Chương 28
"Hai đứa đi chưa? Bộ phim Wooje muốn xem, một tiếng nữa mới có suất chiếu. Bọn anh mua vé rồi, đang ngồi ở quán cà phê."
Sanghyeok và Wangho đến khổ với con vịt Wooje, thêm cả con hổ lười Hyeonjoon. Wangho ngồi đợi chán chê ở quán cà phê, buồn tẻ khuấy lên ly cà phê một cách sáo rỗng. Dù Sanghyeok và Wangho đã làm hòa nhưng Wangho có vẻ vẫn còn thấy có lỗi với Sanghyeok từ hôm đó nên nét mặt khi này lại trông rất khó coi.
"Vẫn còn giận anh hả?" Sanghyeok đưa mắt nhìn đầy nghi hoặc.
Wangho nhìn Sanghyeok đang mở to mắt chờ đợi câu trả lời của mình rồi im lặng cúi mặt nhìn mãi ly cà phê.
"Anh xin lỗi. Tính cách của anh có hơi bao đồng, cũng vì anh lo cho bọn nhỏ quá, nhưng là lỗi của anh. Giận em là lỗi anh. Không nói với em tiếng nào lại bỏ đi Incheon cũng là lỗi của anh."
"Anh còn gì muốn nói với em nữa không?"
Sanghyeok nhìn Wangho bằng ánh mắt đầy tội lỗi.
"Anh... anh xin lỗi vì đã nặng lời, nói em đi tìm người khác."
"Em đi tìm người khác thiệt cho anh coi."
"Vậy thì lúc đó, năn nỉ em ngoại tình với anh nha."
Wangho mỉm cười, đôi mắt cong tít rất hài lòng, từ tốn xoa lấy mái tóc ngốc của Sanghyeok.
-
"Mẹ nó! Có mỗi thằng nhãi cũng lo không xong." Hắn cau mày, đạp một tên khác ngã chểnh choảng xuống nền đất.
"Nó không chết được thì mày chết đi." Hắn nói rồi rút trong túi áo con dao găm vừa mới bật. Hắn nắm lấy cổ áo người kia đâm vào hông rồi đẩy ngã, hắnq cười đắc ý, bực dọc. Đám người đi sau cười hả hê đá vào người kia thoả mãn rồi bỏ đi, mặc cho kẻ vừa rồi bị đâm nằm dưới nền đất thấm đẫm màu máu.
-
Sanghyeok dẫn Wangho sang bên kia đường mua kem sô cô la bạc hà chiều theo sự yêu cầu của Wangho. Sanghyeok cầm ly kem trên tay đùa giỡn với Wangho không ngớt. Wangho ở bệnh viện yên tĩnh, trầm lặng bao nhiêu, lúc ở bên cạnh Sanghyeok liền biến thành con nít nhõng nhẽo, luôn miệng đòi hỏi đủ thứ nhưng mọi yêu cầu đều được Sanghyeok chấp nhận vô điều kiện.
Sanghyeok giật lấy que kem trên tay Wangho rồi cong chân chạy trước, mặc cho tiếng Wangho đang la lên ong ỏng phía sau. Sanghyeok mải lo cười, không cẩn thận làm rơi cây kem choco mint của Wangho xuống đất. Miệng rên rỉ, Sanghyeok gọi tên Wangho đang tụt lại ở tít đằng xa kia.
"Wangho ơi, anh làm rơi kem mất tiêu rồi." Sanghyeok cúi người nhặt lấy cây kem tội nghiệp đang nằm bẹp dưới nền đất. Trùng hợp thay, ngay trong con hẻm trước mắt, Sanghyeok nhìn thấy chân một người đang nằm, chật vật.
Sanghyeok cố tiến lại gần thêm một chút, nheo đôi mắt của mình để nhìn rõ hơn. Đúng là có người đang nằm đó, be bét máu đỏ.
"Han Wangho!"
Hyunsuk gọi tên Wangho rõ to, đủ để Wangho hoảng loạn mà chạy lại ngay bên cạnh. Sanghyeok nhìn hắn rõ hơn, một thằng nhóc chừng hai mươi tuổi đang co ro rên rỉ với vết thương ở bụng. Sanghyeok nhận ra nó, mấy lần trước là nó đến ison tìm Hyeonjoon.
"Sanghyeok giúp em."
Sanghyeok giúp Wangho đỡ nó. Wangho rút lấy khăn tay xé ra thành một đoạn dài quấn quanh vết thương của nó cầm máu rồi đưa nó vào viện.
Hyeonjoon và Wooje đi được nửa đường thì Sanghyeok gọi cho Hyeonjoon huỷ buổi xem phim, bảo với Hyeonjoon và Wooje rằng mình đang ở bệnh viện cùng với thằng nhóc đó.
Sanghyeok nghe thấy tiếng Hyeonjoon chửi thề ở đầu dây bên kia. Làm sao không chửi, trong khi vết thương của Hyeonjoon là do thằng nhãi đó gây ra.
Sanghyeok, Hyeonjoon và Wooje đứng ở bên ngoài phòng cấp cứu nhìn Wangho ở bên trong tuôn ra một tràng từ ngữ chuyên ngành khó hiểu. Bệnh nghề nghiệp của Wangho lớn lắm, dù ở đâu thì cậu ấy vẫn là bác sĩ Wangho.
"Sao rồi, Wangho?" Sanghyeok hỏi khi Wangho vừa bước ra ngoài.
"Thằng nhóc đó không có chứng minh thư cũng không có người giám hộ, nên giờ em phải làm vài thủ tục." Wangho nhìn Sanghyeok đáp.
"Anh đi với em." Sanghyeok nói rồi nắm lấy cánh tay Wangho.
Wangho để ý Hyeonjoon từ nãy đến giờ chỉ mải nhìn vào bên trong phòng cấp cứu. Wangho cảm nhận được điều gì đó đang len lỏi trong dòng suy nghĩ của Hyeonjoon.
"Thằng nhóc đó chỉ nhận một dao, không chết được đâu." Wangho vỗ vai Hyeonjoon rồi rời đi.
Wooje lén nhìn nét mặt gượng gạo của Hyeonjoon rồi nắm chặt lấy tay cậu như trấn an. Ngón tay của người nằm bên trong phòng cấp cứu cử động. Hyeonjoon nhìn Wooje như chờ một sự đốc thúc.
"Anh vào đi. Em ở đây chờ cậu." Wooje khẽ nói rồi từ từ buông bàn tay Hyeonjoon ra.
Hyeonjoon nhìn Wooje, chần chừ một lúc lâu, đến khi Wooje gật đầu thì Hyeonjoon mới mạnh dạn nắm lấy tay cửa bước vào.
Thằng nhãi nằm trên giường he hé mắt rên rỉ vì vết thương đã hết thuốc.
"Là bọn nó đâm mày à?" Hyeonjoon hỏi.
Nó nhắm mắt rồi khẽ gật đầu.
"Mẹ kiếp."
"Hyeonjoon, tao xin lỗi." Nó nằm trên giường, khó khăn nói.
"Chuyện gì?"
"Tao không biết bị người ta đâm là cảm giác này. Tao xin lỗi vì đã không giữ lời hứa với mày."
Vết thương của Hyeonjoon đột nhiên nhói lên trong vô thức, không rõ là đau thật, hay là do Hyeonjoon vừa nghĩ đến nên đột nhiên cảm thấy đau.
"Lần trước đâm tao, chắc là mày không nghĩ đến được ngày mày cũng có bộ dạng giống tao."
Nó cười trước lời nói của Hyeonjoon.
"Không, Hyeonjoon. Tao nghĩ đến rồi. Không ngờ đến nhanh vậy thôi."
"Mày nghĩ đến rồi mà mày vẫn đâm đầu theo bọn nó?"
Nó im lặng. Một khoảng không gian bỗng im ắng đi, nó chỉ còn nghe tiếng máy móc chạy è è bên tai. Hyeonjoon xoay người chuẩn bị rời đi.
"Tại tao không có can đảm như mày. Cũng không có anh em tốt như mày. Tao không có lý do gì để rời đi hết."
"Mày có lý do đó. Mày hơn tao nhiều mà."
"Có gì mà hơn mày?" Nó nghiến răng, cố cười khẩy.
"Tao từng xem mày là anh em tốt, Junhyun."
Hyeonjoon nói rồi quay ngoắt ra bên ngoài, mặc cho người kia đưa ánh mắt tội lỗi nhìn nó rời đi.
Hyeonjoon một mạch bỏ đi, mặc kệ Wooje đang ngồi ở đó chờ. Hyeonjoon tuyệt nhiên không muốn Wooje nhìn thấy bộ dạng này.
-
Một đêm tối đen giữa lòng chợ cũ, Hyeonjoon trốn ở quầy bán thịt thở dốc cùng Junhyun sau khi bị bọn người rượt chạy.
"Hyeonjoon, nếu sau này tao và mày không cùng chung chiến tuyến nữa, nhất định cũng không làm nhau bị thương, hứa đi."
"Thằng khùng." Hyeonjoon cười khinh khỉnh nhưng vẫn ngoéo tay hứa với nó.
-
Hyunjoon ngồi ở khuôn viên bệnh viện Incheon, chọn một nơi vắng người, đốt lên một điếu thuốc. Nó cảm thấy nực cười. Nghĩ lại thì lúc trước nó bị đánh gãy xương sườn đến độ muốn chết đi sống lại không phải vì nó thả Doran đi. Mà cái chính là vì sự phản bội của nó. Nó thả Doran đi không phải để giải thoát Doran mà là để giải thoát chính bản thân mình. Lúc đó nó muốn rời đi cùng Junghoon, nhưng Junhyun lại không muốn làm điều đó cùng với nó. Một mực đòi ở lại với đám người đó, giờ thì nó nhìn Junhyun từ từ ngộ ra. Không có chút nghĩa khí anh em nào tồn tại ở đó cả, chỉ có một lũ tham sống sợ chết, kẻ mạnh điều khiển kẻ yếu mà thôi.
Junhyun đã từng bên cạnh nó, chia sớt với nó, nhưng rồi cũng là người đâm cho nó một vết thương mãi chẳng thể lành.
Điếu thuốc cháy được một nửa, Wooje từ từ ngồi xuống bên cạnh nó, đưa cho nó một cốc cà phê nóng. Nó nhìn Wooje rồi dúi đầu thuốc xuống đất dập tắt.
"Anh cần em giúp gì không?"
Hyeonjoon mỉm cười khẽ lắc đầu.
"Sao rồi?"
"Xong cả rồi. Anh ấy ở lại vài hôm đợi vết thương ổn một chút là được. Anh Sanghyeok đã trả hết viện phí rồi."
Hyeonjoon gật gù.
"Anh Sanghyeok bảo em gọi anh về thôi. Anh muốn nói gì với anh ấy nữa không?"
"Không. Anh nói xong rồi. Bọn mình về thôi."
Hyeonjoon bỏ lại bao thuốc lá còn mới, nắm chặt lấy bàn tay của Wooje rời khỏi bệnh viện.
Hyeonjoon đã phân vân một chút, không biết mình có nên quay lại nói vài lời không. Nhưng rồi nó chọn không. Vì trong thâm tâm nó nghĩ, nếu nó quay lại phòng cấp cứu, một lần nữa đối mặt với Junhyun thì cả đời này nó cũng sẽ mãi không thoát ra khỏi quá khứ của mình. Nó cho mình thật nhiều sự lựa chọn, để rồi chọn lấy một lựa chọn nguy hiểm nhất, thách thức nhất. Nhưng đó lại là sự lựa chọn khiến nó hài lòng nhất. Mọi thứ giờ đây đối với nó chỉ còn là ison và Wooje.
-
"Lâu rồi cậu mới đến tìm anh đấy, Faker. Dạo này thế nào?"
Sanghyeok nắm tay Wangho ngồi xuống ghế sô pha ở phòng khách. Người ngồi đối diện trông bặm trợn, tay xăm kín cả, trên mặt cũng có một hình xăm sấm sét ở khóe mắt, nhưng những lời nói ra lại vô cùng vui vẻ hoà khí. Wangho rụt người lại ngồi khúm núm bên cạnh Sanghyeok.
"Này, cậu bảo người yêu cậu đừng sợ, anh hoàn lương từ lâu rồi."
Wangho gượng cười rồi vâng vâng dạ dạ.
"Lee Sanghyeok ngày xưa ngông cuồng lắm, chả sợ ai. Giờ thì đỡ rồi. À mà nghe bảo cậu có cái studio xịn lắm, hôm nào anh lên hát karaoke nha."
Sanghyeok cười cười.
"Sao, có chuyện gì?"
"Anh biết Hyeonjoon đúng không ạ?"
"Ờ biết, thằng nhóc bị đám thằng Hub hồi trước đánh gãy xương sườn. Dạo này nó sao rồi?"
"Em nhờ anh một việc được không?"
"Cậu biết là trước giờ anh không từ chối cậu điều gì mà."
...
"Ờ được, anh sẽ sắp xếp giúp cậu."
-
"Moon Hyeonjoon! Đã bảo là ngủ dậy phải xếp gọn chăn lại mà." Wooje vừa mở cửa phòng ngủ của mình đã muốn tẩn cho Hyeonjoon một trận ra hồn. Ngủ dậy rồi chăn gối mỗi thứ một nơi, lộn xộn lên hết.
Tối qua ngủ chung trên cái giường bé tí, nó bị Hyeonjoon đạp cho rơi xuống giường, nhưng mà may là cái giường cũ kĩ này không gãy làm đôi.
Hyeonjoon còn chưa cởi xong giày đã hoảng loạn khi nghe tiếng thét tên mình của Wooje.
"Sáng anh sợ trễ giờ xem phim nên quên chưa xếp. Em để đó đi, lát anh xếp cho."
"Lát của anh là khi nào. Mẹ về lại mắng cho xem." Hyeonjoon đặt giày lên kệ, thấy Wooje đang đứng bĩu môi nhìn mình, chuẩn bị càu nhàu.
"Vậy thì em Wooje gấp chăn giúp anh đi. Anh rửa chén cho." Hyeonjoon ôm lấy Wooje từ phía sau, hai tay ôm chặt lấy eo của Wooje rồi gác cằm của mình lên vai của Wooje mè nheo.
"Thôi khỏi nịnh nhé! Em rửa chén từ sớm rồi."
"Đi mà." Hyeonjoon cựa quậy trên vai của Wooje.
"Mai mốt không có em rồi ai mà gấp chăn cho anh đây. Ngủ dậy phải biết gấp chăn lại, nghe chưa?"
"Thích em Wooje gấp cho thôi."
"Em theo anh cả đời được chắc?"
"Em không được thì để anh theo em cả đời."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com