Chương 71
Cuối cùng, nhờ giám đốc Alice kích động khóc sụt sùi nhìn vào tôi mà quản lý và Hansoo cũng tham gia trở lại vào biển nước mắt. Tôi nằm trong cuộc trò chuyện rôm rả không ngừng nghỉ của ba người và ông quản lý Alice thỉnh thoảng cũng chêm vào vài từ khiến đầu óc tôi nhức nhối. Trong số đó, một điều may mắn là giám đốc Alice không còn giới thiệu tôi là cháu dâu nữa mà là một họ hàng gần với cháu trai, nhưng ngoài cái đó ra thì còn lại đều là đối thoại vô bổ.
"Cậu Baek...À không, cậu Taemin. Phải đối xử thật tốt với quản lý và Hansoo đi nhé. Hai người họ ngày nào cũng đợi cậu tỉnh dậy trong phòng đặc biệt hết đó."
Sau đó còn tự đắc thì thầm với tôi mà không cho quản lý và Hansoo biết.
'Tôi đã không nói ra tên thật của cậu là Lee Baekwon đó. Chứ không là xấu hổ lắm nhỉ? Huhu~'
Tin tôi đi, nhất định sau khi xuất viện xong, tôi phải mang bản sao giấy khai sinh đến cho ông ta xem. Sau đó, ông ta nhận ra biểu cảm của tôi và nhanh chóng nói thêm.
'Mà xấu hổ gì chứ. Tôi còn chưa thông báo về 300 won nữa mà.'
Ông quản lý Alice ở bên cạnh cũng thì thầm như muốn làm cho tôi yên tâm.
'Chúng tôi chỉ tặng bánh gạo thôi ạ.'
Thế hóa ra họ đã trở nên thân thiết với nhau hơn trong lúc cùng ăn bánh gạo. Hơn nữa, giám đốc Alice còn xác nhận mỗi ngày đều đến phòng đặc biệt để chơi với hai người. Quản lý và Hansoo trò chuyện vui vẻ vì tưởng ông ta chỉ là họ hàng của tôi, nhưng mục đích của giám đốc Alice quá rõ ràng.
"À mà, ngài Tổng giám đốc đây nói là rất quan tâm đến tòa nhà của công ty chúng tôi phải không? Haha, tôi đã hỏi nhờ một người quen có thể lên được nhà vệ sinh trên tầng 7 rồi."
Ngay tức khắc, mắt của giám đốc đã tỏa sáng dữ dội như con quái thú nhịn đói 10 ngày phát hiện ra đồ ăn.
"Áp suất nước trong bồn cầu thế nào vậy?"
"Tuyệt vời luôn."
Quản lý giơ hai ngón tay cái lên rồi miêu tả nhà vệ sinh trên tầng 7. Giám đốc Alice mỉm cười mãn nguyện khi nghe ông ấy khen ngợi nhà vệ sinh có chất khử mùi rất mạnh nên dù có đi nặng đến đâu cũng sẽ chỉ có mùi thơm. Cuộc đối thoại lập tức nghiêng về mùi thơm của chất khử mùi như thế nào. Và rồi mặt tôi vẫn luôn nhăn nhó suốt cuộc trò chuyện tiến sâu hơn vào chủ đề vớ vẩn đó.
Mẹ kiếp, tại sao tôi vừa mới tỉnh dậy sau một tuần đã phải nghe kể về chất khử mùi trong nhà vệ sinh hả. Nhưng thật may mắn là đội ngũ y tá đã được điều động đến để xử lý tiếng ồn ào quấy nhiễu người khác vang vọng ra cả hành lang của bọn họ. Vị y tá nào đó đã đuổi họ đi với lý do tốt đẹp là quá thời gian thăm bệnh đúng là một thiên sứ áo trắng. Tôi thừa nhận các y tá rất cần được tôn trọng, và cuối cùng cũng được tận hưởng không gian bình yên. Cho tới khi một ai đó quay lại vào phòng.
"Cậu Baekwon."
Tôi ngước đôi mắt chán chường lên nhìn giám đốc đang lẻn vào phòng. Còn cái gì nữa? Khi tôi nuốt lại tiếng thở dài, ông ta như vừa nhớ ra và thấp giọng nói.
"Cho dù Jay có nổi nóng thế nào thì cậu cứ chấp nhận đi."
"..."
"Jay hình như đang tức giận lắm đấy."
Tôi lẳng lặng nhìn ông và hỏi.
"Ông gặp anh ta lúc nào vậy?"
"Tôi đã gặp đâu."
"..."
"Vì có chút việc riêng nên chỉ mới nói qua điện thoại một lúc thôi. Sau khi cậu Baekwon nhập viện thì Jay vẫn đến công ty làm việc như thường ngày. Nhưng mà trong mắt tôi lại có thể thấy được, rằng Jay đang tức giận. Mặc dù vẫn trông rất giống bình thường."
Ông ta nói đi nói lại cùng một lời rồi cuối cùng để lại một câu mà tôi không thể hiểu trước khi rời đi.
"Và vì cậu Baekwon đã là người cùng một nhà nên cậu có thể dựa vào tôi. Tôi đã chuẩn bị sẵn để xử lý hết những thứ bẩn thỉu rồi."
Ông ta rời đi trước khi tôi kịp hỏi thứ bẩn thỉu là cái gì. Không gian yên ắng của người đàn ông ở một mình trong phòng bệnh đã bao quanh lấy tôi. Đó là sự yên tĩnh mà tôi luôn mong chờ, nhưng không hiểu sao tôi lại nhớ đến cuộc trò chuyện náo động một lúc trước. Hoặc, có thể là do đã quen với cảm giác có người nào đó ở bên cạnh nên ở một mình lại thấy không phù hợp.
Ở một mình thì có cái gì mà không phù hợp. Thấy ý nghĩ này thật vô lý, tôi mệt mỏi nhắm mắt lại. Dường như tôi đã ngủ được một thời gian. Có lẽ tôi chỉ lờ mờ rơi vào giấc ngủ? Khi cảm giác được ai đó sờ vào mặt, tôi đã nghe thấy tiếng gọi tên tôi.
"Lee Yoohan."
Tôi chớp mắt vài lần. Thứ duy nhất thắp sáng phòng bệnh tối tăm là ánh sáng của cảnh đêm bên ngoài cửa sổ lớn. Từ giọng nói tôi đã biết đó là ai, nhưng vẫn muốn xác nhận lại bằng mắt mình. Phải mất một lúc lâu để mắt thích nghi được với bóng tối thì tôi mới cất một giọng hơi khàn vì chưa tỉnh ngủ.
"Bật đèn lên."
Có cảm giác như môi hắn đã cong lên. Ngay lập tức đã nghe được câu trả lời 'Một lát nữa.', bàn tay chạm vào mặt tôi nhẹ nhàng lướt lên trán và vuốt tóc mái của tôi. Thấy hắn chỉ đứng im mãi như thế mà không nói gì, tôi lên tiếng.
"Ngày mai chuẩn bị... xong hết rồi à?"
Mỗi lần nói chuyện, vết thương trên bụng lại quặn thắt khiến tôi có chút khổ sở. Ngay cả khi lưỡi dao đã tránh được nội tạng như một kỳ tích thì đây cũng không phải là một vết cắt trên đầu ngón tay.
"Phải."
Hắn đáp gọn, một lúc sau lại nói thêm.
"Đã xong hết từ trước rồi."
Thế thì tại sao anh lại phải chúi đầu vào làm việc như thường ngày vậy? Câu hỏi dường như đã biết được câu trả lời bằng cách nào đó đã hiện lên trong đầu tôi như một thằng ngốc. Cũng may là tôi đã không nói ra. Tay hắn ta rời khỏi mặt tôi, đi qua phần thân trên và đáp xuống vùng bụng đang được băng bó. Mặc dù đã được che phủ bởi quần áo bệnh nhân và chăn đắp, nhưng hắn vẫn dừng lại chính xác ngay trên vết thương của tôi. Tôi cảm nhận được hắn ta nhìn chằm chằm vết thương của tôi suốt một hồi lâu. Việc hít thở cũng thật bất tiện khi tay hắn đặt lên người tôi như thế này. Ngay khi đang định khiển trách để hắn ta bật đèn lên, tôi nghe thấy giọng nói thờ ơ của hắn.
"Một tuần trước, tôi đang xem phim thì phải chạy ra khỏi nhà. Điện thoại của cậu bị tắt nên có hơi khó tìm, nhưng vì đã điều tra căn cứ bọn thuộc hạ của chủ tịch Kim từ trước nên tôi đã đi thẳng đến đó và phát hiện ra cậu."
"Làm sao anh biết được... tôi đã đến căn cứ của bọn chúng?"
"Tâm trạng tôi rất tệ."
Nếu là trước đây thì câu trả lời đơn giản này của hắn sẽ bị châm chọc. Chỉ bằng trực giác thôi mà biết được tôi đang gặp nguy hiểm cơ à. Nhưng tôi lại không thể đáp lại được bất cứ lời nào. Giọng nói tiếp đó của hắn giống như chẳng có gì đặc biệt, không, ngược lại tôi còn thấy nó tử tế hơn bình thường, thế nhưng bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở đã bao trùm lên tôi.
"Tâm trạng tôi thật sự khó chịu đến chán ghét. Thế nên tôi đã gọi cho cậu, nhưng máy lại đang bận. Tiếp theo thì liên tục bị tắt. Ngay lập tức tôi đã thấy kì lạ, nên đã lấy lịch sử cuộc gọi của cậu. Thuộc cấp của chủ tịch Kim đã gọi điện 20 phút trước."
Tôi không thể biết được rốt cuộc làm thế nào hắn lấy được lịch sử cuộc gọi của tôi, và hắn đã bỏ tay ra khỏi tôi. Hắn dời bước đến chỗ công tắc ở lối vào.
"Khi điện thoại cậu được bật lên lại cũng là lúc tôi sắp đến căn cứ của bọn chúng."
Lời giải thích lạnh nhạt của hắn ta làm tôi nhớ đến chiếc điện thoại lập lòe ánh đỏ khi đó. Và kì lạ là đồng thời tôi cũng nhớ đến lời nói của giám đốc Alice.
- Jay hình như thật sự đang tức giận lắm đấy.
Phải đến lúc ấy, tôi mới nhận ra bầu không khí ngạt thở này. Đó là cơn phẫn nộ tỏa ra từ hắn ta. Và tôi nghe thấy câu hỏi của hắn ta lẫn với tiếng cười.
"Không tò mò sao? Cậu nghĩ tại sao tâm trạng tôi lại khó chịu đến thế?"
"... Tại sao anh lại khó chịu?"
Tách.
Khi hắn bật công tắc lên, ánh đèn trắng sáng rực chớp mắt đã lấp đầy bên trong. Tôi chậm chạp nhấc người ngồi dậy và nhíu mày một lúc vì ánh sáng.
Cộp, cộp.
Tôi lại nghe thấy câu trả lời của hắn ta lẫn vào trong tiếng bước chân bước đến giường tôi.
"Tôi đã xem cảnh cậu xuất hiện trong bộ phim. Cảnh.cậu.tự.sát."
Tôi thừ người, đôi mắt vẫn đang cố thích ứng với ánh đèn. Tiếng cười trong giọng nói của hắn là yếu tố khiến tôi phải lạnh sống lưng. Thế nhưng, khi nhìn hắn ta đứng kề ngay cạnh, tôi mới nhận ra sự lạnh lẽo từ trước đến giờ vẫn chưa là gì cả. Hắn nhếch một bên khóe môi và nhìn xuống tôi với ánh mắt lạnh lùng.
"Tôi chợt nhận ra khi xem đến cảnh đó. Rằng, nếu không có vật cản mạnh hơn thì giữa tôi và cái chết, cậu sẽ chọn cái chết. Thế nên tôi càng tò mò hơn. Trả lời tôi đi. Vậy theo ý cậu, lần cuối cùng khi điện thoại được bật lên, có thật là vì không biết có cuộc gọi đến nên cậu mới không bắt máy hay không?"
Hắn hỏi, nhưng tôi không thể đáp. Tôi không còn nghĩ ra được lời nào nữa. Không phải vì câu trả lời cần đưa cho hắn ta là một câu trả lời phủ định. Cũng không phải vì nghĩ là câu trả lời đó sẽ làm hắn ta tức giận. Vậy thì tại sao?
Mắt tôi đã rơi về trên tay hắn và nhìn chăm chăm được một lúc lâu. Hắn ta đang nắm hờ một vật gì đó trong tay. Chuôi gỗ phủ máu khô đã chuyển sẫm, lưỡi dao ánh bạc. Hơi thở bị bóp nghẹt. Khi tôi nhận ra đó là con dao đã găm vào trong bụng tôi, tay hắn đã từ từ nâng lên. Ánh nhìn đồng thời cũng di chuyển theo, và khuôn mặt với lúm đồng tiền của hắn ta đã đập vào trong tầm mắt.
"Cảm giác tội lỗi với gia đình cậu cuối cùng sẽ là nguyên nhân gây ra cái chết của cậu, đúng chứ?"
Khuôn mặt tươi cười không còn phản chiếu ý cười trong mắt tôi nữa. Hắn nắm tay tôi và ép tôi cầm con dao. Tôi đã cầm nó trong tay một lần và đâm gã chó dại, vậy mà giờ lại không thể giữ lấy nó đang được hắn ta cầm. Tay hơi run vì cảm giác chẳng lành, nhưng tôi cũng không dồn nhiều sức hơn thế này được.
Thật khó để cầm con dao vì cơ thể ốm yếu và trái tim rối loạn này. Nhưng hắn đã cố tình dùng chính tay mình bọc quanh tay tôi, ép tôi cầm lấy con dao. Và giơ tay lên.
Chết tiệt, đừng... mà. Đừng!
Tôi không biết được chính xác hắn đang định làm gì, nhưng từ sâu bên trong đã có một sự hoảng hốt không thể nói ra thành tiếng. Dù điều đó đã sớm trở thành hiện thực. Hắn ta vừa cười vừa cong mắt như đang vui vẻ.
"Được. Cảm giác tội lỗi đó cũng sẽ khiến cậu cảm thấy như vậy đối với tôi."
Đồng thời, hắn nắm chặt tay tôi cầm dao rồi chuyển vút vào không trung.
Xoẹt.
Lưỡi dao cắt ngang qua cổ tay hắn và máu đỏ tươi đã nhỏ lên người tôi.
Tóc, tóc, tóc...
Tiếng máu liên tục chảy xuống chăn vang lên như tiếng sấm rền bên tai. Máu rơi như mưa trút, thấm vào trong chăn nhanh chóng tô đỏ tầm mắt tôi. Khi đầu óc quay cuồng giục giã mí mắt nhắm lại cũng là lần cuối tôi nghe thấy tiếng cười của hắn ta.
"Cảm giác giết tôi thếnào?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com