Chap 3: Tân nương về nhà chồng. Bánh xe hiện tại,quá khứ và tương lai
Mori phủ tấp nập người ra vào, đơn giản là phía bên nhà Kudo đã mang sính lễ tới. Hôm nay Shinichi cũng theo cha mẹ hắn tới nhà nàng, hắn một ngày không gặp nhớ nàng phát điên rồi đây.
"Thiếu gia Kudo, tiểu thư nhà chúng tôi không được khoẻ, người hiện tại không muốn gặp ai."
Đó là tất cả những gì nô tì của nàng nói khi hắn đích thân tới khuê phòng tìm, nàng giỏi làm hắn phát lo thật.
"Nàng ấy bị làm sao?"
"Thưa, nô tì không biết. Từ khi tiểu thư về cũng đã thế rồi, cả ngày nhốt mình trong phòng chẳng muốn gặp ai."
Lời nói của họ càng làm hắn thêm lo lắng. Dù vậy hắn có phần vui vui ... Hắn nuốt ngược mong muốn gặp nàng vào trong, quay gót về thẳng phủ. Hắn tự mình đôn đốc người hầu,.gian nhà ngập tràn màu đỏ tươi. Hắn bất giác cười thành tiếng, nàng khi biết người mình trốn tránh lại chính là người chung sống với nàng ngày tháng qua thì sẽ như thế nào nhỉ? Hắn cứ thế tưởng tượng ra đủ loại phản ứng của nàng, chỉ là tưởng tượng thôi mà...hắn hoàn toàn có tư cách.
Tối rồi, trời đột nhiên nổi gió. Hắn ở thư phòng, trên tay cầm cuốn hồi kí, đưa bút lên nghiên mực, rồi lại cầm lên, môi treo nụ cười ngọt ngào nhất có thể. Ở Mori phủ, cũng có một vị tiểu thư tay cầm bút, không biết phải viết gì lên lá thư cuối cùng gửi người mình yêu. Thế là từ nay nàng vĩnh viễn không thể gặp lại hắn, số phận của nàng là làm dâu dòng tộc Kudo, nếu có kiếp sau, nàng nguyện sống chết, trước sau như một với người ấy...chỉ sợ lời nguyền không thành sự thực...
...
Ngày trọng đại của Ran Mori đã đến, trong bộ váy tân nương, trông nàng đẹp như một đóa hồng. Chỉ có điều nếu nhìn được khuôn mặt nàng, người ta sẽ nghĩ nhà nàng có hậu sự hơn là hôn sự. Dù trang điểm đẹp tới đâu nhưng cũng không thể che được nỗi buồn trong đôi mắt... Khác hẳn với ai kia hôm nay hớn hở,cười không cần biết lí do, cũng chẳng cần biết mặt trời ở đâu, chỉ cần biết là sắp được thành thân với cô gái mình thích.
Nhà trai đến, nàng lên kiệu hoa trở về nhà chồng, mang theo cả bức thư chưa kịp gửi. Hắn ngự trên con bạch mã trung thành, dẫn đầu đoàn hộ tống...tiếng chiêng khua lách cách, tiếng pháo nổ giòn tan, mọi nghi thức đều được thực hiện. Giờ này nàng ngồi trong phòng cưới chờ tên phu quân đáng ghét vẫn tiệc rượu ngoài kia. Hắn ta từ lúc rước dâu đến lúc bái đường cũng chẳng thèm mở miệng nói với nàng một câu. Chắc thanh giọng hắn hôm nay có vấn đề.
Tan rượu, khách khứa về hết chỉ còn một chuyện quan trọng hắn phải làm theo "nghĩa vụ" cao cả "hợp cẩn"...hắn mở cửa bước vào, đi đến phía nương tử của mình rồi nhẹ nhàng ngồi xuống... Hắn kéo khăn trùm đầu của nàng xuống, khuôn mặt trái xoan đươc trang điểm nhẹ nhẹ, vương vẩn trên khoé mắt một vài giọt nước lấp lánh.
"Ran nhi..."
Hắn khẽ cất giọng, thân thể nàng bất giác run lên. Giọng nói này, thật giống với người ấy, thật thân quen, thật ấm áp. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt tím lại một lần nữa dao động.
"Shin...ichi..."
Có ai nói cho nàng biết đây là sự thật không? Trước mặt nàng hắn trong bộ áo cưới truyền thống cười toe toét..Sự nhớ nhung, tình yêu thương và cả những nỗi đau nàng kìm nén trỗi dậy. Nàng òa khóc nức nở lao vào lòng hắn siết chặt cái cổ cao, đầu vùi vào ngực hắn làm hắn bất ngờ cấm khẩu... Hắn đưa tay khẽ chạm vào lưng nàng, cái chạm nhẹ đó lại càng làm nàng tủi thân, nàng khóc to hơn, mỗi lúc một nhiều. Kudo Yukiko định tới phòng hắn căn dặn con dâu một vài điều thì nghe thấy tiếng khóc thút thít, bà cảm nhận được tình hình bên trong không được tiện cho lắm nên vội vã rút lui vô điều kiện.
Trong căn phòng hoa lệ tràn ngập ánh nến, nàng ra sức khóc, hắn ra sức dỗ, hắn không muốn cùng nàng động phòng trong nước mắt đâu.
"Ran nhi..."
"......"
"Ân...Tiểu nương tử...nàng ngừng khóc được chưa?"
Hắn sốt ruột đẩy nàng ra, giữ hai bên vai dùng ánh mắt sắc lạnh hỏi nàng. Nàng thấy thế thì thôi khóc hẳn, ngay lập tức hắn lại khoẻn miệng cười vẻ hài lòng. Nương tử của hắn chỉ hơi cứng đầu thôi, ngoài ra cũng rất nghe lời nha...
"Ran..."
"Shinichi...ngươi làm sao vào được đây? "
"...."
"Đừng nói là ngươi giết hắn rồi nhé..."
Nàng như nghĩ ra điều gì, mặt nghiêm trọng ghé tai hắn nói nhỏ.
"Cái gì? Hắn nào?"
Shinichi ngạc nhiên hỏi lại, ngoài hắn ra nàng còn có ai nữa sao.
"Kudo Shinichi ấy...ngươi giết hắn rồi thế chỗ hả?"
"Chuyện này mà nàng cũng nghĩ ra được, Ran của ta thật có trí tưởng tượng phong phú !"
Hắn cười khổ, hắn đã gặp lại nàng trong hoàn cảnh như thế mà nàng vẫn không nhận ra sao?!
"Nương tử, ta thực sự là Kudo Shinichi, là phu quân của nàng. Ta chưa nói cho nàng biết cũng chỉ muốn tạo bất ngờ cho nàng thôi..."
Hắn vuốt nhẹ tóc nàng, giọng điệu ôn nhu, cố gắng giải thích cho nàng hiểu..Chẳng biết là có hiểu không mà chỉ thấy nàng quay mặt đi chỗ khác.
"Tại sao ngươi làm thế? Tại sao ngươi không nói sớm hơn? Là ngươi lừa ta..."
Nàng nghẹn ngào,.lại chuẩn bị khóc tập hai. Hắn sai rồi, ngay từ đầu cũng đã sai rồi. Hắn không ngờ lại làm nàng tổn thương như vậy.
"Ran...Ta sai, ta giấu nàng cũng chỉ sợ nàng có ác cảm với ta từ đầu, muốn chạy trốn thật xa thôi"
"Ta là một con ngốc, ta bị ngươi lừa một cú ngoạn mục. Nhưng ngươi biết không? Ta thực sự yêu ngươi...ta...ta..."
Hắn có nửa tỉnh nửa mê. Nếu đây là giấc mơ, hắn không muốn tỉnh lại. Nếu đây là sự thực, hắn mong giây phút này đừng trôi. Là nàng đang tỏ tình với hắn, tỏ tình với phu quân của mình.
"Ta không tốt, chúng ta bỏ qua chuyện không vui đi... được chứ?"
Hắn đưa tay chặn lại dòng lệ của nàng, ánh mắt lại mang theo sắc màu của đại dương, có vẻ nghiêm túc cực độ. Nàng khóc không được lại bật cười thành tiếng, nét ngây ngô lại được vẽ trên khuôn mặt, khẽ trả lời ba chữ "Ta nguyện ý".
Thế là đêm nay, dưới sự chứng dám của đất trời và cả ánh trăng tròn, chén rượu hồng không còn vị đắng, đôi phu thê cùng nhau đọc lời thề hạnh phúc.
"Cảmột đời, không quản tương lai ra sao, ta nguyện bên nàng trọn đời trọn kiếp. Cả kiếp sau, kiếp sau nữa, chỉ cần ta sống, cũng sẽ mãi yêu nàng."
"Cả một đời, không quản tương lai ra sao, ta nguyện bên chàng trọn đời trọn kiếp. Cả kiếp sau, kiếp sau nữa, chỉ cần ta sống, cũng sẽ mãi yêu chàng."
Họ sinh ra là dành cho nhau, không chỉ bây giờ, còn cả ở tương lai, chắc chắn vậy...
---------
Tokyo-500 năm sau...
"Shinichi! Chờ đã, cậu đi nhanh thế tớ theo sao kịp?"
"Ôi Ran! Chân cậu ngắn hơn cả con cánh cụt. Tớ đã bảo cậu nên giảm cân cơ mà?!"
"Shin...Shinichi...tớ không có béo!?"
"Như con lợn mà còn không béo!"
Trên con đường trải nắng quen thuộc, hai bóng thiếu niên lại hoà vào nhau, kẻ đi trước, người đi sau, họ mang trong mình lời thề nguyền của quá khứ. Bánh xe định mệnh lại tiếp tục xoay tròn, chỉ chờ lúc tim họ lệch nhịp, có lẽ lịch sử sẽ lặp lại chăng???...
~The end~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com