15. không kịp trở tay
"Tiếc nuối lớn nhất thế gian này không phải mất đi, mà là khi có được không biết quý trọng, khi chia ly đột ngột chẳng kịp trở tay."
Từ lúc nghe tin em có thai, Tuấn Duy như móc hết cả tim gan mà chăm sóc em. Pháp Kiều ở như bà hoàng không phải làm gì cả. Những góc nhọn trong căn nhà như cạnh bàn, cạnh tủ,... đều được bọc xốp mềm để tránh em va vào. Những tấm thảm chống trơn được anh bọc khắp cầu thang và sàn nhà. Nhà cũng được sắm một bảo mẫu. Kì lạ là anh lại trả lương cho bà ấy tận 2 năm. Em chỉ biết lắc đầu người giàu kì lạ thật đấy.
Một idol việc đột nhiên biến mất trong mấy tháng cũng dễ khiến người ta chú ý mà bàn luận. Nhưng việc đó đã có Bảo Khang xử lí anh cũng chẳng phải lo. Chỉ là dường như Tuấn Duy triệt để quên đi đám cưới gì đó với Khả Anh. Anh còn biết bao việc phải xử lí.
Được yêu chiều quá cũng làm em phút chốc quên đi Minh Hiếu là ai, tận hưởng cảm giác được thành báu vật trong tay Tuấn Duy. Thật ra cảm giác này cũng không tồi, gia đình ba người này cũng khá ấm áp. Chỉ là bỗng nhiên mấy hôm gần đây anh đột nhiên trở nên bận rộn. Vài ba bữa lại thấy Bảo Khang và phó giám đốc Đình Dương sang bàn luận gì đó. Bọn họ đều là người có tiếng trong giới việc thần thần bí bí như thế này cũng khiến em có chút tò mò.
Hôm nay lại một ngày anh về khá trễ, em ngồi ở sofa ngóng Tuấn Duy về. Từ bao giờ trong nhà đã quen có hai người thiếu đi người kia cũng khiến em có chút chờ đợi. Mang thai 2 tháng cơn nghén của em có chút hơi hành hạ em. Cảm giác thèm chua luôn khiến em vật vã.
Tiếng bấm mật khẩu mở cửa nhà vang lên. Tuấn Duy đã về. Nhìn thấy bóng dáng vững chãi của anh cũng khiến em thoải mái nhoẻn miệng cười.
- Sao hôm nay anh về trễ thế?
- Hôm nay công ty có chút việc. Hôm nay Sea ở nhà với mẹ có ngoan không đấy.
Dạo này việc đầu tiên anh làm khi về nhà luôn là hôn lên môi em rồi cúi xuống phần bụng còn chưa nhô cao của em mà trò chuyện.
- Hôm nay Sea hành em. Cứ thèm chua mãi thôi.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve phần bụng của em. Anh biết đứa nhỏ này tới vì sự tính toán nhưng nó là kết tinh của anh và người anh yêu nhất. Anh sẽ làm mọi thứ để bảo toàn cho hai mẹ con dù cho phải chết.
- Anh ăn cơm tối chưa?
- Nãy anh ăn với Khang rồi. Em thèm xoài không? Anh đi mua cho em?
- Nhưng trời đang sắp mưa rồi đó.
- Không sao anh đi xe hơi mà.
Nhìn bầu trời bắt đầu xuất hiện những tia sét khiến em khá lo. Nhưng mà Tuấn Duy vẫn nhất định vơ lấy áo khoác mà chuẩn bị rời đi. Trong lúc đang mang giày chuông điện thoại anh vang lên.
- Ba biết anh chẳng thiết tha gì với đám cưới. Nhưng mọi thứ ba đã chuẩn bị ngày mai anh chỉ cần tới. Nếu không anh cứ chuẩn bị tinh thần để xử lí chuyện đi.
- Tuỳ ông.
Lại là ông ấy. Nghe những lời lảm nhảm kể kể của ông ta khiến anh cảm thấy mệt mỏi. Ông ta tự ý chuẩn bị đám cưới cho anh từ tự đi mà làm chú rể. Anh cúp điện thoại mang xong giày rồi quay người lại cười thật tươi nói với em.
- Anh đi nhé. Hai mẹ con ở nhà ngoan đừng khóc. Cần gì cứ kêu chị bảo mẫu hoặc Bảo Khang và Đình Dương nhé. Anh sẽ về sớm, yêu hai mẹ con.
- Đi cẩn thận đấy.
Tuấn Duy vui vẻ thả tim cho em rồi rời đi. Em cũng vẫy tay tạm biệt anh. Từ nhỏ em đã mất ba, em chỉ có mẹ làm chỗ dựa duy nhất. Cảm giác thiếu vắng một người đàn ông trong gia đình khiến em luôn khao khát có được tình yêu. Một ngày em gặp được Minh Hiếu biểu diễn ở lễ hội gần nhà em. Ngoại hình đẹp trai cùng cách anh cháy hết mình trên sân khấu khiến em cảm giác trái tim mình đồng điệu với cậu ấy. Vì vậy em luôn ước mơ sau này sẽ được nổi tiếng rồi diễn cùng Hiếu.
Cho đến khi em gặp được Tuấn Duy. Anh đem đến cho em loại cảm giác khác biệt. Cảm giác muốn dựa vào anh, muốn được anh quan tâm chú ý đến. Đôi lúc em cũng cảm thấy mình tham lam khi luôn miệng nói yêu anh Hiếu nhưng lại luôn muốn Tuấn Duy mãi xem mình là bảo vật trong tay mà yêu chiều như vậy.
Nhưng sao bây giờ trong lòng em thật sự tràn ngập cảm giác bất an. Sao lại lo lắng cho anh như vậy chứ. Lắc đầu xua tan đi suy nghĩ vẩn vơ. Chắc là mang thai nên em hơi đa nghi thôi.
Đã 2 tiếng trôi qua, siêu thị gần nhà bọn họ đâu quá xa chỉ mất 5 phút chạy xe thôi mà. Ngoài trời mưa mỗi lúc mỗi to, tiếng sấm chớp rền vang như muốn xé toạt thứ gì đó. Tuấn Duy ở đâu rồi có ổn không chứ.
Điện thoại em vang lên. Em nhanh chóng cầm điện thoại nhưng tên người gọi không phải là Tuấn Duy mà là Bảo Khang. Sao cậu ta lại gọi cho em giờ này chứ.
- Kiều! Em ổn không?
- Dạ ổn sao vậy anh?
- Em hứa bình tĩnh khi anh nói nhé.
- Dạ.
Tim em bắt đầu đập liên hồi, tay em đột nhiên trở nên lạnh toát mà run lên. Chiếc điện thoại trong tay em cũng đột nhiên tuột xuống mà rơi xuống sàn. Đầu dây bên kia Bảo Khang chỉ biết Alo gọi em trong vô vọng. Chỉ nhớ rằng câu cuối cùng em nghe được từ Khang.
- Anh Duy...anh ấy bị tai nạn giao thông. Chiếc xe tải do trời mưa trượt bánh mất lái mà đâm thẳng vào xe anh ấy. Tuấn Duy...Tuấn Duy mất rồi.
————————————————————-
Thui thì mấy chương sau cả nhà chuẩn bị tâm lí đừng khóc nhé 😞 để tui cho ảnh lên đường cái đã.
Ê mà khúc này cái toy biến mất chắc tức lắm hén 🤡
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com