Cuối cùng, Cá Quả và Cá Chéo cũng lấy đủ dũng khí, nói với Hồ Ly đã ngồi bên bờ ao chẵn một ngày: "Hồ Ly?"
Hồ Ly vẫn ngồi yên.
"Hồ Ly, chúng ta cùng lăn lộn nhé?" Cá Quả biến thành hình người, lăn một vòng trên cỏ.
"Đúng đúng." Cá Chép cũng biến thành hình người cùng lăn với Cá Quả.
Hồ Ly vẫn ngồi yên.
Cá Quả và Cá Chép nhìn nhau, thở dài.
Lúc này, tiếng vó ngựa rền vang từ đằng xa vọng lại, con tuấn mã màu đỏ đã hiện ra trong tầm mắt của quần yêu.
"Nhanh thật." Âm Danh trên lưng ngựa cảm thán một tiếng rồi nhảy xuống.
"Các ngươi đều ở cả đây à? Tốt quá, ta bảo đầu bếp nhà làm bánh bao xanh, có muốn thử không?" Âm Danh cười, đưa ra một gói lá sen.
"Òa...Hồ Ly...bánh bao xanh nè..." Cá Quả và Cá Chép cùng hét lên một cách khoa trương.
Hồ Ly vẫn ngồi yên.
"Hỏng rồi! Hồ Ly không ăn bánh bao xanh! Thế giới sắp bị hủy diệt rồi!!!" Cá Quả và Cá Chép ôm nhau khóc.
Tôm Sông biến thành hình người, lên bờ, đá bay bọn chúng.
"Hồ Ly, đừng suy nghĩ tầm thường như bọn cá!" Tôm Sông cười, đưa bánh bao xanh cho nó.
"Sao thế?" Âm Danh nhìn hành động lạ lùng của lũ yêu, hỏi.
Cá Quả thích hóng hớt, xúc động kể lại câu chuyện từ đầu đến cuối.
Âm Danh cười, cúi xuống nhìn Hồ Ly. "Việc này có khó gì, chọn một thứ có thể khiến mình vui là được."
"Vui?" Hồ Ly như sực tỉnh, ngẩng lên nhìn Âm Danh.
"Đúng thế. Nếu như cảm thấy làm tiên có thể vui vẻ thì làm tiên. Nếu thấy làm người tự tại thì làm người. Ngươi làm yêu tinh bao nhiêu lâu như thế, ngươi thấy làm tiên hay làm người thoải mái hơn?"
Hồ Ly suy nghĩ một lát, "Làm yêu tinh là vui nhất..."
Lũ yêu im lặng.
Âm Danh ngồi xuống đất, "Trước đây ta cũng cảm thấy duy trì tình trạng hiện tại là tốt nhất. Nếu không chọn, sẽ tiếp tục sống như thế này...Có điều, cũng có thể là ta đã chờ đợi một cơ hội không thể không chọn. Ngươi thì sao hả Hồ Ly?"
Hồ Ly ôm lấy túi hạt dẻ trước ngực, im lặng một lúc lâu. Cơ hội không thể không chọn...phải chọn những suy nghĩ đã làm nó khổ sở hàng nghìn năm nay, hay chọn sự dịu dàng nhất thời sưởi ấm. Hồ Ly bỗng đứng bật dậy, chạy ù đi.
"Thế là thế nào?" Cá Quả trợn mắt, không hiểu.
Âm Danh cười, "Ngươi không cảm thấy có những lúc do dự chính là vì trong lòng đã đưa ra quyết định, chỉ là còn đang sợ hãi thôi sao?"
"Không hiểu!" Cá Quả và Cá Chép cùng lắc đầu.
"Không cần hiểu là tốt nhất..." Âm Danh vẫn cười.
"Hừ, bớt đến chỗ này nói vớ vẩn đi!" Tôm Sông khinh bỉ.
"Ta đâu có nói vớ vẩn." Âm Danh ngây thơ lên tiếng, "Rồi cũng đến ngày chúng ta đều phải lựa chọn..."
"Ta thì không vấn đề gì, chỉ cần có bánh đậu và được buôn chuyện là đủ." Cá Chép thật thà.
"Ta cũng chẳng vấn đề gì, chỉ cần được sống với Cá Chép là đủ." Cá Quả cũng thật thà.
"Kiểu gì ta cũng muốn làm tiên, bơi ra biển lớn!" Tôm Sông nghiêm túc.
"Ta là tiên, nên chỉ cần được chạy!" Kỳ Ký cũng nghiêm túc.
Cá Nheo nổi lên, thở dài, "Ta ngần này tuổi rồi, không chọn cũng không sao..."
Âm Danh lặng lẽ cười, "Vì thế ta mới cảm thấy, quen với các ngươi thật tốt..."
Khoảnh khắc ấy, Tôm Sông bỗng cảm thấy nụ cười ấy chứa đựng điều gì rất sâu sắc, khiên snó xúc động muốn đưa ra một câu hỏi. Âm Danh muốn chọn gì, tại sao lại chọn thế...
Giọng của Cá Nheo vẫn có vẻ hồi tưởng, "Haha, nói đến sự lựa chọn, ta đã từng..."
"Lão Niêm! Đừng có chuyển chủ đề!!!"
...
Khi Hồ ly chạy lên núi, đúng vào trận mưa bóng mây, những giọt mưa lo lang trong ánh nắng khiến không gian xung quanh cũng trở nên mông lung mờ ảo.
Đạo quan vẫn không hề thay đổi, giống như nghìn năm trước, lần đầu tiên nó từng chứng kiến. Nhìn thấy kết giới ở cửa, nó bên đi đường vòng, biến thành một con hồ ly nhỏ, rồi chui qua lỗ chó trên tường. Nó chưa bao giờ thực sự bước vào đạo quan này, nơi nó đến, chỉ có một: nhà bếp.
Nó chui vào nhà bếp, chả buồn nhìn quanh đã ngoạm ngay lấy một túi thức ăn rồi xông ra cửa. Bỗng chốc tất cả chuông gió trong đạo quan vang lên. Tiếng chuông vang vọng trong khu rừng đẫm nước mưa.
Nó bỗng cảm thấy thật vui, nó ngoạm túi thức ăn, tung tăng nhảy nhót trong rừng cây long lanh những hạt mưa ấy. Cho đến khi một giọng nói quen thuộc nghiêm khắc vang lên, "Đứng yên!":
Nó dừng chân, ngoan ngoãn quay lại nhìn thiếu niên ướt sũng nước mưa.
"Trả cho ta!" Thính Thông giơ tay, tránh ánh mắt nó.
Hồ Ly lấy miếng ngọc thạch hàn băng ra, "Đổi bằng cái này được không?"
Thính Thông sững lại, cau mày, "Ta nói rồi, thứ này rất quý..."
Hồ Ly đặt túi thức ăn và cả ngọc thạch xuống, nhìn Thính Thông, "Thế thì, đổi thứ khác."
"Trong đạo quan của bọn ta chẳng có thứ gì đáng giá."
"Nếu..." Hồ Ly nhìn miếng ngọc bội không biết quý giá vì điều gì, chậm chạp cất lời, "Nếu ngươi tìm thấy một nơi non xanh nước biếc, ngày nào ta cũng đến đó trộm đồ, như vậy, miếng ngọc thạch này có đủ không?"
Bỗng nhiên Thính Thông không thể xác định được mình đã nghe thấy những gì, sững sờ nhìn Hồ Ly đang dần biến thành thiếu nữ.
"...Ta quyết định làm người." Hồ Ly chậm rãi nói, "Vì thế, có thể ta sẽ không đủ pháp lực để chạy trốn. Nếu ta đền ăn trộm, ngươi đừng báo quan được không?"
"Ngốc thật. Ở nơi đó làm gì có quan phủ..." Thính Thông cười, cảm thấy cảnh sắc trước mắt bỗng trở nên mờ ảo trong làn mưa thu
"Đúng thế..." Hồ Ly chớp mắt, "Nơi đó làm gì có quan phủ..."
"Thế nên, dù không có miếng ngọc thạch này, cho dù ngày nào ngươi cũng đến ăn trộm cũng không sao." Thính Thông bước tới, giọng nói vô cùng ấm áp.
Khoảnh khắc đó, Hồ Ly không biết mình nên cười hay khóc. Nếu làm tiên, nó sẽ quên hết những cảm giác này, vì thế, nó chọn làm người.
Thính Thông giơ tay ra: "Trả đồ cho ta!"
Hồ Ly nhặt túi đồ trên đất, đặt vào tay Thính Thông.
"Còn nữa?"
Hồ Ly suy nghĩ, "Ngươi đã nói không cần ngọc thạch mà?"
Thính Thông cau mày, "Đúng thế, ăn trộm đồ thì không cần. Ta đang hỏi ngươi tiền hạt dẻ trước đây."
Hồ Ly cũng cau mày, "Không phải chính ngươi đã trả nó cho ta sao?"
Thính Thông tiến gần một bước, "Hối hận rồi phải không?"
Hồ Ly cũng tiến gần một bước, "Đâu phải như vậy!"
Bất giác, Thính Thông đỏ mặt, tránh ánh mắt của Hồ Ly, "Trả cho ta..."
Hồ Ly nghiến răng, cầm miếng ngọc bội, biến thành hồ ly rồi chui tọt vào rừng.
"Ngươi!" Thính Thông cũng nghiến răng, "Ngươi đứng lại cho ta! Con hồ ly chết tiệt kia! Trả lại đồ cho ta!!"
Hồ Ly ngậm miếng ngọc thạch, vừa chạy vừa hét: "Òn âu!"
Thính Thông lấy phù chú trong người ra, ném tới, "Đứng lại cho ta!!!"
Hồ Ly khéo léo né tránh, mưa thu lất phất trên người lành lạnh, nhưng lồng ngực thật ấm áp. Nó bỗng hiểu, hóa ra mấy nghìn năm nay, chỉ là đợi có người nói với nó rằng, người đó sẽ đợi nó ở một nơi non xanh nước biếc, khung cảnh thanh bình...
Hôm đó, tiếng chuông gió trong đạo quan vang vọng khắp núi rừng, xen lẫn trong làn mưa miên man...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com