khẽ cười.

- Được rồi, đây mới chính là sự bắt đầu của cuộc hành trình!

~~~

Chuyện đã đến nước này, Off Jumpol bắt đầu kể ra sự tình.

- Tao đã biết từ mấy ngày trước. Cái ngày mà mày quay về đây. Bọn chúng đã đặt chân lên đảo rồi.

Lần này bình tĩnh, Gun Atthaphan hỏi bằng tông giọng nhẹ nhàng cùng với hành động của sự lắng nghe.

- Nên anh mới không cho em ra ngoài gặp mặt họ?

Không chần chừ, anh trả lời ngay.

- Phải. Bọn chúng tổng có sáu người, bốn nam và hai nữ.

- Mày còn nhớ tao từng nói về việc có kho báu không? Phải chính là nó, là mục đích để bọn người đó đến đây.

- Tao cũng từng nói, không phải chỗ nào cũng đẹp đẽ như mày thấy. Cũng từng giải thích về việc cánh cửa sương mù. Và về việc nhiều người bỏ mạng tại đây.

Giọng nói nghiêm túc hơn, anh nhìn cậu với con mắt sắc lẹm của mình. 

- Mày nghĩ xem, để đến được đây, để có được thứ gọi là kho báu. Dẫu cho chúng biết mình có thể sẽ bỏ mạng lại nhưng vẫn cứ bất chấp, thì đến tính mạng của người khác, chúng sẽ để tâm sao?

Anh dừng lại một chút. Từ khi quen nhau cho đến tận bây giờ, dường như đây là lần đầu tiên anh thật sự nghiêm túc, không giấu diếm, nói đúng vào trọng tâm của vấn đề hiện tại. Nhưng cũng vì vậy mà có chút căng thẳng, sợ cậu không tin mình khiến ngữ điệu của anh trở nên dồn dập. 

- Tao biết rõ, biết rất rõ về chúng Gun Atthaphan à!!

Hay là anh đang nói, anh hiểu rõ con người trước kia của mình?

Rất nhanh lấy lại bình tĩnh, anh trầm ổn mà tiếp tục.

- Nhân chứng rõ ràng nhất, chính là cô gái xấu số mày từng gặp. Cô ấy bị trở thành vật hiến tế.

Đôi mắt khẽ dao động, cậu ngay lúc này bỗng mất đi sự can đảm, không dám nhìn vào mắt anh. Cúi đầu tự trách, cậu hối hận vì lần đó quá nóng giận mà trách móc. Trong khi anh từ đầu đến cuối chỉ muốn bảo vệ cậu an toàn. Chỉ là Gun còn chưa kịp nói lời xin lỗi đã bị anh ngăn cản, Off Jumpol quá hiểu cậu đang nghĩ gì. 

Gun Atthaphan tay vuốt ve khỉ nhỏ, mắt thì hướng về anh. 

- Vậy anh tính sẽ làm gì? Em có thể giúp không?

Cậu đã rất vui khi anh lựa chọn chia sẻ với cậu, lại càng sẽ vui hơn nữa nếu cậu giúp được gì đó. 

- Cứ để chúng đi đến nơi chúng muốn đến. Chắc chắn với mày rằng sẽ có một số tiếp tục và một số sẽ từ bỏ mà quay đầu. Tao nghĩ rằng khi ấy cứ cùng chúng lên tàu và đi thôi, đừng lo nếu chúng không đồng ý vì tao sẽ lấy lại tấm bản đồ lần nữa. Chúng buộc phải chấp thuận theo.

- Đơn giản vậy thôi ạ?

Off Jumpol nhướn mày khó hiểu trước câu hỏi của Gun Atthaphan. 

- Mày muốn phức tạp hơn à?

- Không, không phải. Chỉ là em thấy bất ngờ và vẫn chưa tin được ngày này rồi sẽ đến

Mong mỏi từng ngày dài đằng đẵng, bây giờ cứ vậy mà bất ngờ xảy đến. Cậu tạm thời chưa thể tiếp thu. Bộ dạng vừa vui mừng lại có chút ngơ ngác. Khiến cho ai kia khi nhìn thấy không tự chủ được mà cong khóe môi. 

Anh bây giờ không thể bảo vệ cậu mãi trong một vỏ bọc mây mù, đã từng muốn giúp cậu che mờ đi hết tất thảy những gì tồi tệ nhất, nhưng có lẽ bây giờ đến lúc phải thay đổi. Gun Atthaphan nói đúng, cậu không phải là một kẻ ngốc hay một con rối răm rắp phải nghe theo anh. Cậu ít nhất cũng cần phải biết một phần sự thật về nơi này, để cùng anh tìm cách rời khỏi. 

Chỉ có điều, là rời khỏi Off Jumpol. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com