Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3

Lúc Moon Hyeonjoon mặc quần áo đàng hoàng đi ra, Choi Doran vẫn đang ngồi bên bàn làm đề, pheromone của hắn trên tay cậu đã biến mất, Choi Doran lại trở thành chàng Choi Doran sạch sẽ không vương mùi hương gì.

"Sao vậy?" Choi Doran không hiểu lắm lý do tại sao Moon Hyeonjoon cứ nhìn tay cầm bút của mình mãi, bèn lựa lời: "Cậu không hiểu câu nào à? Cần tham khảo không?"

"..." Lớn chừng này tuổi rồi, Moon Hyeonjoon chưa từng nghe ai nói như vậy với mình cả, vấn đề là Choi Doran thật sự có tư cách cho hắn tham khảo, cảm giác hắn cho Choi Doran vào phòng ký túc xá này cứ như đang tự làm tự chịu vậy.

Moon Hyeonjoon càng nghĩ, mặt càng xụ xuống, hắn kéo bàn học và ghế của mình đi, ngồi quay lưng lại phía sau Choi Doran, bắt đầu tự học.

Choi Doran vượt qua vài ngày bình yên trong phòng, Moon Hyeonjoon – đại ca trường hung hãn cùng cực trong truyền thuyết đến nay vẫn chẳng làm gì cậu cả, cũng không chủ động kiếm chuyện, quá lắm là thái độ nói chuyện hằn học chút thôi, chứ vẫn trong phạm vi bình thường.

Thi thoảng cậu lại tình cờ nhớ đến ống thuốc tiêm không biết tên trong tủ Moon Hyeonjoon, nhưng chưa từng thấy hắn mở cánh cửa tủ ấy ra bao giờ, cứ như thứ đó không hề tồn tại vậy.


Tiết thứ ba sáng nay là Ngữ văn, thầy chủ nhiệm đứng trên bục nói thật chậm về văn ngôn, bên dưới đã đổ gục thành đàn.

Choi Doran ngồi thẳng lưng, một tay cầm bút, tay kia để trong hộc bàn bấm điện thoại.

Trên màn hình điện thoại là tin nhắn nhở: [Hôm nay tới bệnh viện kiểm tra định kỳ.]

Choi Doran kéo xuống vài lần, sau đó đặt điện thoại về, đang định tập trung học thì nghe tiếng "bịch" vang lên sau lưng, dường như có ai đó đánh rơi bút lên sách.

Sau đó là tiếng chân ghế ma sát với mặt đất.

Choi Doran quay đầu, thấy Moon Hyeonjoon đứng lên.

"Thưa thầy." Moon Hyeonjoon đút hai tay vào túi quần, mặc kệ ánh nhìn từ các bạn trong lớp, chỉ cụp mắt nói: "Em không khỏe, muốn xin nghỉ nửa buổi về ký túc xá."

Thầy chủ nhiệm đẩy kính: "Em lại không khỏe à? Hyeonjoon, tần suất em không khỏe hơi cao đó."

"Đúng vậy." Moon Hyeonjoon đáp: "Em yếu đuối."

Trong lớp vang lên những tiếng cười khó nén, nhưng nhanh chóng im bặt.

Thầy chủ nhiệm bất đắc dĩ trừng Moon Hyeonjoon, sau đó xua tay cho hắn đi.

Choi Doran nhìn Moon Hyeonjoon đi thẳng ra lớp, lại nhìn sang Park Dohyun, dường như Park Dohyun đã quá quen với hành động này của Moon Hyeonjoon, bấy giờ cậu ta ngáp dài một cái rồi nằm rạp lên bàn, say giấc nồng.

Đến khi tan tiết, Choi Doran theo thầy chủ nhiệm vào văn phòng.

"Em cũng xin nghỉ phép à?" Thầy chủ nhiệm trợn tròn mắt.

"Vâng... Tim em không được khỏe, cần đi lấy thuốc và kiểm tra định kỳ." Choi Doran nói nhỏ nhẹ: "Nửa buổi là về, làm phiền thầy quá."

Có thể thấy thầy chủ nhiệm tin tưởng Choi Doran hơn nhiều, ông quan tâm hàn huyên với cậu một lúc, sau khi bảo cậu khó chịu chỗ nào phải nói ra thì ký duyệt đơn xin nghỉ phép của cậu.

Choi Doran do dự thoáng chốc, vẫn quyết định hỏi thầy chủ nhiệm: "Hyeonjoon cũng không khỏe ạ?"

"Hyeonjoon?" Nhắc tới Moon Hyeonjoon, mắt thầy chủ nhiệm lại trợn trừng: "Có một lần đang học, em ấy nói không khỏe xin nghỉ, ngay tiết sau đã bị thầy bắt gặp đang đánh nhau, chắc không khỏe lắm nhỉ."

Choi Doran: "..."

Xem như cậu chưa hỏi.

Những môn tiếp theo toàn là môn phụ, Choi Doran không định học, cậu dự tính về ký túc xá lấy sổ khám bệnh rồi đến thẳng bệnh viện.

Tiếng chuông vào học lại vang, sân trường vắng lặng, Choi Doran bước nhanh về ký túc xá, đến trước cửa phòng.

Choi Doran thấy cánh cửa không đóng kín, mà để lộ một khe hở.

... Ai ở bên trong nhỉ, Moon Hyeonjoon à?

Choi Doran nhẹ cân, bước chân cũng khẽ, cậu đến trước cửa rồi mà người bên trong vẫn chưa nhận ra, Choi Doran nghĩ ngợi, đoạn chậm rãi đẩy cửa.

Moon Hyeonjoon đang ngồi trên ghế, hai chân gác lên bàn học, duỗi một bên tay ra, tay còn lại cầm một ống tiêm, hắn đang đẩy chất thuốc trong ống vào cơ thể.

Cửa bị đẩy gần như cùng lúc Moon Hyeonjoon nhìn sang, khoảnh khắc ấy, ánh mắt sắc bén khiến Choi Doran cảm nhận được sát ý đang sôi trào.

May mà ngay sau đó, Moon Hyeonjoon đã cụp mắt nhìn xuống, hắn tiêm xong rồi vứt ống tiêm vào thùng rác ở góc cửa, hỏi giọng lạnh lùng: "Cậu về làm gì?"

Thậm chí không cần phí sức quan sát, Choi Doran cũng biết hiện tại tâm trạng của Moon Hyeonjoon chẳng tốt chút nào.


Từ khi quen biết Moon Hyeonjoon đến nay, có thể thấy đây là lúc tâm trạng của Moon Hyeonjoon tồi tệ nhất.

Nếu Alpha hoặc Omega khác xuất hiện, họ sẽ phải lùi bước bởi pheromone mang tính công kích cực mạnh đang bao trùm khắp căn phòng này, nhưng Choi Doran là Beta, cậu lặng lẽ nhìn ống tiêm vừa bị vứt vào thùng rác, bước vào trong: "Tôi về lấy sổ khám bệnh, sẽ đi ngay."

Moon Hyeonjoon im lặng nhìn Choi Doran tìm kiếm trong tủ, lấy một quyển sổ khám bệnh ra, hắn mới lên tiếng: "Cậu bị bệnh?"

Lời vừa thốt, Moon Hyeonjoon đã cảm thấy câu mình nói quá vô duyên, nghe cứ như không phải đang hỏi, mà là đang kiếm chuyện vậy.

Moon Hyeonjoon hơi hối hận, nhưng bây giờ cảm xúc của hắn đang tệ, không tài nào dịu đi được trong thời gian ngắn, thế là đanh mặt nhìn Choi Doran, và kết quả khiến hắn sửng sốt.

Trông Choi Doran chẳng hề tức giận, thậm chí cậu còn mỉm cười: "Ừ, bệnh tim, cần đến bệnh viện khám định kỳ, nhân tiện lấy thuốc."

Moon Hyeonjoon lặng thinh.

"Bị bệnh tim mà trước đó còn nói với tôi muốn leo tường hai lần, không sợ chết sao?" Moon Hyeonjoon nhíu mày cười nhạt, trông như đang châm chọc: "Nhỡ cậu mắc chứng sợ độ cao chút thôi, đang leo bên trên bị dọa cho phát bệnh tim, tôi xem cậu làm thế nào."

Choi Doran: "..."

Choi Doran không ngờ Moon Hyeonjoon vẫn canh cánh chuyện này, nay nghe hắn nói thế, cậu càng chắc chắn Moon Hyeonjoon sợ độ cao.

"Tôi không sợ độ cao, tôi tự biết khả năng của mình." Choi Doran ngẫm nghĩ, bổ sung thêm: "Cảm ơn, trước đây chưa có ai nhường tôi cả, cậu đã giúp tôi hoàn thành một ước mơ nhỏ."

Sắc mặt Moon Hyeonjoon hòa hoãn thấy rõ, hắn cười nhạo: "Chuyện cỏn con, chỉ nhường cậu chơi một lần đã vui đến vậy, cậu dễ dỗ nhỉ."

Choi Doran nghĩ bụng, cậu dễ dỗ không thì không biết, nhưng Moon Hyeonjoon thì dễ dỗ thật đấy, vậy thôi đã vui lên rồi.

Choi Doran chào tạm biệt Moon Hyeonjoon bấy giờ tâm trạng đã tốt hơn hẳn, một mình đến bệnh viện.

Không mất quá nhiều thời gian trên đường, Choi Doran thuận lợi đến nơi.

Bác sĩ kiểm tra cho Choi Doran, sau khi chắc chắn tim của cậu đều bình thường, bèn vừa kê thuốc cho cậu vừa dặn dò: "Bệnh tim của cháu bảo nghiêm trọng thì chưa đến mức, nhưng lại không thể phớt lờ, cảm xúc của cháu sẽ quyết định tình trạng bệnh, phải nhớ đừng bao giờ tức giận, luôn giữ tâm thế thoải mái.Nhưng trông cháu có vẻ duy trì rất khá, chắc người nhà tốt lắm phải không?"

Nói đoạn, bác sĩ ngước mắt nhìn Choi Doran đang ngồi đối diện.Tuy là Beta, nhưng gương mặt của cậu chàng này lại nổi bật hiếm thấy, khiến người ta đem lòng quý mến, vừa gặp đã ngỡ ngàng.

Người như vậy lại mắc chứng bệnh thế này, tuy không phải Omega, nhưng nếu ở trong gia đình bình thường thì chắc hẳn cũng sẽ được yêu chiều lắm.

Sau một thoáng ngẩn ngơ, đôi mắt hơi lạnh nhạt cong lại, cậu nở nụ cười khẽ: "Đúng vậy, trong nhà không có chuyện gì phải tức giận cả."

Cảm ơn bác sĩ xong, Choi Doran sang phòng khác lấy thuốc.

Lúc ra phòng khám xuống lầu, ý cười trên mặt Choi Doran nhạt đi, cảm giác xa cách hờ hững một lần nữa phủ kín khắp người cậu.Ở căn nhà đó biết bao nhiêu năm, từ lâu cậu đã học cách đừng quá xem trọng mọi việc. Chỉ cần không để ý đến, cũng đừng mong chờ gì, thì sẽ giảm thiểu tối đa sự phẫn nộ có thể nảy sinh.

Suy cho cùng, chẳng qua chỉ là cách đóng kín cánh cửa nội tâm, không cho bất kỳ ai bước vào.

*

Choi Doran lấy thuốc xong, ra khỏi tòa lầu, đến phòng khám pheromone bên cạnh.

Tốt nhất là cứ cách một thời gian, các thanh thiếu niên nên đi kiểm tra tuyến thể của mình, lần trước cậu phải đến bệnh viện trong lúc nhà trường kiểm tra sức khỏe tập trung nên không kiểm tra được, lần này nhân tiện thăm khám luôn.

Người phụ trách kiểm tra cho Choi Doran cũng là một bác sĩ Beta, Choi Doran ngồi trên ghế chờ mười mấy phút, bác sĩ cầm báo cáo xét nghiệm của cậu ra.

"Quá trình dậy thì của cháu rất tốt, không gặp vấn đề gì cả, là một Beta." Bác sĩ đưa kết quả cho Choi Doran, đồng thời cảm thán: "Thời buổi bây giờ hiếm thấy kiểu người thuần Beta như cháu lắm, chú làm bác sĩ bao nhiêu năm qua, cháu là người đầu tiên đó."

Thế giới này chia làm ba giới tính Alpha, Beta, Omega, Alpha và Omega có pheromone, Alpha có thể đánh dấu Omega.Beta không có pheromone không thể bị đánh dấu, nhưng trong số Beta cũng sẽ phân biệt theo kiểu người thiên Alpha hoặc thiên Omega, chẳng qua Beta không bao giờ đạt đến vạch phân chia, nên sẽ chẳng thể trở thành Alpha hoặc Omega được.

Khi Beta thiên Omega bị Alpha truyền pheromone vào sẽ không bị đánh dấu, nhưng vẫn chịu ảnh hưởng từ Alpha, Alpha đã truyền pheromone cũng sẽ chịu ảnh hưởng nhẹ từ Beta nọ. Chẳng qua ảnh hưởng này gần như bằng không so với mối quan hệ đánh dấu giữa Alpha và Omega.

Beta thiên Alpha cùng với Omega cũng tương tự như vậy. Giữa họ cũng có số lượng cực ít những người thuần Beta, nhóm người này hoàn toàn không phải chịu ảnh hưởng bởi pheromone, cũng sẽ không ảnh hưởng đến người khác.

"Vâng, cảm ơn chú ạ." Choi Doran nhận báo cáo rồi đứng dậy, vừa định rời đi thì vô tình nhìn thoáng qua tủ thuốc bên cạnh.

Trong đó có một ống tiêm giống hệt ống mà Moon Hyeonjoon đã sử dụng.

"Bác sĩ, cháu có thể hỏi ống tiêm này có tác dụng gì không?" Choi Doran chỉ vào nó.

"Cái này à?" Bác sĩ quay đầu, giải thích với Choi Doran: "Một số Alpha có pheromone quá mạnh, chỉ dựa vào việc tản pheromone ra xung quanh hằng ngày sẽ không thể khiến pheromone trong cơ thể họ được cân bằng, khi chưa có Omega riêng để trút pheromone ra, họ sẽ cần thuốc này để điều hòa lại."

Choi Doran hiểu ngay: "Vậy trước khi tìm được Omega yêu thích và có thể đánh dấu, họ chỉ có thể dựa vào thuốc để giữ cân bằng pheromone... nghe khổ thật."

"Đúng thế, vả lại tác dụng phụ của việc sử dụng thuốc này thời gian dài cũng rất nghiêm trọng, nó sẽ ép buộc những Alpha xuất sắc tìm kiếm Omega từ sớm, thiếu đi thời gian lựa chọn." Bác sĩ lắc đầu cảm thán, lại nhìn sang Choi Doran: "Nhưng... cũng có cách giải quyết tốt hơn."

Choi Doran: "Vâng?"

Bác sĩ nói tiếp: "Cách giải quyết tốt nhất cho kiểu Alpha này đó là tìm một người thuần Beta như cháu. Hai cháu sẽ không chịu ảnh hưởng lẫn nhau, cũng không ảnh hưởng đến người khác, Alpha bị trường hợp như vậy có thể định kỳ truyền pheromone vào cháu để cân bằng lại pheromone trong cơ thể, thế thì không phải lo tác dụng phụ, từ từ tìm kiếm Omega thích hợp và nảy sinh tình cảm... Nhưng không phải Alpha nào như vậy cũng may mắn gặp được người thuần Beta như cháu cả."

Choi Doran bỗng chốc không biết nói gì, bác sĩ tiếp lời: "Cậu trai, cháu hỏi chuyện này làm gì, quen Alpha như vậy à? Vậy cháu..." Bác sĩ ngập ngừng: "Cháu phải cẩn thận đấy."

Quả thật những người thuần Beta thông thường khác sẽ không ảnh hưởng Alpha, nhưng Choi Doran đẹp như vậy, ông lo Choi Doran sẽ bị đùa bỡn, cuối cùng lại bị Alpha đã tìm được Omega thích hợp bỏ rơi, để rồi phải gánh chịu mọi khổ đau.

Choi Doran mỉm cười, không trả lời rõ ràng, cậu cảm ơn bác sĩ lần nữa, sau đó rời đi.

Làn gió hè khô nóng thổi vào mặt, Choi Doran thở dài, xoa ấn đường.


Lúc Choi Doran về tới lớp, Moon Hyeonjoon đã lấy lại bình tĩnh ngồi tại chỗ, trông chẳng có gì khác lạ cả.

Lúc đi ngang Moon Hyeonjoon, Choi Doran nhìn thêm vài lần mới rời mắt về, ngồi xuống chỗ mình.

Bấy giờ đã đến tiết Toán cuối cùng của buổi chiều, mọi người đều rục rịch không yên, khi tiếng chuông tan học vang lên, câu "Tan tiết" của thầy Toán còn chưa dứt, phân nửa số học sinh trong lớp đã ùa ra ngoài.

Choi Doran không hối hả thế, cậu thong thả làm hết một đề, bấy giờ mới dọn dẹp sách vở, tới căn tin.

Căn tin buổi tối khác với buổi trưa, buổi trưa mọi người đều tập trung ở đây, còn tối thì có người về nhà, thế nên còn rất nhiều chỗ trống.

Choi Doran gọi một phần cơm, ngồi vào bàn không người, bắt đầu hưởng dụng bữa tối của mình.

Thời gian ăn tối cũng chẳng thả lỏng, Choi Doran vừa ăn vừa ngẫm lại công thức cần học thuộc và những đề mình làm sai, vì đang phân tâm, căn tin lại còn là nơi khá an toàn, cậu cũng chẳng chú ý có người đang đi về phía mình.

Đến tận khi người nọ đặt mông lên chỗ ngồi đối diện, Choi Doran mới phát hiện.

Nam sinh ngồi đối diện cậu khoảng hơn mét tám, cánh tay lộ ra ngoài trông căng tràn cơ bắp, nắm tay to gần bằng mặt của Choi Doran.

Nam sinh nọ ngồi xuống nhưng không lên tiếng ngay, cậu ta dùng một tay chống cằm, nghiêng người ra trước ngắm thật kỹ Choi Doran.

Ánh mắt ấy khiến cậu không thoải mái lắm, Choi Doran nhíu mày nhích xa ra, hỏi: "Có chuyện gì?"

Thấy Choi Doran kháng cự, nam sinh không nhìn Choi Doran nữa, rời mắt nhìn bữa tối của Choi Doran.

Bữa tối của Choi Doran vô cùng giản dị, trứng xào cà chua, cải thìa, một dĩa sườn nhỏ, trông thật đạm bạc ở ngôi trường chỉ cần ném một viên gạch cũng trúng cả đám người giàu có.

Choi Doran thấy nam sinh nọ nở nụ cười đầy ẩn ý, sau đó dang chân đặt lên bàn, để Choi Doran nhìn thấy chiếc giày đắt giá mà mình đang mang.

Choi Doran: "..."

"Sao ăn ít thế, đủ no không?" Nam sinh nọ cố tình nói giọng trầm, để âm thanh nghe từ tính hơn.

Tầm mắt cậu ta chuyển từ thức ăn sang chén canh bên cạnh Choi Doran, vẻ khinh thường thoáng hiện trong mắt: "Còn uống nước tráng nồi, cái này không ngon đâu nhỉ."

Choi Doran nhìn chén canh trứng gà tảo tía của mình: "..."

Sao đây có thể là nước tráng nồi được, có trứng gà, có tảo tía, có dầu có muối, rõ ràng đầu bếp căn tin đã phát huy vượt mức bình thường rồi đấy chứ.

Choi Doran cụp mắt xuống định xem người đối diện như không khí, dù sao thì từ khi còn ở trong nhà, cậu đã quá giỏi với việc bỏ ngoài tai những lời xung quanh.

Choi Doran không đáp, nam sinh ngồi đối diện cậu cũng chẳng sốt ruột, cậu ta nhìn Choi Doran lần nữa.

Tầm mắt của cậu ta đảo khắp người Choi Doran, nhìn đôi môi đỏ ướt át, ngón tay thon dài trắng nõn đang cằm chiếc đũa gỗ màu đen, cuối cùng là cần cổ với đường cong tuyệt đẹp.

Cậu ta chợt hỏi: "Cậu bị mấy Alpha khác cắn bao nhiêu lần rồi?"

Choi Doran dừng đũa ngước mắt, thấy Alpha nọ chống cằm nhìn mình, dường như không hề hay biết rằng lời cậu ta vừa nói xúc phạm đến mức nào.

Không nhận được câu trả lời từ Choi Doran, Alpha nọ tiếp tục: "Xem ra đếm không xuể nhỉ, bề ngoài ngây ngô trong sáng, thực ra số người tìm tới cậu chắc cũng phải hàng chục, chậc, Beta có điểm này dễ bị gạt."

Choi Doran không muốn nghe tiếp, cậu đứng dậy bưng cả khay cơm bỏ đi, nhưng bị nam sinh giữ lại đầu bên kia khay.

Choi Doran đanh mặt: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

"Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn làm vài việc mọi người đều vui thôi." Khóe miệng nam sinh nhếch lên: "Tôi bao tất cả chi phí trong trường một năm tới của cậu, cậu làm bạn trai tôi một năm nhé."

Choi Doran không ngốc, sao có chuyện quy định sẵn thời gian làm bạn trai chứ, thực ra đây chỉ là một trò chơi bao nuôi thôi.

Choi Doran lạnh lùng: "Tìm người khác đi."

Nam sinh nọ sửng sốt, nụ cười càng tươi hơn: "Có phải cậu hiểu nhầm gì không, tôi không đến để thương lượng, tôi đến để thông báo."

Nói đoạn, một bàn tay khác đang thả lỏng của nam sinh chợt sờ lên cổ tay Choi Doran.

Choi Doran dứt khoát thả tay làm nam sinh họ bất ngờ, chưa kịp thu hồi sức kéo khiến cơm canh trong khay vung vãi hết lên người.

Choi Doran nhếch mép cười châm chọc.

"Nói nhỏ nhẹ không muốn, muốn mạnh bạo mới được hả!" Dầu mỡ trong thức ăn và nước canh thẩm thấu qua quần áo thấm lên da, khiến cậu ta trông vừa dữ tợn vừa chật vật.

Nam sinh nọ nào ngậm được bồ hòn trước mặt đông đảo mọi người như vậy, tức thì giận điên lên: "Mày muốn chết à!"

Những người khác trong căn tin giật mình bởi tiếng động bên này, ai nấy nháo nhào nhìn sang.

Beta nữ ngồi bàn bên cạnh Choi Doran ăn cơm đã chứng kiến cả quá trình, bấy giờ tức đến mặt mày đỏ bừng, quát: "Cậu còn uy hiếp người ta, rõ ràng cậu kiếm chuyện trước!"

"Được, mày muốn ra mặt giúp nó phải không? Tao xử mày trước!" Nam sinh nọ đứng lên, chiều cao và vóc người của Alpha đều mang đến áp lực khổng lồ cho người khác, cậu ta sải bước lớn đi phăm phăm tới, định dạy cho cô gái một bài học.

Beta nữ run bắn lên, vô thức nhắm mắt lại. Nhưng cơn đau trong tưởng tượng lại không giáng xuống, cô mở mắt không dám tin, thấy Choi Doran đang đứng trước mặt mình.

Người đang chắn phía trước tuy cũng có dáng người cao ráo, nhưng chẳng hề cường tráng chút nào, thậm chí còn có thể gọi là thon gầy, nhưng bấy giờ cậu không hề né tránh.

Choi Doran nghiêng mặt sang để lộ gương mặt tinh xảo, dịu giọng: "Cảm ơn cậu, nơi này hơi phiền phức, cậu cứ đi trước, lần sau tôi đền lại bữa tối cho cậu."

Mặt cô gái đỏ bừng, cô nhìn Choi Doran rồi lại nhìn Alpha nọ, chần chừ: "Vậy cậu..."

"Đi đi." Choi Doran lặp lại.

Cô gái cũng biết mình ở đây chỉ thêm vướng víu, thế là cắn răng, đứng dậy rời đi.

Choi Doran quay đầu nhìn Alpha vừa kiếm chuyện, Alpha nọ tức giận bật cười: "Anh hùng cứu mỹ nhân? Được thôi, mày cứu nó, tao coi ai cứu được mày?"

Nói đoạn, Alpha lại xông tới định vừa ôm vừa kéo để ghìm tay chân Choi Doran, hòng lôi cậu đi khỏi tầm mắt của mọi người, đến nơi vắng vẻ để làm những điều mình muốn.

Lần này mà không đụ cho Beta này chịu nghe lời, cậu ta sẽ viết ngược tên mình...!

Chưa suy nghĩ xong, một nắm đấm trời giáng đã đáp lên bụng cậu ta, nam sinh thốt ra tiếng rên nặng nề, lùi vài bước, khom lưng ôm 'của quý' của mình.

Choi Doran rất rõ tình trạng hiện tại, do căn bệnh bẩm sinh nên xưa nay cậu không hề đánh nhau bằng sức mạnh, đánh người cần phải có kỹ xảo.

Thay vì để tên Alpha nọ kéo được cậu đến nơi vắng người, chi bằng cứ làm ầm mọi chuyện ngay tại đây.

Choi Doran không dừng lại, cậu vẫn tấn công liên tiếp, nhưng tốc độ phản ứng của nam sinh kia rất nhanh, hắn nhịn đau né tránh, còn phản công lại Choi Doran.

Cách đánh và góc độ đánh của nam sinh nọ đều đang nói cho Choi Doran biết một sự thật phũ phàng rằng, chắc chắn Alpha này đã được dạy dỗ chuyên nghiệp, không như bọn học sinh cá biệt lưu manh bình thường trong trường.

... Phiền phức rồi đây.

Choi Doran mím môi né nắm đấm đang vung tới, nhanh chóng động não xem nên làm cách nào để kéo dài thời gian cho tới khi giáo viên phát hiện ra, nào ngờ lại thấy động tác của Alpha nọ bỗng dưng khựng lại, trợn to mắt như gặp ma, thậm chí còn lùi một bước.

Vẻ sợ hãi không giống đang giả vờ, Choi Doran ngờ vực nhìn sang bên kia, trông thấy Moon Hyeonjoon với khuôn mặt điềm nhiên đang đứng cách cậu vài bước.

Moon Hyeonjoon nhìn thoáng qua cậu, rồi nhìn nam sinh Alpha cao to nọ, lạnh lùng hỏi: "Đánh nhau?"

Choi Doran chưa kịp lên tiếng, đã nghe Alpha ban đầu vốn rất hùng hổ bấy giờ chỉ ước sao được co người lại thành hạt cát: "Không phải em muốn đánh nhau! Do cậu ta bất cẩn làm đổ cơm lên người em, còn tức giận muốn đánh em nữa!"

Choi Doran sửng sốt, đâu ngờ tên này lại đổi trắng thay đen như vậy.

Những người khác trong căn tin cũng ngớ ra, có người định kể sự thật, song vừa mới thốt được vài chữ, nam sinh nọ đã nhìn sang với ánh mắt hầm hừ đe dọa.

Giờ cơm tối, đa số nhà giàu đều ra trường ăn, số nhỏ còn lại đến căn tin cũng sẽ chọn thức ăn giá đắt một chút, nhưng những món ngon hơn đó ở trên tầng hai.

Người ở lại tầng dưới gần như đều là học sinh bình thường không có tiền không có quyền, bị nam sinh nọ lườm như vậy, thế là hoảng hốt cúi đầu.

Choi Doran cũng chẳng muốn người khác ra mặt thay mình, đang định giải thích với Moon Hyeonjoon, chợt nghe hắn cười gằn.

"Mày đang dùng cái não chỉ thi được hai mươi điểm của mày để lừa tao?" Mặt Moon Hyeonjoon không hề có ý cười: "Lá gan mày ngày càng lớn rồi đấy."

"Không, không phải..." Nam sinh toát cả mồ hôi lạnh: "Em thật sự chưa hề đánh trúng cậu ta, ngược lại cậu ta còn đánh em vài cái!"

Tầm mắt Moon Hyeonjoon lần nữa chuyển sang Choi Doran, Choi Doran và hắn nhìn nhau, sởn tóc gáy.

Khí thế hiện giờ của Moon Hyeonjoon giống hệt lúc đánh nhau vào lần đầu gặp mặt, thậm chí Choi Doran còn có cảm giác ngay giây tiếp theo đây, Moon Hyeonjoon sẽ cho đầu cậu nở hoa.

Nhưng Moon Hyeonjoon chẳng nói gì cả, hắn lại rời mắt nhìn mặt bàn tung tóe cơm canh.

"Dọn bàn sạch sẽ." Moon Hyeonjoon lạnh giọng.

Choi Doran chưa kịp phản ứng, Alpha hùng hổ ban nãy đã gật đầu lia lịa, khom lưng nhặt khay đựng cơm canh ban nãy lên, nhanh tay hốt hết cơm và thức ăn rơi vãi trên mặt bàn vào khay, cuối cùng còn lấy giẻ lau bàn của dì lao công đến lau một lượt, dọn bàn sạch sẽ như mới.

"Anh... anh Hyeonjoon, vậy em không quấy rầy anh nữa, em đi trước ạ." Nam sinh nọ cười gượng.

"Đi?" Ngữ điệu của Moon Hyeonjoon vẫn vô tình: "Hất cơm canh của người ta xong rồi định đi?"

Bấy giờ nam sinh nọ đã hiểu, Moon Hyeonjoon muốn chống lưng cho Choi Doran đây mà!

Mẹ nó, thân với Moon Hyeonjoon sao không nói sớm!

Nam sinh oán thầm trong bụng, nhưng ngoài miệng lại chẳng dám hó hé, cậu ta vội chạy đến cửa sổ căn tin mua lại một suất cơm canh, bưng đến trước mặt Choi Doran.

"Anh trai, anh ăn ngon miệng nhé, sau này em không dám gây sự với anh nữa." Nam sinh nói với vẻ đáng thương.

Choi Doran: "..."

Moon Hyeonjoon: "Cút."

Nam sinh cút đi như một cơn gió, còn Moon Hyeonjoon sải đôi chân dài, ngồi xuống bên cạnh Choi Doran.

Ngồi ngay ngắn, Moon Hyeonjoon lại trừng mắt với Choi Doran: "Còn ngơ ra đó làm gì, ăn đi."

"À." Choi Doran cũng ngồi xuống ăn, nhưng do tò mò quá, Choi Doran không nhịn được hỏi: "Tại sao cậu ta mới thấy cậu đã sợ đến vậy? Cậu ta đoán được cậu sẽ xen vào à?"

Moon Hyeonjoon nhướng một bên mày, cầm điện thoại chơi game: "Vì tôi là đại ca trường, tất cả những trận đánh trong trường đều phải được sự đồng ý của tôi. Nếu không xin phép mà bị tôi bắt gặp, thì hai bên cùng bị tôi đánh."

Choi Doran: "..."

Đây chính là trùm trường đó sao, quả nhiên khủng bố như lời đồn.

"Cảm ơn." Choi Doran nghiêm túc rằng.

Bây giờ Moon Hyeonjoon ngồi lại cùng cậu, có lẽ cũng có ý răn đe những kẻ khác, để sau này bớt người tới kiếm chuyện với cậu.

Moon Hyeonjoon hừ một tiếng, không thèm quan tâm, thế là Choi Doran lại tiếp tục vùi đầu ăn cơm, ăn được một lúc, Choi Doran nghe Moon Hyeonjoon mở lời: "Cậu thường gặp chuyện này à?"

Moon Hyeonjoon không nói rõ là chuyện gì, nhưng kỳ lạ thay, Choi Doran lại hiểu ý hắn – chuyện thường bị người khác quấy rối, có âm mưu đen tối.

Choi Doran cụp mắt xuống: "... Ừ."

"Chậc." Moon Hyeonjoon nhíu mày, không lắm chuyện, chỉ nói: "Cậu cũng giỏi đấy."

Choi Doran liếc sang thấy Moon Hyeonjoon đã lặng lẽ tắt game đi, đổi thành bài học mà hắn đã lưu vào điện thoại trước đó.

Nên Moon Hyeonjoon bảo giỏi là đang khen cậu dù vậy mà vẫn thi được hạng nhất à.

Choi Doran im lặng ăn, bắt đầu suy nghĩ về những chuyện mà bác sĩ đã nói với mình trong bệnh viện.

Moon Hyeonjoon ngạc nhiên khi cậu vẫn thi được hạng nhất khi phải sống trong nhiều sự quấy rầy như vậy, mà bản thân Moon Hyeonjoon cũng có vấn đề về pheromone, dù ngày thường tiêm thuốc để điều hòa, nhưng tác dụng phụ của nó cũng khiến cảm xúc của Moon Hyeonjoon trở nên nóng nảy cộc cằn, tâm trạng không được tốt.

Tình trạng như vậy mà vẫn đạt điểm cao, Moon Hyeonjoon đã giỏi lắm rồi.

... Chẳng biết Moon Hyeonjoon có thử tìm Omega thích hợp không nhỉ, nếu có, cậu sẽ không nhúng tay vào nữa.

Đang nghĩ ngợi, chỗ ngồi đối diện cậu và Moon Hyeonjoon lại có thêm hai người, cậu ngước đầu nhìn, thấy là hai cô gái rất xinh.

Choi Doran có ấn tượng với một người trong đó, Park Dohyun từng tám với cậu, bảo đây là Omega hoa khôi khối lớp 11, thích Moon Hyeonjoon lâu rồi.

"Hyeonjoon, thứ Bảy tuần sau là sinh nhật mình." Hoa khôi khối nghếch cằm, điệu bộ đỏng đảnh yêu kiều: "Cậu cũng tham gia đi."

"Bận." Moon Hyeonjoon từ chối ngắn gọn.

Hoa khôi khối cắn môi không vui: "Vậy khi nào cậu rảnh?"

Moon Hyeonjoon: "Không rảnh, bận lắm, phải học."

Hoa khôi khối còn định nói thêm, nhưng sực nghĩ đến điều gì, thế là nhìn sang Choi Doran với vẻ không vui.

Choi Doran chợt có cảm giác sắp bị kiếm chuyện, nhưng người đối diện chưa lên tiếng, Moon Hyeonjoon bỗng nâng cùi chỏ huých nhẹ, đưa điện thoại ra trước mặt cậu.

Trên màn hình là vài đề Toán, Moon Hyeonjoon nói: "Cậu giải thử."

"Đề gì, tôi xem nào." Choi Doran nhìn lướt qua, nói hướng giải: "Vẽ thêm ba đường thẳng nữa, sau đó..."

Hai cô gái nọ chờ cả buổi trời mà mãi chẳng tìm được cơ hội bắt chuyện, cuối cùng chỉ đành tức giận rời khỏi.

Chờ hai cô gái đi xa rồi, Moon Hyeonjoon mới lấy điện thoại về, cho Choi Doran ăn cơm tiếp.

Choi Doran nhìn Moon Hyeonjoon, trông Moon Hyeonjoon chẳng hề đau lòng khi hai Omega xinh đẹp bỏ đi, nơi đáy mắt là vẻ hờ hững.

Ý đồ lấy cậu ra để đuổi Omega vô cùng rõ ràng, Choi Doran ngẫm nghĩ, vẫn hỏi: "Cậu thích mẫu Omega khác hơn à?"

Nếu là Alpha bình thường, hoàn toàn có thể từ từ tìm Omega mình thích, nhưng Moon Hyeonjoon thì khác, dùng thuốc điều hòa càng lâu, hắn sẽ càng khó chịu, theo lẽ thường thì nên mở rộng quan hệ để nhanh chóng tìm được Omega thích hợp mới đúng.

Moon Hyeonjoon nhìn Choi Doran bằng ánh mắt "Cậu cũng hóng chuyện nhỉ", sau đó quay đầu về.

"Tôi độc thân tới chết."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com