paranoid
Buổi dạ vũ đã đi được quá nữa, ả liếc mắt tìm em.
Ngai vàng chật chội khiến ả khó chịu, nhưng ôi chao, vương vị đã khiến ả phải ngồi yên trên đó những hai giờ liền.
Và đầu óc ả đã bắt đầu mơ màng, về khoảnh khắc em ngủ ngoan trong vòng tay ả, về cái vuốt ve trên bờ vai trần tuyệt hảo mà không thứ tơ lụa thượng hạng nào sánh bằng.
Ruột gan ả cồn cào, nhưng rồi sao, đôi chân ả đâu thể cất bước khi mà bọn sứ giả xứ Welltorn dưới kia còn chưa có ý định rời khỏi bữa tiệc, cái thứ tiệc quái đản do chính ả bày ra.
Nhưng vì lời thương thảo về số lượng lớn thuốc phiện quá đỗi hấp dẫn, ả đành phải dốc hết tài lực mà đón tiếp lũ người này, mặc cho người dân của Andromeda đang khóc than vì đói khổ, và vì ả cũng chưa kịp biết thế nào là trách nhiệm của một kẻ trị vì.
May thay, đồng hồ điểm mười hai giờ, và chỉ chờ có thế, ả đứng phắt dậy trong ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người.
"Bữa tiệc vẫn sẽ tiếp diễn, nhưng nữ hoàng cần được nghỉ ngơi, mong nhận được sự thấu hiểu của các quý sứ giả."
Kim, cận thần trung thành nhất của ả lên tiếng, người chỉ cần liếc mắt cũng có thể đọc được suy nghĩ của chủ nhân mình. Ả âm thầm dành cho cô ta ánh mắt tán thưởng, và như thói quen, ả chìa bàn tay mảnh khoảnh được bọc trong chiếc găng voan đen tuyền chờ đợi hầu cận của mình dìu đi.
Không có sự xuất hiện của nữ hoàng, bữa tiệc cũng không cần thêm quá nhiều những nghi thức rườm rà khiến các quý công tử và các vị tiểu thư phải nhíu mày nhăn mặt, và nữ hoàng, người vui sướng nhất hiện tại, cũng không cần phải khoác thêm lớp vương bào nặng trĩu trên hai vai mình.
Ả quên mất tư thái cao quý của bọn hoàng tộc, bước chân dồn dập tìm đến bên em.
Ả bước nhanh qua từng hành lang sáng đèn, gót giày in trên lớp thảm nhung đỏ sẫm, chiếc váy nặng nề và bó thít khiến ả khó thở, nhưng ả không lấy làm mệt mỏi, nhất là những lúc như thế này.
Chiếc cầu thang uốn lượn phía cuối hành lang bảo rằng ả đã đến được nơi cần đến, em kia rồi, nàng công chúa mến yêu của ả trong chiếc váy màu đỏ thẫm nom mới đẹp đẽ làm sao, em hệt như những con búp bê sứ tinh xảo được trưng bày trong các cửa hàng đồ chơi nơi cuối phố. Em lặng ngồi trước mớ sách cổ ả đã mang đến hôm qua. Chợt, chân ả bước chậm lại, như không muốn phá vỡ đi khung cảnh đẹp đẽ này.
"Thì ra đây là lý do khiến em trốn khỏi buổi tiệc."
Ả đến gần, tay đặt trên đôi vai em, em nhìn ả, đôi mắt to tròn và đen láy, ả để mặc cho mình sa sầm vào những ham muốn có em, ả nâng cằm, đặt lên khoé môi em một chiếc hôn thật khẽ.
Có ai ngờ được, đằng sau bức chân dung của vị nữ hoàng cao quý ấy là ả với những trần tục bên một người con gái khác, và ẩn sâu trong toà lâu đài tráng lệ ấy là nàng công chúa mà ả đã cất giấu cho mình hằng mấy mươi năm.
Em lặng im không lên tiếng, ả cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, từ khi biết em, ả chưa từng nghe em một lần cất giọng.
Ả gặp em trong một đêm dạo chơi trong thị trấn, dòng người tấp nập không ngăn được ánh mắt ả chạm đến em, em khi ấy còn là đứa bé lem luốc những bụi bẩn, y phục rách rưới nằm bất động bên vệ đường, người qua kẻ lại, có người lang thang, có kẻ phú quý, nhưng mặc nhiên không một kẻ nào trong số ấy đoái hoài đến em.
Ả lấy làm lạ trước cảnh tượng ấy, ngộ nhỡ kia là một kẻ đáng thương đang thoi thóp giữa sự sống và cái chết, có quá độc ác không khi bọn người ấy chọn để mặc em?
Và rồi ả quyết định mang em về, dẫu cho phải để lộ thân phận, ả của khi ấy vẫn còn là một nàng công chúa bé bỏng vừa mới lên năm, ả hãy còn non nớt, tuy rằng đã phải trải qua hai cú sốc về cha mẹ vừa mới băng hà của mình.
Cho đến hiện tại, ả hai bảy tuổi, em trông vẫn bé bỏng như thuở ban đầu.
Và ả vẫn yêu mến em như thuở ban đầu.
"Hà, về với ta."
Màn đêm bao trùm trên bầu trời Andromeda, lặng ngắt như nước hồ không một gợn sóng.
Tay em lồng trong tay ả, những ngón tay trắng sứ, thon dài và lạnh lẽo, tinh xảo như được người nghệ nhân lành nghề nhất tạc thành, ả yêu quá đỗi đôi bàn tay này, vì trong dòng ký ức bạc màu và vụn vỡ của ả, chỉ có em và đôi bàn tay nhỏ bé ấy là ngoan ngoãn thuỷ chung bên cạnh ả giữa những cô độc và tăm tối phủ kín đời mình.
Khi ngọn đèn cuối cùng chợp tắt, ả nhắm chặt hai mắt, ôm trọn em vào lòng, nữ hoàng giờ đây đang tận hưởng những giây phút mà người cho là mãn nguyện nhất trong suốt một ngày làm việc khô khan, Kim đóng kín cửa, nữ hoàng sẽ rất lấy làm không vui nếu có bất cứ một tiếng ồn tẻ nhạt nào được phép mon men lại gần khoảng không giữa người và cô nhân tình bé bỏng nọ.
Phía Tây nổi gió, gợi lên từng hồi sóng lăn tăn trên mặt hồ.
Một trận gió nữa quét qua, kéo theo vô số đất cát từ phía sa mạc gần đó, một góc cung điện sáng bừng, cơn gió thổi bùng lên ngọn lửa, gió đi đến đâu, lửa phủ kín đất trời đến đó, cung điện thoắt cái đã hoá thành ngọn đuốc lớn, nuốt chửng màn đêm vào thứ ánh sáng đỏ cam quái gở của mình. Chẳng mấy chốc, trước cửa phòng của ả toàn những tiếng bước chân nặng nề và hối hả, một đội lính ngự lâm toan phá cửa xông vào nhưng không còn kịp nữa, lửa đã lan đến tận đây.
Ai đó đã phóng hoả thiêu rụi lâu đài, không khó để nhận ra chắc chắn là thuộc hạ của một trong những tên sứ giả ban sáng, những tên chó má vẫn uốn gối khom lưng trước mặt nữ hoàng nhưng bên khoé môi luôn nở một nụ cười của loài lang sói, bữa tiệc tối nay quả là một sai lầm, một vết nhơ không thể rửa bỏ trong cuộc đời của nữ hoàng cao quý.
Trần nhà bốc cháy khiến một thanh xà đổ sập xuống, tốp lính bỗng nhiên nao núng, nhưng so với cái chết, để chủ nhân thiệt hại càng đáng chết vạn lần, một viên lính ngự lâm bất chấp xông vào biển lửa, lại một thanh xà nữa rơi xuống, gã bị thiêu cháy ngay trước cửa phòng của nữ hoàng.
Những tên ngự lâm quân đằng sau đặt tay lên ngực trái, cảm kích sự hi sinh của người đồng đội chưa kịp biết tên, cả bọn xông lên, tốp trước làm khiên chắn cho tốp sau, không bao lâu đã thành công phá cửa, cứu được người phụ nữ đang bị khói hun bất tỉnh trên sàn nhà.
Không hiểu vì gì mà lối thoát hiểm hoàng gia đã bị ai đó lấp lại, và hoặc là ả xông ra biển lửa để bị thiêu rụi, hoặc là nhảy từ cửa sổ của tầng cao nhất trên toà tháp và tan xác, ả chọn nhảy, để rồi tuyệt vọng nhận ra ban công tầng dưới cũng bị thiêu cháy tự lúc nào. Lửa ngày một lan nhanh, trong phòng mịt mù khói, và ký ức cuối cùng ả kịp ghi nhớ là đôi mắt to tròn của em, em nằm bất động trên chiếc giường nhuốm màu đỏ rực, lốm đốm những tàn lửa từ trần nhà rụng xuống, in trên chiếc váy đỏ và đôi gò má trắng sứ của em. Ả cố góp nhặt chút ý thức còn sót lại, trước khi bất tỉnh, ả đã kịp nắm lấy tay em.
Một viên lính ngự lâm cố lay nữ hoàng tỉnh dậy, ả hốt hoảng mở mắt, và rồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy em còn nằm im trong lòng ngực mình, vương cung đã bị ngọn lửa nuốt trọn không còn lại chút hơi tàn của sự sống, lửa lan đến tận bìa rừng bên cạnh, muôn loài ráo riết tìm chốn dung thân, chỉ riêng ả là chẳng còn nơi nào để trốn chạy.
Vì thoáng chốc, tầng tầng lớp lớp kỵ binh đã bao vây kinh thành, tốp trước giương cung bạt kiếm, tốp sau súng ống lên nòng, đi đầu là gã công tước xứ Welltorn, và Kim, cận thần trung thành nhất của ả, giờ đây đang nhìn ả như loài sâu bọ.
Phải rồi, đáng lẽ ả nên nhận ra những điều đó sớm hơn, không có lý do gì lửa lại lan nhanh đến chỗ của ả như thế nếu không phải một kẻ nắm rõ đường đi nước bước trong cung điện phóng hoả, và đó là kẻ duy nhất có thể đặt chân đến tẩm điện của nữ hoàng.
"Ngươi là người đã mở cổng thành và bày ra tất cả những chuyện này? Vì sao?"
Kim cười khẩy, tay rút ra lưỡi kiếm sáng choang.
"Bởi vì người đáng chết, nữ hoàng."
Đoạn, ánh mắt Kim quét qua em, ả hoảng hốt, ả thà chết chứ không thể để em chịu một vết xước nào, dù là nhỏ bằng hạt cát.
"Vậy thì giết ta, nàng không có tội."
"Kìa, ta đã nói hết đâu."
Kim vun tay, thanh kiếm của cô ta như nanh vuốt của loài thú dữ, điên cuồng ngoạm lấy con mồi, ả xoay người, vừa kịp hứng trọn mũi kiếm sắt lạnh ấy vào giữa lưng trước khi nó chạm đến em.
"Và vì ta đã quá chán ngán với việc phải chịu đựng loại đàn bà bệnh hoạn như người, thưa nữ hoàng!"
Kim rút mạnh lưỡi kiếm, cô ả cười vang khi trông thấy máu của nữ hoàng cao quý nhuộm đỏ tay mình, có giọt còn đọng trên mũi kiếm, có giọt bắn lên gương mặt giờ đây đang cười đến vặn vẹo của Kim, dưới ánh trăng xanh, máu loang lổ thành một hình thù kì dị, thấm ướt đến làn váy đỏ nằm bất động cạnh bên, ả không buồn kêu la, như thể thứ Kim đâm chỉ là một cái xác, và nếu không phải máu vẫn còn văng tung toé, lũ người ở đó có lẽ sẽ tưởng rằng kia chỉ là một cái xác thật.
"Nữ hoàng, đoá hồng đen xứ Andromeda đã héo úa, và giờ đây, sẽ không còn một người con nào của Andromeda phải chịu cảnh cơ hàn thêm nữa, công tước Carlos sẽ dùng máu của nữ hoàng để gột rửa những tội lỗi nhơ nhuốc của ả, dùng xác thịt của nữ hoàng để xây mồ cho những thần dân tội nghiệp đã chết dưới ách cai trị của ả, và dùng linh hồn ả để hiến tế cho những linh hồn oan khuất ngoài kia, đức vua của xứ Welltorn cũng sẽ giúp đỡ chúng ta."
Kim vứt kiếm, thanh kiếm cô ả hằng giấu kĩ trong suốt mấy năm qua, thanh kiếm này sinh ra chỉ có một mục đích, lấy mạng nữ hoàng, và nó đã làm trọn sứ mệnh của mình.
Kim liếc mắt nhìn ả lần cuối, vòng tay của nữ hoàng trước sau như một vẫn ôm chặt lấy bảo bối của ả, màu váy đỏ thấp thoáng đập vào mắt, Kim cười khẩy, rồi thì thầm với gã lính sau lưng mình.
"Thiêu rụi con búp bê ấy cùng với xác của nữ hoàng, và cả thanh kiếm này nữa."
Trời Tây lại nổi lên vài cơn gió, ánh trăng dần bị che khuất sau lớp mây đen, bão cát từ sa mạc bên kia bờ tường thổi tới, che lấp đi dung nhan kiều diễm của ả, và cả sự thật về ả, về vị nữ hoàng bạo ác đã vùi chôn đời mình trong hoang tưởng vào tận sâu thẳm thiên thu.
-
End.
Bị chiền cảm hứng bởi sở thích chơi cúp bế của @khanhvannguyen25
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com