Chương 14 - Jealousy
Won Miho lo lắng muốn gọi bác sĩ kiểm tra cho Van, vừa định quay lưng đi thì anh yếu ớt nắm lấy tay cô. Đôi mắt anh sâu thẳm như đêm đen, buồn như chiều cuối thu, giọng anh da diết.
"Cô Won Miho, chúng ta trước đây đã từng gặp nhau chưa?"
"Van...anh..."
Câu hỏi bất ngờ của Van khiến cho Won Miho mừng rỡ đến nghẹn lời. Anh rốt cuộc đã nhớ ra cô là ai rồi sao?
Won Miho từ từ tiến tới gần Van hơn. Một tay vẫn để cho anh nắm, tay kia dịu dàng nâng niu khuôn mặt anh, đôi mắt cô rưng rưng.
"Van, chúng ta ..."
Rầm.
Cả Won Miho và Van đều bị giật mình bởi tiếng kéo cửa khá mạnh. Một cô gái trẻ chừng 16, 17 tuổi đi nhanh vào, thấy Won Miho đứng cạnh giường Van thì vội vã đẩy cô ra.
Won Miho không phải là người chân yếu tay mềm. Từ nhỏ cô đã được quản gia Jang dạy judo để phòng thân nên không dễ gì bị ức hiếp. Thấy một cô bé tuổi đôi mươi tự nhiên xông vào phòng còn định tấn công cô thì theo bản năng mà phản kháng. Won Miho nắm tay cô gái bẻ xuống, khoá cổ tay cô ấy lại, khiến cho cô ấy đau quá la lên.
"Á á, chị là ai mà dám làm vậy với tôi. Van! Van! Cứu em với."
Nghe cô gái kêu Van, Won Miho liền buông cô ấy ra, nhìn Van chờ anh giải thích.
Trước hành động nhanh nhạy của Won Miho, Van không tỏ vẻ bất ngờ. Từ lần đầu gặp cô anh đã biết cô không phải là cô gái bình thường. Chỉ là, bảo vệ cô không biết khi nào đã trở thành bản năng của anh. Dù biết cô có thể đối phó nổi vẫn cứ là lo lắng như vậy.
"Cô ấy là Mone, con gái của ngài Shin, chủ tịch của tập đoàn X. Vừa rồi cô ấy có hơi lỗ mãng, cô Won Miho đừng để bụng nhé."
Mone được thả ra thì liền nhào tới ôm Van cứng ngắc.
"Em đã bảo ba là đừng để anh làm vệ sĩ nữa. Anh xem giờ lại bị thương rồi này. Sao lại để mình bị thương vì người khác chứ?"
Shin Mone không biết vết thương của Van nghiêm trọng ra sao nên ra sức ôm chặt lấy anh, khiến vết mổ bị động. Lần này Van thật sự rất đau, anh khẽ rên lên.
Won Miho quan sát sắc mặt đau đớn của Van, cô lo lắng liền kéo Mone ra khỏi người Van.
"Này, em làm anh ấy đau đấy."
Mone cũng không cố tình làm vậy. Cô nghe như thế thì đứng thẳng dậy, đôi mắt còn ươn ướt.
"Em xin lỗi, em không cố ý đâu. Anh bị thương nặng lắm sao?"
"Sao tiểu thư lại ở đây? Không phải giờ này là giờ lên lớp sao?" Van vừa giơ tay xoa ngực vừa hỏi.
Hai năm trước, kể từ sau khi Van cứu ông Shin thoát chết, Mone âm thầm nhớ nhung anh. Cô từng nói với ông Shin, sau khi tốt nghiệp đại học nguyện vọng của cô là lấy Van làm chồng. Lúc đó ông Shin chỉ biết cười trừ vì nghĩ cô chỉ là đứa con nít. Tuổi tác hai người quá chênh lệch thì sao mà hợp nhau được. Ai ngờ sau khi tốt nghiệp cấp ba cô vẫn giữ nguyên một ý định như vậy, khiến cho ông Shin rất là đau đầu. Ngay cả vợ ông cũng vì chuyện này mà cãi nhau với ông suốt.
"Em nghe nói anh bị thương nên đến đây thăm anh."
Van im lặng. Anh khẽ nhìn qua Won Miho, chỉ hy vọng có thể tiếp tục cuộc đối thoại vừa nãy với cô. Mone theo tầm mắt của Van nhìn sang Won Miho đang đứng cạnh giường Van, hỏi giọng điều tra.
"Chị là ai thế? Sao lại ở đây?"
"Tôi là Won Miho, chào em." Won Miho lịch sự trả lời.
Từ lúc Mone xuất hiện Won Miho đã âm thầm quan sát cô. Theo lời Van nói, cô ấy chắc đang là sinh viên. Cô ấy có gương mặt khá xinh, đôi mắt to tròn toát lên sự ngây thơ và đáng yêu, trên đầu đeo một chiếc băng đô đỏ. Và quan trọng là, dường như cô ấy rất thích Van.
Ba người đang nói chuyện thì cửa phòng bệnh mở ra, lại có thêm hai người nữa bước vào. Đó là Johan và quản gia Jang. Sau sự việc đó, Johan phải về giáo khu để làm lễ trừ tà cho một nạn nhân bị quỷ ám nên anh không ở lại lâu được. Johan gọi cho quản gia Jang hỏi tình hình mới biết cả Won Miho và Van đều đã tỉnh. Sau đó thi thoảng một hai ngày cậu lại đến thăm hai người.
Mone thấy có người lạ mặt. Cô không biết là Van lại có thêm nhiều bạn như vậy.
"Lại là ai nữa đây?"
Johan và quản gia Jang đồng loạt nhìn qua Won Miho chờ cô giới thiệu.
"Cô ấy là người quen của Van." Won Miho chỉ nói ngắn gọn như thế.
"Tiểu thư Mone!"
Nghe Van gọi, Mone ngoan ngoãn trả lời.
"Sao thế? Anh cần gì sao? Để em lấy nước cho anh uống nhé."
"Tiểu thư giúp tôi gọi Seokyung vào đây."
"Dạ."
Thấy Seokyung bước vào, Van dặn dò.
"Seokyung, cô cho người đưa tiểu thư Mone tới trường."
"Dạ rõ đội trưởng."
Mone nghe vậy thì chạy lại bên giường Van, níu tay áo anh.
"Van, anh cho em ở lại đây một chút có được không? Chỉ một chút thôi."
"Seokyung!"
Nghe giọng Van rất dứt khoát, Seokyung không dám chần chừ. Cô liền kéo tay Mone rời khỏi phòng. Cô gái trẻ thấy sắc mặt Van nghiêm nghị nên cũng không dám cãi lại nữa. Trước khi đi còn quay lại nhìn Van.
"Tan học em sẽ đến thăm anh."
Johan tròn xoe đôi mắt, đôi ngươi như lộn một vòng tròn. Cậu lờ mờ đoán được điều gì đang xảy ra ở đây. Johan nhìn Van rồi lại nhìn Won Miho, thấy mặt cô tối sầm một mảng.
Cửa phòng đóng lại, rốt cuộc cũng được yên tĩnh rồi. Van nhìn qua Won Miho, cảm thấy dường như cô không vui.
"Cô Won Miho, cô làm sao thế?"
Won Miho lại chiếc bàn nhỏ trước giường Van, đóng chiếc hộp gà phô mai đang ăn dở. Van không hiểu vì sao cô lại làm vậy, anh cất giọng đầy tiếc nuối.
"Cô Won Miho, nhưng tôi vẫn đang ăn cơ mà."
"Tôi thấy anh đã no rồi nên không cần ăn nữa đâu." Khuôn mặt xinh đẹp của Won Miho xụ xuống, nói mà không thèm nhìn anh.
Quản gia Jang thấy tình hình căng thẳng nên ho nhẹ một tiếng, đánh mắt cho Johan. Cậu hiểu ý, lại chỗ Won Miho ngăn cô lại.
"Chà, đây là món chị làm sao? Gà phô mai! Nhìn có vẻ rất ngon, cho em ăn thử nhé."
Johan không khách sáo gắp một đũa cho vào miệng. Dù không ngon bằng ngoài tiệm làm, nhưng cũng có hương vị của món này.
"Ừm, không tệ."
"Vậy sao? Vậy em ăn hết đi." Won Miho nói.
Van nhìn món gà phô mai thơm lừng béo ngậy bị người khác ăn thì tiếc vô cùng, không biết làm sao chỉ đành thở dài nhìn Johan gắp từng miếng từng miếng cho vào miệng cậu ta.
Van thật sự không phải là quá đói. Có điều đây là lần đầu tiên có người làm cho anh ăn, lại còn là do Won Miho đích thân làm, anh không đành lòng để người khác ăn hết.
Quản gia Jang muốn đánh lạc hướng của Won Miho, giúp cô bớt giận nên kéo cô sang một bên.
"Cô chủ, tôi có chuyện muốn nói với cô."
Johan đang gắp đến đũa thứ ba thì nhìn Van, thấy ánh mắt anh nhìn dĩa gà phô mai mà luyến tiếc vô cùng, bèn nhân lúc Won Miho không để ý đút cho anh một miếng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com