Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

52

Tôi không nghĩ là mình đã ở lại lâu, nhưng đến khi ra ngoài thì đã 40 phút trôi qua. Và vẫn còn người chờ đợi tôi trong lúc đó.

"Anh Taemin! Ở đây nè!"

Cảm giác tương tự như 40 phút trước, tôi quay đầu lại và thấy Hansoo vẫy tay gọi tôi từ một góc của tòa nhà kế bên. Đừng nói cậu ta vẫn luôn trốn ở đó cho đến tận bây giờ đấy chứ? Tôi nhìn lại đám phóng viên hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến tụi tôi rồi đến gần cậu ấy với tâm trạng bỏ cuộc, để cậu ấy kéo đến một nơi không ai nhìn thấy.

"Thế nào rồi anh?"

Tôi đưa trả quyển tạp chí thay vì giải thích.

"Ghi chú tốt lắm."

"Ai nói cái đó, gì vậy chứ. Có cái gì khác còn tốt hơn thế mà, đúng không?"

"Ừ."

Cậu ấy có chút ngạc nhiên trước câu trả lời đi ra dễ dàng. Nhưng tôi thật sự có cảm giác. Một người tứ cố vô thân như anh ta sẽ liên lạc với quản lý thôi. Hansoo mở to mắt, hỏi 'Th-thật ấy ạ?' nhiều lần như còn bất ngờ.

"Nhẹ nhõm thật đó. Hàa~ Em nghe nói Cha Joong-woo bẳn tính lắm luôn... Quản lý còn bị đánh ra thế kia mà. Dù vậy nhưng nếu quản lý bị vu khống được tháo gỡ và quản lý tốt Cha Joong-woo thì Myungshin hyung chắc chắn sẽ rất bực tức. Đúng chứ?"

Chỉ mới nghĩ tới mà đã thấy vô cùng hứng khởi, Hansoo nhanh chóng trở nên bừng sáng và kéo tôi ra ngoài.

"À, quản lý có gọi điện cho em. Khi hỏi tụi mình đang ở đâu, em đã phải đổ biết bao nhiêu mồ hôi mới nói tránh đi được."

"Gọi đến làm gì?"

"Vì quảng cáo tờ rơi nhỏ đó, muốn cả hai bọn mình đều nhận test. À, em cũng nhận được liên lạc của đạo diễn nữa. Dự báo thời tiết nói là ngày mai trời trong lành nên sẽ quay cảnh tự vẫn của Taemin trước."

Thời tiết trong lành thì liên quan gì đến tự sát? Đặt ra câu hỏi, nhưng vì đang vội việc của quản lý nên tôi đã gác suy nghĩ về quay phim qua một bên. Ngày hôm đó trôi qua chóng vánh sau khi gặp quản lý và test ảnh mải mê đến mức không có thời gian ăn cơm. Cả ba đều bận bù đầu quên luôn cả Cha Joong-woo, vì vậy khi ăn tối muộn bằng một bữa mì gói ở quán ăn nhẹ, điện thoại của quản lý đã reo lên.

"Vâng, Choi Deuk..."

Ông nói tên được nửa chừng thì bỗng nhiên dừng lại, làm tôi và Hansoo đang húp nước mì cũng phải ngẩng đầu lên. Quản lý sau một lúc lâu cũng đã trả lời đối phương với vẻ mặt bình tĩnh.

"Ngay bây giờ đi, cậu Cha Joong-woo."

Cho Hansoo xuống và dừng xe gần nhà của Cha Joong-woo. Khi đã đến nơi, tôi quay lại báo cho quản lý biết thì thấy ông vẫn đang cúi nhìn phong bì trong tay từ khi nãy. Tôi chờ đợi mà không nói một lời nào, không lâu sau đã nghe được một câu hỏi.

"Đây chắc chắn là một cơ hội tốt phải không?"

"Dù có là một cơ hội xấu thì cứ biến nó trở thành tốt là được."

Lén lút, ông ấy ngước mắt nhìn lên tôi và cười yếu ớt.

"Phải. Đúng là phải như vậy. Dù sao vốn tôi cũng đã biết rõ cái giới này dơ bẩn đến nhường nào... Điều tốt nhất đối với tôi bây giờ là không để bị đuổi việc và kiếm thêm tiền học phí cho bọn nhỏ."

Lời nói của ông ấy nghe ra một ý nghĩa khác hơn là lo lắng Cha Joong-woo sẽ không làm theo ý ông. Tôi chỉ vào phong bì, hợp đồng mà ông nhìn từ nãy đến giờ.

"Ông lấy nó từ bao giờ?"

"Hử? À... Mới sáng nay. Trưởng phòng Park đã đưa nó cho tôi. Nói là chỉ cần tôi lấy được chữ ký trên hợp đồng nội trong ngày hôm nay thì có thể chứng minh sự trong sạch của tôi rồi."

"Lúc đưa đã nói cái gì?"

Thay vì trả lời, ông nhìn vào hợp đồng với đôi mắt chau mày. Có vẻ như đã nghe được điều gì đó, nhưng ông cuối cùng lại không nói ra.

"Taemin, cậu không cần phải quan tâm đâu. Đi thôi."

Cha Joong-woo điềm tĩnh lắng nghe lời giải thích của quản lý đến nỗi tôi phải hoài nghi đó có phải là người nào khác hay không. Vẫn là phòng khách không hề thay đổi với khi sáng, nhưng đối phương thì lại có dáng vẻ sáng sủa như mới được tắm rửa sạch sẽ xong.

"Ngày kia cậu sẽ phải tự mình đi trình diện ở sở cảnh sát đó ạ. Buổi phỏng vấn sẽ được tổ chức vào tối hôm sau. Tôi sẽ viết ra những gì cần trả lời trước cho cuộc họp báo vào buổi sáng. Cứ coi nó như quyển kịch bản và ghi nhớ nó là được rồi ạ. Tôi cũng sẽ nhắc coordi về vấn đề trang phục và makeup cần mang ngày hôm đó luôn. Vẫn còn vài thứ cần lưu ý nữa... Đầu tiên, đừng nói quá dài dòng trong cuộc điều tra với cảnh sát. Chỉ cần trả lời có hoặc không là được rồi ạ."

Khi Cha Joong-woo nâng mắt khó hiểu, quản lý ngay lập tức đã bổ sung.

"Tôi đã nói trước là tôi có quen biết một thanh tra rồi. Hầu hết các câu hỏi đều chỉ nằm ở mặt hình thức nên không có gì phải căng thẳng cả đâu ạ. Tiếp theo là..."

"Xin hãy bỏ kính ngữ đi."

Quản lý đang nhìn vào sổ đánh dấu từng cái một thì ngẩng đầu lên. Yên lặng nhìn đối phương và gật đầu ngay sau đó.

"Được. Tiếp theo là điều cần phải hết sức chú ý, chính là buổi họp báo đó, nhưng cái này thì ngày kia tôi sẽ nói sau. À mà, cậu có thể khóc bất cứ lúc nào được đúng không?"

"Tôi phải khóc ở buổi họp báo sao?"

"Không. Đừng bao giờ để rơi rớt tí nước mắt nào cả. Khi khóc thì ngoại trừ fan của cậu ra, ai cũng sẽ cười nhạo cái bộ dạng nhếch nhác của cậu thôi. Nhưng mà mắt thì có thể đỏ hoe lên mà đúng chứ? Cậu phải làm sao cho mắt mình như sắp khóc ấy."

Cha Joong-woo gật đầu như có thể làm việc đó.

"Ông cứ ghi ra hết những gì tôi cần làm đi. Cả số tiền mà tôi phải rút nữa."

Quản lý lại im lặng nhìn, nhưng anh ta cũng không nói lời nào khác.

"Bây giờ chưa cần phải xoay vòng vốn đâu. D-Day sẽ được quyết định khi mọi người đã quên đi một chút, rồi đến lúc nhập ngũ thì dư luận sẽ lại đổ về lần nữa. Khi nhập ngũ ngày hôm đó thì các hoạt động tình nguyện thầm lặng và quyên góp thực tế phải được tiết lộ trên các trang báo. Phải vậy thì trong 2 năm sẽ có nhiều phóng viên chực chờ cậu thôi, cũng như đợt nhập ngũ này. Giống như trông mong chào đón đứa con ngoan trở lại sau khi kiểm điểm lỗi lầm, với dư luận hoàn toàn trái ngược ấy."

"... tôi sẽ chuẩn bị tiền trong vòng một tháng tới."

"Dù không thể khẳng định trước được, nhưng đừng dùng khoản vay tư nhân. Nghệ sĩ chỉ dùng khoản vay tư nhân để giữ thể diện..."

"Không cần phải dùng khoản vay tư nhân đâu."

Vậy thì tốt quá, quản lý lại lẩm bẩm và kèm thêm.

"Nếu can dự thì tôi muốn cậu phải bán nhà đi bất chấp cả tiền bạc. Thực tế thì mọi người sẽ chỉ đồng cảm với cậu khi cậu mất dần tài sản của mình thôi."

"Vâng."

Sau đó, tôi đứng dậy đi vào nhà bếp khi bọn họ đang chìm vào kế hoạch chi tiết hơn. Roadie với vẻ mặt u uất đang ở đó. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã đứng phắt dậy nhưng tôi đã đưa tay chặn lại.

"Cứ ở lại đi. Tôi chỉ đến uống nước thôi."

"Cho... Quản lý Choi sẽ làm quản lý chính cho Joong-woo sao?"

Tôi tìm được một cái cốc lành lặn rồi rót nước từ máy lọc. Tiếng lẩm bẩm tiếp tục trong tiếng róc rách.

"Sao nó lại kết thúc nhanh vậy chứ?"

"Có gì à?"

"Hả? À... Tôi nói thế thôi mà."

Nước lạnh trôi tuột xuống cổ họng và tôi thúc giục trả lời, anh ta hơi để mắt nhìn ra phòng khách rồi mở miệng.

"Thật ra thì Joong-woo không có bằng chứng cụ thể chứng minh quản lý cũ đã ghi âm lại quá trình công việc. Theo tôi thấy thì anh ấy chỉ hỏi đại thôi, nhưng vì quản lý không thể trả lời được nên mới bị bắt bí. Hai người họ đã cùng nhau làm việc một quãng thời gian dài rồi. Tất nhiên vì họ trông như anh em ruột của nhau nên tôi cứ ngỡ là sau này họ sẽ giải tỏa hiểu lầm và đoàn kết trở lại sớm thôi. Nhưng Joong-woo giờ đã chấp nhận quản lý mới như thế, còn anh quản lý cũ..."

Anh ta ngừng nói, lắc đầu.

"Tôi hôm nay khó khăn lắm mới liên lạc được với anh ấy, như anh ấy lại thản nhiên nói là đã cắt đứt với Joong-woo như thể chưa từng có gì xảy ra vậy. Còn nói tôi đừng liên lạc nữa vì phải đi nước ngoài trong vài tháng. Không, chuẩn bị khi nào vậy chứ... Haa, dù thế nào thì hai người họ cũng kết thúc quá nhanh. Với lại, cái này rốt cuộc..."

Vừa tiếp tục nghe anh ta nói, vừa đi đến lối vào phòng bếp. Tôi thấy hai người họ vẫn còn đang chụm đầu bàn bạc với nhau trong phòng khách. Cha Joong-woo đã thay đổi nghiêm túc với vẻ ngoài hiện giờ không chỉ điềm tĩnh hơn mà còn gọn gàng sạch sẽ. Anh ta đang gật đầu với lời nói của quản lý và hoàn toàn mất sạch vẻ cay nghiệt.

Làm sao mới có thể rũ bỏ cơn tức giận như thế được? Tôi không thể hiểu được mà nheo mắt nhìn chăm chăm anh ta. Bầu không khí đột nhiên thay đổi như một kẻ thua cuộc... Kẻ thua cuộc? Tôi cũng không biết vì sao mình lại nghĩ ra từ này. Tuy nhiên, trước khi rời đi cùng quản lý, tôi có thể biết được lý do vì sao lại nói về Cha Joong-woo như vậy.

"Này."

Anh ta gọi tôi lại khi quản lý cùng roadie đang thảo luận gì đó ở cửa trước. Bỏ hai tay vào túi đứng nghiêng người tựa vai vào bờ tường nhìn tôi.

"Sao?"

"Muốn tôi đưa cậu một lời khuyên không?"

"Khỏi đi."

Nhưng lời khuyên của anh ta vẫn được nghe thấy bất kể tôi đã từ chối khi anh ta vươn người giãn cơ.

"Cậu biết ai là người cần phải đề phòng nhất để tiếp tục tiến lên trong cái giới này chứ?"

Khi quay mắt lại, tôi nghe thấy một giọng nói có phần chua chát.

"Diễn viên cạnh tranh, quản lý, truyền thông, người hâm mộ? Không phải tất cả."

"..."

"Công ty quản lý của cậu. Thứ đáng sợ nhất chính là công ty sở hữu cậu."

Tôi quay đi vì nghĩ rằng không cần phải nghe thêm gì nữa, nhưng rồi nghe thấy một cái tên quen thuộc.

"Đặc biệt, là phải cẩn thận giám.đốc.Yoon."

Giám đốc Yoon. Giám đốc Yoon.

Tôi lặp lại nhiều lần cái tên trong miệng. Cảm thấy thật tệ, nhưng chẳng lẽ tôi đã cố tình bỏ ngoài những gì liên quan đến hắn ta thật sao? Nỗi lo sợ sẽ xuất hiện những cảm xúc không mong muốn nếu mối liên quan này ngày càng sâu hơn nữa. Thế nên tôi đã bỏ qua những lời lẽ đương nhiên phải nghe như một thằng ngu. Từ 'Dok-yu' và 'ngại giá' nghe có vẻ buồn cười trong file ghi âm giọng nói của Cha Joong-woo đó rõ ràng phải là 'giám đốc Yoon'.

- Tôi đã nói rồi mà. Nếu cậu mở hết âm lượng thì sẽ tìm ra được thứ gì đó thú vị.

Đúng thế, tôi đáng lẽ phải hoàn toàn tin lời tên điên anh nói mới đúng. Giống như câu hỏi của roadie, mọi thứ đi đến hồi kết quá mức chóng vánh, Tổng giám đốc tôi thấy trong bãi đỗ xe trông như chẳng có chút lo ngại nào về việc này, và sự thật là ngay từ đầu, cả bốn người bọn họ đều đã biết rõ bằng chứng và thủ phạm là ai. Sau tất cả, cuối cùng thì chính tên điên hắn lại là nguyên nhân.

Thủ phạm thật sự cho đống rắc rối phiền nhiễu này.

'Anh ở đâu?'

Khi gửi tin nhắn và dừng lại ở lối vào tàu điện ngầm, tôi nhận được tin nhắn phản hồi ngay sau đó.

'Chờ ở nhà đi. Tôi sẽ về.'

Có lẽ vì bây giờ đã quen, tôi bước đi không chút do dự đến phòng khách tối tăm sau khi băng qua đoạn hành lang ngắn chỉ lộ ra cửa vào. Bàn tay không cần nhìn cũng biết vị trí công tắc chạm đến một điểm trên tường. Đèn vừa bật lên, thế giới nhỏ đã đổi thay sắc màu. Vẫn là phòng khách nơi sách và tài liệu chưa được sắp xếp đó. Nhưng kỳ lạ là tôi lại không thấy nó bừa bộn. Chắc là có ai đó đã đến dọn dẹp nên bên trong không có một hạt bụi. Suy đoán này có thể đúng vì cốc nước sáng nay tôi đặt trên bàn phòng bếp trước khi ra ngoài đã không thấy đâu nữa.

Quét dọn nhưng lại không được thu dọn. Ngồi trên ghế sô pha mềm mại, tôi nghĩ đến người chủ nhà yêu cầu như vậy với người dọn dẹp. Đừng đụng vào bất cứ thứ gì. Trong số đồ đạc không được sắp xếp lại theo ý hắn ta có quyển kịch bản mà tôi đã lơ đãng bỏ quên. Tôi lẳng lặng nhìn, rồi từ từ vươn tay ra nhặt nó lên. Hôm qua khi hắn ta rời đi, tôi ngồi cùng một chỗ này, đọc kịch bản và ngủ ngay trên ghế sô pha. Bây giờ cũng lật quyển kịch bản như gần cả mười ngàn trang và thoải mái ngả người như thế.

Trước khi nhập tâm vào cốt truyện, tôi bỗng dưng nhận ra rằng nơi này cũng không hoàn toàn khiến tôi phải mất tự nhiên. Đây là nhà của một người khác, đặc biệt còn là nhà của tên điên, nhưng tại sao tôi lại không có chút cảm giác khó gần hay bất tiện nào cả? Khi dò mắt tìm lại đoạn đã đọc hôm qua thì 'À', tôi chợt nhớ ra. Là vì những món đồ trải rộng khắp nơi này. Khiến cho nơi đây hiện hữu một cảm giác tồn tại. Hơi ấm của người vắng mặt vẫn còn tồn đọng trong không khí. Một không gian sống. Là nơi này cho tôi vô tri vô giác cảm nhận được sự giải khuây sao? Lạ thật. Lúc nào trong mắt cũng nhìn theo hướng đối lập, và tôi nghĩ mình chỉ thấy thoải mái ở đó. Những lối đi thông đến mộ địa đầy u tối, dưới lòng đất, và tịch mịch.

Phần phật.

Lật một trang khác và chú ý đến nội dung mới. Đầu óc tôi ngay lập tức tràn ngập thế giới của nhân vật chính dần dấn sâu hơn vào hiểm nguy.

Lạch cạch.

Tiếng ồn nhỏ đánh thức ngay thần trí chìm trong bóng tối. Giật mình, tôi ngạc nhiên mở mắt ra nhìn trần nhà phòng khách. Lại ngủ quên nữa rồi, chết tiệt. Tôi vừa vươn người đang nằm trên ghế sô pha dậy, vừa chửi thề. Ngay khi ngồi dậy, phần trên ghế sô pha bị nhấn lõm xuống đã từ từ phồng lên trở về hình dạng vốn có. Đều tại ghế nằm thoải mái quá nên mới vậy thôi. Đổ lỗi cho cái ghế vô tội, tôi nhìn quanh để tìm nguồn âm thanh phát ra.

Nhưng cũng không cần phải tìm kiếm gì lâu. Trông như chỉ vừa mới tắm xong mà mặc mỗi quần thun lỏng lẻo bên dưới, tên điên tóc vẫn còn ướt bước ra khỏi phòng bếp. Ừng ực. Miệng hắn ta uống một chai nước lọc mới mở và mắt nhận ra tôi đã ngủ dậy. Tôi cố gắng tỉnh táo lại hoàn toàn và đờ đẫn nhìn hắn dừng lại ở gần bàn rồi đưa chai nước tới.

"Uống đi."

Đầu óc vẫn còn mê ngủ muốn từ chối, dù đã quyết định câu trả lời nhưng tay đã nhận lấy chai nước mà hắn ta đưa. Thấy hắn uống như vậy, tôi tự dưng cũng thấy khát nước. Nước mát vừa lấy ra từ tủ lạnh giải nhiệt trong miệng và trôi xuống cổ họng, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng bị rửa trôi đi. Có vẻ như tôi thực sự đã rất khát. Tôi cầm chai nước đã rỗng tuếch từ lúc nào, quay mắt qua tìm thùng rác.

"Tìm gì vậy?"

"Thùng rác."

Tôi đáp với suy nghĩ thân là chủ nhà thì hắn sẽ nói cho tôi biết, nhưng hắn bất ngờ chìa tay ra.

"Đưa đây. Tôi vứt cho cậu."

"..."

Tôi nghe nhầm rồi à, nhìn hắn ta với ánh mắt ngờ vực, nhưng hắn đã lấy đi chai nước từ tay tôi rồi đi về phía bếp. Một lát sau, hắn trở về với bàn tay trống và hỏi như mới nhớ lại.

"Không đói bụng sao?"

Có gì đó thật kỳ lạ vì hắn ta đã nở một nụ cười rất đỗi tự nhiên. Không phải là bản mặt hay cười vì lịch sự nữa, mà chỉ là bày ra một biểu cảm thoải mái. Ngược lại, trong tình huống này thì tôi chỉ càng thẳng người cảnh giác hơn, mắt sắc bén nhìn chằm chằm hắn ta tiến đến gần. Tuy nhiên, hắn ta đã ngồi phịch xuống bên cạnh, tự nhiên vắt tay lên lưng ghế sô pha mà tôi ngồi và nhẹ giọng hỏi.

"Muốn tôi đặt gì cho cậu ăn không?"

"... Khỏi cần."

Mặc dù tôi đã từ chối lạnh lùng nhưng bầu không khí quanh hắn ta lại trở nên ấm áp hơn.

"Sao không ngủ trên giường cho thoải mái. À, cậu ngủ trên ghế sô pha vì đang đợi tôi sao?"

Hắn gật đầu và mỉm cười với má lúm đồng tiền như tâm trạng đang vui vẻ.

"Tôi đã định về sớm hơn, nhưng vì cuộc gọi tôi chờ từ Mỹ nên bị trễ hơn một chút."

Sau đó, tay đặt trên ghế sô pha nghịch tóc mái của tôi.

"Nhìn cậu ngủ cũng tốt, nhưng quả nhiên lúc thức dậy vẫn thích hơn nhiều."

Đến lúc này thì sự khiếp sợ đã tràn vượt qua cả ranh giới. Giơ cánh tay khập khiễng như robot lên gạt tay hắn ra và hỏi nghiêm túc.

"Có phải bây giờ anh đang rất mệt đúng không?"

Tôi đã bỏ tay hắn ra nhưng hắn chỉ rút lại mà không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy là tâm trạng xấu đi. Sau đó, như đang suy nghĩ về câu hỏi của tôi, hắn nhìn vào khoảng không một hồi rồi gật đầu.

"Hừm, nghe cậu nói thì đúng là tôi có vẻ đang mệt thật."

Không, không phải là có vẻ. Rõ ràng là đang cực kỳ mệt mỏi mới đúng! Tôi định cãi lại, nhưng tay hắn đã đáp xuống và cố chạm đến tôi lần nữa. Khi tôi bắt lấy tay hắn ta trước khi nó kịp chạm vào mặt, hắn bật cười rồi nắm ngược lại tay tôi. Và nói thế này.

"Được rồi. Nắm tay cậu rồi đây."

Như có sâu bọ ngọ nguậy bò lên từ bên trong. Cùng với rùng rợn còn có sự sến sẩm đến ớn lạnh không thể hiểu được đã làm đình trệ cả tư duy suy nghĩ. Thà rằng hắn là một thằng cha xúi quẩy nào đó bình thường thì tôi ít nhất còn có thể chửi thẳng vào mặt được. Thế nhưng, hành động chú tâm thực hiện theo lời nói của hắn nghịch tay vờn qua vờn lại và nụ cười vẫn không phai đó đã làm tôi quên cả cách phản ứng. Cái tên điên này rốt cuộc là...

"Lần cuối anh đi ngủ là khi nào?"

Hắn nhìn tôi với đôi mắt áp bức, suy nghĩ một lát rồi mở miệng.

"Hôm qua khoảng 30 phút khi gặp cậu đến đây."

"Trước đó thì sao?"

"3 ngày trước, 2 tiếng ngủ với cậu."

"... Trước đó nữa?"

Hắn ngừng nói như đang suy nghĩ lại vì đầu óc không còn hoạt động tốt không giống hắn.

"Hừm... 3 ngày trước đó, 1 tiếng rưỡi."

3 ngày trước đó, là ngày hắn đến gặp tôi ở thành phố XXX. Vậy nghĩa là hắn đã không ngủ được rồi xuống đó hôn tôi một lát à? Trí óc rối bời một nửa không thể hiểu được, một nửa là không thể tin được, hắn thúc giục.

"Nữa?"

'Nữa' là sao, có ý gì? Tôi hỏi bằng mắt. Trong lúc đó, hắn lấy ngón tay cái cọ vào và vẽ vòng trên lòng bàn tay tôi. Tôi chậm trễ nhận ra rồi cố dùng sức rút lại, nhưng hắn ta dù đang buồn ngủ thì sức lực vẫn rất lớn.

"Còn thắc mắc gì nữa thì nói đi."

Tôi còn thắc mắc nhiều lắm. Đặc biệt là vấn đề của Cha Joong-woo, và cả mục đích tới đây gặp anh. Tôi biết với tình huống bây giờ, nếu hỏi thì sẽ dễ dàng nghe được câu trả lời nhưng tôi không muốn nhắc đến. Cảm giác không muốn nói chuyện với cái gã đột nhiên trở nên phát ớn này nữa, nhưng sâu hơn là nỗi bất an với tình trạng của hắn ta không giống với những gì tôi đang thấy.

Giống như một quả bom hẹn giờ. Dáng vẻ thân thiện và ôn tồn được coi như một tín hiệu cảnh báo vừa đạt đến giới hạn. Nếu có gì đó bị đảo lộn, hắn sẽ bộc lộ trọn vẹn bản chất tàn nhẫn vẫn thường ẩn giấu mà không hề giữ lại chút nào, và tôi không thể biết được hắn sẽ có thể làm gì. Ví dụ như khi tôi cưỡng ép rút tay ra khỏi hắn ta. Và nụ cười đã biến mất khỏi mặt hắn trong thoáng chốc. Mặc dù cảm nhận được sự lạnh lẽo, tôi vẫn cộc cằn nói.

"Đi vào đó mà ngủ."

Tôi hất cằm chỉ về phía phòng ngủ, nhưng hắn vẫn yên lặng nhìn chằm chằm tôi với khuôn mặt vô cảm và ép buộc nắm lại tay tôi đã thoát ra. Khi tôi vô thức nhấc tay vì lực mạnh như muốn bóp nát xương, một lời cảnh cáo đã vang lên ngay lập tức.

"Ngoan đi."

Tôi ngước mắt cứng đờ nhìn lên, và thấy hắn nở một nụ cười lịch sự như mọi khi.

"Nói lại thử xem."

"Anh vào đó mà ngủ đi."

"Vì sao?"

Đó là vì không ngủ được nên anh mới hành động điên rồ hơn thường ngày như thế này. Tôi nuốt lại câu trả lời đã lên đến đầu lưỡi và đưa ra một câu trả lời khác. Đến tôi cũng không hiểu vì sao mình lại biện giải như vậy.

"... Tôi buồn ngủ."

Vừa dứt lời, tia sắc lạnh trong mắt hắn ta đã biến mất chỉ trong chớp nhoáng. Và mắt 'Hửm?' hỏi lại.

"Cậu buồn ngủ?"

"... Phải."

Tất nhiên là tôi đã tỉnh ngủ từ lâu rồi. Ngay khi tôi gật đầu, hắn đã 'À' một tiếng rồi trở lại với ánh mắt mềm dịu trước đó. Hơn nữa, mắt hắn cong lên cười, lại lần nữa gây ra cơn ớn lạnh. Hay là đánh nhau quách cho rồi? Tôi đang khổ não suy nghĩ thì tên điên đã cầm lấy tay tôi đứng dậy.

"Được. Vậy trước hết cứ chợp mắt ngủ chút đi."

Tôi có chút phản kháng lại lực kéo và chống chọi, nhưng cái gã một lần nữa tâm trạng trở nên tốt hơn này không thèm để ý và nắm lấy kéo phắt đi. Cái tên khốn này đã mệt rồi mà sao vẫn khỏe vậy chứ? Tôi bất mãn, và bị lôi đi như ngã vào trong phòng ngủ không sáng đèn. Khi hắn vẫn nắm giữ tôi định leo lên giường, cả hai chân tôi đứng trụ và chặn hắn lại. Người đã đặt một chân lên giường quay lại nhìn, nhưng vì quá tối nên tôi không định hình được tình trạng của hắn.

"Bỏ tay ra."

"Vì sao?"

Trước một câu cụt lủn, tôi bất giác nói ra nỗi lòng thật của mình.

"Khó chịu. Tôi không biết lý do vì sao tôi phải nằm với anh."

Câu trả lời cộc lốc dẫn đến một khoảng im lặng, và rồi tôi nghe thấy một âm thanh lừ đừ.

"Vậy thì cậu càng phải nằm chung giường với tôi nhiều hơn."

"Vì cái gì?"

Khi tôi hỏi lại cùng một câu hỏi, lần này câu trả lời đã được đưa ra ngay lập tức.

"Cuộc đời cậu là để chuộc lại lỗi lầm nên cậu không thể sống thoải mái được. Đó là lý do vì sao cậu cố tình chỉ tìm đến sự khó chịu chứ không theo đuổi hạnh phúc. Vậy nếu cậu thấy việc này khó chịu thì đương nhiên phải nằm với tôi rồi."

"..."

Tôi mệt nhưng đầu óc vẫn còn hoạt động tốt. Tôi biết đó là lý lẽ nực cười ra sao, nhưng có vắt óc thế nào tôi cũng không nghĩ ra được gì để bật lại, và hắn kéo tôi đến khi đã hoàn toàn leo lên giường. Với sức lực đó, tôi một tay đỡ trên giường và giữ lại, mở miệng.

"Nhưng tôi không thích."

Chựng. Lực kéo tôi đã dừng lại, thay vào đó là tay hắn đã đặt lên vai. Cùng với lực bóp mạnh, tôi nhận ra tình trạng của hắn ta. Lời nói thì thầm u ám đó cũng góp một phần.

"Không thích à... Nghe phiền phức thật nhỉ."

Trong giây lát, tôi đã mất mấy giây để khổ tâm suy nghĩ lại. Hay là cứ đẩy mạnh rồi xông lên đánh một trận với cái gã đã hóa rồ này đi? Ý tưởng vừa nảy ra đã bị gạt bỏ. Tự lấy cớ là vì tôi cũng thấy mệt quá.

"Không phải tôi cũng nên đi tắm à."

Lời đáp trả như đang càu nhàu này dĩ nhiên là một cách để tránh thoát khỏi hắn. Viện cớ tắm rửa rồi tôi sẽ ra ngoài sô pha ngủ. Tuy nhiên, kế hoạch đã tan thành mây khói khi tay hắn ta đặt trên vai tôi kéo lại. Phịch~ Ngay sau khi cơ thể tôi không báo trước mà rơi xuống nệm giường, hắn ta đã ập đến từ trên cao, chóp mũi cọ vào cổ tôi rồi lẩm bẩm.

"Không sao. Tôi thíchmùi của cậu."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #bl