Chap 261+262
Chap 261: Trúng tà?
"Nương nương..." Cung nữ sợ tới mức thân thể run run, "Công chúa trước đó vẫn rất tốt, ngày hôm qua từ bên ngoài trở về liền trở nên kì quái, cứ hét lên có quỷ, có quỷ... Không biết có phải công chúa bị thứ gì không sạch sẽ dính lên người hay không? Hoàng hậu nương nương, Quý phi nương nương không có ở đây, Công chúa Triêu Hoa không có nơi để dựa vào, cầu xin nương nương tới xem công chúa một chút."
"Không sạch sẽ? Sợ là có người ở đây giả thần giả quỷ?" Hoàng hậu thấp giọng nói, "Nếu thái y cũng không xem được thì tìm một đạo trưởng đến xem đi. Bản cung không muốn bị dèm pha, cứ đón Công chúa Triêu Hoa tới Dịch Khôn cung chiếu cố!"
"Vâng, nương nương." Cung nữ lập tức chạy tới phủ Công chúa.
Qua thời gian nửa nén hương, mấy cung nữ đỡ Công chúa Triêu Hoa vào Dịch Khôn Cung, mọi người vừa thấy đều giật mình không thôi. Công chúa Triêu Hoa không thích vận động, thân thể vốn có chút đẫy đà, nhiều ngày qua thực gầy đi không ít, bước đi nhìn qua thật mềm nhũn, một trận gió là có thể thổi bay.
Hoàng hậu nhíu mày, "Sao lại biến thành cái dạng này? Tiêu Ôn, mau mời thái y tới xem cho công chúa."
"Dạ, nương nương, nô tài đi ngay."
Cung nữ đỡ Công chúa Triêu Hoa đến một bên trường kỷ, Công chúa Triêu Hoa đói đến hai mắt mơ màng, nói chuyện cũng không có sức lực, "Mẫu hậu, có quỷ, có một nữ quỷ vẫn đi theo con, mẫu hậu, Triêu Hoa sợ..."
Hoàng hậu đi tới, vỗ về đầu của nàng, "Đừng sợ, có bản cung ở đây, ma quỷ gì cũng không dám đến!"
"Mẫu hậu, nó... Nó đứng ở cửa nhìn con, cái lưỡi rất dài, hai mắt đều chảy máu." Công chúa Triêu Hoa rút người lại, cả người run rẩy.
Lời nói của Công chúa Triêu Hoa khiến mọi người trong điện cảm thấy một cỗ âm khí, giống như thực sự có một nữ nhân đứng ở nơi đó nhìn mọi người bên trong.
"Triêu Hoa, không được nói bậy."
"Không được lại đây! Không được lại đây!" Công chúa Triêu Hoa hoảng sợ nhìn chằm chằm phía trước, ôm mặt cúi đầu, "Đừng đánh ta. Đừng đánh ta!"
"Triêu Hoa!" Hoàng hậu bị nàng làm cho tâm phiền ý loạn. Chu Tuyết Viện, ngươi đã vào lãnh cũng rồi còn để hai đứa tiểu quỷ này đến giày vò ta. Bà dùng sức xoay phía công chúa Triêu Hoa lại, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Trên mặt Công chúa Triêu Hoa hằn lên năm dấu tay rõ ràng, vừa rồi không ai làm gì nàng, cũng không nghe nghe thấy tiếng bạt tai, tại sao có thể như vậy? Hoàng hậu chỉ cảm thấy cả người một trận lạnh toát, theo bản năng lui về sau.
"Sao lại thế này? Dấu tay trên mặt Công chúa..."
"Chẳng lẽ thực sự có quỷ? Nương nương, thần thiếp cảm thấy hơi lạnh..."
"Thật là khủng khiếp. Công chúa Triêu Hoa rốt cuộc là chạm phải thứ dơ bẩn gì?"
"Đều câm mồm hết cho ta!" Hoàng hậu lớn tiếng quát, "Thái y sao còn chưa đến?" Bà có chút hối hận khi đem Công chúa Triêu Hoa đến đây. Ngộ nhỡ cái thứ kia cũng tới đây thì phải làm sao bây giờ?
"Đến đây, đến đây! Nương nương, thái y đến đây!" Tiêu Ôm chạy tới, dẫn một thái y tiến vào, "Mau, các vị đại nhân mau xem cho Công chúa thử."
Một đám thái y tiến lên xem bệnh cho Công chúa Triêu Hoa. Xem bệnh xong tất cả mọi người không dám nói lời nào, cứng người chờ chỉ thị của Hoàng hậu. Bọn họ hai mắt nhìn nhau, bệnh của Công chúa, quả thực là tà môn.
Hoàng hậu ngẩng đầu, "Đều lui xuống đi, đi nghĩ biện pháp."
"Tạ ơn nương nương." Mấy thái y được phóng thích, lập tức thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Sau khi thái y lui ra, Công chúa Triêu Hoa vẫn nói năng xằng bậy, trong chốc lát lại khóc sướt mướt rồi lại đối thoại với không khí. Trong chốc lát lại thê lương mà mắng to, giống như một kẻ điên.
Mấy phi tần nhát gan tụ lại một chỗ, ôm lấy thân thể đang phát run, "Nương nương, thân thể thần thiếp không khỏe, muốn cáo lui trước, có được không ạ?"
"Lui ra cả đi!" Nhìn thấy một đoàn người ôm nhau, Hoàng hậu trở nên tức giận, lá gan lúc tranh giành Hoàng thượng thì lại rất lớn, "Thần phi, Thất vương phi, hai người ở lại." Rốt cuộc bà vẫn sợ hãi, giữ lại hai người quan trọng không hoảng sợ như mấy người kia.
"Vâng, nương nương." Phác Tú Anh gật gật đầu, Công chúa Triêu Hoa nhìn qua thì có vẻ mơ mơ màng màng, nhưng mà ánh mắt lại không lừa được nàng, "Nương nương, không biết Công chúa trước khi tới đây đã gặp qua ai?"
"Ngươi nói xem!" Hoàng hậu nhìn cung nữ của Công chúa Triêu Hoa, "Trước khi Công chúa gặp chuyện không may, đã gặp người nào, làm chuyện gì?"
"Bẩm nương nương, ngày hôm trước Công chúa đi gặp Chu tướng quân, người còn nói gặp Đại tiểu thư Hưởng Anh." Cung nữ dừng một chút, muốn nói lại thôi, "Kỳ thật trước đó... Công chúa sau mỗi lần nhìn thấy Đại tiểu thư Hưởng Anh, lúc trở về liền cảm thấy không thoải mái."
"Đại tiểu thư Hưởng Anh?" Hoàng hậu lặp lại, "Nha đầu kia quả thực là tà môn, không hiểu ở đâu xuất hiện, cả ngày không thấy đầu không thấy đuôi, giống như không hề tồn tại. Sau đó thì sao?"
"Sau đó Công chúa thành như vậy! Công chúa vẫn không ngừng nói có quỷ ở trước mặt người, bộ dạng con quỷ kia vừa lúc giống với bộ dáng của Đại tiểu thư."
Trong lòng Phác Tú Anh cười lạnh, lằng nhằng nửa ngày, mũi nhọn lại chĩa vào Đại tiểu thư Hưởng Anh. Nàng thật muốn nhìn một chút mấy người kia đang diễn cái gì.
Vẻ mặt nàng nghiêm nghị, "Nương nương, bộ dáng của Công chúa quả thật như là trúng tà, vẫn nên mau chóng mời đạo trưởng đến xem thử."
"Tiêu Ôn, nhanh đi!"
Kim Lam Triêu hạ triều, nghe nói đến chuyện của Công chúa Triêu Hoa cũng lập tức tới Dịch Khôn Cung. Thấy thần trí nàng không rõ cũng rất lo lắng. Tất cả mọi người đem hy vọng gởi gắm trên người đạo trưởng.
"Hoàng thượng, thần thiếp vẫn cảm thấy Đại tiểu thư Hưởng Anh thực sự rất kỳ quái. Bệnh của Công chúa Triêu Hoa nhất định có liên quan với nàng ta. Người không nên triệu kiến nàng ta, tránh cho việc nàng ta mang đến tai họa gì trong cung."
"Nói bậy!" Kim Lam Triêu quắc mắt, "Đại tiểu thư người đầy chính khí, giúp trẫm không ít việc, làm sao có thể có cái gì cổ quái được?"
"Hoàng thượng, Công chúa Triêu Hoa đã như vậy rồi, nếu như không điều tra rõ ràng thần thiếp lo lắng ngộ nhỡ, Dực nhi, Hưởng nhi bọn chúng cũng..."
"Cầm mồm!"
Sắc mặt Phác Tú Anh lạnh lùng, lặng lẽ liếc nhìn Hoàng hậu một cái, đây là đang nguyền rủa nam nhân của nàng sao?
"Nhưng mà, Triêu Hoa quả thực là sau khi nhìn thấy nàng ta liền bị như vậy." Hoàng hậu kinh hồn bạt vía, sợ liên lụy đến chính mình.
"Hoàng thượng, nương nương, đạo trưởng đến rồi." Tiêu Ôn dẫn một người phong thái bất phàm đi vào.
"Bần đạo tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương."
"Mau mau, xem cho Công chúa thử xem." Hoàng hậu vội vàng nói, "Luôn nói lảm nhảm bậy bạ."
"Nương nương đừng lo lắng quá, đợi bần đạo xem trước đã."
Đạo trưởng lấy ra một cái la bàn, đi xung quanh Công chúa Triêu Hoa, trong miệng lẩm bẩm cái gì không rõ. Khi thì ông cau mày, khi thì lắc đầu. Bỗng nhiên ông hét lên một tiếng. "Nghiệt súc, còn chưa chịu cút đi!"
"Hoàng thượng..." Hoàng hậu vô thức tới gần Kim Lam Triêu, "Có phải thực sự có cái gì đó đi theo Triêu Hoa hay không?"
"Đừng nói." Mặt Kim Lam Triêu bình tĩnh, nhìn bộ dạng tiều tụy của Công chúa Triêu Hoa, ông đau lòng không thôi. Công chúa Triêu Hoa không tốt, nhưng cũng là nữ nhi duy nhất của ông, hễ có một chút biện pháp nào ông cũng sẽ cứu nàng. Lúc này ông là một người cha.
Đạo trưởng lui về phía sau vài bước, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, "Hoàng thượng... Yêu nghiệt này quá lợi hại, bần đạo không khuất phục được nó." Ông ôm lấy ngực, nặng nề thở phì phò.
"Đạo trưởng, rốt cuộc đó là thứ gì?" Hoàng hậu thật cẩn thận hỏi.
"Nương nương, bần đạo cũng thấy không rõ, chỉ có thể nhìn thấy là một nữ tử rất xinh đẹp, thật ra hơi giống với Đại tiểu thư Hưởng Anh."
Phác Tú Anh nhìn đạo trưởng, hỏi han một cách sâu xa, "Nghe nói Đại tiểu thư Hưởng Anh rất ít lộ diện, những người ở Ngân Đô chân chính gặp qua nàng lại càng ít, sao đạo trưởng lại có thể biết được nàng ấy trông như thế nào?"
Đạo trưởng sửng sốt, trong lòng lộp bộp một chút, "Bẩm Vương phi nương nương, Đại tiểu thư Hưởng Anh nổi tiếng xa gần, bộ dạng của nàng dân chúng Ngân Đô đều truyền miệng khắp nơi, bần đạo cũng có thể đoán ra được bộ dáng của nàng. Hơn nữa, trước khi công chúa bị bệnh quả thật là có gặp nàng ta nên bần đạo lại càng chắc chắn."
"Đại tiểu thư Hưởng Anh thần thiếp cũng đã thấy qua, chỉ là một nữ nhân bình thường, sao có thể là yêu ma quỷ quái được chứ?" Chu Tuyết Tranh nói, "Đạo trưởng, không phải ngươi đang lừa gạt Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu nương nương đấy chứ?"
"Thần phi nương nương, bần đạo không dám. Đại tiểu thư Hưởng Anh quả thật rõ ràng là người, nhưng mà lại bị ma quỷ phủ phục mới có thể trở nên đáng sợ như thế. Nếu không diệt trừ, không chỉ có Đại tiểu thư sẽ gặp bất trắc, mà có thể gieo rắc xuống hại cả Ngân Đô."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Sắc mặt Hoàng hậu trở nên cực kỳ khó coi.
"Nương nương không cần lo lắng, xin nương nương mời nàng ta vào trong cung. Tuy rằng nghiệp chướng kia rất mạnh nhưng lại có nhược điểm. Buổi trưa canh ba, là thời điểm vượng dương khí nhất, lúc này linh lực của nàng ta là yếu nhất, bần đạo liền nhân cơ hội thu phục nàng ta."
"Ma quỷ xấu xí, ma quỷ xấu xí không được lại đây!" Hai tay Công chúa Triêu Hoa quơ lung tung trong không khí, "Mẫu hậu, mau giúp ta bắt lấy ma quỷ kia!"
Hoàng hậu sợ hãi lui ra phía sau, đẩy tay Công chúa Triêu Hoa đi. Kim Lam Triêu bất mãn nhìn bà một cái, bà xấu hổ đi qua, ôm lấy Công chúa Triêu Hoa, "Triêu Hoa, đừng sợ, có Hoàng Thượng cùng ta ở đây. Đạo trưởng, không phải ngươi nói nàng ta là một nữ tử xinh đẹp sao? Vì sao Triêu Hoa lại nói nàng ta là ma quỷ xấu xí?"
"Nương nương," Đại trưởng cúi thân người, "Bần đạo nhìn thấy là vẻ bề ngoài mê hoặc, Công chúa nhìn thấy là nguyên hình của nàng ta. Nương nương yên tâm, sau đó bần đạo sẽ khiến cho nàng ta hiện ra nguyên hình xấu xí."
"Đạo trưởng, chuyện này giao cho ngươi." Kim Lam Triêu thấp giọng nói, "Lão Liên, ngươi đi truyền Đại tiểu thư tiến cung!"
Liên công công không dám chậm trễ, nhanh chân đi truyền Đại tiểu thư Hưởng Anh. Nhưng mà ông mang về tin tức là Đại tiểu thư không ở Ngân Đô, ngày mai mới trở về.
"Hoàng thượng, có nên phái người bắt nàng ta trở về?" Nghĩ đến có một con quỷ đang ở trong điện của mình, Hoàng hậu lo lắng không thôi.
Kim Lam Triêu nhìn sắc trời, "Không kịp nữa rồi, Đại tiểu thư Hưởng Anh là người không chịu trói buộc, để ngày mai đến đây đi. Đạo trưởng, có được không?"
"Liền theo ý của Hoàng thượng, bần đạo cũng sẽ chuẩn bị tốt một chút, ngày mai lại đến bắt. Xin Hoàng thượng, nương nương cứ yên tâm."
"Hoàng thượng, thần thiếp rất sợ, người không thể ở lại với thần thiếp được sao?" Hoàng hậu nhỏ giọng nói, bà thật sự rất sợ.
"Ừ, đều lui đi. Thần phi, Tam nha đầu, các ngươi về trước đi."
"Vâng, Hoàng thượng."
Phác Tú Anh cùng Chu Tuyết Tranh đi ra, hai người một trái một phải xoay người, ai cũng không để ý đến ai. Sau lưng Phác Tú Anh truyền đến đoạn đối thoại của chủ tớ Chu Tuyết Tranh.
"Nương nương, trâm cài tóc này của người đã cũ rồi, để nô tỳ bảo ti chế phòng mang một vài cái mới đến để cho người chọn nhé?"
"Không cần, ngươi có điều không biết, trâm cài tóc này là của Hưởng ca ca tặng cho ta, nếu ta không mang huynh ấy sẽ không vui."
"Nương nương, người nhỏ giọng chút."
"Hừ."
Phác Tú Anh lắc đầu, đúng là nữ nhân tẻ nhạt. Ngày mai Dịch Khôn Cung còn có một tuồng kịch chờ nàng, nàng phải chuẩn bị thật tốt. Nàng cẩn thận suy nghĩ lại lời nói của Công chúa Triêu Hoa cùng đạo trưởng. Muốn cho nàng hiện ra nguyên hình xấu xí? Rốt cuộc là ám chỉ cái gì?
Xinh đẹp? Xấu xí? Chẳng lẽ là sẽ làm gì với khuôn mặt của nàng?
~~~
Chap 262: Bần đạo cũng lực bất tòng tâm
Nàng vội vàng hồi phủ, gọi Kinh Phong đến.
"Kinh Phong, mau đi giúp ta chế tạo gấp mặt nạ cho Đại tiểu thư Hưởng Anh."
"Tiểu thư, mặt nạ trước đó đã dùng hết rồi à?"
"Ngày mai ta muốn có tác dụng đặc biệt hơn. Vật liệu toàn bộ dùng sợi vàng ròng tạo thành, không thể xảy ra chút sai lầm nào. Còn có, chế tạo gấp cho ta tóc giả cùng găng tay, toàn bộ đều dùng sợi vàng ròng hết."
"Dạ, tiểu thư." Tuy rằng thời gian có chút gấp gáp, nhưng đối với Thất vương phủ mà nói, không phải là việc gì khó khăn.
Kim Tại Hưởng vừa ra khỏi quân doanh, liền biết trong cung đã xảy ra chuyện gì. Thần côn đạo trưởng sẽ đối phó với Đại tiểu thư Hưởng Anh, vậy không phải sẽ đối phó với Anh nhi sao? Y không vội vàng hồi phủ mà đi tìm Kim Lam Triêu trước.
"Phụ hoàng, nhất định là đạo trưởng kia nói xằng bậy, không thể tin tưởng. Nếu bị thương đến Đại tiểu thư..."
"Được rồi..." Kim Lam Triêu thấy y đặc biệt đến vì Đại tiểu thư, không khỏi có chút tức giận, "Hưởng nhi, con nói thật với phụ hoàng đi, có phải con có ý với Đại tiểu thư không? Con làm sao ăn nói với Tam nha đầu?"
"Phụ hoàng, nhi thần và Đại tiểu thư, chỉ là tán thưởng lẫn nhau, không có quan hệ gì khác."
"Tán thưởng lẫn nhau?" Có thể gạt được phụ hoàng ngươi ư?
"Trẫm đã nói rồi, nếu con tổn thương Tam nha đầu, nó muốn rời khỏi con, thì trẫm nhất định sẽ giúp nó!"
"Phụ hoàng, con là con ruột của người mà!"
"Vậy thì sao? Nếu con làm ra chuyện như vậy, trẫm sẽ không nhận đứa con như con nữa!"
Kim Tại Hưởng trách thầm, làm gì có người có con dâu thì quên mất con trai.
"Phụ hoàng, tóm lại chuyện ngày mai nhi thần vẫn cảm thấy không ổn, điều tra rõ ràng rồi nói sau."
"An nguy của Triêu Hoa mỏng manh, trẫm cũng chỉ thử một lần. Trẫm thấy con thật sự bị Đại tiểu thư làm cho mê muội rồi, nếu con cứ khăng khăng một mực, đừng trách trẫm ra mặt giúp Tam nha đầu."
"Phụ hoàng..." Kim Tại Hưởng không nói gì, "Ngày mai con cũng sẽ tiến cung, con sẽ không để bất cứ ai làm Đại tiểu thư bị thương!"
"Con! Tức chết trẫm!"
"Phụ hoàng, người bảo trọng long thể, nhi thần cáo lui."
"Đi đi, đi đi, tức chết lão tử!"
Thất vương phủ, Phác Tú Anh kể lại mọi chuyện với Kim Tại Hưởng, Kim Tại Hưởng lo lắng không thôi. Ngày mai nếu tên đạo trưởng kia làm nữ nhân của y bị thương, y nhất định khiến ông ta sống không bằng chết.
"Thất gia, yên tâm đi." Phác Tú Anh nắm tay y, "Ta đã chuẩn bị xong rồi, bộ giáp tơ vàng rốt cục cũng có thể phát huy công dụng rồi."
"Bộ giáp tơ vàng?"
"Ừ, ta còn chưa xác định được họ sẽ làm gì với ta, nhưng bộ giáp tơ vàng có thể chống đỡ được đao thương, không bị nước thuốc thông thừa ăn mòn, hơn nữa mặt nạ tơ vàng, bao tay, tóc giả đều không chút sơ suất, mặc kệ họ làm gì cũng không hại được ta."
"Ta cũng sẽ ở đó, nàng nhất định phải cẩn thận."
"Ừ, ta biết. Ta cũng rất muốn biết, ngày mai họ sẽ làm gì."
Mặt trời lặn rồi mọc, ngày hôm sau, Phác Tú Anh mặc bộ giáp tơ vàng bên trong, lại đội mấy thứ chế tạo gấp gáp lên, muốn làm nàng bị thương cũng khó lắm.
Nàng đúng hẹn xuất hiện trong cung, Kim Lam Triêu đang ở đại điện chờ nàng. Không hổ là cáo già, nhìn thấy nàng, sắc mặt ông bình thường, không chút thay đổi.
"Đại tiểu thư lại đang bận gì? Trẫm muốn gặp tiểu thư đúng là không dễ dàng."
"Hoàng thượng nói quá lời rồi, dân nữ đúng lúc đi thương lượng một vụ làm ăn, không biết Hoàng thượng triệu kiến, tới muộn, xin người thứ tội."
"Đại tiểu thư khách sáo rồi, việc làm ăn của Đại tiểu thư thuận lợi, không biết tổ tiên là người ở đâu? Hưởng Anh, trước kia chưa từng nghe nói qua?"
"Hoàng thượng là đang thăm dò thân thế của dân nữ à? Dân nữ chỉ là thứ nữ của một gia tộc nho nhỏ, bị đuổi khỏi phủ, dựa vào chút ngân lượng để làm ăn, cho đến buôn bán có chút tích góp, mới mở rộng kinh doanh. Đây toàn bộ đều nhận được ân điển của Hoàng thượng."
"Ha ha, Đại tiểu thư nói cũng hay lắm. Đại tiểu thư vào nam ra bắc, ánh mắt bất phàm, trẫm có một khối đá lạ, mời Đại tiểu thư xem thử là chất liệu gì."
"À? Đá lạ ở đâu? Dân nữ nghe cũng cảm thấy rất hứng thú đó."
"Ngay tại bên ngoài sân chầu." Trong lòng Kim Lam Triêu thở ra nhẹ nhõm, dựa theo sắp xếp của đạo trưởng, ông phải dẫn nàng đến trung tâm sân chầu, để đạo trưởng hàng yêu trừ ma, "Đại tiểu thư đi cùng trẫm nhé."
"Dạ, Hoàng thượng."
Phác Tú Anh cùng Kim Lam Triêu ra khỏi đại điện, đi vào sân chầu, nơi đó quả thật có một khối đá, nhưng nhìn thế nào cũng không nhìn ra được chỗ lạ của nó.
"Phụ hoàng, đây là tảng đá gì?" Kim Tại Hưởng không biết từ đâu đi ra.
"Con tới làm gì?" Kim Lam Triêu không ngờ y thực sự đến, chẳng lẽ tiểu tử thối này cùng Đại tiểu thư Hưởng Anh thực sự có chuyện gì đó?
"Đi ngang qua, đến xem bắt quỷ." Kim Tại Hưởng nhỏ giọng nói.
Bên cạnh có đám người đi tới, vây quanh Phác Tú Anh bên trong, một người mặt áo bào đứng ở phía trước, trong miệng không biết niệm lầm rầm cái gì.
"Á! Quỷ đó! Mau! Mau bắt nó lại!" Nhìn thấy Phác Tú Anh, công chúa Triêu Hoa gào lên thất thanh.
"Triêu Hoa, đừng sợ!" Hoàng hậu kiên trì an ủi.
Phác Tú Anh xoay người, Kim Lam Triêu vốn đi bên cạnh nàng thì lại đi đến bên cạnh đạo trưởng, nhìn nàng đầy cảnh giác. Chỉ có Kim Tại Hưởng vẫn còn đứng bên nàng, sáng sớm nàng đã nói với y, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng đừng ra tay.
"Yêu nghiệt, còn không hiện nguyên hình!" Đạo trưởng cầm la bàn, vừa đi vòng quanh Phác Tú Anh, vừa quát lớn.
Phác Tú Anh đứng ở chính giữa, nhìn đạo trưởng giả vờ giả vịt, vẻ mặt nàng hoài nghi, "Hoàng thượng, có chuyện gì vậy? Dân nữ làm sai cái gì à?"
"Đại tiểu thư, đạo trưởng nói tiểu thư xúc phạm công chúa, bất đắc dĩ mới làm như vậy." Kim Lam Triêu có chút xấu hổ.
"Hoàng thượng... lại có thể tin vào tà thuyết này? Nếu dân nữ thực sự là yêu quái gây hại cũng được, nhưng nếu không phải, dân nữ hy vọng Hoàng thượng chủ trì công đạo cho dân nữ. Cửa hiệu Hưởng Anh tuy rằng không quyền không thế, nhưng không thể để bất cứ ai khinh khi."
"Đại tiểu thư yên tâm, nếu thật sự là tên đạo trưởng này nói bậy, trẫm nhất định sẽ trừng trị hắn. Đồng thời, trẫm có thể đồng ý với tiểu thư một thỉnh cầu, tiểu thư thấy thế nào?"
"Dân nữ không có dị nghị."
"Đạo trưởng, ngươi bắt đầu đi."
"Hoàng thượng, yêu nghiệt công lực quá mạnh, cho bần đạo một chút thời gian." Đạo trưởng hoa chân múa tay múa kiếm, "Yêu nghiệt, mau hiện thân!"
"Hửm?" Nhìn thấy nữ tử xinh đẹp đứng trước mặt, đạo trưởng nhíu mày, "Đúng là gian ngoan mất linh! Vậy đừng trách bần đạo." Ông bưng một chén máu gà lên, hắt qua đó, xiêm áo của Phác Tú Anh nhất thời đỏ tươi.
"Ngươi!" Kim Tại Hưởng đỏ mắt, nhìn thấy ánh mắt truyền đạt của Phác Tú Anh, y nhịn nhục không ra tay.
"Đạo trưởng, vẫn chưa hiện nguyên hình hả?" Hoàng hậu có hơi sợ hãi, thân thể run nhè nhẹ.
"Hừ, bần đạo còn rất nhiều pháp bảo, sẽ cho ngươi nếm từng thứ một!" Đạo trưởng rút ra một thanh kiếm bằng gỗ đào, đâm về phía nàng, lại ngừng lại cách chỗ nàng không xa mà phun rượu vào.
Đạo trưởng hình như rất cố gắng muốn tiếp cận nàng, lại bị sức mạnh gì đó cản trở, kiếm gỗ đào làm sao cũng không thể đến gần cơ thể nàng, "Phụt!" Ông phun ra ngụm máu tươi, thở hổn hển.
"Đạo trưởng, sao lại thế này?" Hoàng hậu hỏi.
Những người khác cũng hai mặt nhìn nhau, không dám nói câu nào.
Sắc mặt đạo trưởng nghiêm trọng, "Nương nương, nghiệt súc này quá mức lợi hại, xem ra dùng những biện pháp này đã không thể đối phó với ả, đợi bần đạo xuất ra pháp bảo trấn gia! Còn chưa có yêu nghiệt nào có thể tránh được!"
Nói xong, đạo trưởng móc một chiếc bình sứ lớn từ trong ngực ra.
Công chúa Triêu Hoa kéo tay của Chu Tuyết Tranh, trong lòng hưng phấn không thôi, tiện nhân, thu dọn ngươi, bản cung chúa có thể ăn ngon rồi. Chu Tuyết Tranh nhíu mày, Đại tiểu thư Hưởng Anh, Hưởng ca ca không phải người mà ngươi có thể tranh giành, đừng trách bản cung.
Rào, đạo trưởng hắt nước trong bình sứ về phía Phác Tú Anh, Phác Tú Anh lập tức giơ tay che mắt, tránh để chất lỏng bắn vào mắt mình.
Chỗ Phác Tú Anh đứng thoáng bốc lên làn khói dày đặc, còn phát ra tiếng lít chít lít chít.
Đạo trưởng thu tay về, trên mặt đầy vẻ đắc ý, "Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, yêu nghiệt đã bị lão đạo thu phục, chờ sương khói tan hết, là có thể nhìn thấy khuôn mặt như bộ xương khô của ả."
Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, gần như tất cả mọi người đều rùng mình, cũng thở phào nhẹ nhõm. Chu Tuyết Tranh trộm cười, Đại tiểu thư Hưởng Anh dễ đối phó hơn Phác Tú Anh rất nhiều, đây là kết cục ngươi dám động lòng với Hưởng ca ca.
Khói đặc dần dần tản đi, trong sự chờ mong của mọi người, rốt cục vẫn thấy được bộ mặt thật của 'yêu nghiệt', Đại tiểu thư ở trước mặt bọn họ vẫn giống hệt như lúc đầu, trên mặt không có biến hóa gì, chỉ là xiêm y trên người đã biến thành tro bụi. Một thân mặc bộ giáp tơ vàng phát ra hào quang dưới ánh mặt trời.
Phác Tú Anh cười lạnh, "Đạo trưởng, nhìn thấy diện mạo thực sự của ta chưa?"
"Hả?" Đạo trưởng khiếp sợ không thôi, sao lại không có biến hóa gì? Đó là một loại chất lỏng có tính ăn mòn cực mạnh, không có đồ vật nào có thể ngăn cản, vì sao lại như vậy?
Chu Tuyết Tranh kinh ngạc, Đại tiểu thư Hưởng Anh rốt cục là thần thánh phương nào? Nàng đã thử qua rất nhiều lần, ngoại trừ những thứ như gốm sứ, tất cả đều bị nó ăn mòn. Nếu vàng là kim loại không thể bị ăn mòn, tại sao mặt cùng những chỗ khác trên cơ thể nàng ta cũng không có gì biến hóa? Nàng đã thử qua với vô số người, làn da con người một khi tiếp xúc với loại chất lỏng này, nháy mắt sẽ bị ăn mòn, lòi cả xương cốt. Nàng ta không thể hiểu biết nhiều hơn cả nàng được.
"Sao lại như vậy?" Hoàng hậu túm chặt lấy khăn tay, "Đạo trưởng, mau giải thích với bản cung!"
"Nương nương..." Đạo trưởng lau mồ hôi lạnh trên trán, "Yêu nghiệt này quá lợi hại, bần đạo cũng lực bất tòng tâm."
"Đúng đúng đúng! Nhất định là ả quá lợi hại!" Công chúa Triêu Hoa yếu ớt nói, "Phụ hoàng, mau giết ả! Nếu ả làm ác, sẽ không ai có thể ngăn cản ả! Dân chúng nước Kim Nguyệt sẽ tiêu tùng!" Nàng hạ lệnh với thị vệ bên cạnh, "Giết ả!"
"Giết ta?" Phác Tú Anh bắt đầu phản kích, nàng cười lạnh, "Công chúa, người quá ngây thơ rồi đó, nếu đạo trưởng đã nói không có cách nào, với mấy cách tầm thường có thể giết được ta sao?"
"Ngươi... Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Lập tức giết ả, nếu không bản công chúa sẽ giết các ngươi!"
Thị vệ vây quanh Phác Tú Anh, lại chần chừ không dám đến gần, giống như nàng thực sự là yêu nghiệt không thể hàng phục.
"Công chúa điện hạ, công chúa còn muốn diễn trò đến khi nào?" Phác Tú Anh cười, "Ta là người hay là quỷ, ta nghĩ ai ai cũng vô cùng rõ ràng, công chúa cứ liên tục hãm hại ta, không tiếc tìm đạo trưởng đến hủy danh dự của ta, chẳng lẽ công chúa ghi hận trong lòng bởi vì ta nói mấy câu với Chu tướng quân sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com