Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Q2 - Track 5: Apocalypse

Nick's Story

Tuy là trẻ con nhưng đầu óc vẫn là người lớn, tên cậu ấy là Thám tử Conan!

Mặc bộ vest xanh và quần soóc, áo sơ mi trắng, thắt nơ đỏ và đeo kính. Tôi nhìn Ai'Sand mặc một chiếc quần jeans ngổ ngáo, áo ba lỗ màu trắng, quần jeans Freddie Mercury và đi kèm với một bộ ria mép. Mặc dù đã ăn mặc chỉnh tề như thế nhưng mặt nó vẫn buồn chán như đến một đám tang hơn là một bữa tiệc. Nó cằn nhằn tại sao tôi muốn đến sự kiện này để làm gì.

"Biết đâu gặp được Ai'Ton đó. Nó chặn tao bằng mọi cách. Tao sẽ đến nói chuyện với nó cho ra lẽ." Tôi phải giải thích.

Lần cuối cùng tôi nhìn thấy nó là ở một studio chụp ảnh. Khi trở về phòng thì phát hiện tôi không thể tìm thấy tên của nó trong bất kỳ ứng dụng nào.

"Mày cứ bám lấy nó làm gì. Sao không đi hẹn hò với Pi'Dan cho nó biết mặt. Anh ấy tốt với mày chết đi được đó!" Nó cãi lại.

"Ồ, tao biết anh ấy tốt. Nhưng anh ấy quá tốt. Tao đã rủ đến một bữa tiệc nhưng cũng không đến 'Anh không uống rượu. Không có trang phục hoá trang.'

Tôi nhớ có lần tôi mời anh ấy. Anh ta làm vẻ mặt như nhìn thấy một con ma và đáp lại bằng nụ cười gượng gạo. Không phải là tôi sẽ cắt đứt hoàn toàn với Pi'Dan. Tôi chỉ muốn biết mình đã làm gì sai để Ai'Ton chặn tôi thôi!

"Rồi mày nghĩ nó sẽ đến à? Nó đang cãi nhau với bạn nó đó."

Sand nói đúng thật. Nhưng những người như Ai'Ton sẽ không bỏ lỡ bữa tiệc nào đâu. Có một thời hầu như tháng nào nó cũng đến Phangan. Chơi hội trăng tròn, trăng khuyết, trăng lưỡi liềm, thậm chí cả black moon. Tôi tin rằng dù không đốt ma cùng bạn bè thì nó vẫn sẽ đến đây để săn con mồi. Tôi nghển cổ tìm kiếm nó bằng tất cả sức lực mà cơ thể nhỏ bé của mình cho phép. Tôi nhón chân và nhìn quanh. Và đúng vậy, điệu nhảy cũ đó, kiểu nhảy thu hút mọi ánh nhìn. Bộ trang phục của Brad Pitt trong Fight Club. Đó là bộ đồ bó sát, khiêu khích mọi người như thể tôi chưa từng tồn tại trong ký ức của nó... Không biết nữa, phải nói chuyện cho rõ ràng thôi!

Tôi vui vẻ nhìn nó trước khi nốc cạn chai bia và lấy hết can đảm để bước về phía nó.


Mew's Story

Hôm nay là tuyệt nhất! Nghiêm túc mà nói, nếu tôi biết thế giới của Ray thú vị đến thế này thì tôi sẽ không ngoan ngoãn như vậy đâu. Bữa tiệc của chúng tôi thực sự rất tuyệt. Không biết mọi người đến từ đâu mà đông đến thế. Chắc là họ đã truyền miệng với nhau về nó. Không khí trong bữa tiệc cực kỳ sôi động! Ngoài rượu bia đầy đủ khun nủ Ray cũng tìm nhiều thứ cho Mew bé nhỏ. Bao gồm âm thanh, bầu không khí và những người xung quanh. Tôi gần như đang lơ lửng, không thể xuống được. Không gì có thể làm hỏng ngày hôm nay đâu, phải không?

Không phải đâu! Chúa không yêu tôi lắm, cứ thích gửi đến những xung đột và trở ngại! Đúng là tôi không nên có một người mẹ dạy văn so sánh! Là vậy đó. Mặc dù hầu như không thể đứng vững, cơ thể lắc lư tới lui như thể cả thế giới đang quay cuồng dữ dội. Đột nhiên, có ai đó đến và nắm lấy cánh tay tôi. Tôi nhìn lên và thấy một người mặc bộ vest ba lớp, đội mũ nồi xám giống như bước ra từ Peaky Blinders. Tôi mỉm cười và chào hắn. Không hề nhận ra mình đang lảm nhảm.

"Pain changes people. It makes them trustless. Overthink more, and shut people out." Tôi nấc lên, hoặc cười, hoặc nói điều gì đó như, "Xin chào, Thomas Shelby."

"Say quá rồi, Mew."

Đôi mắt tôi từ từ điều chỉnh tiêu cự và nhận ra người trước mặt không phải Celian Murphy mà là...

"Top, sao đến đây được vậy?!" Tôi không biết tại sao lại la lên như vậy, nhưng đó chính là điều tôi đã làm. Top không kịp trả lời gì, tôi thì ngẩn ngơ, nhấc tay lên để chạm nhẹ những gì cảm thấy kỳ lạ trong khối hốc mũi. Lúc đó, Top giữ cánh tay tôi lại.

"Chơi thuốc à Mew?" Nó nhìn tôi ngơ ngác. Tôi vẫn đứng đó và lắc lư như trên tàu tốc hành Chao Phraya. Vì vậy đã tựa vào ngực nó. Top từ từ hạ giọng, "Mew đã thay đổi rất nhiều. Thế là đủ rồi. Ngừng mỉa mai nhau được rồi."

"Mày đừng tự kiêu. Làm sao nào? Tao phải làm kẻ lót đường cả đời để bị người như mày lừa gạt à? Không liên quan gì đến mày đâu. Biết không, từ khi mày đi, tao đúng tự do luôn. Không cần phải suy nghĩ xem mày sẽ đi cùng ai, còn lừa dối tao chuyện gì nữa không... Lúc này, tao chỉ nghĩ đến bản thân mình. Không hề có mày trong đầu tao dù chỉ một chút.

Tôi lảm nhảm một cách thỏa mãn. Top chắc hẳn cảm thấy rất thất vọng và mất mặt. Bởi vì nó im lặng và không nói nên lời. Tôi lên tiếng và đuổi nó đi. Hét lên bảo nó đi bao nhiêu lần nhưng Ai-Chia-Top vẫn đứng yên tại chỗ. Cho đến khi tôi nhìn thẳng vào mặt nó rồi chộp lấy chai whisky bên cạnh và tạt thẳng lên mặt nó! Mọi người xung quanh đều sửng sốt, im lặng nhìn nhau.

Lúc đó Nam Chuem và April lao tới ngăn cản.

"Chết tiệt, Mew, say quá rồi. Làm gì có biết không đó hả?"

"Biết chứ!" Tôi hét lên vui vẻ. "PR của khách sạn còn gì. Chuem, mày nhìn tất cả các vị khách đi."

"Ôi. Tao không noi bữa tiệc. Mày làm gì với Top vậy? Mày có nhận thức được không?"

Lúc đó, người hùng trên con ngựa trắng của tôi vấp ngã và ôm lấy cổ tôi.

"Đến để gây chuyện à, tên khốn Top? Đây là việc của tao. Tao không hoan nghênh những người như mày." Giỏi lắm, Ai'Ray. Chửi đi, chửi nhiều vào!

"Tao đã mời nó đến! Sao nào? Tao không có quyền hay tao không phải là chủ sở hữu của nơi này?"

Khi Ai'Chuem nổi giận thì sẽ như thế này đây. Thật đáng sợ. Gần như có thể nhìn thấy những chiếc răng nanh mọc ra từ miệng nó. Lúc đó, Ray sợ Ai'Chuem hoặc không muốn ở lại với Top nữa. Nên nó lôi tôi ra ngoài.

Tôi cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa. Nhưng tôi nghĩ bộ não của tôi đã lỏng như ức gà xay nhuyễn. Tôi nhìn chằm chằm vào Top, người đang nhìn Ray ôm tôi với vẻ ghen tị và đau lòng. Vậy là tôi hành động theo bản năng. Kéo đầu Ray lại gần và ngay lập tức hôn trước mặt Top với sự hài lòng!

Ray đứng dậy, choáng váng. Nhưng ngay sau đó nó đã hôn lại với đầy đam mê. Giữa tiếng hò reo của những người xung quanh, tôi rút miệng ra, ôm lấy gáy Ray bằng cả hai tay và mỉm cười. Cười thật tươi hạnh phúc... Niềm hạnh phúc khi được trêu chọc Top. Tôi nắm lấy tay nó kéo lên tầng hai. Chuem, April và Top chắc hẳn rất ngạc nhiên!

Khi bước lên cầu thang, tôi quay lại nhìn Top và xem thế nào. Nhưng mắt tôi thấy có ai đó ở gần hơn đang nhìn chằm chằm vào tôi... Ai'Sand. Khuôn mặt của nó trông giống như một đứa trẻ bị mất đi thứ mình yêu thích. Tôi cũng cảm thấy tiếc cho nó. Nó có vẻ thực sự yêu bạn tôi.

Nhưng tôi cũng thực sự yêu bạn bè của mình!


Ray's Story

Mew nắm tay tôi chạy lên phòng ngủ ở tầng hai, nơi tên khốn cơ bắp đó đã trang trí trước khi xảy ra sự việc. Tôi nhìn Mew với đôi mắt ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Ẩn chứa cả sự ngạc nhiên, ngưỡng mộ và thậm chí là ấn tượng, thêm một chút nữa có lẽ là sự tôn thờ. Tôi không thể tin được sẽ có ngày này. Ngày Mew rõ ràng đã chọn tôi trước mặt tên khốn đó.

"Cảm ơn ná Mew... Cảm ơn vì đã chọn tao."

"Tao đã nói rồi, đây chính là người luôn ở bên cạnh tao." Mew nằm ngửa trên giường, nhìn lên trần nhà như thể có điều gì thú vị ở đó.

"Mày chưa bao giờ làm tao đau lòng. Đó là người mà tao nên yêu."

Tôi nằm xuống bên cạnh và quay lại nhìn mặt nó. Trước đó, nó ở ngay cạnh tôi nhưng lại nằm ngoài tầm với của tôi. Hôm nay tôi đã đưa tay ra và có thể chạm vào mặt nó. Nó vẫn nằm đó, mỉm cười với tôi. Tôi không còn cảm thấy xa vời như trước nữa.

"Tao thật là... vô cùng yêu mày đó."

Tôi tiến vào và hôn Mew một cách nhẹ nhàng và ngọt ngào. Một nụ hôn để lại dấu ấn rằng đây là 'của tao'. Mew - người đang say khướt và choáng váng, đã hôn lại tôi. Sự mềm mại, dịu dàng dừng lại, như thể Mew không thích điều gì đó. Nhưng sau đó nó tăng tốc.

Hôn tôi mãnh liệt hơn, chiếc lưỡi ấm áp mềm mại đưa vào khám phá bên trong miệng tôi. Sau đó nó đứng dậy và cưỡi lên tôi. Cái mông đầy đặn của nó cọ vào cơ thể tôi cho đến khi nóng bừng. Nó làm mọi thứ mạnh hơn, mạnh hơn, mạnh hơn, giống như một người bị kìm nén.

Tôi đưa tay cởi nút áo sơ mi của nó. Chưa được vài cái thì Mew nắm tay tôi như muốn bảo tôi ngừng lại. Nhưng không, nó chỉ điều chỉnh nhịp điệu để có thể cởi bỏ nó mà thôi. Chiếc áo sơ mi của nó lộ ra trước mắt tôi một cách gợi cảm, quyến rũ. Niềm khao khát dồn nén bốn năm gần như bùng nổ vào thời điểm đó. Chết tiệt! Người mà vừa đáng yêu vừa dễ thương như thế này! Chúng tôi chỉ còn lại đồ lót. Chiếc quần đùi của Mew cất cánh như thể đã hoàn toàn nhớ nhung và khao khát tôi rồi.

Nó lao thẳng vào hõm cổ tôi. Nó lan ra và liếm dọc dái tai, xương đòn, xuống đến đỉnh ngực tôi. Không thể chịu đựng được nữa rồi!

Tôi lật người nó lại và hôn, mút, liếm từ miệng nó xuống ngực. Hôn cái bụng trắng ngần, cơ bắp cuồn cuộn cho đến tận vòng eo săn chắc của nó. Tôi vùi mặt vào, hít lấy mùi nước hoa ngọt ngào của nó, thấp dần, thấp dần đến đường chữ V ở một bên bụng dưới và mất hút vào cạp quần lót.

Có gì ở dưới đó thế? Có trắng mịn hơn phần nằm ngoài hay không? Khi mặt tôi lướt qua đùi trong của Mew và ngón tay luồn vào cạp quần lót chuẩn bị kéo nó ra. Mew nắm lấy mặt tôi và nâng nó lên, nói một giọng nhẹ nhàng.

"Mày... Tao xin lỗi... Tao nghĩ tao chưa sẵn sàng."

Không kịp hỏi xem có chuyện gì xảy ra. Liệu có phải tôi đã quá mạnh bạo khiến nó không thích hay không. Nó đứng dậy nhặt quần áo lên mặc vào, che giấu cơ thể mà tôi đã hôn ở hầu hết mọi ngóc ngách rồi bước ra ngoài mà không cần nói thêm lời nào. Để lại tôi thất vọng và từ từ bắt đầu chắp nối câu chuyện về những gì đã xảy ra. Tôi quyết định đi lấy Coke trong túi quần lấy ra hít một hơi. Tôi muốn thoát khỏi căn phòng này. Đi đến nơi nào để không cảm thấy tồi tệ như thế này nữa.


Nam Chuem's Story

"Sử dụng ma túy trong ký túc xá của chúng ta à Ai'Ray. Mày có đang dùng não để suy nghĩ không vậy?!" Tôi hét lên ngay khi nhìn thấy chất bột trắng trên mũi nó khi nó bước ra khỏi phòng ngủ trên tầng hai. Tôi đã định đến kiểm tra xem tình hình của nó thế nào sau những gì Mew làm. Tôi hiểu rõ rằng Mew đang thách thức Top. Tôi không muốn Ray buồn và suy nghĩ nhiều. Nhưng chết tiệt! Nó vẫn hành động như một đứa trẻ không chịu lớn lên! "Chỉ việc mày mang bạn bè chết tiệt của mày tới và phá huỷ hostel của chúng ta đã đủ tệ rồi đấy Ray."

"Hostel của tao. Cả tòa nhà này có phải của pa tao phải không Chuem?"

"Ồ, mày nói thế à?" Ray như giáng nắm đấm xuống tôi thật mạnh, rồi đổ rượu lên đầu tôi. Tôi chưa bao giờ cảm thấy tổn thương đến thế này. Nước mắt dần dần ứa ra ở khóe mắt, chẳng mấy chốc sẽ trào ra. "Ai đã giúp mày làm việc, ai đã trông coi chỗ này, ai đã kéo mày lại để giải quyết công việc? Hả Ray? Chẳng phải chính mày đã nói rằng nơi này là của tất cả chúng ta sao? Bây giờ mày lại đối xử với tao như thế này à?"

"Mày căng thẳng quá rồi đó Chuem. Mày làm quá lên làm gì? Mọi người đến dự tiệc để vui vẻ phải không?"

"Không phải vui vẻ kiểu này đâu" Cuối cùng thì tôi cũng bật khóc. "Hãy chịu trách nhiệm về bản thân mình một chút đi. Mày vừa bị bắt vì lái xe khi say rượu đấy. Nếu cảnh sát phát hiện ra, mày chắc chắn sẽ ngồi tù và mơ về Mew trong đó. Rồi cái hostel chết tiệt này sẽ đóng cửa trước khi nó kịp khai trương. Tao thấy mệt mỏi vì phải chăm sóc mày rồi Ray. Đừng biến mình thành gánh nặng cho người khác nữa!"

"Tao có yêu cầu mày chăm sóc tao không?! Nếu mệt mỏi quá rồi thì đừng dính sáng đến tao nữa. Mày không phải mẹ tao. Mẹ tao chết rồi!"

Ai'Ray hét vào mặt tôi bằng tất cả sức lực mà nó chưa từng làm trước đây. Nước mắt tôi lập tức rơi xuống. Thật ra thì cũng không đến mức cần ai phải công nhận hay thậm chí cảm ơn vì tôi yêu thương, quan tâm, hay chăm sóc họ. Chỉ cần đừng coi thường nhau là đủ. Nhưng Ray đã coi thường tôi... Đủ rồi, tôi đã hết tình cảm với những người trong nhóm này. Chưa kịp bước đi, Ray đã quay lưng lại và bỏ tôi đứng đó, để tôi đứng khóc, nước mắt chảy vì buồn phiền khi bị đối xử như vậy


Sand's Story

Tôi nhớ cuộc sống của mình trước khi gặp Ai'Ray. Tôi không phải là người không được ai quan tâm. Không phải nài nỉ ai hay chờ đợi ai đó yêu mình. Ít nhất hôm nay, tại bữa tiệc này, đã có rất nhiều người quan tâm đến tôi. Cuối cùng cũng có người hóa trang thành Freddie Mercury, ngồi trò chuyện với tôi rất vui vẻ. Chúng tôi cùng nhau phân tích ý nghĩa các bài hát Bohemian Rhapsody và chia sẻ câu chuyện về Freddie. Người từng có một người bạn gái mà anh ấy rất yêu, để rồi sau này phát hiện ra rằng anh ấy thích đàn ông, để rồi phát hiện ra rằng mình là người song tính.

Và gặp được người thích những điều tương tự như thế này khiến tôi mê mẩn. Đôi khi làm tình với ai đó có thể giúp tôi quên đi Ray. Anh ta bắt đầu chạm vào đùi tôi, bắt đầu nhìn vào mắt tôi, gương mặt dần dần tiến lại gần nhau.

Đúng lúc đó Ray bước vào và ném mình ngồi cái bịch! Ở giữa, nhìn chằm chằm vào mặt Freddie Mercury như thể muốn giết chết anh ta ngay lập tức và nói lớn. "Hoá trang thành món bít tết chú râu à?"

"Tên khốn Ray, đừng mất lịch sự như thế chứ." Tôi cố gắng kéo nó đứng dậy nhưng nó vẫn cứ bám chặt ở đó, bướng bỉnh không chịu đi. "Say rượu thì đi ngủ đi tên khốn. Đừng làm phiền người khác."

"Tao sẽ ngủ với mày." Nó nói một cách trơ trẽn. Anh chàng Freddie kia chắc chắn ngạc nhiên hoặc không thì cũng ghê tởm tình trạng của Ai'Ray. Anh ta đứng dậy định bỏ đi ngay lập tức. "Khoan đã, anh đi đâu đấy? Đi ngủ cùng nhau không? Tôi không phiền đâu, coi như làm việc nhóm ấy."

Bất chợt, Ai'Ray lại nói mấy lời thô tục, tay thò vào vùng kín của Freddie một cách đầy ham muốn, mặt còn tiến lại gần định cắn cổ anh ta. Tôi đành phải kéo nó ra chỗ khác, định quay lại xin lỗi Freddie thì anh ta đã kêu lên ngay lúc đó. Nhưng không kịp nữa, anh ta bỏ đi, để lại tôi vừa bực mình vừa không hiểu nổi Ai'Ray chút nào. Tôi quay sang nhìn nó và hét lên.

"Mày đến rồi xía vào chuyện của tao làm gì hả?" Tôi nhìn chằm chằm vào mặt nó với ánh mắt căm phẫn, muốn đấm vào mặt nó một cái. "Có Mew rồi, còn muốn gì từ tao nữa? Đi mà lo lắng cho người yêu của mày đi!"

"Tao làm gì với ai, lo lắng cho ai, đó là việc của tao."

"Nhưng mày làm như này với tao thì không được đâu nhé. Đây cũng là việc của tao." Tôi hét lên dữ dội và nhanh chóng bỏ đi. Ray vòng tay ra phía trước và chặn tôi lại. Nó giữ lấy mặt tôi bằng cả hai tay.

"Đừng tự lừa dối mình nữa, Mày yêu tao điên cuồng rồi đấy Ai'Sand." Ai-chia-Ray. Đúng là một tên khốn chết tiệt! Nếu mày biết tao phát điên vì mày thì mày làm thế này với tao làm gì?! "Mày không thể thoát khỏi tao được đâu. Dù thế nào đi nữa, mày phải là của tao."

Beng! Tôi đánh Ray bằng tất cả sức lực của mình. Cho đến khi nó ngã lăn xuống ghế sofa. Chỉ chịu đựng cảnh mày ở bên Mew là quá đủ rồi. Đừng nhiều chuyện và lợi dụng việc tao yêu mày để thao túng tao như thế này lần nữa. Thật khốn nạn! Trong khi nhìn chằm chằm vào mặt nó như thế. Ai'Ray có vẻ vừa khó chịu vừa buồn chuyện gì đó không rõ. Nhưng lúc này tôi gần như đau lòng. Tôi thực sự không nên... Chết tiệt... Tôi không nên yêu nó!


Nam Chuem's Story

Người ta chỉ có một danh sách những giấc mơ đã trở thành sự thật. Vậy tại sao Chúa lại gửi đến cho chúng ta những cơn ác mộng thành hiện thực! Tại hiện trường, mọi người đều sốc. Nhiều người vội vàng bỏ chạy. Những người đang ngủ say, bất tỉnh dần dần bị tát vào mặt và bị lay để đánh thức. Những người có rượu vội vàng ném bỏ và giấu đi. Tôi ngước lên tìm Ai'Mew và Ai'Ray. Tôi lo lắng về việc nó sử dụng ma túy nặng, cả hai người, đặc biệt là Ray. Nó đã có án rồi mà vẫn cứ làm chuyện ngu ngốc! Nếu thực sự bị bắt, tôi tin rằng cho dù là pa của nó cũng không thể bảo lãnh nó ra ngoài!

Cảnh sát đang đàm phán với April ở phía trước. Về phần Top không biết có đi cùng với Mew hay không cũng không rõ. Tôi sắp phát điên rồi. Tôi căng thẳng đến mức muốn hét lên cho đến khi thanh quản của tôi bật ra!

Đúng lúc đó Sand chạy tới và va vào tôi. Cả hai chúng tôi đồng thanh la lên mà không hẹn trước.

"Ai'Ray ở đâu?!" Không có câu trả lời nào từ cả hai chúng tôi. Cả hai chạy theo các hướng khác nhau để tìm Ray. Đúng lúc đó cánh cửa mở ra và việc thương lượng của April không có kết quả. Lúc này cảnh sát ập vào. Mặt tôi có lẽ tái mét và nhợt nhạt. Cầu xin đó! Hãy để Ai'Mew được an toàn. Hãy để Ai'Sand đưa Ai'Ray đi ngay lập tức!

Sand's Story

Tôi vội vàng mở cửa và tìm kiếm Ray ở nhiều phòng khác nhau. Kể cả trong nhà bếp, ở hồ bơi và đến tận phòng ngủ trên lầu. Cuối cùng, tôi cũng tìm thấy nó trong phòng gần nhất trên tầng trên cùng. Nó đang nằm ôm cái xô trong nhà vệ sinh. Tao còn phải gặp mày trong nhà vệ sinh bao nhiêu lần nữa hả! Ray nằm bất tỉnh, không biết nóng lạnh, không quan tâm một chút nào rằng dưới đó đang hỗn loạn và rối rắm gần chết đến nơi.

"Ai'Ray, dậy đi, dậy đi, đồ khốn! Cảnh sát tới rồi!!!" Tôi hét to hết mức có thể. Lắc người và tát vào mặt cho đến khi nó dần dần lấy lại ý thức. Tôi nhìn thấy những túi thuốc khác nhau của nó trong bồn rửa. Tôi quét mọi thứ xuống bồn cầu sau đó nhấn nước ngay lập tức. Rửa mặt và mắt của Ray bằng nước. Sau đó giải thích lại rằng cảnh sát đã đến đây.

"Đừng hoảng loạn. Để tao dọn dẹp cho." Nó bắt đầu tình táo. Không nhận ra tất cả đang vô cùng tồi tệ.

"Hãy nói rõ với bố mày đi! Mày đang có án đó. Đồ trâu. Mau chạy đi!"

Khi tôi bế Ray lên cửa phòng ngủ, ánh đèn pin chiếu thẳng vào mắt... Cảnh sát! Chết mẹ rồi. Trước khi kịp nhận ra, tất cả chúng tôi đều bị bắt. Tay bị còng ra sau lưng và cả hai chúng tôi đều bị ép xuống đất. Đúng lúc đó Nam Chuem, April, Boston, Atom và Nick đều lao vào. Chứng kiến ​​tôi và Ray bị giữ lại, một hàng khuôn mặt trở nên tái nhợt.


Nam Chuem's Story

Tôi đã khóc cho đến khi mắt sưng vù và không còn nước mắt nữa. Tôi tức giận, buồn bã và sợ hãi nhất trong cuộc đời. Tất cả chúng tôi tập trung lại trong hội trường. Ở một góc xa, viên cảnh sát cấp cao nhất đang nói chuyện với Top. Chúng tôi ở xa quá nên không thể nghe thấy. Nhưng đôi mắt có thể thấy đôi môi của TOP mấp máy muốn nói, 'Siriwattanawong' sau đó đưa điện thoại di động của mình cho cảnh sát để nói chuyện với ai đó. Khi cúp máy, thái độ của anh ta thay đổi, đột nhiên trở nên khiêm tốn và thấu hiểu, nhanh chóng nhận xấp tiền lớn trong tay Top. Bố của Top... Một ông trùm lớn như vậy thực sự có thể xử lý được mọi việc.

"Sau này, nếu muốn tổ chức sự kiện xin vui lòng thông báo cho tôi trước, khun Top. Đây là một khu vực cộng đồng, chưa có giấy phép Nếu bị báo cáo lại, có lẽ tôi sẽ không giúp được gì." Người cảnh sát bình tĩnh giải thích cho chúng tôi. Sau đó anh ta ra lệnh cho cấp dưới của mình mở khóa còng tay Ray và Sand. Nhiều người còn lại tại sự kiện dần dần rời đi. Tôi và Top chào hỏi tỏ lòng kính trọng với cảnh sát và sau đó giải quyết mọi việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra trước đó. Đôi khi cũng thật đáng buồn.

Tôi ghét sự bất công dưới bất kỳ hình thức nào. Những gì TOP đã làm đã giúp chúng tôi là thật. Nhưng chẳng có gì đáng tự hào cả.

Nick rủ Sand về phòng trước là người đầu tiên mở lời. Sand nhìn Ray đang bất tỉnh, vẻ mặt buồn chán nhưng đồng thời cũng nhẹ nhõm. Cậu ấy quay lưng lại với Top. Thay vì cảm ơn thì lại quay sang nói chuyện với tôi. Sau đó đi ngang qua Top mà không thèm nhìn cậu ta. Tôi bước lại và ngồi tựa đầu vào ghế sofa. Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Ray một lúc lâu. quyết định nói.

"Mew ở đâu rồi Top?"

"Nằm trong xe, mình sợ cảnh sát sẽ phát hiện." Nghe xong, tôi thở dài một hơi. Ít nhất chúng tôi đã sống sót ngày hôm nay.

"Tao đã nói rồi phải không, rằng tất cả sẽ là một thảm họa." Tôi nói với Ray. Nó cố gắng mở mắt và chăm chú lắng nghe. Nhìn có vẻ đã ổn hơn rồi. Tôi không còn sức để tức giận nữa. Nói nhẹ nhàng thêm một chút không thì sẽ không thể kiềm chế được mà hét vào mặt mọi người. "Làm bạn bè với nhau là đủ tốt rồi. Tại sao phải gây ra sự hỗn loạn này chứ, tất cả tụi mày luôn."

Tôi nhìn vào khuôn mặt của mọi người kể cả Boston và Top.

"Tao biết ngay từ đầu là hostel này mày đã không muốn làm. Mày chỉ muốn làm hài lòng Ai'Mew. Chỉ muốn có việc gì đó để cùng làm và gắn bó với mày cho đến sau khi tốt nghiệp. Nhưng người luôn gặp rắc rối, người luôn quản lý mọi việc suốt thời gian qua. Xin lỗi nếu nghe như đang phủ nhận công trạng của người khác, nhưng người mệt mỏi và làm tất cả... Là tao."

Tôi ngẩng đầu lên, vươn tay lấy không khí để thở, nếu không, nếu cúi đầu xuống, tôi có thể sẽ khóc.

"Tao chưa bao giờ xin từ mày bất cứ điều gì. Nhưng hãy xem xét lại, chỉ một chút thôi... Rằng những người đã cố gắng làm mọi thứ để dự án này tồn tại được. Làm mọi thứ cho nhóm của tụi mình sống sót là tao". Chết tiệt, tại sao lại run lên chứ. "Nếu hai tụi mày nghĩ rằng khi ở bên nhau là sẽ đi cùng nhau mãi mãi. Tao chúc cho mày may mắn. Nhưng nếu điều này xảy ra thêm một lần nữa, tao cũng sẽ rút lui."

Tôi đứng dậy, nghĩ rằng mình đã nói đủ rõ ràng. Bước về phía April. mệt mỏi.

"...Rút khỏi dự án này và rút khỏi tất cả chúng mày nữa"

April tới xoa lưng tôi. Và vậy đó! Chỉ cần cô ấy vừa chạm vào tôi, nước mắt chảy dài trên mặt tôi như ai đó bật công tắc mở một đập nước. Người yêu tôi đã bế tôi ra khỏi đó. Đi ngang qua Boston và tên khốn đang đứng đó lắng nghe. Liếc mắt nhìn với ánh mắt 'Tụi mày nữa đó'... Trước khi đi rời khỏi khu vực đó.

Ray không đáp lại bằng một lời nào. Có lẽ đã biết mình sai và có lẽ đã nhận ra điều gì đó... Hy vọng là thế.

Đó là câu chuyện của tôi. Tại sao lại toàn là tụi nó? Chỉ toàn là tụ tập lại với tụi nó để trở thành bạn bè của nhau, hỗ trợ nhau để vẫn có thể là bạn bè và giải quyết mọi vấn đề của tụi nó để tránh việc nghỉ chơi với nhau. Đọc đến đây bạn biết bao nhiêu về tôi? Ngoại trừ việc tôi là bạn của tụi nó. Đâu? Cuộc sống của tôi đâu?

Và trong khi câu chuyện của Nam Chuem chỉ nói về tụi nó. Liệu câu chuyện của tụi nó có tôi ở trong đó hay không?

Trong xe của April, tôi ngồi khóc nức nở, cảm thấy vô cùng đau lòng. Mối quan hệ giữa những người bạn đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu thăng trầm trong gần 4 năm. Có lẽ cho đến ngày tốt nghiệp sẽ kết thúc.

"Tụi nó... chết tiệt... Tất cả đều ích kỷ. Không ai nhìn ai lấy một cái."

April nắm lấy tay tôi và siết chặt theo nhịp đều đặn. Không để tôi chìm đắm trong nỗi buồn quá nhiều.

"Nhóm của tụi mình thật sự tan rã rồi phải không ter? Chúng ta không thể làm được gì nhiều hơn nữa phải không?"

Không có câu trả lời từ April. Ngay cả người khó hiểu nhất trên thế giới cũng có thể biết được tương lai của nhóm chúng tôi. Người yêu tôi có thể an ủi tôi. Nhưng lại chẳng thể làm gì được. Không ai có thể khiến cho nhóm bạn chúng tôi trở lại như xưa.

Và cũng không ai biết rằng nó sẽ càng tệ hơn trước. Và còn ảnh hưởng đến những người thân thiết của tôi nữa.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com