Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 14

Kang Daniel cõng Ong Seong Wu xuống núi chỗ sáng nay bọn họ nghỉ chân. Điện thoại và ví tiền hai người đều không mang theo, không thể làm gì khác là tìm một chỗ ở dưới núi đợi đến ngày mai mọi người xuống rồi cùng nhau về.

Kang Daniel đặt Ong Seong Wu xuống rồi bảo cậu ngồi đây chờ, còn mình đi xung quanh hỏi thăm.

Dưới núi có vài nhà dân, Kang Daniel tìm một lượt, cuối cùng có một bà cụ sống một mình hảo tâm nói có thể cho bọn họ ở nhờ một đêm. Kang Daniel cảm thấy quả nhiên thế giới này vẫn còn nhiều người tốt, kích động đến nỗi cúi người cảm ơn bà cụ mấy lần liền.

Ong Seong Wu lại cảm thấy như vậy không tốt lắm, nhưng cũng không thể đợi một ngày ở đây được. Cuối cùng vẫn cùng Ong Seong Wu đến nhà bà cụ.

" Chúng cháu làm phiền bà quá ạ." Ong Seong Wu lễ phép chào hỏi với bà cụ.

" Ôi chao ôi chao không phiền không phiền đâu! Một mình bà già ở cũng buồn chán, các cháu ở đây còn làm tăng thêm không khí ấy chứ."

Kang Daniel đỡ Ong Seong Wu ngồi xuống, rồi bản thân cũng ngồi xuống bên cạnh, " Bà sao lại ở một mình thế ạ? "

" Con trai và con dâu đều ra ngoài làm việc, bà còn có một đứa cháu trai tuổi cũng không lớn hơn các cháu là bao, đứa bé thông minh thi đỗ đại học rồi, mấy tháng trước đã lên đã ở trường đại học." Bà cụ có vẻ rất vui, nói chuyện cười nheo cả hai mắt lại.

" Vậy sao bà không dọn đi ở cùng họ ạ, một mình ở đây cũng không dễ dàng." Kang Daniel hỏi. Ong Seong Wu ở bên cạnh dùng cùi chỏ huých vào anh một cái, ý muốn bảo anh đừng hỏi lung tung.

" Con trai và con dâu rất có hiếu, cũng bảo cho bà dọn đi lên ở cùng nhau. Nhưng bà lại thích ở chỗ này. Bà đã sống ở đây mấy chục năm rồi, vào trong nội thành ở lại không quen. Hơn nữa có thời gian bọn họ sẽ về thăm bà, bảo bọn họ đừng chạy tới chạy lui nhưng cũng không chịu nghe." ngoài miệng tuy là nói như vậy, nhưng trong mắt bà cụ có ánh sáng lóe lên cũng đủ để chứng mình là bà đang vui.

Hai người tán gẫu cùng bà cụ vài câu, Kang Daniel lại muốn làm việc nhà giúp bà. Ong Seong Wu bị trật khớp chân nên không giúp được gì, Kang Daniel lại không cho phép cậu đi lại lung tung, chỉ ở một bên ngồi không, cùng bà cụ nói chuyện.

Sau cơm tối, bà cụ dọn dẹp phòng cháu trai cho Kang Daniel và Ong Seong Wu ngủ.

Kang Daniel vừa rửa bát xong, bà cụ cầm ra hai bộ quần áo, " Các cháu tắm rửa trước đi, muộn sẽ không có nước nóng nữa. Các cháu không mang theo quần áo, cháu trai bà tuổi tác cũng không hơn các cháu nhiều, mặc tạm quần áo của nó đi, tối nay các cháu cũng ngủ ở phòng của nó nhé."

" Vất vả cho bà rồi ạ." Kang Daniel vội vàng nói cảm ơn, " Seong Wu cậu tắm trước đi? Một mình cậu tắm được không? Hay là tớ giúp cậu nhé? "

" Không cần không cần! " Ong Seong Wu hoảng sợ lắc đầu, " Tớ chỉ bị trật chân thôi, cũng không phải bị liệt người."

" Vậy tớ đi lấy nước nóng giúp cậu! " nói rồi Kang Daniel xách thùng nước vào phòng tắm.

Bà cụ cảm thán một câu: " Người trẻ tuổi, tình cảm rất tốt."

Ong Seong Wu cười gật đầu.

Chân không tiện hoạt động làm Ong Seong Wu tiêu tốn không ít sức lực, nhưng mà sau khi tắm nước nóng xong cả người thoải mái hơn nhiều. Ong Seong Wu ở trong phòng lau khô tóc, thuận tiện hỏi bà cụ mượn điện thoại. Mất liên lạc cả ngày chưa có tin tức, Ong Seong Wu sợ bọn Yoon Ji Sung lo lắng, liền gọi điện báo bình an.

" A lô? Ji Sung à? "

"...."

" Chúng tớ ổn rồi, không cần lo lắng. Xin lỗi nhé đã để phiền toái cho các cậu rồi."

"...."

Kang Daniel tắm xong vừa vào nhà, đúng lúc thấy Ong Seong Wu cúp điện thoại.

" Cậu gọi điện cho Ji Sung à? "

" Ừ."

" À." Kang Daniel lạnh nhạt trả lời một câu, cầm cái ghế nhỏ ngồi trên giường.

Ong Seong Wu khó hiểu, hỏi: " Cậu làm gì thế? "

" Bà vừa đưa cho tớ một chai rượu thuốc, nói là bài thuốc gia truyền, đối với trật khớp rất hữu hiệu, bảo tớ xoa cho cậu."

" Tớ..." Ong Seong Wu thấy bộ dáng nghiêm túc của Kang Daniel, vội vàng nói: " Tớ tự xoa được."

" Cậu đừng di chuyển! Ngoan ngoãn ngồi im là được!!! " Kang Daniel vỗ vào đầu gối, " Đặt chân lên đây."

Ong Seong Wu không lay chuyển được anh, chỉ có thể nghe lời đặt chân lên đùi Kang Daniel.

Kang Daniel đổ một ít rượu thuốc ra tay mình, hai tay xoa vào nhau, bày ra một tư thế chuyên nghiệp, " Đau thì cậu phải nói ra đấy."

" Ừ. "

Bàn tay Kang Daniel che cổ chân Ong Seong Wu, trên đùi truyền đến cảm giác đau đớn, kèm theo sức lực trên tay Kang Daniel, làm cho mặt Ong Seong Wu bất giác nóng lên. Cảm giác khẩn trương lấn át hoàn toàn đau đớn.

" Sao thế? Đau sao? " Kang Daniel thấy Ong Seong Wu mím môi, lo lắng hỏi.

" Không có, chỉ là...." Ong Seong Wu rụt chân lại, " Hơi ngứa."

Kang Daniel tronng lòng nghĩ muốn trêu cậu một chút.

" Phải không? " nói rồi dùng ngón tay gãi gãi vào bàn chân cậu.

" Ha ha ha ha ha...." Ong Seong Wu muốn rụt chân về, nhưng lại bị Kang Daniel giữ chặt, " Đừng cù tớ ha ha ha ha... Này! Kang Daniel!!! Ha ha ha...."

Kang Daniel rốt cuộc cũng bỏ qua cho cậu, " Cậu cười rồi."

" Hả? "

" Mấy ngày hôm nay cậu cũng không cười với tớ."

Ong Seong Wu sửng sốt, " Đúng không? "

" Ừ. Cũng chỉ cười với Yoon Ji Sung." sắc mặt Kang Daniel trầm xuống.

"...."

Kang Daniel vặn nắp chai rượu thuốc lại, đặt sang một bên, " Seong Wu, có phải tớ sắp mất đi cậu không? "

" Daniel? "

" Trong khoảng thời gian này không phải là tớ không cảm giác được. Cậu đang tránh né tớ. Seong Wu, chúng ta là bạn bè không phải sao? Có chuyện gì mà không thể nói với tớ? "

" Đúng, chúng ta đương nhiên là bạn bè. Nhưng có một số việc...." Ong Seong Wu cúi thấp đầu xuống.

" Seong Wu lần trước cậu uống say, tớ đi đón cậu."

Ong Seong Wu kinh ngạc mở to mắt nhìn Kang Daniel.

" Cậu nói, thật ra cái gì tớ cũng không biết. Cậu hy vọng tớ biết gì chứ, Seong Wu? Cậu không nói làm sao tớ biết? "

" Vậy cậu hy vọng tớ nói cái gì? Tớ nói tớ thích cậu nhưng Ong Seong Wu tớ đây không dám nói ra, bởi vì sợ mất đi cậu sao? " Ong Seong Wu nói xong có chút khó tin, vậy mà cậu kích động lại nói ra rồi.

" Thì ra là như vậy à."

Ong Seong Wu nghiêng đầu qua chỗ khác, tránh ánh mắt của Kang Daniel. Cậu thực sự không biết phải đối mặt với Kang Daniel như thế nào nữa.

" Tớ chưa từng biết, Seong Wu."

" Xin lỗi, Daniel. Tớ sẽ không ảnh hưởng đến cậu, tớ sẽ quên."

" Cậu muốn thế nào? Cố ý rời xa tớ? Sau đó thì sao? Cậu có suy nghĩ hay không? Đến lúc đó làm sao chúng ta có thể trở lại như ban đầu? Hay là cậu không cần tớ? "

" Không phải, không phải, Daniel cậu để tớ suy nghĩ một chút được không? Hiện tại trong lòng tớ rất loạn, xin lỗi, là tớ sai." Ong Seong Wu không biết làm như nào cho phải.

" Seong Wu, sao cậu không hỏi xem suy nghĩ của tớ chứ? "

Ong Seong Wu nóng nảy, cậu không muốn nghe Kang Daniel nói. Cậu đã nghĩ đến đáp án từ lâu, " Daniel, cậu cứ làm như không biết được không? Tớ sẽ cố gắng thay đổi, chúng ta vẫn là bạn tốt được không? " Cậu đau khổ cầu xin.

Kang Daniel thở dài, " Nếu như là lưỡng tình tương duyệt, thì sao phải làm bạn bè chứ? "

" Đúng... Cái gì? "

" Trước kia tớ thử đoán tình cảm của cậu đối với tớ, thế nhưng tớ không dám đoán tiếp. Tớ cũng không biết bây giờ mình nên làm gì, tớ cũng thử tránh né cậu, không biết phải đối mặt với cậu như nào. Tớ không xác nhận được tình cảm của cậu và suy nghĩ của mình, cho nên không dám làm bất kỳ hành động nào."

" Cho nên, cậu có ý gì? " Ong Seong Wu khẩn trương muốn chết, lòng bàn tay mồ hôi đã rịn ra, cậu nắm chặt góc áo.

" Lúc cậu yêu cầu đổi chỗ tớ sẽ hoảng hốt, cậu cùng Yoon Ji Sung thân thiết tớ liền cảm thấy tức giận, sau đó tớ bắt đầu nghĩ về vấn đề này. " Kang Daniel cười, ánh mắt nghiêm túc nhìn Ong Seong Wu, " Là thích sao? Tớ đối với cậu, giống như cậu đối với tớ, là thích."

Sau một trận rượt đuổi dài cuối cùng cũng đến lúc phải kết thúc, bụi trần đã rơi xuống rồi, tâm trạng thất thường cũng đã ổn định lại. Bất an và lo lắng trong lòng tan thành mây khói, cậu nhận được đáp án mà đã từng chỉ có trong mơ mới có được. Ong Seong Wu muốn khóc. Sự thật, nước mắt không tự chủ được liền chảy ra, cũng không thể thu lại được.

" Khóc cái gì chứ." Kang Daniel luống cuống, vội vàng duỗi tay ra gạt nước mắt cho cậu, " Không được vì tớ mà khóc, Ong Seong Wu."

" Tớ không khóc."

" Được, không khóc." Kang Daniel sờ má người nọ, " Ngủ đi? Ngày mai chúng ta sẽ đón xe về."

Kang Daniel dịch lại gần Ong Seong Wu, giữ mặt của cậu, sau đó nghiêm túc, cẩn thận đặt một nụ hôn lên trán cậu.

Giống như là một nghi thức trang nghiêm.

" Chúc ngủ ngon."

===============

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com